Thứ Hai, 18 tháng 5, 2026

GIẤC MƠ SỐ 69 (1)

Aelius (1)

“Xuyên vào cơ thể mới thành công! Nhiệm vụ của bạn bắt đầu. Nhân vật của bạn không hề tồn tại trong cuốn sách. Hãy liên lạc với tôi nếu bạn cần hỗ trợ.”

Tiếng máy móc vang lên đều đều rồi dừng hẳn. Tôi chậm rãi mở mắt, đón chào từng tia nắng đầu tiên của thế giới này. Tên của tôi là Aelius. Nhân vật của tôi là một nhà phiêu lưu được trang bị đầy đủ công cụ. Nhiệm vụ lần này của tôi là…

- Ê, xin chào!

Nhiệm vụ kỳ lần này khá đơn giản, chắc là tôi không cần hệ thống hỗ trợ gì thêm. Ở nhiệm vụ trước, tôi đã được ban tặng vị giác dù không biết mình có cơ hội nếm thử gì ở nơi này không. Còn về đặc ân được ban cho ở nhiệm vụ này…

- Ê, có nghe người ta nói không vậy?

Chủ nhân của giọng nói lại tiếp tục réo. Tôi nghĩ.

- “Được rồi, ban cho cậu ta chút chú ý vậy.” 

Tôi nhìn người bạn đồng hành của mình. Một gã trai ăn mặc lộn xộn, khuôn mặt gợi đòn cùng cái điệu bộ không biết học từ đâu ra.

- “Cái mớ hỗn độn gì đây?”

“Nhiệm vụ phụ của bạn là dẫn dắt người mới này hoàn thành nhiệm vụ của cậu ta. Bạn yên tâm, không quan trọng nhiệm vụ đó là gì, bạn chỉ cần hỗ trợ trong khả năng là được.”

Tôi vẫn nhìn người đối diện, đứa trẻ mà tôi phải trông nom hôm nay. Phải thừa nhận là cậu ta khá điển trai, tóc đen rối loạn, mắt màu hổ phách mà tôi yêu thích và cái năng lượng tươi trẻ nhiều đến mức thừa thải.

- Tôi tên là Aelius. Chúng ta sẽ đồng hành cùng nhau hôm nay. Rất vui được gặp cậu.

Cậu ta bắt lấy cánh tay mà tôi chìa ra, lắc liên tục.

- À, Aelius là tên của đằng ấy trong nhiệm vụ này hả? Tôi tên là Valerius. Đằng ấy khỏi cần lo về tôi. Mình cứ từ từ rồi cũng xong nhiệm vụ.

Tôi gật đầu, cứ coi như nhiệm vụ này dùng để rèn sự kiên nhẫn của tôi đi vậy. Có điều tại sao trông Valerius quen thuộc quá nhỉ?

▣—----------------------------------------------------------------▣

Xã giao xong, tôi bắt đầu quan sát nơi mình đang đứng. Chúng tôi đang ở trước lối vào của một đấu trường đã đổ nát, quy mô khiến con người trông thật bé nhỏ đến đáng thương. Các bức tường vỡ nát để mặc ánh nắng chiếu vào trong, vài cây cột nằm trơ trọi, những bức điêu khắc bị mờ đi bởi thời gian,... Thật hoài niệm!

- Đằng ấy thích mấy công trình cổ cổ như vậy hả?

Valerius, sinh vật không liên quan đến khung cảnh cổ kính hiện tại, hỏi trong khi ngó tới ngó lui.

- Tôi có thể tưởng tượng được độ hoành tráng của nơi này khi nó ở thời kỳ đỉnh cao. Cổ vật là những tư liệu biết nói, chỉ cần quan sát là cậu có thể biết nhiều thứ thông qua chúng. Từ bối cảnh lịch sử, cách nó được tạo ra, tính cách người tạo ra nó…

- Ừ, ừ… Tôi biết mà.

Valerius cắt lời tôi rồi bắt đầu luyên thuyên về tất cả những gì cậu ta biết về chủ đề đấu trường. Những lời cậu ta nói nghe như một cuốn từ điển bằng âm thanh, nhưng vì giọng cậu ta có vẻ hay và hiện tại tôi cũng chán nên để tạp âm này làm nền cho chuyến đi cũng được. Tôi giả vờ gật gù với những gì Valerius nói, dù không thật sự nghe.

