MÊ CUNG KINH HOÀNG
- Này! Dậy đi!
Giọng ai đó vang lên vô cùng thảm thiết. Tôi mở mắt ra, đập vào tâm trí đầu tiên là cô gái mang khuôn mặt mờ ảo, cô ấy khóc, run rẩy níu lấy người đang nằm trên sàn.
- Đây là đâu?
Tôi hỏi trong lúc ngồi dậy. Nơi đây thật sặc sỡ với những ánh đèn nhấp nháy cùng bức tường nhựa nhiều màu, không, đúng hơn thì chúng tôi đang trong đường ống lớn cao chạm đầu người. Nhìn xung quanh, có hàng tá lối đi khác nhau dẫn tới vô vàn hướng chưa rõ sẽ thấy gì. Cô gái sợ hãi.
- Ta nên chạy thôi! Tôi sợ quá!
- Sợ gì cơ?
Tôi hỏi đầy hoài nghi nhưng chỉ nhận được cái lắc đầu rụt rè.
-"Có gì đáng sợ chứ? Nơi này cùng lắm chỉ là khu vui chơi cho trẻ con, mình rõ ràng nghe được tiếng tụi nó cười mà!"
Thở dài, cả hai nắm tay nhau chọn bừa một hướng để đi. Đường ống cứ dài mãi không thấy phía trước, chốc chốc lại xuất hiện mấy đứa con nít chạy ra từ phía ngược lại, có lẽ chẳng nguy hiểm gì. Đi đến mỏi chân cuối cùng đã thấy lối mới - một cây thang thẳng đứng màu vàng dính vào tường dẫn lên trên. Thấy bạn đồng hành lưỡng lự, tôi nói.
- Để tôi lên trước xem sao! Nếu có gì thì sẽ tri hô và cậu chạy ngược về hướng tụi mình mới đi để thoát nhé!
Cô ấy gật đầu, chờ đợi. Vài giây sau hai cánh tay khác màu thò xuống kèm giọng nói.
- Ở đây an toàn, nắm lấy tay bọn tôi cho dễ lên!
Giọng nói đó thuộc về chị gái mảnh khảnh với nước da sậm màu. Chị ta đứng ngay lối lên của cây thang để chỉ đường và giúp đỡ mọi người.
- Được rồi hai cô gái, tôi ở đây giúp những người như hai cô tìm lối ra.
Chị giới thiệu, tiếp tục.
- Các cô có hai lựa chọn. (Chỉ về lối trang trí như bầu trời) Lối màu xanh da trời khá xa với đích đến nhưng an toàn, không nhiều trở ngại. (Chỉ về lối trang trí như rừng cây) Lối màu xanh lá tuy gần nhưng nhiều thử thách. (Nhún vai) Dĩ nhiên đây là nơi hấp dẫn nhất, hầu hết mọi người chọn lối này vì nó thú vị. (Nhìn bạn tôi đang sợ sệt) Ồ đừng lo! Chỉ là chút thử thách cho trẻ con thôi, người trẻ các cô cũng nên thử để vận động.
Nghe chị ta nói, tôi háo hức muốn trải nghiệm lối đi xanh lá ngay nhưng sau lưng bạn tôi lại níu lấy áo, cố lôi vào đường xanh da trời. Kéo qua kéo lại mãi, cuối cùng chị gái thỏa thuận.
- Thế này nhé, cô này đi đường an toàn, cô kia đi đường mạo hiểm. Cả hai chờ nhau ở lối ra được không? Nếu cô vẫn sợ thì tôi đi cùng với cô nhưng chỉ khi tới địa bàn của người khác là tôi về, tự cô bàn với họ.
Chúng tôi thống nhất rồi chia làm hai hướng rời đi.

Theo con đường màu xanh lá, tôi tận hưởng khung cảnh rừng cây bằng hình vẽ hoạt hình vui nhộn, cứ đi vài bước lại có toán trẻ con chạy ùa ra, ríu rít cười đùa ồn ào. Tới nơi chỉ dẫn tiếp theo, tại đó cũng có chị gái y hệt người mới nãy nhưng nước da nhạt hơn, chị ta bảo tôi cứ đi tiếp. Lúc lướt ngang, bên tai loáng thoáng nghe được câu "Lại thêm một con ngốc!" của ai đó không rõ. Con đường vẫn trải dài theo bước chân, cảnh vật bình yên đến kỳ lạ. Chẳng mấy chốc đã tới điểm chỉ dẫn, lần này có 2 lối đi, lam và lục, tình cờ bạn đồng hành cũng ở đó. Tôi bước tới định chào thì nhìn thấy khuôn mắt trắng tái không chút máu của cậu ấy, lập tức liền lên tiếng.
