Thứ Hai, 8 tháng 6, 2020

GIẤC MƠ SỐ 19

SỰ TRẢI NGHIỆM TỪ BIỂN CẢ

    Trong quá khứ tôi từng là một ai đó rất cao quý, hiện tại thân phận kia bị người khác nắm giữ, thế nhưng ngược lại bản thân cảm thấy rất vui vì điều đó. Liệu rằng tôi có rũ bỏ được con người cũ hay phải trở về với nơi bản thân từng trốn chạy?

    Tôi tỉnh dậy tại một nơi xa lạ, cả cơ thể bất động vì bị trói và vì cái lạnh thấu xương. Đây là đâu? Ngóc đầu lên quan sát mọi thứ, bản thân đang nằm trên con tàu cũ kĩ, lênh đênh như không có điểm dừng trên biển. Trời rất rét, mưa rơi xối xả vào người từng đợt nước băng giá. "Đây là tàu địch!" Tâm trí gào lên, thôi thúc chủ nhân nó thoát khỏi đây. Tôi di chuyển tay, cố gắng nới lỏng dây thừng để đứng dậy. Sau một lúc lâu, cuối cùng cũng tháo được thứ đang trói mình. Nhưng tự do chưa đến ngay với tôi, ngay sau khi sợi dây rơi xuống, từ buồng chỉ huy ùa ra cả chục người đàn ông, lao về phía tôi như muốn ăn tươi nuốt sống. Tôi phải làm gì đây nhỉ? Bốn phía đều là biển dữ, bản thân càng không thể đấu lại họ. "Chạy đi! Chạy vì mạng sống!"  Giọng nói lần nữa vang trong đầu, tôi đứng dậy rồi cắm đầu chạy bằng cả sức lực của mình, khá là khó vì họ thì to cao còn tôi thì nhỏ bé, ba bước của tôi có lẽ chỉ bằng một sải chân của họ. Chúng tôi đuổi nhau vòng vòng con tàu, cách nhau chỉ hơn một cánh tay, cuộc đời chưa bao giờ tôi chạy như thế này, giống như đây là lần cuối cùng bản thân được chạy. Xui xẻo thay sàn tàu bị ướt và "ạch!" - tôi té và trượt dài tới tận lan can, thiếu vài bước là lao xuống dưới. Giờ làm gì nhỉ? Bọn họ sắp đuổi tới nơi rồi, chẳng còn lối thoát nào trừ sóng dữ dưới kia. "Nhảy! Nhảy đi! Nhảy!" Hơi chần chừ lúc đầu nhưng rồi cuối cùng cũng đứng dậy và lao thẳng xuống dưới, tôi rơi thẳng vào lòng đại dương đen tối. Cảm giác đầu tiên là lạnh - như ở hầm băng âm chục độ, sau đó là ngộp thở và cuối cùng là đuối sức. Tôi vùng vẫy trong hoang mang, xung quanh chỉ toàn là nước, không một nơi nào để hướng đến, mỗi khi ngoi lên thở chắc chắn sẽ lại thêm một con sóng đẩy tôi xuống. Dần dần bản thân không còn cử động được nữa, mắt nhắm lại, cả cơ thể như bị bàn tay kéo sâu xuống.



