BUỔI XEM PHIM KỲ LẠ
Tôi đã được mời tới một buổi xem phim bất thường, từ vé đến thẻ thành viên đều nằm sẵn trong tay. Nhưng nơi này là đâu, tại sao máy móc lại trông kỳ lạ đến thế? Liệu giấc mơ có thể dự báo tương lai? Công nghệ mai sau sẽ tiên tiến đến mức này à?

Mở mắt ra, đập vào nhận thức là một đại sảnh của trung tâm thương mại nào đó thuộc tầng lớp cao cấp. Có lẽ nơi đây là rạp chiếu phim độc nhất của trung tâm này, bình thường thì mỗi trung tâm chỉ có một cái rạp thôi mà nhỉ? Nhìn xung quanh, tôi ấn tượng với sự xa hoa của nơi đang đứng. Thảm nâu được trải khắp cả tầng lầu, một phía tường thay bằng kính trong suốt để lộ cả bầu trời đêm huyền diệu, trần nhà màu đen nổi bật bộ đèn chùm pha lê hình giọt nước uốn lượn trông như thật. Những khách hàng ở đây đều ăn mặc rất sang trọng, họ chia nhau thành tốp với từng hoạt động riêng biệt. Một nhóm gồm vài người lớn với mấy đứa trẻ thì vui đùa bên cửa kính khổng lồ, nhóm bạn trẻ tuổi thì bàn tán về bộ phim sắp xem trên màn hình tinh thể bay lơ lửng dọc lối đi, số ít ỏi khác thì đang mua vé (có lẽ họ ngẫu hứng muốn xem phim nên chưa đặt trước). Để ý, hình như tôi đang bị theo dõi, khắp tầng lầu đâu đâu cũng bắt gặp ánh nhìn từ hai ba nhóm người, họ xì xào bàn tán rồi im bặt khi tôi nhìn lại họ. Bộ tôi kỳ cục lắm sao? Tôi nhìn bản thân - áo sơ mi ngọc bích, áo khoác ngoài cùng quần màu trắng viền xanh rêu, đi giày bốt đen, đeo mỗi bông tai nhỏ hình ngôi sao bằng bạc - trông hơi bình dị giữa sàn diễn thời trang này nhỉ? Mãi nghĩ vu vơ bỗng ai đó gọi tên tôi trong hối hả.
Tôi quay đầu nhìn, ngay lối ra của thang máy trong suốt, một cô gái không rõ mặt bước tới, trông thật lung linh với bộ váy trắng tinh khiết.
- Xin lỗi đã tới trễ!
- (Tôi vỗ vai cô ấy)
- (Nhìn đồ của tôi) Cậu ăn mặc có phải hơi...
- (Nhún vai)
-Haizz... Thôi bỏ đi! Đằng nào người ta cũng chỉ cần cậu tới là đủ!
Nói rồi cô ấy lôi từ trong ví ra chiếc vé bằng plastic với chi chít chữ, đọc nó rất cẩn thận rồi nhìn tôi ý hỏi "Của cậu đâu?". Tôi lục hai bên túi áo xong thò tay xuống túi quần, chợt có gì đó cộm cộm. Kéo nó ra, ồ, không chỉ có vé mà còn thêm tấm thẻ bạch kim với 3 chữ màu vàng VIP in nổi đầy bắt mắt. Lập tức xung quanh đổ dồn ánh mắt vào tôi, tiếng xì xào vang lên lớn hơn. Chợt sau từ trần nhà vang lên giọng nói máy móc "Quý khách tham dự buổi chiếu phim (không nghe rõ). Mời đến cổng số ... để kiểm soát vé!". Chúng tôi nhìn nhau rồi theo dòng người tiến đến cổng lớn vừa được nhắc tới.
Tại khu vực cổng, hàng tá nhân viên đang luân phiên kiểm tra vé và thẻ thành viên. Hầu hết khách ngày hôm nay đều có thẻ vàng kim thế nhưng chưa đến 20 người được phép vào.
- Số lượng vé bán ra thật ít nhỉ?
Tôi hỏi. Cô bạn ghé tai đáp.