- Cậu sao thế? Sao lại ra nông nỗi này?
Anh trai gác ở ngã rẽ cười ấm áp, giúp tôi đỡ bạn mình ngồi xuống. Anh ta nói.
- Nghe bảo bạn cô nhát quá nên càng đi càng cuống lên, kết quả mới đi một mình được đoạn ngắn đã ra thế này!
-"Đây rõ ràng là bộ dạng bị dọa sợ. Rốt cuộc thì cậu ấy đã gặp chuyện gì ấy nhỉ?"
Tôi nghi ngờ, nhìn về đoạn đường xanh da trời mà bạn mình đã đi. Anh trai lại nói.
- Nãy giờ cô đi có gặp gì vui không? Trên con đường xanh lá ấy.
- Không có trở ngại gì hết, cả đoạn đường không có thử thách nào cho tôi cả. (Nhướng mày) Hay các anh nhầm lẫn hai đoạn đường? Xanh lam mới là cái có nhiều thử thách cho nên bạn tôi mới bị làm khó đến chật vật như vầy.
- (Bối rối) Cô nhầm rồi!
Tôi nhìn bộ dạng của anh ta rồi nhìn đoạn đường mình sắp đi, hơi tối một chút, khá vắng. Quay sang đường của bạn đồng hành, sáng sủa nhưng bị che bởi lớp màng mờ nên không thấy gì sau nó.
- Có gì sau lối đi màu lam vậy?
- Vẫn vậy thôi! (Reo lên) A! Hay cô đi gọi người ở điểm kế tiếp đến đây giúp một tay đi! Bạn cô để tôi trông cho, đằng nào cô không thể vác cổ trên vai.
- Hợp lý! Cơ mà để cho nhanh, tôi sẽ đi lối màu lam.
- (Lúng túng) Nhưng...
- Chỉ đổi đường thôi mà! Bộ có gì không ổn à?
Anh ta im lặng, nhường lối đi cho tôi.

Lối đi xanh lam giờ không trang trí bằng bầu trời mà lấy họa tiết hang động đá quý làm nền, kết hợp với ánh sáng trắng khiến mọi thứ thật lung linh mê hoặc. Càng đi khung cảnh càng trở nên kỳ quặc, khắp lối giăng đầy những tấm vải trắng như tơ lụa lượn lờ kinh dị. Tôi đưa tay đẩy một tấm gần mình ra thì phát hiện bị dính chặt vào nó.
- Cái quỷ gì đây?
Lẩm bẩm rồi vung mạnh tay, tấm vải bị xé đôi, tuột khỏi người tôi và rơi xuống đất. Liền đó vang lên tiếng cười cao vút của phụ nữ. Từ trên trần nhà xuất hiện một con nhện màu nâu đầy lông lá, nó nhìn kẻ mới đến đầy tò mò rồi quay lưng dọn đường, giọng nữ lại vang vang.
- Đi nào cô bé!
Đi theo con nhện qua hết đường đá quý, cả hai không nói với nhau lời nào nhưng hẳn nó biết tôi đã nghi ngờ nơi này. Tới điểm dừng chân, nó bỏ về, không quên dùng phần chân lắm lông quệt mấy cái lên mặt tôi. Việc cần làm giờ là đợi người chỉ dẫn bởi trước mắt có hàng trăm lối màu lam với từng cấp độ sáng tối khác nhau. Tựa lưng vào tường, mệt mỏi cùng buồn ngủ, dường như bản thân sẽ nhắm mắt bất cứ lúc nào nếu còn đứng ở chỗ này nên tôi chọn đại đường màu xanh ngọc bích gần mình nhất để đi. Vẫn theo phong cách hang động nhưng lần này là các khối pha lê nằm dọc hai bên đường, chúng tự mình phát ra ánh sáng neon đủ màu, vài cái có thể xách mang theo. Đến ngã rẽ hướng bên trái, trên tường xuất hiện hình vẽ chàng trai với đầu búp bê gắn ngay cổ, cạnh bên có dòng chữ đỏ son ai đó viết nhưng lại bôi cho nhòe đi, hẳn là tên của con búp bê.