Ảnh lưu trữ miễn phí về ánh sáng ban ngày, bầu trời, biển, cũ

    Tôi cứ lơ lửng giữa lòng đại dương mà không điểm dừng, toàn thân vô lực mặc sóng trôi. Trong tâm trí, giọng nói kia lại vang lên, lần này là từ mảng ký ức nào đó thật lạ lẫm. Một cô gái với chiếc áo trắng cùng quần ngắn màu hồng (tạm gọi là Pink) đang quỳ xuống, van xin 2 người đối diện, khuôn mặt bị nhòe đi.
- Hãy để em đi! Nơi này không thuộc về em...
    Người phụ nữ trong chiếc áo khoác vàng (tạm gọi là Yellow) đưa tay ra hiệu im lặng.
- Đủ rồi! Chúng ta phải nói lại chuyện này bao nhiêu lần nữa đây? Em sinh ra ở vị trí này và nó thuộc về em, chỉ em thôi. 
   Người còn lại, mặc váy xanh đậm (tạm gọi là Blue), đỡ cô gái dậy.
- Đừng cứng đầu như thế! Thân phận của em là cao quý, biết bao người ngưỡng mộ chức vị này mà không được đó!
   Cô gái gạt nhẹ cánh tay đang níu lấy mình.
- Không, cái chức vị này chỉ là bù nhìn! Em không hề được như các chị nói!
    Yellow tức giận đập mạnh tay vào tường.
- Em có thôi đi không?
   Blue vỗ về người cạnh mình.
- Được rồi, bình tĩnh nào! (Quay sang Pink) Em nên tự kiểm điểm bản thân đi! Chúng ta sẽ không nói thêm về vấn đề này nữa.
   Cánh cửa đóng lại, nhốt cô gái đáng thương trong căn phòng tối tăm. Ký ức sau đó bị nhiễu, tua nhanh tới hoạt cảnh khác. Lần này đến với khung cảnh trốn chạy của Pink, cô dễ dàng vượt qua đám lính mà không mất chút sức lực nào, hiện tại kẻ tẩu thoát bé nhỏ đang trên hành lang dài nơi có lẽ dẫn tới lối ra. Chợt cô dừng lại, ngước nhìn bức tranh lớn treo trên tường, trong tranh là 4 người với 4 tư thế khác nhau, đó là thủ lĩnh của nơi đây. White - người đàn ông áo trắng cầm bản đồ, Yellow - người điều khiển bánh lái, Blue - người giang đôi tay bao bọc những con người nhỏ dưới chân mình và cuối cùng là Pink - nở nụ cười.
- Chỉ có mình là không làm gì!
    Pink tự nói rồi tiếp tục chạy, phía sau dường như có người đuổi tới, là bóng của nam nhân.
- Nếu White bắt được mình thì tiêu!
    Cô tự nhủ, tăng tốc hơn. Đến cuối con đường, vượt qua cánh cửa lớn đã ra được boong tàu, cô gái nhanh chóng tìm thấy con thuyền nhỏ của mình ở gần lan can. Khi ấy trời đổ mưa lớn, sấm chớp ì đùng, biển gào thét nguy hiểm. Pink không quan tâm chuyện đó, điều cô muốn là tự do và cô sắp đạt được rồi. Con thuyền ra khơi, khó khăn giữa những con sóng nhưng chưa lần nào bị lật. 
- Mọi thứ thời điểm này khá ổn, nếu cầm cự qua được cơn bão thì mọi việc sẽ suôn sẻ. 
    Pink khích lệ bản thân, cố giữ vững thăng bằng cho con thuyền. Chợt từ sau lưng hiện lên một cánh tay nắm lấy thành thuyền, dần dần dưới nước ngoi lên kẻ không mời. Gã thều thào vì đuối sức.
- Trở về ... ngay! Em...hư đốn...
- White!
   Cô gái thét lên, dùng mái chéo hất con người kia xuống.
- Để tôi đi! Làm ơn! Tôi mệt mỏi lắm rồi! Đừng bắt tôi phải về đó nữa!
   Gã dường như không nghe, cứ tiến lại gần hơn mục tiêu.
- Về ngay hoặc em sẽ chết!
- Không! Tôi muốn tự do!
- Ta sẽ cho em tự do, mọi thứ. Về đi hoặc ta sẽ truy lùng em!
   Pink nhìn gã, hít sâu rồi giơ cao mái chèo.
- Được! Ngươi bắt ta phải chọn... (vung vũ khí xuống) Đây là câu trả lời này!
   Gã ta né được nhưng làm thuyền nghiêng ngã. Lợi dụng thời cơ đó, cô gái nhảy ùm xuống nước, bơi thật xa con thuyền. Sóng cứ dày xéo con người bé nhỏ ấy, lôi lên rồi nhấn chìm xuống, cuối cùng là quật mạnh vào tảng đá. Ký ức kết thúc, giọng nói vang lên "Chúng ta phải có được tự do!".