“Tôi biết bạn không thích có cộng sự nhưng hãy kiên nhẫn nhé!”

Tôi có cộng sự chứ! Giọng nói máy móc này hợp cạ với tôi hơn bất cứ ai khác. Dẫu vậy, tôi vẫn cố lộ ra một nụ cười công nghiệp tiêu chuẩn, chân bước nhanh hơn, còn mắt thì nhìn xung quanh. Chúng tôi không đến khu vực khán đài hay sàn đấu mà di chuyển sâu hơn xuống phía dưới. Cuốn truyện mà chúng tôi xuyên vào đề cập đến chuyến phiêu lưu của một nhóm bạn trẻ. Dọc chuyến đi, họ sẽ tiện tay sưu tập vài món đồ cổ cũng như giải cứu ai đó khỏi cái gì đó. Một kiểu anh hùng mà người ta hay xem. 

“Chúng ta đang ở thời điểm trước khi cốt truyện gốc bắt đầu. Có một nhân vật đã đi lệch khỏi mạch truyện vì sự cố và bạn cần giúp người đó.”

Tôi giữ im lặng suốt cả quãng đường, cơ thể không phát ra âm thanh gì dù là tiếng bước chân hay hơi thở. Bạn đồng hành của tôi đã ngưng nói từ mấy phút, hẳn là mệt rồi.

- Đằng ấy tĩnh lặng như bóng tối á.

Tôi nhầm rồi, cậu ta vẫn còn năng lượng để nói chuyện.

- Tôi không biết nên nói gì.

- Ý là đằng ấy không phát ra miếng tiếng động nào luôn.

- Cảm ơn.

Valerius cụt hứng trước sự kiệm lời của tôi nên đành tìm gì đó để làm. Cậu ta lục lọi khắp người rồi lại tìm tòi dọc lối đi, chạy qua chạy lại làm cái gì đó không ngừng.

- Đừng đi quá xa đấy!

Tôi nhắc nhở. Đứa con nít này mà lạc mất thì tôi lại tốn công tìm. Chúng tôi lại tiếp tục chuyến đi, một yên tĩnh và một náo nhiệt. Đến một lúc nào đó, Valerius chạy về phía tôi với một cái bình sứ sóng sánh chứa thứ chất lỏng gì đó.

- Ê nè, coi tôi tìm thấy gì đi!

- Cái gì vậy?

- Là rượu đó! Tôi phát hiện tận mấy bình luôn.

Ở nơi vắng vẻ này mà lại có rượu, thật đáng nghi làm sao.

- Tôi không nghĩ chúng ta nên thử chúng. Có thể ai đó định dùng cho mục đích của riêng họ.

- Nhưng họ có rất rất nhiều. Mất một bình thì có làm sao đâu!

Vừa nói, Valerius vừa nâng cái bình lên. Cậu ta mặc kệ lời của tôi mà tu ừng ực gần hết cả bình rồi cười khà khà như thể vui vẻ lắm. Thú vị là trông cậu ta chẳng có vẻ gì là say cả, xem ra rượu này nhẹ.

- Đằng ấy uống thử đi. Ngon lắm!

Valerius dí miệng bình vào tôi. Mùi thơm nhẹ nhàng tỏa ra khiến tôi ngây người một lúc.

- “Hệ thống, tôi có khứu giác từ lúc nào nhỉ? Từ nhiệm vụ nào vậy?”

“Có vẻ bạn đã quên, bạn có khứu giác từ lâu rồi. Trước cả khi có vị giác nữa!”

- Uống đi! Nhấm một ngụm cũng được! Yên tâm, tôi uống rồi. Không chết đâu.

Valerius tiếp tục hối thúc, như thể nhiệm vụ của cậu ta là chuốc rượu được tôi. Đến giờ cậu ta vẫn chưa chịu tiết lộ cho tôi về nhiệm vụ riêng của mình, tương tự thì hệ thống cũng vậy.

- Uống tí xíu đi! Cứ gì tôi gánh cho.

Tôi nhìn thứ chất lỏng ít ỏi trong bình, ngửa cổ ra và uống chúng. Chất lỏng mát lạnh chạy vào cổ họng, đầu lưỡi cảm nhận vị ngọt từ trái cây, cuống lưỡi thoang thoảng dư âm đắng chát. Dạ dày được lấp bởi rượu dần ấm lên rồi nóng bỏng tựa có ngọn lửa nhỏ bên trong.

