CÔNG VIÊN NƯỚC KINH DỊ
- Chúng ta đang đi đâu nhỉ?
Tôi hỏi, ngơ ngác nhìn xung quanh, một ngõ tối vắng vẻ không thấy đích đến. Người đồng hành quay lại với vẻ khó chịu.
- Thế bà chị nhớ tôi là ai không?
- (Cười đểu) Em của con hàng xóm!
Thằng nhỏ nở nụ cười, cúi xuống nhặt chiếc tông lào đang mang rồi vào tư thế chuẩn bị phi dép vào mặt con chị lầy lội này.
- Dở hơi à? Mới sáng sớm lôi tôi rủ đi bơi rồi giờ hỏi ngớ ngẩn!
Tôi tự ngẫm 3 phút về quá khứ, trong đầu xuất hiện đoạn ký ức về việc bản thân mới 7 giờ sáng đã kéo lê em mình ra khỏi nhà để tới công viên nước vừa khai trương. Nhìn xuống đống đồ mang theo, chỉ có quần áo thay cùng khăn tắm ngoài ra không thêm gì nữa, tiền cũng không. Chúng tôi tiếp tục đi, dấn thân sâu hơn vào con hẻm có vẻ nguy hiểm. Chợt một giọng eo éo vang lên.
- Mấy má sao giờ mới tới! Hẹn 7 giờ mà sao bắt người ta chờ tận 5 phút vậy.
Xa xa hiện hữu hình bóng ai đó không rõ nam nữ do bị mờ, người này lăng xăng chạy đến, thiếu điều giật luôn giỏ cầm phụ.
- Queo com tới công viên nước kế nhà tui!
Người đó (tạm gọi A) chỉ tay về phía khu vực nhìn không khác gì công viên bỏ hoang, hí hửng chèo kéo hai vị khách đáng thương. Em trai quay sang hỏi.
- Rồi chỗ này có ai chết chưa vậy? Lần đầu mới thấy có công viên nước nằm trong hẻm luôn!
A ngắt mặt thằng nhỏ, bĩu môi khinh thường.
- Cưng chẳng có máu nghệ thuật gì cả! Cái này gọi là làm theo phong cách kinh dị đó chứ đồ mới toanh à!
Đứa nhóc đứng im vài giây rồi nắm tay chị nó về.
- Tốn nguyên buổi sáng để tới chỗ này hả trời?
Vội vã, tôi thì thầm vào tai nó.
- Đi free đó! Chú không đi tôi tự hưởng một mình!
- (Lườm) Dẹp! Đi thì đi chung! Có gì tôi thành ma với bà!
Thế là cuối cùng cả 3 đi qua cổng chào, đến với công viên độc nhất vô nhị.
Công viên này quả thực không tệ, trừ khung cảnh rùng rợn ra thì mọi thứ không thua gì khu vực 5 sao cao cấp. Do nằm ở nơi hẻo lánh nên hiện tại chỉ có chúng tôi - 3 người - vui chơi tại đây. A thì vừa thấy hồ bơi đẹp long lanh đã nhanh chóng hú hét lao xuống như lần đầu thấy vật lạ, lượn chưa được vài vòng liền móc điện thoại chụp các kiểu. Thằng em thay đồ xong là lẳng lặng bơi. Còn đứa nhây này sau khi khởi động đầy máu lửa đã tìm góc mát nằm bẹp và mặc kệ sự đời. Thật lâu sau lại có thêm khách xuất hiện, một đám nhoi nhoi gồm 3 nữ 1 nam đi cùng hai nhân vật quyền lực - ba mẹ tôi. Tôi suy nghĩ, sẽ ra sao nếu bị phát hiện mình vô đây chỉ để lười, thực không ổn chút nào. Vậy là cuối cùng tôi nhập bọn với mọi người. Kỳ lạ thật, đi tới đâu đám con nít lại dạt sang tới đó, lúc tới gần thằng nhóc kia, nó lùi xuống với biểu cảm tái xanh mặt. Khều em trai lại, hỏi.
- Ê! Sao bạn chú né tôi dữ vậy!
- (Nhún vai) Tại trong lớp tôi đồn bà dữ như cọp nên chúng nó sợ.
- "Ôi em trai yêu quý của tôi, giá mà ba mẹ không ở đây là em tới số với con chị "hiền thục" này rồi. May cho em quá!"
Tôi nghĩ, nở nụ cười rộng tận mang tai. Bỗng sau lưng hiện lên sinh vật bí ẩn lao về phía trước rồi phóng thẳng lên đầu tôi. Sau một lúc dằng co để lôi xuống mới phát hiện chấn động, hóa ra là con lắm lông ở nhà. Nó nhìn chủ mình với khuôn mặt ngây thơ vô "số" tội, người khô queo không dính một giọt nước nào cho đến khi bị thả xuống hồ thì lại trôi không xác định. Cứ thế tôi nhìn con lắm lông trôi dạt tứ phía được vài phút rồi em trai xuất hiện.
- Ê bà chị rảnh không?
- Bận rồi!
- Bận nhìn con sâu này à? Có ấm đầu không?
- Ấm đầu mới làm chị chú!
- Đi chơi cảm giác mạnh không?
- Ở đâu?
Tôi nhìn theo hướng tay đang chỉ, tít trên cao có ống trượt dài cỡ bự, cách mặt đất cỡ chừng chiều dài tòa nhà nhiều tầng. Khỏi cần lên đó cũng đủ lạnh người.
- Chú đi mình đi! Chị lười cuốc bộ!
- Có cần cẩu kéo bà lên mà!
Vừa dứt lời, thằng em đã bị một cái còng kẹp lấy rồi đưa lên cao.
- (Nói lớn)Thế bà có đi không?
- (Cười thiếu đánh) Hông!
- Đồ nhát cấy!
- (Vẫy tay) Thượng lộ bình an nhá! Nào xuống kêu để chị còn biết vác chú tới khoa tâm thần!
Nói rồi tôi tiếp tục sự nghiệp ngắm con lắm lông.
Tôi cứ bất động trên thành hồ, cả người như chìm vào giấc ngủ. Bỗng từ đâu vang lên tiếng hú hét của mọi người. Giật mình rồi nhìn quanh tìm kiếm, hóa ra họ bất ngờ trước trò chơi mới của công viên, một chuyến đi tham quan nơi này bằng tàu lượn siêu tốc. Tôi nhìn con tàu, cảm giác thật ba chấm, nếu dùng 2 từ để miêu tả thì chắc là

"Coconut...co...co...coconut..." Tôi ngồi dậy, khó chịu trước bài hát mình đã cài làm nhạc chuông. Ngẫn người trên giường rồi thở dài, lâu rồi không được vui vẻ như lúc ấu thơ nhỉ?
Theo mọi người giấc mơ này có ý nghĩa gì không nhỉ? Hãy chia sẻ suy nghĩ của mọi người với tôi nhé!


Nhận xét này đã bị tác giả xóa.
Trả lờiXóaChuyện lần này yếu tố tấu hài đc nâng lên tầm cao mới, "Rồi chỗ này có ai chết chưa vậy?" chủ cái công viên nước mà nghe đc có lẽ đã có lẽ thg bé hàng xóm này ành ích dữ nhiều rồi. Lần này có sự góp mặt của con sâu Haki vũ trang nữa
Trả lờiXóa