Ảnh lưu trữ miễn phí về anh hùng ca, bắn chia, bão táp, bên bờ biển


    Thức dậy, cả cơ thể vô lực nằm bất động, đầu thì nặng trĩu như bị dán chặt vào giường. Tôi mở mắt ra, ập vào nhận thức là căn phòng vừa quen vừa là lạ. Nơi này được bao phủ bởi màu da trời dịu mát cùng những đường lượn sóng xanh hải quân mềm mại. Xung quanh khá tối, ánh sáng duy nhất cho tôi là từ cửa ra vào, nơi có dãy hành lang từng xuất hiện trong ký ức. "Đây là phòng của Blue!" - Giọng nói vang lên vừa hoảng sợ lại vừa buồn thảm. Sau vài nỗ lực, cuối cùng cũng bước được xuống giường. Tôi quyết định rời khỏi đây để tìm hiểu tình hình. Dọc theo hành lang rộng lớn đến boong tàu - nơi Pink từng bỏ trốn, tôi nhận ra Blue đang ở đấy, nói gì đó như thương lượng với tàu khác. Lúc này sương mù khá dày đặc, từng làn sương trắng rét buốt quấn lấy đôi mắt tôi và làm chúng mờ dần đi. Tiến về phía trước trong vô thức, tình cờ nhìn ra được ngọn cờ của tàu đối diện, lá cờ đỏ rực như ngọn lửa giữa băng tuyết. "Tàu của chúng ta kìa! Họ đến đón chúng ta đấy!" - giọng nói vui vẻ, gần như reo hò lên và buộc tôi chạy gần hơn tới lan can. Bỗng cánh tay ai đó kéo tôi lại.
- Ngài không nên ra ngoài này! Ngài chỉ vừa được mang lên từ biển cả thôi nên đừng để nhiễm lạnh thêm lần nữa!
    Cậu bé nói với tôi, bộ dạng gầy gò run rẫy vì lạnh. Đôi mắt long lanh kia nhìn tôi đầy van xin như thể nếu không thuyết phục được thì cậu sẽ nhận trừng phạt ghê gớm. "Chúng ta không nên làm liên lụy người khác!". Phải, Blue đang ở đây và cô ấy sẽ tức giận với cậu bé khi thấy tôi lảng vảng ngoài này. Thở dài, hai chúng tôi vào trong, quay lại căn phòng màu lam kia. Trên đường đi, không khí khá ngột ngạt, không ai trong chúng tôi nói gì hết, cuối cùng vẫn là tôi phá không khí.
- Tôi đang ở đâu nhỉ?
- Ngài không nhớ đúng chứ? Ngài đang trên tàu Diamond, con tàu huyền thoại của những thủ lĩnh.
- Còn cậu là ai, cậu bé?
- Tôi là người giúp việc tập sự ở đây, xin cứ ra lệnh khi ngài cần.
- (Vờ suy nghĩ) Hừm... Thủ lĩnh của chúng ta gồm những ai?
- Chúng ta có 4 vị thủ lĩnh, White - một người khó tính, Yellow - chỉ huy thuyền, Blue - quý cô đã cứu ngài - người cưu mang những kẻ như chúng tôi.
- (Giọng nói) Dối trá! Chị ấy chỉ đang sưu tập nô lệ...
- (Tôi lắc đầu) Im nào! (nhìn cậu bé) Người cuối cung là ai?
- Pink, cô ta tự nhận mình là ngài và chiếm lấy vị trí của ngài. Chỉ có White là không tin cô ta.
    Cậu bé chỉ về bức tranh lớn của 4 vị thủ lĩnh, nơi từng là Pink bị thay bằng người phụ nữ béo ú ngồi giữa đống bánh kẹo, mỉm cười kiêu ngạo.
- (Giọng nói) Ít nhất đã có người thay thế chúng ta!
- (Thì thầm) Vậy thì tốt! 
    Chợt tôi nhận ra gì đó sai sai, cậu bé nói người phụ nữ kia mạo danh tôi, thế tôi là Pink à?! "Chính xác! Không phải chúng ta đều rõ hay sao?" Tôi đơ cả người, đến khi hoàn hồn lại thì bản thân đã về lại phòng.