- Có vị giác là như thế này sao?

“Hãy lưu ý, bởi vì bạn chưa cảm nhận được đói khát hay no bụng nên hãy để ý lượng thức ăn hay đồ uống mà mình nạp vào. Chúng đều có ảnh hưởng đến cơ thể của bạn.”

Tôi gật đầu, đặt bình xuống và tiếp tục đi. Valerius cũng đi theo và lại lảm nhảm về chủ đề hình như là rượu.

- Cơ thể này có cần nạp năng lượng không? Các cơ thể trước hình như không cần thì phải.”

“Bạn không bắt buộc phải nạp năng lượng, nhưng nếu bạn có thì cơ thể vẫn sẽ có phản ứng với những thứ bạn ăn. Ví dụ: bạn uống nhiều nước thì cần xả, bạn ăn nhiều quá thì bụng sẽ to và dễ mệt, bạn ăn trúng thứ xung khắc thì bị chóng mặt hoặc đau bụng.”

- “Xong vụ này có thể cho cơ thể tôi cảm nhận rõ một chút được không? Tôi cần cơ thể biết đường cảnh báo tôi đừng nạp thứ gì vào chứ không phải nạp vào rồi mới phát sinh vấn đề.”

“Đã hiểu. Tôi sẽ gửi góp ý này đến phía trên.”

Đang đi thì tôi chợt cảm thấy hơi choáng nhẹ, bước chân cũng trở nên lảo đảo.

- Nè…nè…đằng ấy có sao không? 

Valerius hốt hoảng nói. Cậu ta dìu tôi ngồi xuống cạnh bức tường, khuôn mặt thực sự bị dọa cho tái đi.

- Mặt của đằng ấy đỏ lắm! Đằng ấy say rồi!

Có vẻ cơ thể này có tửu lượng quá kém, thảo nào tôi lại thấy nóng như vậy. Tôi đưa tay tháo bớt vài cúc áo trên người rồi nhìn bạn đồng hành với đôi mắt mông lung.

- Tôi ngồi nghỉ một chút. Cậu đừng đi đâu xa đấy!

- Ừ…Có gì đằng ấy nhớ gọi tôi nha.

Valerius nói, cứ bước mấy bước lại nhìn tôi một cái, trước khi vào một căn phòng gần đó cũng thò đầu ra nhìn thấy vài lần mới yên tâm.

- Hệ thống! Lần sau nhớ cảnh báo tôi về những điểm yếu của các cơ thể đấy.

▣—----------------------------------------------------------------▣

Không rõ tôi đã nghỉ trong bao lâu, thời gian cứ êm đềm trôi qua như tấm lụa vô hình quấn lấy tôi. Chợt từ xa vang lên tiếng ai đó cãi nhau, có giọng của Valerius rồi đan xen nhiều giọng nói khác.

- Gây chuyện gì nữa rồi?

Tôi lảo đảo đứng dậy, tựa vào tường để lê bước về phía căn phòng mà tôi tin rằng bạn đồng hành của mình đang ở đó. Chậm rãi rồi lại chậm rãi, tôi đi đến đó với cái đầu trống rỗng. Trong căn phòng ấy, nói sao nhỉ, nhìn từng chi tiết thì tôi nhìn được, nhưng ghép thành cả khung cảnh thì lại không thể. Tôi thấy trên sàn nhà có một bé gái đang quằn quại. Em nhìn thật khổ sở làm sao. Đôi mắt to tròn ngấn nước nhìn tôi đầy van xin, mái tóc vàng rối bời bởi sự cựa quậy, còn quần áo thì cũ nát đến đáng thương. 

- Livia!

Tôi thốt lên một cái tên mà chính tôi vẫn chưa nhớ đó là của ai. Tôi lại nhìn tiếp sang phía Valerius. Cậu ta đang tranh cãi với một người phụ nữ xinh đẹp đang lơ lửng; bà trông gần như trong suốt và lướt đi tựa loài sứa tinh xảo. Không rõ họ nói gì với nhau, nhưng Valerius đã khiến bà tức giận đến mức biến mất chỉ sau vài giây nói chuyện.

- Không…không…đừng đi!

