Thứ Hai, 6 tháng 7, 2020

GIẤC MƠ SỐ 22

THÀNH PHỐ DIỆU KỲ

    "Gửi người bạn nhỏ,
    Chào mừng đến với nơi làm việc mới! Chúng tôi mong bạn sẽ có những trải nghiệm thú vị. Tìm người hướng dẫn mang màu bạc để biết cần làm gì. Hãy nhớ đừng lạc mất nó!"

- Lạc mất nó? Nó là gì?
    Tôi hỏi khi nhìn vào mảnh giấy da ngả vàng kỳ bí. Hiện tại bản thân đang ở trong một thành phố khá nhộn nhịp, ánh nắng rực rỡ làm nổi bật mọi thứ và tiếng chuông đinh đinh khiến tâm trạng vui vẻ.
- Để xem xung quanh có gì nào?
    Nhìn một vòng tại chỗ ngồi của mình, có vẻ tôi đang trên hè phố của con đường nào đấy, dưới lòng đường không có ô tô mà chỉ toàn xe đạp với người đi bộ, tất cả đều ăn mặc như những năm 70-80 vô cùng cổ điển. "Cót két" có gì đó vang lên sau lưng. Liền ngay lập tức vai bị vật lạnh lẽo chạm vào kèm theo tiếng nói khàn đục.
- Cô gái nhỏ! Bạn tìm tôi sao?
    Đó là một người thiếc cao hơn 2m, toàn thân rỉ sét khiến cử động bị khó khăn. Anh ta ngồi xuống ngay bên cạnh, nở nụ cười trên khuôn mặt không rõ nhân dạng.
- Cô gái nhỏ, bạn tìm tôi đúng không?
- Anh là...
- Tôi là người hướng dẫn của bạn. Bạn có một nhiệm vụ cần hoàn thành!
    Nói rồi anh ta lấy từ đâu ra một con rùa màu ngọc bích to bằng hai bàn tay người, đưa nó vào lòng tôi.
- Hãy mang chú rùa theo cùng nhé! Chúc bạn có một buổi tham quan vui vẻ!
Không đợi đối phương phản ứng, anh ta đứng dậy bỏ đi để lại tôi cùng hàng vạn câu hỏi.


Ảnh lưu trữ miễn phí về ánh sáng, bình minh, các tòa nhà, con kênh

    Tôi bắt đầu hành trình chu du khắp thành phố tuyệt đẹp này, băng qua những tán cây to lớn đủ màu từ xanh xuân hè đến cam thu đông, ghé vào các cửa tiệm cổ điển chỉ để ngắm những cổ vật trên khắp thế giới. Mọi thứ thật hoàn hảo, phải, nó đáng ra là thế nếu không có con rùa ngu ngốc mà anh chàng người thiếc đưa. Chẳng hiểu nó bị gì, cứ liên tục bò khắp người tôi, ngồi tự nhiên trên đầu rồi đu xuống lưng áo.
- Lạy trời nếu mi còn phá nữa, ta sẽ quẳng mi xuống sông cho cá mập nhé!
    Tôi gần như thét lên, khổ sở với sinh vật phiền toái này. Vì mãi cự cãi với con rùa, xém chút nữa tôi lao đầu vào đường ray xe lửa, may mắn quý ông gần đó đã kịp phản ứng. Đấy quả là một người đàn ông lịch thiệp, từ bộ đồ màu xám bạc đến cử chỉ đều toát lên vẻ tao nhã đáng ngưỡng mộ.
- Cẩn thận chứ quý cô!
    Ông nói đầy lo lắng nhưng khi nhìn thấy con rùa trên tay tôi thì ánh mắt kia liền chuyển biến.
- Cô là người mà cấp trên cử đến đúng không? Ôi trời, tôi chờ cô mãi!
- (Khó hiểu) Chờ tôi...Khoan...Ngài là người hướng dẫn ư?
- (Gật đầu)
- Không thể nào! Tôi vừa mới gặp một người tự xưng là người hướng dẫn.
    Quý ngài thở dài như đã biết trước câu trả lời. Ông dẫn tôi tới một quán cafe gần đó, chọn chỗ khuất rồi giải thích.
- Dạo gần đây xuất hiện một tên giả mạo trà trộn vào để gây khó dễ cho các tân binh, hắn chuyên nhận mình là người hướng dẫn rồi phá hỏng nhiệm vụ của người khác. 
- (Nhíu mày) Cấp trên không có giải pháp sao?
- (Mỉm cười) Đừng lo cô gái nhỏ ạ! (Lôi từ trong túi ra tờ giấy) Đây là giấy chứng nhận của cấp trên.
    Tôi nhận lấy tờ giấy, chưa kịp đọc đã bị con rùa ăn mất tiêu.
- (Nổi giận) Cái con rùa này!
    Tôi vừa dứt lời, người đàn ông đã đoạt ngay sinh vật tội đồ đó khỏi người đối diện.
- Đừng nóng nảy thế quý cô! (Nhìn con rùa) Nếu cô tin tôi vậy để tôi giữ con rùa này giúp cô một lát nhé!
- Tôi...
- À, chúng ta uống gì đó đi! Một tách trà cho mỗi người được không?
    Nói rồi ông rời đi, lẫn vào dòng người xếp hàng của quán. Tôi ngồi đó nhìn bầu trời qua cửa sổ, thả hồn theo mây đến mức lơ đãng.