Ảnh lưu trữ miễn phí về bóng, có sương mù, hình bóng, hình chiếu

    Tôi ngồi trên giường, ngẩn ngơ nhìn khắp phòng trong bóng tối còn cậu bé thì đứng ngoài cửa để canh chừng. Nhìn hồi lâu rốt cuộc tìm được lối thoát mới, một cửa sổ dẫn đến hành lang khác. Vài phút sau tôi an vị tại địa điểm mới, cú hạ cánh thật sự không êm cho lắm. Nhìn trước nhìn sau vẫn không bóng người, rất thuận lợi cho cuộc đào tẩu. Đi một hồi cuối cùng tôi bị lạc, chỗ nào cũng y như nhau, chẳng biết có quay lại chỗ cũ hay không nữa. Sau cùng trước mặt xuất hiện căn phòng nhỏ, giọng nói bảo rằng nơi đây có bản đồ đi ra. Lẻn vào phòng, vẫn không có đèn nhưng bù lại bằng ánh sáng từ vô số lỗ trên tường. Tôi đoán nơi này thuộc một trong các phòng của White bởi xung quanh đều có màu trắng ngà cổ điển, các bức tường chỉ là những vách ngăn với lỗ hở hình thù kì dị to lớn khác nhau còn sàn được trải chiếu tre. Cuối phòng nổi bật chiếc ghế trông như ngai vua bằng gạch trắng, trên nó chính là bản đồ tôi đang tìm. Vui vẻ phóng thẳng lên ghế và giở bản đồ ra xem, sau vài phút con tàu đã nằm gọn trong não tôi. Đang định ra thì phía sau vách ngăn vang lên tiếng xì xào bàn tán, dần dần tiếng ồn lớn hơn khiến tôi đành phải ghé mắt nhìn qua lỗ hở. Ngoài kia có một tốp lính chừng sáu bảy người, dẫn đầu bởi gã đàn ông áo trắng quen thuộc. 
- White!
- Ông ta tính làm gì ấy nhỉ?
 Chúng ta nguy rồi! Hắn muốn tìm chúng ta! Hắn không tin người phụ nữ kia là Pink, giờ chúng ta trở lại đây nên hắn muốn xác nhận thân phận.
- Ông ta sẽ nhận ra chúng ta chứ? Ý tôi là Blue với Yellow còn nhầm nữa huống chi...
- Không! Hơn ai hết hắn hiểu chúng ta nhất! Chúng ta phải thoát khỏi hắn! Tên điên loạn ấy sẽ ...
    Pink -giọng nói- vội im lặng bởi tiếng quát từ White. Có lẽ ông ta đã phát hiện sự biến mất của chúng tôi.
- Em ấy lại trốn nữa rồi! Tìm! Tìm cho được Pink cho ta!
    Pink dường như run rẩy, tôi cảm nhận như thế.
- Nếu hắn bắt được chúng ta thì...
- Bình tĩnh nào! Giờ chúng ta cần làm gì?
Chúng ta phải về nhà! Nhanh thôi! Con tàu đang ở ngoài kia, họ đến đón chúng ta đấy!
- (Im lặng)
- Đừng chần chừ nữa! Thân phận Pink đã có người nắm giữ rồi, giờ cần về lại với chiến hữu của chúng ta. Nhanh nào! Tự do đang ở ngay trước mắt thôi!
- Rồi, rồi! Để tôi lên kế hoạch đã!
    Tôi đảo mắt nhìn bên ngoài, họ đang lục soát khắp nơi, nhanh thôi sẽ rời khỏi đây, vấn đề là làm sao không bị nhìn thấy bản thân đang trong này. Nhìn sang cái ghế, nó đủ to để che lấp tôi đi, tốt, chỉ cần không ai vô phòng thì mọi thứ suôn sẻ. 
- Chỉ còn phòng này thôi!
    Ai đó nói, tim tôi từ đó đập mạnh hơn. Họ sẽ vô đây ư? May mắn, vì ỷ vào các lỗ hổng mà họ chỉ dòm từ bên ngoài mà kiểm tra. Tôi chôn mình sâu vào ghế, phía phải lướt qua một cái đầu rồi biến mất, bên dưới hiện lên hàng trăm con mắt nhìn tứ hướng. Cuối cùng cũng chịu bỏ cuộc, tôi thở phào nhẹ nhõm, ngồi dậy thì nhận được hơi thở nóng phà vào cổ. Ngay sát bên trái là một cái đầu mở trừng mắt nhìn, trời ạ, bị phát hiện rồi. Ông ta định tri hô nhưng may mắn đã bị che miệng lại, tôi nắm đầu ông kéo mạnh về phía mình, đe dọa.
- Nghe đây! Nếu ngươi hé răng về ta thì da người sẽ bị lột ngay tức thì!
    Ông ấy gật đầu, trở ra và im lặng chạy theo hàng ngũ. Thở phào nhẹ nhõm, giờ chỉ còn White mà thôi. Ngoài kia có ba bốn tên lính, không khó để hạ chúng nhưng có thêm White lại là chuyện khác, ông ta dễ dàng hạ gục tôi mà không cần thêm ai trợ giúp. Tôi lại chôn mình trên ghế, chờ đợi. Rất lâu sau cuối cùng ông ta cũng rời đi, nhanh như chớp tôi phóng ra khỏi phòng, diệt gọn đám lính trước khi chúng kịp la làng. Vậy chỉ còn việc chạy về tàu có lá cờ đỏ.