Tôi thều thào. Đầu óc vẫn còn chưa tỉnh táo để nhận thức về tình huống hiện tại, nhưng linh tính mách bảo tôi đừng nên để vị nữ thần này rời đi. Có vẻ giọng của tôi đủ lớn để người ta chú ý tới. Một vị nam thần nhìn sang phía tôi. Đó là một thân hình to lớn đến mức đáng để ngoái nhìn, như một bức tượng rắn chắc sống dậy. Ánh mắt người đó chuyển từ bực dọc sang gì đó hình như hứng thú. Ông ta như thể nhìn sâu vào linh hồn tôi rồi toang đi tới. Sau cùng, khi nhìn thấy bạn đồng hành của tôi thì ông trở về dáng vẻ nổi giận và nhanh chóng biến mất. Còn một người nữa cũng ở trong phòng. Ngài nhìn tôi đầy hoài nghi. Theo lễ nghi, tôi cúi người chào ngài bằng tất cả sức lực của mình rồi ngồi phịch xuống. Ngài có vẻ kiên nhẫn hơn hai người trước. Trước khi biến mất, ngài phẩy tay để dùng phép chỉnh lại chiếc áo đã rơi xuống vai cho tôi rồi mới rời đi. Liền kế đó, cô bé trên sàn nhà cũng biến mất, hòa vào hư vô. Đôi mắt tôi cứ nặng dần, nặng dần cho đến khi tất cả chìm vào bóng tối.


Thứ Hai, 4 tháng 5, 2026

GIẤC MƠ SỐ 68 (4)

Hoa lay ơn: Trở về nhà (4)

Rì rào…rì rào…

Tiếng sóng vỗ vào bờ theo từng nhịp, từng nhịp. Bầu trời hôm nay nắng đến chói cả mắt, không phải gắt như mùa hè mà là kiểu đỏng đảnh của mùa xuân. Ánh nắng xuyên qua lớp mây chiếu xuống mặt biển xanh mướt tạo nên sắc ngọc lục đầy thú vị. Trên “tấm lụa” xanh ấy nhấp nhô một con thuyền bé xíu chở theo cô gái nhỏ đang hì hục chèo vào bờ.

- Tại sao tới lượt mình thì phải tự chèo thuyền vậy chứ?

Peony bực dọc rên rỉ. Mỗi khi đến hòn đảo thì đều có thuyền lớn tư nhân chở cô đến nhưng riêng lần này cô lại bị bắt tự đi đến đảo bằng thuyền nhỏ còn thuyến lớn sẽ neo đậu ở chỗ khác. Không gian lúc này thật buồn cười, nếu không kể sự vất vả của cô gái thì mọi thứ rất chi là nên thơ. Bầu trời xanh điểm thêm hai ba con chim trắng muốt, mặt biển trong veo chứa mấy đàn cá đủ màu sắc bơi lội; mùi nắng hòa cùng vị mặn từ biển tạo nên làn hương thư giãn thần kinh những ai vừa trải qua sự cố kinh hoàng; từng làn gió khẽ vuốt ve làn da mềm mại như đang trêu đùa. Quả là một sự lãng mạn!


Peony mất gần hai tiếng mới chạm được lớp cát mịn như nhung của hòn đảo. Cô buộc thuyền vài cọc gỗ được đóng sẵn rồi nằm phịch xuống nghỉ ngơi. Nơi này đã từng được bao phủ bởi màu xanh đến mát cả mắt, nhưng đó là khung cảnh của chục năm về trước. Bây giờ màu của cát thống trị nơi này. Trái phải đều toàn là những ụ cát cao gần bằng con người, khó khăn lắm mới tìm được ít sắc xanh từ cây xương rồng. Peony ngồi dậy, cất bước đi giữa cái quan cảnh đâu đâu cũng y hệt nhau.

- Nực cười thật! Họ thật sự không chừa cái gì lại luôn.

Cô gái bật cười với đôi mắt phật lòng. Nơi từng sở hữu đủ thứ hoa thơm cỏ lạ giờ bị san phẳng bởi cát được gió mang tới. Nghe nói người ta đã xây dựng nhà kính khổng lồ để bảo tồn các thực vật nên họ vận chuyện toàn bộ cây cối trên đảo đi, không sót bất kỳ thứ gì.

- Chỉ vì mình không tới đây nên họ nghĩ chỗ này vô chủ rồi chắc?