Ảnh lưu trữ miễn phí về ấm cúng, đồ nội thất, ghế ngồi, kết cấu

    Mãi thả hồn theo gió, thời gian dần trôi đi cho tới khi hiện tượng lạ xuất hiện. Lá thư vốn nằm trong túi chợt di chuyển, bay ra khỏi nơi ở và lơ lửng trước mặt tôi.
- Gì thế nhỉ?

    "Gửi người bạn nhỏ,
    Bạn đã trao niềm tin nhầm người và lệch hướng nhiệm vụ. Hãy tìm ra nó trước hoàng hôn hoặc bạn sẽ thất bại. Người hướng dẫn vẫn luôn đợi bạn, đừng đánh mất cơ hội lần nữa. Chúc may mắn"

    Tôi bật dậy, nhìn khắp quán cafe để tìm quý ông kia. Trời ạ, mình bị lừa rồi! Hoang mang, tôi chạy vù ra ngoài, cố hỏi những người xung quanh về tung tích kẻ giả mạo. "Cót két", âm thanh vang lên như tiếng chuông gây chú ý, nhìn sang vị trí phát ra, không có ai ngoài dãy xe đạp đủ màu.

- Đây là...
    Tiến lại gần chỗ dãy xe, dưới chiếc xe màu đỏ gần nhất, một bác gái đang loay hoay tìm đồ.
- Bác ơi!
    Tôi lên tiếng, thu hút sự chú ý của người phụ nữ.
- (Ngẩng đầu) Gì? 
- Bác tìm gì vậy ạ?
- (Đứng lên) Bác tìm cặp kính này. (Chìa ra cặp kính lão) Mới nãy có một gã đàn ông ôm con rùa tông phải bác.
- (Cuống lên) Ông ta...ông ta đi đâu rồi ạ?
- Gã bị con rùa cắn đau quá nên ném nó xuống đất rồi bỏ đi...À không, đúng hơn thì nó bỏ chạy khỏi gã. Khiếp! Rùa mà chạy nhanh thật!
    Một tia hi vọng bừng lên trong tôi.
- Bác có biết con rùa ấy chạy đâu không? Cháu là chủ của nó, nãy ông kia lấy của cháu.
    Bà nhìn tôi khá lâu, lưỡng lự trước lời nói của cô gái lạ mặt.
- Đó là con rùa bảo vật đấy! Làm sao bác tin cháu chứ? Dạo gần đây có quá nhiều kẻ giả mạo chuyên ăn cắp hàng quý giá.
    Tôi vội đưa lá thư của cấp trên cho bà, nóng lòng được tìm sinh vật trân quý ấy. Bác gái đọc xong thư, trả lại rồi chỉ về phía dãy xe.
- Con rùa đó khá nhanh, cháu nên thuê xe để đi! Chỉ tốn ít tiền thôi!
- Nó đi đâu rồi ạ?
- Hướng này! (Chỉ tay về phía trước) Nhanh lên nhé cô bé!
    Nói rồi bà tặng cho một tấm bản đồ, hối thúc tôi nhanh chóng thuê xe.


Ảnh lưu trữ miễn phí về ánh sáng ban ngày, cận cảnh, chuỗi, cổ điển

    Tôi phóng như bay trên con xe mới thuê, lướt qua đường nhựa đen bóng để đến địa điểm tiếp theo. Lần này là một ngôi trường cao trung màu nâu đỏ rộng lớn, trước cổng, hàng trăm học sinh ra vào như trẩy hội.
- Một trong số họ sẽ biết gì đó!
    Tôi tự nói, xuống xe dắt bộ tới đó. Không may mắn, hầu hết mọi người đều lắc đầu trước câu hỏi. Bơi trong biển người khá lâu, cuối cùng tôi dạt vào phòng bảo vệ. Trong đấy có hai người, một đang ngủ và một đang viết gì đó lên bìa cứng. Không ai trong cả hai để tâm tới sự có mặt của người lạ. Chợt, "cót két", lại âm thanh ấy. Nó vang lên từ phía ông bác đang ngồi viết, tôi liếc mắt vào nội dung, trên tấm bìa trắng mỏng rực rỡ dòng chữ THƯ VIỆN đỏ chói. Vội vã mở bản đồ, địa điểm kế tiếp chính là thư viện.

    "Két...." Thắng xe lại rồi nhìn tòa nhà cao không thấy đỉnh trước mặt, khẽ thở dài.
- Không mở cửa sao? Giờ làm gì nhỉ?
   Tôi xuống xe, ngồi trước bậc thềm của thư viện mà ngây ngốc. Tòa nhà này thật hoành tráng, 2/5 được lấp kính một chiều màu xanh rêu, khắp xung quanh đều trưng bày những tác phẩm nghệ thuật độc đáo. Bỗng tờ giấy trong túi bay ra, lần nữa giao thông điệp từ cấp trên.