- L...(không nhớ tên nó)
Vừa dứt lời, hình vẽ có phản ứng, tóc của búp bê bỗng dài ra che hết cả cổ, chàng trai cử động rồi bước khỏi bức tường để lại cái đầu của L nhìn tôi chăm chăm. Anh ta lao về phía kẻ mới đến để đánh nhau, sức lực và tốc độ áp đảo đối phương. Tôi hoảng lên, buột miệng nói:
- Chậm lại đi!
Pha lê trong túi phát sáng, anh ta di chuyển chậm đến buồn cười. À ha, ra là tại đoạn đường này người ta có thể dùng pha lê để cứu lấy mình. Tôi bỏ mặc con người đang slow motion kia, nhặt vội các mảnh pha lê gần đó để thử nghiệm.
- Cho tôi ra khỏi đây!
Không hiệu nghiệm.
- Cho bạn tôi tới đây!
Chẳng có phản ứng.
- Tua nhanh qua khúc này đi!
Tua thật, bản thân như đang trong đoạn phim, mọi thứ diễn ra nhanh hơn. Tôi thắng anh chàng kia, giải quyết luôn một đám xông ra sau đó rồi tốc biến khỏi đoạn đường. Tất cả hành động như có ai đó đang điều khiển cơ thể, sau khi ra khỏi đoạn đường liền trở về bình thường, cảm giác như vừa bị ném ra khỏi đó.
- Cái quỷ gì đây?
Lẩm bẩm rồi vung mạnh tay, tấm vải bị xé đôi, tuột khỏi người tôi và rơi xuống đất. Liền đó vang lên tiếng cười cao vút của phụ nữ. Từ trên trần nhà xuất hiện một con nhện màu nâu đầy lông lá, nó nhìn kẻ mới đến đầy tò mò rồi quay lưng dọn đường, giọng nữ lại vang vang.
- Đi nào cô bé!
Đi theo con nhện qua hết đường đá quý, cả hai không nói với nhau lời nào nhưng hẳn nó biết tôi đã nghi ngờ nơi này. Tới điểm dừng chân, nó bỏ về, không quên dùng phần chân lắm lông quệt mấy cái lên mặt tôi. Việc cần làm giờ là đợi người chỉ dẫn bởi trước mắt có hàng trăm lối màu lam với từng cấp độ sáng tối khác nhau. Tựa lưng vào tường, mệt mỏi cùng buồn ngủ, dường như bản thân sẽ nhắm mắt bất cứ lúc nào nếu còn đứng ở chỗ này nên tôi chọn đại đường màu xanh ngọc bích gần mình nhất để đi. Vẫn theo phong cách hang động nhưng lần này là các khối pha lê nằm dọc hai bên đường, chúng tự mình phát ra ánh sáng neon đủ màu, vài cái có thể xách mang theo. Đến ngã rẽ hướng bên trái, trên tường xuất hiện hình vẽ chàng trai với đầu búp bê gắn ngay cổ, cạnh bên có dòng chữ đỏ son ai đó viết nhưng lại bôi cho nhòe đi, hẳn là tên của con búp bê.
- L...(không nhớ tên nó)
Vừa dứt lời, hình vẽ có phản ứng, tóc của búp bê bỗng dài ra che hết cả cổ, chàng trai cử động rồi bước khỏi bức tường để lại cái đầu của L nhìn tôi chăm chăm. Anh ta lao về phía kẻ mới đến để đánh nhau, sức lực và tốc độ áp đảo đối phương. Tôi hoảng lên, buột miệng nói:
- Chậm lại đi!
Pha lê trong túi phát sáng, anh ta di chuyển chậm đến buồn cười. À ha, ra là tại đoạn đường này người ta có thể dùng pha lê để cứu lấy mình. Tôi bỏ mặc con người đang slow motion kia, nhặt vội các mảnh pha lê gần đó để thử nghiệm.
- Cho tôi ra khỏi đây!
Không hiệu nghiệm.
- Cho bạn tôi tới đây!
Chẳng có phản ứng.
- Tua nhanh qua khúc này đi!
Tua thật, bản thân như đang trong đoạn phim, mọi thứ diễn ra nhanh hơn. Tôi thắng anh chàng kia, giải quyết luôn một đám xông ra sau đó rồi tốc biến khỏi đoạn đường. Tất cả hành động như có ai đó đang điều khiển cơ thể, sau khi ra khỏi đoạn đường liền trở về bình thường, cảm giác như vừa bị ném ra khỏi đó.

- Giờ làm gì đây nhỉ?
Tôi tự hỏi, bản thân bước đi vô định. Từ xa, cô bạn đồng hành xuất hiện, sợ hãi ôm lấy người trước mặt.
- Chúng ta...chúng ta phải rời khỏi đây mau! Nơi này là chỗ bắt cóc trẻ con đó!
Gật đầu với bạn mình, tôi hối hận vì không thể bảo vệ cô ấy lúc cần thiết, giờ sẽ không thế nữa. Kéo tay nhau, cả hai chạy vội về nơi khá giống căn nhà bình thường. Phía sau càng ngày càng vang to tiếng quát tháo đuổi theo của đám người, dẫn đầu bởi bà cô có lẽ là chủ tổ chức. Chúng tôi leo lên cầu thang, chạy mãi từ tầng này đến tầng khác. Đến tầng cuối cùng thì cô bạn dừng lại, nhìn xuống dưới đám người rồi cậy cửa sổ ý muốn nhảy. Tôi vội cản.
- Đừng bi quan như thế! Còn một tầng nữa lận, biết đâu trên đó...
- (Che miệng tôi) Suỵt! Tôi biết, tôi không phải muốn chết! Nghe này, sắp có một đoàn xe lửa đến cứu chúng ta, tôi sẽ đến đó trước để chỉ đường cho họ. (Đặt tay lên vai tôi) Yên tâm, tôi không chết chỉ vì nhảy xuống đó đâu. Nhiệm vụ của cậu là cố giữ bản thân an toàn đến khi chị Đại tới cứu.
Nói rồi cô đưa tôi mảnh giấy chi chít ký tự đỏ, hình như đây là dấu hiệu nhận biết. Trước khi nhảy, bạn đồng hành mỉm cười.
- Quên nói, trên đó chẳng có gì đâu! Cố sống và chờ tôi nhé!
Không kịp nhìn xem bạn mình an toàn chưa, tôi vội vàng chạy nhanh lên tầng cao nhất. Trên đó chỉ có duy nhất một phòng, vừa vào là tôi đã khóa cửa ngay rồi gia cố thêm cho chắc chắn. Nhìn quanh, chỉ là căn phòng bình thường, trên tường treo hình bà chủ mập ú, sàn nhà vương vãi đồ chơi trẻ con.
- Có ban công!
Tôi reo lên, tiến về phía lối thoát duy nhất ấy. Bên ngoài trống không, nhìn đông nhìn tây vẫn chẳng thấy gì. Bất ngờ trong phòng phát ra tiếng cười, căn nhà búp bê nhỏ trong góc bỗng cử động, cánh cửa bé xíu mở ra, bà chủ xuất hiện. Ban đầu chỉ là hình nhân, từ từ hình nhân lớn lên, nỗi sợ cũng theo đó mà biến lớn. Bà ta ngay khi đã đạt được hình dạng ban đầu liền đuổi theo tôi, may mắn, lúc ra ban công tôi đã kịp đóng cửa ra vào phòng với bên ngoài này. Sớm thôi, cánh cửa sẽ bị phá và tôi chỉ còn khoảng không vô định phía sau là lối thoát. Hoảng loạn cùng tuyệt vọng, tôi cứ lùi dần tới tận mép ban công, miệng liên tục gào thét gọi cứu trợ. Chỉ còn vài mét nữa là bà ta đến rồi. "Reng..." Chuông báo reo, tôi bật dậy cùng trái tim muốn bay khỏi lòng ngực.
Theo mọi người giấc mơ này có ý nghĩa gì không nhỉ? Hãy chia sẻ suy nghĩ của mọi người với tôi nhé!
Nhận xét này đã bị tác giả xóa.
Trả lờiXóaNhận xét này đã bị tác giả xóa.
Trả lờiXóaTruyện lần này thuộc thế loại phiêu lưu và mang màu sắc kinh dị à bà. Nghe sợ hãi các thứ
Trả lờiXóa