Ảnh lưu trữ miễn phí về ánh sáng ban ngày, bầu trời, bến tàu, biển

    Tôi lao như bay về phía trước, đến khi chạm được lan can mới dừng lại. Blue đã vào trong, giờ chẳng ai cản tôi nữa. Lấy hết sức để hét to.
- Này! Ở đây này! Mọi người ơi! Mọi người ơi!
    Tàu bên kia đã nghe thấy tôi, vài người vẫy tay lại, số khác thì giảm khoảng cách giữa cả hai.
- Chúng ta sắp trở về rồi!
- Phải, chúng ta sắp được tự do rồi!
    Bỗng ai đó vồ lấy tôi, siết chặt trong vòng tay người đó.
- Đi đâu vậy Pink?
- White!
- Em lại muốn bỏ ta à? Không phải lần này nhé!
- Bỏ tôi ra! Tôi không phải Pink!
- Em chỉ quên thân phận của mình thôi cưng ạ! Ta sẽ giúp em!
    Tôi nhìn bên kia tàu, kêu cứu đầy tuyệt vọng.
- Giúp tôi với! Ai đó cứu tôi!
    Lập tức miệng bị bịt kín lại, sát cổ là luồn hơi nóng của White.
- Đừng nháo nữa! Không ai cứu em đâu! Bọn họ sẽ bị Yellow tiêu diệt nhanh thôi!
    Bằng mọi cách, tôi vẫn không từ bỏ hy vọng thoát khỏi ông ta. Chợt lực siết yếu dần rồi biến mất, White ngã gục xuống dưới chân tôi, bất động.
- Người anh em, cô đơ ra đó làm gì thế? Còn không mau nhảy xuống để chúng tôi kéo lên!
    Ai đó bên kia nói. Theo bản năng tôi nhảy ùm xuống biển, về với gia đình của mình.

Quà tặng kèm: 
Giá như bản thân được làm sóng
Ngày lướt đại dương đêm về sông
Mỗi ngày một bạn thêm sảng khoái
Tiền tài danh phận chẳng là chi

Theo mọi người giấc mơ này có ý nghĩa gì không nhỉ? Hãy chia sẻ suy nghĩ của mọi người với tôi nhé!

2 nhận xét:

  1. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

    Trả lờiXóa
  2. Mỗi người ai cũng một lần sống
    Cuộc sống như Sóng ai chẳng mong
    Tiền tài danh phận còn níu giữ
    10 phía trước là phép thử
    Hoàn thành tất cả mới thành sông

    Trả lờiXóa

GIẤC MƠ TRƯA SỐ 67

MUA ĐỒ Tôi nhớ khi ấy mình đang đứng trước cổng trường, giữa đám đông áo trắng lũ lượt đi vào bên trong. Đó là một khung cảnh được ghép bởi ...