    "Gửi cô gái nhỏ,
    Thời gian mượn của bạn đã hết, chiếc xe sẽ được chuyển về chỗ cũ ngay bây giờ. Hãy tiếp tục cuộc hành trình bằng đôi chân của bạn."

    Tôi nhìn con xe của mình đang từ từ rời đi, có chút bất lực. "Cót két". Lại âm thanh ấy, lần này vọng ra từ khe hở chính giữa hai tòa nhà thư viện. Lối đi rất nhỏ lại tối, cảm giác nó không được tạo để di chuyển. Hít một hơi, hóp bụng, tôi từ từ len lỏi qua khe hở không ánh sáng. Ở phía bên kia của lối đi là khung cảnh những tòa cao ốc cao ngất ngưỡng, hoàn toàn đối nghịch với nét cổ điển thường thấy ở bên còn lại. 

Ảnh lưu trữ miễn phí về ánh sáng ban ngày, ban ngày, bầu trời, các cửa sổ

- Mình phải tìm ra con rùa!
    Tôi tự nhắc bản thân, cảm thấy hối hận vì đã bỏ rơi nó. Chợt xa xa ánh lên thứ gì đó bị mặt trời chiếu sáng, hẳn là con rùa ngọc bích rồi. Vui vẻ tràn ngập trong tâm trí, tôi tiến nhanh tới đó, băng qua con lộ lớn bằng lối đi bộ, an toàn không bị ô tô đâm. Phía bên kia lề là công viên xanh mướt rộng không thấy tận cùng, nơi ánh sáng phát ra nằm sâu trong mê cung cỏ mềm tựa nhung. Trước lối vào, tôi vẫy tay chào một anh chàng gần đó nhưng anh ta không quan tâm. Người đó nhìn lia lịa xung quanh, cố kéo cổ áo lên cao hòng ngụy trang thân phận, có thể đoán đây là người thiếc của tôi bởi thân hình 2m cùng vẻ ngoài bao phủ bởi lớp kim loại, kỳ lạ, lần này lớp rỉ sét trên người anh đã biến mất, để lộ lớp da màu bạc sáng lấp lánh dưới tấm áo choàng. Anh biến mất vào trong mê cung, để lại tiếng "cót két" quen thuộc. Lần theo âm thanh liên tục ấy, tôi như rơi vào ảo giác, mọi thứ quay cuồng rồi mơ hồ, hẳn sắp tỉnh dậy rồi. Nhưng sự tò mò lẫn tiếc nuối đã lấn át mọi thứ, lôi tôi về mê cung mềm mịn kia. Đi mãi, đi mãi, cuối cùng cũng tới trung tâm công viên nơi tồn tại độc nhất một cửa tiệm đồ ngọt, sau tấm kính cửa hiệu, con rùa ngọc bích nhảy nhót điên cuồng. "Xoảng..." Nó dùng đầu húc vỡ cửa kính rồi lao vào phía tôi, đu lên đầu ngồi. Người thiếc cũng ở đấy, chuẩn bị bánh ngọt cho tôi.
-  Cô gái nhỏ, bạn làm tốt lắm! Hãy cùng tôi thưởng thức bánh trong lúc chờ cấp trên nhé!
    Chưa kịp nhìn dĩa bánh, giấy của cấp trên đã xuất hiện.

     "Gửi cô gái nhỏ,
    Chúc mừng bạn đã hoàn thành nhiệm vụ! Chúng tôi mong bạn đã có những trải nghiệm tuyệt vời. Hẹn gặp bạn vào một dịp khác chúng ta lại hợp tác!"

    Tấm giấy hóa thành hư không, xung quanh bỗng kéo tới màn sương dày đặc bao lấy tôi. Mọi thứ lại mờ ảo, lần này quả nhiên tôi hoàn toàn tỉnh giấc.

Ảnh lưu trữ miễn phí về bánh nướng, bánh sừng bò, bữa ăn sáng, các loại

Theo mọi người giấc mơ này có ý nghĩa gì không nhỉ? Hãy chia sẻ suy nghĩ của mọi người với tôi nhé!

3 nhận xét:

  1. Trân trọng những gì mình được nhận chăng?

    Trả lờiXóa
  2. Có phải con rùa tượng trưng cho niềm tin vào của người sắt(Iron man?) đặt vào bà rằng sẽ hoàn thanh nhiệm vụ. Nhưng trên con đường đâu bao giờ là thẳng tấp k rồ rề, nên bà đã gặp những sự kiện dẫn đến việc lệch lạc và có sự hoài nghi xuất hiện, nhưng sau cùng bà vẫn đủ tĩnh táo để nhận ra đâu mới là chân trị và hoàn thành nhiệm vụ?

    Trả lờiXóa
  3. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

    Trả lờiXóa

GIẤC MƠ TRƯA SỐ 67

MUA ĐỒ Tôi nhớ khi ấy mình đang đứng trước cổng trường, giữa đám đông áo trắng lũ lượt đi vào bên trong. Đó là một khung cảnh được ghép bởi ...