THỦY TIÊN MÀU ĐỎ (3)
Ngày kế tiếp, việc buôn bán vẫn diễn ra như bình thường, Peony đưa thịt cho khách và ném tiền vào hộp thiếc trong khi gã đồ tể thì mải mê xử lý mớ thịt vừa săn được ngày hôm qua.
Peony bỗng nhiên lên tiếng, xen lẫn âm thanh ồn ào của khách. Điều này vẫn chưa khiến Daffodil quen được, dạo gần đây cô hay bắt chuyện làm gã vừa mừng lại vừa lo.
Gã nói có vẻ rụt rè, như thể cô gái đang oán trách gã. Hoặc gã nghĩ cô đang bất mãn với điều kiện sống hiện tại, và đúng là Peony muốn gã nghĩ như vậy.
Peony chua ngoa nói, giọng không giấu được sự bất mãn trong lòng. Việc này làm Daffodil hoàn toàn bối rối, gã cúi hẳn mặt xuống để tránh ánh nhìn từ cô gái. Thuận lợi, Peony dúi vào tay vị khách “đặc biệt” mảnh giấy mà Hibiscus đưa. Khi Daffodil ngẩng đầu dậy, quá trình đã xong xuôi và cô gái vẫn bình thản như chẳng có gì xảy ra. Chợt từ trong đám đông, ai đó thì thào nói.
Giọng nói phát ra khá nhỏ, đủ để Peony nghe mà hoảng cả người. Trước khi Daffodil nghe được, cô la toáng lên trong khi đặt tay mình gần ngay cửa lồng để ai đó tóm được.
Peony hét lớn, cố gắng vùng vẫy khỏi kẻ đang kéo tay mình. Lực của người khách này thực sự lớn, kể cả khi cơ thể đã gầy đến trơ xương, người đó dường như muốn xé toạc cánh tay mảnh mai của cô để cho vào miệng. May mắn là Daffodil đã kịp thời lao đến rồi dùng dao chặt đứt mối nguy hiểm. Gã ôm ghì lấy cô trong lòng, mắt long sòng sọc nhìn kẻ đang la ó vì mất cánh tay. Bằng giọng nói trầm đến đáng sợ, gã cấm bất kỳ ai đụng vào tên xấu số đó rồi quyết định đóng cửa sớm. Daffodil bế Peony vào phòng của mình, xử lý vết thương cho cô, đem cô về phòng rồi rời khỏi nhà. Suốt cả quá trình gã không nói bất kỳ tiếng nào, khuôn mặt méo mó ấy hướng chăm chăm về phía Peony, đôi mắt ánh lên cơn bão bị đè nén. Ngay khi bên ngoài vang lên tiếng la ai oán, bức tường bên trong căn phòng phát ra tiếng gõ.
Sau phi vụ lần trước, Peony phải dưỡng thương trong phòng và việc buôn bán trở về tay của Daffodil. Gã nói rằng quá nguy hiểm nếu cô tiếp tục công việc rồi lấy lý do an toàn để nhốt cô lại một chỗ. Cũng không tệ lắm, bởi Peony đã đạt được mục tiêu mình muốn là tuồn tờ giấy cho người liên lạc. Giờ thì cách truyền tin kia xem như vô dụng, phải đổi sang cách đã bàn từ trước.
Phải, thực sự vô cùng mạo hiểm. Peony sẽ di chuyển qua lại ngay trên đầu Daffodil và người liên lạc sẽ lấy thông tin ngay cả khi gã đồ tể đang ở nhà. Nhưng sau mấy lần trót lọt khi truyền tin, lá gan của cô gái đã trở nên lớn hơn, cô muốn thoát khỏi đây và suy nghĩ đó tràn ngập tâm trí cô. Người liên lạc có vẻ cũng hiểu được mong muốn đó nên luôn phối hợp nhận thư và gửi thư cho cô trong lúc Daffodil bị vây quanh bởi đám khách hàng đói khát; những con chó là vấn đề đáng kể nhất nhưng họ không lo lắng lắm bởi chúng luôn sủa và gầm gừ mọi lúc.
- “Đó là khách quen. Cảnh tượng khách đu lên tường nhà đôi lúc có xảy ra nên gã ta chưa bao giờ nghi ngờ.”
Vậy là Peony dần trở nên táo bạo hơn, cô chuẩn bị sẵn hàng tá những lý do để nói với Daffodil rồi điên cuồng khám phá mọi ngóc ngách của căn nhà để hỗ trợ cảnh sát. Mặc kệ những lần bầm tím, mặc kệ hàng chục lần suýt bị phát hiện, Peony vẫn tiếp tục truyền tin và đến chỗ của Hibiscus đều đặn đến mức người này yêu cầu cô giảm tần suất lại để tránh bị nghi ngờ. Mọi thứ cứ diễn ra như thế, dù đã chậm dần nhưng chưa từng ngừng lại, Hibiscus cũng theo đó mà tươi tỉnh hơn.
- Bằng cách nào? Daffodil có con tin đấy.
- Nhờ vào sơ đồ căn nhà mà bạn gửi, bên của tôi đã lên kế hoạch tấn công vào ngôi nhà. Cụ thể như thế nào thì phải chờ người liên lạc thông báo sau.
Nhưng họ đã không chờ được nữa. Buổi tối sau cuộc nói chuyện trên, Daffodil bỗng nhiên không trở về phòng của mình mà quyết định ngủ cùng phòng với Peony. Gã không ép cô uống thuốc ngủ nữa mà ôm cô vào lòng, giọng đầy dịu dàng như ru ngủ nhưng nội dung thì lạnh hết cả người.