Cô gái lẩm bẩm, trong đầu liệt kê từng cái tên sẽ được cô “thăm hỏi” sau chuyến đi này. Nếu đến cả cô cũng không giải quyết được thì nan giải cho đám người đó rồi. Lúc này Peony đang bước vào khu vực có người ở, có bóng râm và thêm vài sắc màu khác. Lối được phép đi được rải sỏi trắng gồ ghề, nơi dẫn đến khu vực trồng cây được lót ván gỗ mỏng trên nền cát mềm còn những căn nhà bị khóa kín sẽ chẳng có lối nào dẫn đến chúng. Trên các lô đất dùng cho trồng cây mọc lưa thưa vài cây ăn quả chen chúc với hơn hai chục loài thảo mộc. Xung quanh các lô đất không phải rào chắn mà là dãy dài cây xương rồng gai góc cùng lí nhí sen đá đủ thứ màu. Phía xa xa vang vẳng tiếng nhạc cổ điển từ cái máy hát thế hệ cũ nào đấy khơi gợi sự tò mò của vị khách vừa bước chân đến hòn đảo.

- Thật biết cách hưởng thụ.

Peony nói đầy sủng nịch, tiến nhanh hơn về phía căn nhà trông như tòa lâu đài kỳ cục được chấp vá từ hàng tá các nguyên vật liệu khác nhau. Cửa nhà đóng kín chứng tỏ chủ nhân đang bận gì đấy. Qua từng lớp kính màu nhìn vào trong có thể thấy đủ thứ nội thất được biến tấu từ đống phế liệu. Xích đu từ lốp xe cũ, bàn ghế trong nhà ăn được điêu khắc từ thân cây lớn, bàn trà biến tấu từ thùng sắt cũ… Ngoài ra không thể bỏ qua vô số tác phẩm nghệ thuật mang hơi hướng thần thoại được trang trí khắp ngôi nhà. Từ bầy rồng con đang chao lượn ở phòng khách, đàn kỳ lân nhún nhảy qua lại giữa hành lang đến ba bốn nàng tiên cá lấp ló chỗ bể bơi ngoài trời. Peony ngắm thật kỹ từng căn phòng như đang tham quan viện bảo tàng chỉ giành cho cô. Sau cùng, khi đã no nê thị giác, cô gái để khứu giác dẫn mình đến nơi của chủ nhân nơi này. Theo hương hoa ngọt ngào, băng qua những cánh cửa ẩn giấu giữa mê cung hoa lá, cô gái dừng chân trước cảnh tượng trước mắt.


Đằng sau lớp hàng rào mỏng lấp lò chiếc bồn tắm cỡ lớn được đục từ thân của loại cây nào đó có vẻ cứng cáp. Trong bồn sóng sánh thứ nước thơm ngào ngạt, bên trên mặt nước phủ gần kín bởi các cánh hoa sặc sỡ và đống bong bóng xà phòng cứ hiện lên rồi vỡ tan. Giữa bồn nổi bật một người đàn ông đang ngồi quay lưng với Peony. Qua tấm lưng có thể vẽ được đường nét tinh xảo của người đó và với chút trí tưởng tượng có thể thấy khuôn mặt hoàn mỹ đã từng tồn tại. Cô gái nhìn trong vài phút rồi lùi lại, tìm kiếm cành cây nào đó để giẫm lên nhằm tạo tiếng động gây chú ý đến người bên trong.

- Ai đó?

Người bên trong hỏi đầy cảnh giác, bên cạnh vang lên âm thanh lách cách máy móc dường như là hệ thống bảo vệ.

- Thầy Gladiolus, là em đây!

Tiếng lách cách lại vang lên, lần này là hệ thống tự động thu về. Sau đó có tiếng nước vang tung tóe rồi liền đến là tiếng của Gladiolus.

- Chờ…chờ chút!

Giọng ông có chút bực bội khi cô học trò dám mò đến tận đây rồi dí ông phải vội vã mặc xiêm y. Chừng 15 phút trôi qua Gladiolus bước ra để gặp Peony. Cơ thể ông vẫn tỏa ra hơi nước, tóc tí tách từng giọt nước chưa lâu kịp còn chiếc áo lụa màu tím thì bị mặc đầy vụn về.

- Thầy nghĩ trò đến vào tối nay chứ?

Gladiolus hỏi khi dắt Peony về lại nhà chính.

- Gió lớn nên thuyền của em đi nhanh hơn dự kiến.

- Tại sao em lại đi đến tận đây? Sao không gõ cửa hay ấn chuông?

Gladiolus trách móc Peony còn cô thì chỉ cười khúc khích. Họ đều biết đáp án là Gladiolus sẽ không nghe thấy nếu cô gái thật sự gõ cửa chỉ là ông không vui khi nghĩ là suýt nữa Peony đã thấy mình không mảnh vải. Cả hai không vào nhà mà ngồi xuống bàn trà nhỏ ngoài sân vườn.

- Chỗ này gió lớn thật, thầy nhỉ? Em nghĩ thích hợp để uống gói trà mà lần trước em gửi đấy!

Peony nói đầy ẩn ý và Gladiolus hiểu cô muốn ám chỉ điều gì. Vậy nên ông bước vào bếp trong ít phút để lại vị khách ngồi ngắm nghịch đám thú cưng nhân tạo đang ríu rít dưới chân. Tầm nửa tiếng thì Gladiolus trở ra với khay trà và quần ào được chỉnh trang tươm tất. Họ lại nhìn nhau rồi bắt đầu câu chuyện của mỗi lần gặp. Thường sẽ như thế, cách một khoảng thời gian Peony sẽ đến đảo gặp Gladiolus để kể ông nghe thế giới ngoài kia thay đổi thế nào, Dandelion đang làm gì, gia đình cô quan tâm ông ra sao và khi nào bạn của ông sẽ lại đến thăm. Về phía Gladiolus, ông sẽ báo cáo tiến độ dự án mình đang phụ trách, kể về phát minh mới hoặc tác phẩm đang bí ý tưởng rồi kết thúc bằng mấy câu thăm hỏi về Peony.

- Thầy thích hòn đảo này chứ?

- Nó rất tốt! Yên tĩnh, trống trải và vắng vẻ.

Peony mỉm cười có chút tiếc nuối.

- Nơi này đã từng đẹp hơn bây giờ nữa.

- Thầy có thấy dấu tích của mấy loài thực vật còn sót. Nếu trò muốn thì chúng ta có thể nghiên cứu tái tạo lại.

Peony lắc đầu, đã quá muộn rồi. Giờ Gladiolus đã dọn đến nên việc tái tạo lại sẽ ảnh hưởng lớn đến ông.

- Em cảm ơn ý tốt của thầy. Nhưng thiên đường bị phá thì mãi không còn là thiên đường nữa.


Hai thầy trò nói chuyện với nhau khá lâu cho tới khi trời dần ngả màu. Gladiolus đứng dậy để chuẩn bị bữa tối còn Peony thì đi dạo trong lúc chờ. Cô rời khỏi khu vực người ở để ra biển, ngoài ấy giờ được nhuốm bởi ánh hoàng hôn. Ánh vàng cam ấy cũng nhuộm luôn cả chiếc váy không mấy vàng của cô.

- Quả nhiên là khác với tưởng tượng.

Peony đứng nhìn mặt trời thật lâu rồi lôi từ trong túi ra tấm ảnh nhàu nát. Người trong ảnh cười thật xinh đẹp trong chiếc váy trắng thơ ngây. Phải đến khi giữ tấm ảnh Peony mới biết nó thực chất là một bức vẽ chứ không phải đến từ máy ảnh.

- Cũng đúng, mình đã chụp bức hình này bao giờ.

Cô cúi người và đặt tấm hình xuống cơn sóng cứ vào rồi lại ra. Theo nhịp điệu của đại dương, tấm hình tựa như đang nhảy điệu tango của riêng nó và lùi dần về phía xa khỏi cô gái. Peony thở dài như trút được gánh nặng rồi quay lưng rời đi. Chợt tiếng Gladiolus vang lên từ xa để gọi cô dùng bữa, cô gái đáp lại rồi chạy đi.

Vù…

Gió thổi lớn hất tung cát xung quanh, Peony quay đầu lại. Cô gái mím môi hơi khó chịu rồi mạnh mẽ bước đi, đón lấy tấm ảnh mà cô bất đắc dĩ gọi nó là lì lợm.

GIẤC MƠ SỐ 69 (3)

  Aelius (3) - Bạn k hông định gọi Valerius dậy à? Lucilla hỏi khi thấy tôi chuẩn bị đồ lên đường trong khi tên nhóc kia vẫn ngủ ngon lành s...