- Dĩ nhiên, đây là bản thử nghiệm nên không phải ai cũng có! (Chỉ vào thẻ bạch kim của tôi) Chẳng hiểu cậu mua vé làm gì? (Đảo mắt) Với tấm thẻ bạch kim, cậu được tự do vào đó mà!
Tôi nhún vai, bản thân không biết vé này là từ đâu mà có. Cả hai nhanh chóng qua được khâu kiểm tra dù có hơi ồn ào khi nhân viên ngạc nhiên trước vé của tôi. Đi qua dãy hành lang có trần nhà hình vòm màu vàng, cuối cùng cũng đến phòng chiếu phim. Kì lạ làm sao, tất cả chúng tôi phải tháo giày ra và không được mang bất kì thứ gì vào phòng. Bước chân xuống sàn nhà trong đó, một cảm giác bất thường xuất hiện, dưới chân tôi là cát mịn lạnh toát như tuyết trắng. Đứng yên nhìn xung quanh, nơi này quả là không giống với bất cứ phòng chiếu phim bình thường nào. Sàn nhà ngập đầy cát trắng mịn như nhung, ghế ngồi chia thành hai bên trái phải, mỗi bên có 4 dãy chạy dài hết cả phòng chiếu, cả căn phòng đều là màu vàng từ tường tới ghế ngồi, thật khác so với màu đen thường thấy. Với tấm thẻ bạch kim, tôi vinh dự được ngồi hàng ghế đầu tiên, cạnh bên bạn tôi - cô gái đã nói gần 30 phút để chứng minh chúng tôi quen nhau với nhân viên.
Căn phòng dần tối đi, cánh cửa phía sau cũng đóng lại, buổi chiếu đã bắt đầu. Mở màn là phần quảng cáo về bộ phim sắp chiếu trong tương lai với phần hình ảnh có chút bạc màu. Ở cảnh đầu tiên, một nam nhân có đôi mắt trắng xóa đang đuổi theo ai đó, bộ dạng tả tơi đến thảm hại, hắn luôn miệng van xin người phía trước ở lại trong tuyệt vọng.
- (Không nhớ tên)! Ta sai rồi! Xin nàng đừng bỏ ta!
Vị tiểu thư bỗng ngừng bước, quay đầu lại với hắn. Nàng im lặng, đưa tay lên mặt nơi có dải lụa trắng đang che đi đôi mắt không còn thấy ánh sáng, run rẫy.
- Sau tất cả những gì chàng làm với ta... Sau tất cả mọi thứ chàng còn muốn ta ở lại sao?
Dải lụa hiện lên hai vết ố đỏ máu, chảy dài xuống khuôn mặt mỹ lệ.
- Ta vì chàng từ bỏ chức vị công chúa, từ bỏ vinh hoa phú quý! (Lau vết máu) Vì chàng mà hi sinh đôi mắt này! Vậy mà chàng... (Cười) Ta mệt rồi, chàng đừng tìm ta nữa!
Nói rồi cô biến mất, như thể hòa tan vào không khí. Trong vài giây ngắn ngũi, tôi phát hiện bóng dáng ai đó như tiên nữ lướt qua, không rõ có liên quan gì đến cốt truyện. Đoạn quảng cáo kết thúc với hình ảnh nam chính đứng trước cổng lớn, phía dưới là dãy bậc thang, kêu gào sẽ tìm được nữ chính.


Mọi người tản dần ra ngoài, bàn
luận náo nhiệt về sự kiện vừa trải qua. Cô bạn đồng hành lúc này đã biến đâu
mất, chỉ còn tôi lẻ loi giữa dòng người. Lấy điện thoại xem, lúc mới vào còn
40%, giờ là 7% và “Bụp!” 1% - sụp nguồn. Xem ra phải sạc nó thôi. Tôi tự nhủ,
bước ra về, vươn vai và tỉnh giấc.
Theo mọi người giấc mơ này có ý nghĩa gì không nhỉ? Hãy chia sẻ suy nghĩ của mọi người với tôi nhé!
Theo mọi người giấc mơ này có ý nghĩa gì không nhỉ? Hãy chia sẻ suy nghĩ của mọi người với tôi nhé!
Nhận xét này đã bị tác giả xóa.
Trả lờiXóa