- Vì tôi chán!
- Tôi muốn mang Peony theo bên cạnh, kể cả lúc bán hàng hay cho gia súc ăn.
Gã ấn Peony vào ngực mình nhằm chặn lời cô nói.
Cô gái trong lồng ngực gã khẽ vùng vẫy, gã mặc kệ.
Gã vuốt đầu Peony rồi dần xuống lưng.
Gã vỗ nhẹ lên lưng Peony như ru ngủ.
Tay gã dừng lại rồi đặt tay nhẹ lên cổ người mình đang ôm.
Tay gã siết nhẹ cổ Peony.
Gã hôn lên đỉnh đầu cô gái.
Kể từ buổi tối “tâm sự” ấy, sự tín nhiệm của Daffodil dành cho Peony không còn như trước nữa. Giống như Hibiscus, cô gái cũng bị làm cho uể oải, khó cử động. Daffodil xem cô như một con búp bê mong manh, luôn mang theo bên mình mọi lúc kể cả khi đến gặp Hibiscus và có vẻ tận hưởng biểu cảm bất lực của hai nạn nhân khi họ trông thấy nhau. Gã thực sự ngừng việc đi săn lẫn trao đổi với khách trực tuyến, suốt ngày chỉ bế Peony đi đi lại lại giữa các căn phòng, đặt cô ngay tầm mắt khi làm việc và ôm cô ngủ vào mỗi buổi tối.
Hibiscus “nói” với Peony mỗi khi họ nhìn nhau, ánh mắt của người này vẫn chưa tắt hy vọng kể cả khi nhìn thấy tình cảnh của cả hai, dường như việc bước liên lạc cuối cùng bị ngắt quãng không ảnh hưởng đến kế hoạch lớn. Ngày tháng cứ thế trôi qua, như sự yên bình trước cơn bão, mọi thứ vẫn diễn ra tương đối bình thường với Daffodil. Gã vẫn buôn bán, vẫn “nuôi gia súc” và vẫn chăm sóc Peony. Sự khác biệt chỉ ở vài điều “nhỏ nhặt”; gã tăng liều thuốc cho cô gái để khiến cô ngày càng mơ màng, gã cũng bắt đầu đùa giỡn với Hibiscus giống như các con tin khác.
Gã hỏi khi nhuộm chiếc áo sơ mi của mình với chất lỏng từ Hibiscus. Đó là chiếc áo gã mặc vào lần gã tìm lại được Peony, gã chắc là cô thích chiếc áo này.
Có vẻ sau chiếc áo sơ mi sẽ là bộ đồ mà cô gái thường mặc, kể cả khi nó vốn có màu đỏ. Cô gái nhìn gã với muôn vàn cảm xúc, khi thì lo lắng, khi thì sợ hãi, lúc lại bất lực. Tất cả không hoàn toàn là cảm xúc thật sự của cô, cô làm vậy để khiến Daffodil vui và ít làm cái trò kỳ quặc gã dùng với Hibiscus.
“RẦM!”
Bên ngoài vang lên tiếng đập lớn rồi liền theo là tiếng ồn ào của nhiều người, sau đó có tiếng súng rồi tiếng kim loại va đập nhau. Peony không rõ tất cả là gì, gần đây liều thuốc quá mạnh khiến cô chẳng tỉnh táo nỗi. Cô nghe thấy tiếng Daffodil pha với Hibiscus, thấy ảo giác đống thịt tại quầy dường như biến thành thảm hoa rực cháy. Giữa tình thế hỗn loạn ấy, Peony lại nghĩ mình đang ở thế giới diệu kỳ. Thấp thoáng bóng ai đó đang bế ai đó khác, rất nhiều người chạy lướt qua nhưng bỏ mặc cô. Cô thấy người đàn ông to lớn đang múa may quay cuồng, thấy từng cánh hoa đỏ tung bay khắp nơi. Rồi người đàn ông tóm lấy một bông hoa không ngừng rỉ mật đỏ, dường như muốn bóp nát nó. Nhưng Peony thích hoa, cô thích đóa râm bụt ấy và không muốn nó bị nghiền nát.
Cô gái nói như mê sảng, từng bước từng bước đi tới chỗ người đàn ông. Cô chẳng nghe được gã ta nói gì hay mọi người la hét cái chi, cô chỉ biết là hoa của cô thì không ai được phá. Cô gái lảo đảo di chuyển gần tới chỗ gã đàn ông thì vấp té rồi bị ai đó đá về phía khác.
Cô ngây ngô nói, giang hai tay để đòi lấy đóa râm bụt khổng lồ đang chuyển từ đỏ sang trắng. Xung quanh thật hỗn loạn, ai đó cứ kéo rồi đẩy cô. Peony vùng khỏi tay họ để chạy về phía người đàn ông, cô nghe có tiếng vật gì đó cành cạch vang lên phía sau mình kèm cảm giác lạnh buốt nơi sống lưng. Gã đàn ông ném đóa râm bụt đi để ôm lấy Peony, họ ngã ra đất và lăn vòng tròn. Cô gái ngửi được mùi sắt gỉ cùng gì đó ướt át chảy trên mặt mình, kế đến thì cơn buồn ngủ ập tới và cả khoang mùi ngập tràn mùi hoa thủy tiên. Peony thiếp đi trong cái nóng bỏng rát như thể bao quanh mình là lửa cháy.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét