Thứ Hai, 20 tháng 4, 2026

GIẤC MƠ SỐ 68 (3)

Hoa lay ơn: Trở về nhà (3)

- Tại sao trò lại ở đây?

Gladiolus lặp lại câu hỏi.

- Thầy đã hứa sẽ cho em một món quà đến từ thế giới cổ tích. Thầy còn nhớ không?

Người đàn ông im lặng, hẳn là ông đã quên mất lời hứa đó. Đáng ra vào cái ngày định mệnh kia, ông đã trao món quà cho cô gái nhưng cơn tức giận khi bị đuổi đã làm ông lỡ mất. Ông ngước nhìn các tạo vật của mình, nhún vui.

- Đều ở đây cả. Ý tưởng của trò, bản thiết kế của trò đều ở đây cả.

Ngày ấy Peony đã vẽ nên các loài sinh vật dưới dạng máy móc rồi khoe chúng cho Gladiolus. Giờ đây chính ông dùng chúng để tạo nên thế giới này.

- Trò thích cái nào?

Peony không đáp mà quay sang người phụ nữ bên cạnh.


Dandelion hết nhìn Gladiolus rồi đến Peony, đôi mắt vốn ánh lên sự sợ hãi giờ đã bình tĩnh lại.

- Vậy người đàn ông này từng là giáo viên à?

Bà hỏi đầy mệt nhọc.

- Và cũng là người bị đuổi khỏi trường.

Gladiolus gầm gừ.

- Nhưng…nhưng tôi nghe nói thầy đã tìm được chỗ mới.

- Đó chính là nơi này.

- Nơi này thuộc quyền thừa kế của tôi.

Hai người lại cãi nhau kịch liệt trong khi Peony suy nghĩ gì đó. Năm đó, trong bưu kiện mà cô đặt tại phòng hiệu trưởng có ghi nơi ở mới kèm những thứ nhu yếu phẩm mà Gladiolus sẽ cần để bắt đầu cuộc sống mới.

- Thầy hiệu trưởng cũ có đưa cho thầy hộp bưu kiện không?

Cô gái bất ngờ hỏi làm hai người còn lại giật mình. Gladiolus thử hồi tưởng lại thời gian đó, đúng là nữ sinh của lớp ông có đưa bưu kiện cho thầy hiệu trưởng và ông có thấy nó nằm trơ trọi trên bàn làm việc. Sự im lặng lẫn biểu cảm của Gladiolus khiến Peony lờ mờ hiểu mọi chuyện. Khuôn mặt cô dần lạnh đi rồi nhanh chóng ấm áp trở lại.

- Bưu kiện đó chứa nơi ở mới mà gia đình em dành cho thầy. (Mỉm cười) Kèm vài yêu cầu nho nhỏ.

Phải nói Gladiolus có tài trong việc chế tạo, các tác phẩm của ông luôn được đánh giá cao về mặt kỹ thuật nhưng lại bị xem thường ở mặt ứng dụng. Khát khao của Gladiolus là một nơi mà ông có thể thoải mái biến nó thành thế giới diệu kỳ. Tình cờ thay, Peony cũng muốn thấy nơi như thế. Vậy là gia đình cô sắp xếp cho Gladiolus chỗ ở đổi lại là khả năng chế tạo của ông. Họ muốn ông “hỗ trợ” trong các dự án và muốn tạo khu vui chơi cho cô con gái bé bỏng của họ.

- Trò…trò nói cái gì cơ? Nhưng thầy đâu có nhận được gì? Không, hiệu trưởng đã đưa thầy vị trí của nơi này.

Gladiolus trở nên hoảng loạn, đáng ra ông phải có nơi dừng chân cho mình. Nhưng chính ân nhân lại lừa dối ông, phí hoài chục năm sống trong bóng tối.

- Nơi này thuộc về tôi. Mảnh đất này thuộc về tổ tiên của tôi và tôi được thừa kế nó.

Dandelion nhắc lại lời khẳng định chủ quyền.


Peony nhìn Dandelion với đôi mắt thất vọng. Cô ngả người về phía sau rồi kể cho cả hai nghe diễn biến câu chuyện mà cô đã xâu chuỗi được.

- (P) Năm đó cô Dandelion trở thành hiệu trưởng và buộc phải đuổi toàn bộ giáo viên đi. Đó là yêu cầu từ chị của cô đúng không?

- (D) Phải. Chị ấy nói có như thế thì người của chị mới hỗ trợ cô trong việc quản lý trường.

- (P) Bà ta cần một con rối để dễ bề thâu tóm ngôi trường. Cô không biết ư?

Sắc mặt Dandelion tái nhợt, khẽ gật đầu.

- (P) Cựu hiệu trưởng sắp đến tuổi về hưu nên cô đã thuyết phục thầy ấy cho cô kế nhiệm. Cô đã hứa với thầy ấy điều gì?

- (D) Thầy ấy lo cho dàn giáo viên cũ nên cô đã hứa sẽ sắp xếp việc làm mới cho họ.

- (P) Hẳn là việc làm mới. Làm ở chỗ của chị gái cô à?

- (D) Họ sẽ có điều kiện làm việc tốt hơn. Được trau dồi thêm kỹ năng lẫn kiến thức.

Người phụ nữ cố gắng biện bạch rồi lặng thinh trước cái nhìn của Peony.

- (P) Còn thầy Gladiolus? Cô chắc chắn có nghe thầy hiệu trưởng nhắc đến trường hợp đặc biệt này.

- (D) Có! Chị gái của cô nói đã tìm được một nơi phù hợp cho thầy Gladiolus. Cô…cô chỉ không biết lại là nơi này.

Peony nhướng mày, thở hắt ra thành nụ cười mỉa mai. Người mà cô tỉ mỉ sắp xếp nơi ở lại bị cướp mất rồi phí hoài tài năng ở cái chốn hoang sơ này.

- (P) Thầy Gladiolus, những năm qua của thầy ổn không?

Gladiolus nhắm mắt lại để hồi tưởng. Ông chậm rãi kể về lần tức giận ở văn phòng hiệu trưởng, về nơi ở mới mà ân nhân giới thiệu cho. Khi ấy ông quá vui mà không để ý sự bất lực từ ân nhân.

- (P) Thay vì đưa thầy đến nơi dừng chân thật sự. Thầy hiệu trưởng lại cho rằng nơi đó quá cô độc nên chọn khu vui chơi này cho thầy. Phải không?

Ân nhân đã thuyết phục Gladiolus như thế. Rằng tại đây ông có thể thỏa sức sáng tạo, được nhiều người biết đến và sẽ chẳng có ai ý kiến về khuôn mặt của ông nữa. Vậy nên Gladiolus đã tin tưởng điều đó. Ông thật sự được sáng tạo theo cái gọi là “khuôn khổ”, người ta biết đến ông khá nhiều bởi lời truyền miệng từ ai đó vô tình bước vào đây và thực sự chẳng ai tò mò về khuôn mặt kỳ cục này khi mà nó đã bị giấu sau lớp mặt nạ.

- (P) Thầy biết không, những người đến đây chơi ban đầu chỉ toàn là nhân viên của ai kia giả dạng nhầm giám sát thầy.

- (G) Nhưng họ thật sự tận hưởng nó.

- (P) Những nụ cười, những ánh mắt đều là diễn. Để thầy an tâm ở đây và làm việc cho họ. (Nghiêng đầu) Họ hứa gì với thầy?

- (G) Họ đưa cho thầy nhiều bản thiết kế và muốn thầy làm nó. Giống như trò đã từng mong thầy làm cho.

- (P) Thầy có biết chúng dùng để làm gì không? Đó là vũ khí đấy!

- (G) Thầy biết. Nên thầy đã cố tình chế tạo ra các phế phẩm. Dần dần họ nản chí.

Giọng Gladiolus vang lên đầy buồn bã.

- (P)(Lắc đầu) Họ không nản chí, họ bị bắt. Bởi thế nên chẳng còn ai tìm đến thầy nữa. Đúng không?

Gladiolus gật đầu. Có một khoảng thời gian gần 5-6 năm chẳng có ai đến làm phiền ông. Ông cuối cùng được tự do xây dựng ước mơ của mình.


Rồi bỗng một ngày xuất hiện cụ già tự xưng là chủ của khu vui chơi. Ban đầu cụ sửng sốt trước các phát minh của Gladiolus nhưng may mắn thay ông đã không bị đuổi đi. Cả hai bên hình thành giao ước, cụ sẽ để ông ở lại đây với thế giới nhiệm màu này đổi lại ông hãy cho phép lũ trẻ cùng gia đình chúng đến vui chơi vào mỗi buổi tối. Nơi thần tiên này sẽ hoạt động song song cùng khu vui chơi, mục đích là đảm bảo mọi người được giải trí. Gladiolus hiển nhiên đồng ý nhưng kèm theo điều kiện rằng những người đến đây phải được giới thiệu bởi người khác đã từng ghé qua và không cho người ngoài làng vào.

- (G) Thú vị ở chỗ lâu lâu thầy có gặp những cố nhân trong quá khứ. Những người bạn thầy từng có khi còn bôn ba.

- (P) Thầy đã gợi ý cho họ ở lại làng?

Peony nhớ man mán rằng cô thấy các khuôn mặt trong làng ở đâu đó, hóa ra là trong cuốn lưu bút của Gladiolus mà cô từng trộm đọc được.

- (G) Họ cũng không có nơi dừng chân, trò ạ.

Peony không đáp lời, chỉ nhìn chăm chăm khuôn mặt người đối diện. Gladiolus tiếp tục câu chuyện.

- (G) Năm ngoái chủ của nơi này gặp tai nạn và qua đời. Chẳng còn ai đứng ra đảm đương nơi này cả.

Giọng ông buồn xuống. Thì ra ông chính là người gồng gánh khu vui chơi này tới tận bây giờ.

- (P) Cho đến khi cô Dandelion đến. Thầy không tin nơi này thuộc về cô ấy hả?

Peony hỏi dù cô biết rõ đáp án từ lúc thấy hai người vờn nhau.

- (D) Cô có giấy tờ làm bằng chứng.

Peony nhìn tờ giấy nhăn nheo trong tay Dandelion, không có ý định xem qua nó. Cô lại dùng ánh mắt nhẫn nại để nhìn bà.

- (P) Cô bị đá khỏi ngôi trường rồi, phải không? Chị gái của cô sụp đổ và giờ cô cần nơi cư trú.

- (D) Cô không có giết người chủ trước đây của nơi này!

Dandelion kêu lên rồi nhận được cái nhướng mày của cô gái.

- (P) Đã ai bảo gì đâu! Chủ của nơi này mất vì tuổi già và người đó có nghe về chuyện của cô nên đã giao mảnh đất này lại cho cô.

Dandelion gật đầu lia lịa, không rõ do đâu mà bà lại nghĩ rằng người ta nghi ngờ bà làm chuyện tày đình.


- (G) Bà ta muốn đuổi thầy để phá khu vui chơi này.

- (P) Hừm…Tại sao vậy nhỉ? Cô có thể cùng thầy Gladiolus điều hành nơi này. (Nhún vai) Cô ắt hẳn còn dư dả tiền để cải tạo khu vui chơi. Với cả, cô luôn muốn được ngắm nhìn trẻ con vui đùa mà.

Peony nhìn người phụ nữ với đôi mắt chờ mong, cái kiểu mắt của cô bé mong chờ người lớn sẽ dẫn nó đi chơi. Dandelion cuối cùng sụp đổ trước áp lực ấy, chưa bao giờ bà kháng cự được nó.

- (D) Chị gái của cô đã ép cô. Chị ấy muốn dùng mảnh đất này để làm lại từ đầu. Hoặc là đi theo con đường cũ hoặc…

Dandelion nghẹn giọng không dám nói tiếp.

- (P) Hoặc dùng khu vui chơi này để rửa tiền. Dùng khu vực ẩn giấu này để làm chuyện phi pháp. Thế nên thầy Gladiolus phải rời đi.

Người phụ nữ bật khóc trước lời vạch trần của cô gái.

- (D) Cô…cô không còn cách nào khác. Chị ấy ép cô! Mà…mà…mà nếu chị ấy biết đến thầy Gladiolus thì thầy ấy sẽ bị lợi dụng.

Chợt Dandelion tóm lấy tay Peony.

- (D) Không phải gia đình em có sắp xếp chỗ ở cho thầy Gladiolus sao? Em hãy đưa thầy ấy tới đó đi!

Peony dịu dàng gỡ tay bà ra. Vẫn khuôn mặt như biết tất cả, cô tiếp tục hỏi.

- (P) Cô đã tung tin đồn về sự mất tích của người dân, phải không? Cô bôi nhọ thầy Gladiolus thành kẻ bắt cóc. Và còn gì nữa?

Gladiolus giật mình, hẳn ông chưa nghe gì về chuyện này.

- (G) Thật không?

- (D) Hai người không biết…không biết đâu! Trong ngôi làng đó có mấy người đối nghịch với chị của cô. Vậy nên họ phải bị xử lý.

Dandelion nức nở, bà không dám nhìn ai trong số hai người trước mặt.

- (G) Bà giết người?

Giọng người đàn ông cao lên cùng với sự giận dữ tột độ.

- (D) Tôi…tôi không có! Tôi không…tôi không dám!

Người phụ nữ gần như quỳ xuống để cầu xin. Peony nhìn bà khóc lóc rồi thản nhiên nói với Gladiolus.

- (P) Người cần xử lý chắc là không nhiều như trên báo nói. Vậy…chuyện gì đã xảy ra?

Thấy người phụ nữ không đáp, cô gái đành tiếp tục.

- (P) Đa số trường hợp mất tích thật ra đã đến chỗ thầy Gladiolus, vui chơi xong thì về. Chỉ là họ về bằng con đường khác lúc vào. Và…

- (G) Họ không biết mình bị đồn là mất tích nên không thể minh oan. Cứ như vậy thầy bị gán cho tội bắt cóc.

- (P) Chính xác! Em đã đi dò hỏi người trong làng rồi. Hầu hết các gia đình đến khu vui chơi đều trở về nhà rồi lại đi thêm mấy lần.

- (G) Hầu hết?

- (P) Một số ít được tin là đã đi du lịch. Đó mới chính là những nạn nhân của cô Dandelion.

Gladiolus sau khi được Peony giúp bình tĩnh bằng cách mớm lời cho ông, đã lạnh lùng nhìn người phụ nữ trước mặt bằng tất cả sự khinh bỉ. Nhưng vài giây sau ông lại nói.

- (G) Không! Thầy không tin bà ta dám làm chuyện này.

Dandelion nhìn ông như được ân xá tuy nhiên vẫn chưa dám đối mặt với Peony.

- (P) Cái tội lỗi của cô Dandelion là vu khống. Chuyện giết chóc không phải cô ấy làm, cô ấy chỉ biết và bị đe dọa không được tiết lộ.

Dandelion gật đầu rồi lại cố nắm tay Peony để cầu xin.

- (D) Giúp cô được không? Cô không muốn tiếp tục giúp chị ấy nữa. Cô…cô…

Peony chậm rãi nhìn người phụ nữ. Thật chẳng có gì thay đổi! Vẫn dễ bị thao túng như ngày nào. Một con người ở nhờ nhà người ta, được nhận lại gia đình rồi trở thành con rối chẳng biết cách vùng vẫy.

- (P) Cô Dandelion à, đáng ra cô nên nói câu này từ cái hồi nhận ghế hiệu trưởng mới đúng.

Trước sự khó hiểu của hai người đối diện, Peony lấy ra tờ báo mới nhất.

- (P) Chị của cô đã bị bắt. Cô tự do rồi!


Chỉ hai câu thôi nhưng qua tai Dandelion lại như tiếng ân xá khỏi lao ngục tù tội.

- (D) Cảm ơn em! Thật sự cảm ơn em!

- (P) Nhưng cô vẫn phải chịu quản thúc tại mảnh đất này. Nghĩ tích cực thì nơi này vẫn cần cô tân trang và quản lý.

Cô gái gạt nước mắt cho Dandelion.

- (P) Cô từng muốn mở khu vui chơi. Cô nhớ chứ?

Người phụ nữ gật đầu lia lịa nhưng nhanh chóng ũ rũ lại.

- (D) Những người đã bị xử lý…

- (P) Họ chưa chết đâu. Là người của em đã cứu họ rồi cùng họ lật đổ chị của cô.

- (D)(Thở phào) Thật tuyệt làm sao!

Peony không để ý đến bà nữa mà hỏi Gladiolus.

- (P) Hình như thầy không có thích con nít, phải không? Thầy có muốn về với nơi mà em đã chuẩn bị cho thầy không? Một nơi của thầy, thuộc về thầy. Không ai làm phiền thế giới của thầy nữa.

Peony từ tốn thuyết phục Gladiolus bằng chính những khát khao trong ông.

- (P) Nếu thầy muốn, em sẽ nghĩ cách mang những người bạn của thầy đến thăm. (Mỉm cười) Ở nơi được chỉ định.

Lời này đánh gục phòng tuyến cuối cùng của Gladiolus. Ông còn cầu gì hơn thế nữa? Thật sự ông không thích cái náo nhiệt của khu vui chơi này. Giờ chỉ cần đẩy nó cho Dandelion là xong.

- (G) Được.

Thứ Hai, 6 tháng 4, 2026

GIẤC MƠ SỐ 68 (2)

Hoa lay ơn: Trở về nhà (2)


“Xin thông báo! Còn 10 phút nữa là tàu cập bến. Xin nhắc lại!...”

Giọng nói máy móc vang lên từ loa phát thanh kèm theo tiếng nhốn nháo của mọi người. Peony choàng tỉnh khỏi giấc ngủ với thể trạng mệt mỏi đến đáng quan ngại. Chỉ mới vài ngày sau nhiệm vụ lần trước, dù cơ thể chưa hồi phục nhưng cấp trên vẫn muốn cô đi xử lý nhiệm vụ kế tiếp. Peony ngáp một cái thật to, kiểm tra balo rồi ngồi thừ người nhìn ra cửa sổ. Bên ngoài trời đang tối đi, đèn đường bắt đầu được bật sáng còn phố xá thì ngày càng xa dần. Tâm trí cô gái vẫn còn đang bay bổng theo giấc mơ vừa mới xảy ra. Thật bất ngờ khi mà mấy ngày nay cô toàn mơ ác mộng - kết quả từ nhiệm vụ trước, nhưng giờ cô lại mơ về những ngày còn là học sinh.

- Bao lâu rồi mình chưa mơ về những chuyện có thật nhỉ?

Peony tự hỏi khi ngẩn người tại ga tàu. Chuyến đi của cô là để điều tra vụ mất tích số lượng lớn các gia đình từ khu vui chơi nội địa. Ban đầu cô chẳng muốn đi nhưng người kia cứ nhất quyết muốn cô nhận với lý do cho cô được thả lỏng tinh thần sau khoảng thời gian không mấy dễ chịu. Khi ấy cô đã nhìn cộng sự ngắn hạn của mình - Hibiscus - với cảm giác bất lực. Cô đánh giá cao sự hữu dụng của người này và tin rằng tương lai hẳn sẽ còn đồng hành cùng, vậy nên dù không thích cô vẫn nghe theo gợi ý của Hibiscus mà đi tới công viên giải trí để thư giãn.

- Người còn đang nằm viện lại kêu người lành lặn hơn đi vui chơi. Hài hước thật!

Cô gái hừ mạnh, kéo cao chiếc áo khoác tím rồi bước đi tới khu vui chơi.


Con đường từ ga tàu đến khu vui chơi khá xa nhưng lại chẳng có phương tiện nào để đi cả. Người ta phải băng qua ngôi làng lớn và men theo đường tắt dọc bìa rừng mới đến được đích. Dọc đường Peony hỏi thăm tình hình với người dân, họ có vẻ không biết gì về sự mất tích cũng không cảm thấy làng thiếu vắng ai hết. Tuy nhiên khi hỏi về các ngôi nhà không sáng đèn, câu trả lời đều chỉ có một, chủ nhân ngôi nhà đã đi du lịch. Cô gái khẽ nhíu mày, đúng là nơi đây xa thành phố nhưng nó đủ hiện đại để không bị gọi là lạc hậu. Vậy tại sao không ai biết tới sự mất tích rầm rộ trên báo chứ?

- Nhức đầu làm sao.

Peony thở dài rồi hướng về phía khu vui chơi. Mất gần nửa tiếng thì cô đã đứng trước cổng chào rỉ sét, nơi mà tiếng huyên náo có thể được nghe từ xa. Bên trong có hàng chục các trò chơi mà lũ con nít thích mê kèm mấy gian hàng đồ ăn đầy màu sắc. Cô gái quyết định dạo một vòng nơi này dù tiếng ồn xung quanh khiến dây thần kinh cô căng ra đến mỏi mệt. Mở đầu là khu vực vận động của mấy đứa trẻ mà cô nghĩ là tràn đầy năng lượng; có ngôi nhà với thật nhiều bóng nhựa đủ màu, xích đu, cầu trượt, hố cát, núi nhân tạo cao chừng 2 mét,... Mọi thứ có vẻ vừa được sơn mới, mùi sơn nồng nặc hòa cùng mồ hôi của lũ trẻ khiến Peony nhớ đến mùi rỉ sét của thứ chất lỏng đỏ nào đó. Cô gái bước vội khỏi khu vực kia rồi hơi chững lại trước vòng quay ngựa gỗ. Nó không quá đẹp hay cầu kỳ như những cái cô từng thấy ở mấy nơi xa xỉ nhưng nó chính là phiên bản phóng to gần như y hệt món đồ chơi hồi bé của cô. Mùi gỗ thơm nhè nhẹ, ánh đèn vàng ấm áp, từng con ngựa xuất hiện rồi biến mất. Tất cả đồng thời làm dịu đi sự căng thẳng trong cô. Cô ngồi xuống ghế dài gần đó, ngắm nhìn lũ trẻ cười hồn nhiên và vẫy tay với gia đình của chúng. Món đồ của cô thì không có người trên mỗi con ngựa nhưng nó có phát ra nhạc, đều là các bài hát ru đáng yêu. Peony đã từng thích món đồ đó cho đến khi vòng quay ấy không còn là nó nữa. Ánh sáng vụt tắt, tiếng nhạc bị biến đổi, những con ngựa lần lượt rời đi rồi cuối cùng là cả vòng quay trở thành vô số mảnh vụn.

- Cô gái! Cô có muốn mua hoa không?

Tiếng của bà cụ kéo Peony về thực tại. Cô nhìn đống hoa chất đầy trên xe, hơi nhíu mày. Có quá nhiều loại hoa ở đó, chúng không mấy tươi tốt nhưng vẫn còn dễ nhìn dưới ánh đèn vàng. Vấn đề là mùi của chúng hòa vào nhau rồi xộc thẳng tới mũi của người đứng gần.

- Không, cảm ơn.

Peony từ chối và dứt khoát rời đi. Cô lại lang thang vô định giữa các hàng quán, chúng từng là nỗi ước ao của cô khi còn trẻ nhưng giờ thì lại quá đỗi thân thuộc. Chợt loạt tiếng hét vang lên khiến cô gái giật mình mà ngẩng đầu. Trên tàu lượn siêu tốc có gần 20 người đang la hét, tông giọng của họ lên xuống theo hướng đi của con tàu. Peony thấy quan ngại với trò chơi này rồi nghĩ mình nên nói chuyện với chủ nơi đây sau khi thấy mấy con ốc trong phần giàn giáo rung lắc dữ dội. Ánh nhìn của cô lướt theo dòng người đang xếp hàng đến các thiết bị điện tử đã xuống cấp rồi dừng trước cặp đôi đang tay trong tay. Trông họ kìa, trẻ trung và ngây thơ làm sao. Đầu của Peony hẳn đang choáng, tại sao cô lại thấy chàng trai mặc áo sơ mi tím còn cô gái mặc váy vàng nhỉ?

- Chậc! Đáng ra nó nên như thế này.

Cô nói với giọng hơi bực bội. Nhanh chóng cảm xúc tiêu cực ấy tan biến ngay khi một tờ quảng cáo bay vào tay cô. Nó không có chữ, chỉ là bản đồ hướng dẫn lối đi đến biểu tượng hoa lay ơn màu hồng.


Đi theo hướng dẫn của tờ giấy, Peony tìm thấy bức tượng hoa lay ơn màu hồng khổng lồ nhìn sống động như thật. Từ trong cánh hoa xuất hiện con người máy bé xíu được cho ăn mặc như tinh linh tí hon. Nó bay xung quanh cô gái, cất lên giọng nói trẻ con đầy máy móc.

- Bạn muốn đến thế giới kỳ diệu à?

- Phải.

- Bạn không thích khu vui chơi này sao?

- Nó quá tẻ nhạt. Tôi muốn đến thế giới kỳ diệu thật sự.

Người máy đậu lên vai cô và im lặng xử lý thông tin. Thường các đứa trẻ đến đây sẽ bảo chúng chán khu vui chơi, muốn nhiều hơn nữa hoặc do cha mẹ chúng mang theo “lời mời” để đến. Cô gái này lại muốn thế giới kỳ diệu “thật sự”. Người máy đung đưa chân hồi lâu rồi lại nói.

- Chủ nhân hôm nay đang phải tiếp khách. Bạn hãy đến vào ngày khác nhé!

Tinh linh nhỏ cần thời gian để hỏi ý kiến người sáng tạo ra nó.

- Chủ nhân của bạn nói sẽ cho tôi thấy thế giới kỳ diệu.

Peony đáp lời, trong đầu cô nhớ về khoảng thời gian khá lâu về trước. Khi ấy cô vẫn còn tin vào các câu chuyện cổ tích, cô tin chúng có thật và giải thích chúng theo góc nhìn khoa học. Mọi người đều bảo việc cô gái làm chỉ khiến niềm tin của cô ngày càng sụp đổ. Trừ một người, người ấy nói hành động của cô đưa thế giới cổ tích về gần hơn đến thực tế. Người ấy hứa vào ngày cuối cùng họ gặp nhau, người ấy sẽ tặng cô một món quà đến từ thế giới cổ tích, giờ cô đến để lấy nó.

- Được thôi. Chào mừng bạn đến với thế giới kỳ diệu!

Tinh linh nhỏ nói rồi bay đến cánh hoa gần nhất, chui vào trong. Cả thân hoa rung nhẹ và nở to ra. Các cánh hoa mềm mại tựa lụa lớn dần để lộ lối đi đầy màu sắc bên trong.

- Hãy theo tôi nhé!

Tinh linh nhỏ xuất hiện, bay đi trước dẫn đường và theo sau là Peony. Các cánh hoa đóng lại sau lưng họ, cách biệt nơi này với thế giới bên ngoài. Con đường tương đối dài, trên tường vẽ vô số các nhân vật thần cổ tích, sàn nhà màu đen lấp lánh kim tuyến cộng với trần nhà dán các hành tinh khiến không gian trông như đang ở ngoài vũ trụ. Xung quanh ngập tràn mùi hương an thần dễ chịu hòa cùng các giai điệu dễ nghe. Cuối cùng Peony cũng tìm được sự an bình mà cả ngày nay cô khao khát. Họ cứ đi, đi mãi cho đến khi từ xa nghe thấy tiếng ầm ầm hỗn loạn. Tinh linh nhỏ sợ hãi vội kéo bạn đồng hành của mình đi nhưng cô gái lại cứ tiến về phía trước. Giữa làn khói mịt mù có bóng hình nhỏ bé của người phụ nữ, bà ấy bị truy đuổi gắt gao bởi thứ gì đó vô cùng to lớn. Peony tìm cho mình chiếc ghế nhỏ hình cây nấm, an tọa xong thì ngắm nhìn xung quanh đầy thưởng thức.

- Vậy ra đây là thế giới kỳ diệu!

Cô gái nói đầy tán thưởng dù cho hiện tại nơi này đã dừng hoạt động và không đón khách. Như tinh linh nhỏ đã nói, hôm nay chủ nhân của nó phải “đón” người phụ nữ kia. Phóng ánh mắt một vòng, nơi rộng lớn này chứa đầy các sinh vật thần thoại khổng lồ đang “ngủ yên”. Bầy rồng đủ kích cỡ lẫn màu sắc nằm ở góc trái, mỗi con mang hình dạng khác nhau; hẳn chủ nhân nơi này đã dày công tìm hiểu tất tần tật những loài rồng có trong sách vở để tạo nên chúng. Cạnh đó không xa có thứ gì đó đang bị phủ khăn lên, nhìn kỹ thì thấy là bầy kỳ lân nhưng bị khiếm khuyết vài bộ phận. Kế bên Peony có một hồ nước lớn nơi hai ba nàng tiên cá ngồi như hóa đá trên bục. Các nàng đẹp lắm, nét đẹp mà hầu hết mọi người sẽ mê mẩn. Cô gái nhìn các nàng vài giây rồi tiếp tục ngắm nhìn các kiệt tác khác. Tâm hồn cô như lạc vào cuốn sách về cổ tích nào đó, một cuốn sách nơi các nhân vật sống động hiện ra ngay trước mắt. Đôi mắt vốn mỏi mệt giờ ánh lên sự say mê không dứt.


- Ai đó?

Giọng nói quen thuộc vang lên, kéo Peony về với thực tại. Cô đánh mắt sang thực thể to lớn, chủ nhân của nơi này. Người đó mặc chiếc áo màu cam bị sờn rách, thân hình phủ đầy dấu hiệu của thời gian, riêng khuôn mặt lại chỉ thêm vài nếp nhăn cho có lệ.

- Thầy Gladiolus.

Người đàn ông giật mình, dường như lâu lắm rồi không ai gọi ông như thế cả. Ông tiến lại gần cô gái, phô diễn toàn bộ cơ thể máy móc to lớn của mình. Dẫu vậy cô gái vẫn nhìn ông bằng cái nhìn quái dị, cái nhìn mà ngày trước từng có đứa nhỏ nhìn y như thế. Một cô học sinh tinh quái lúc nào cũng nhìn chăm chăm vào mặt ông như thể nó chưa từng bị phá hủy. Cô nhóc có “cái đuôi” đầy u ám và nguy hiểm đến mức ông muốn cảnh báo nhưng lại thôi. Cô bé ấy đủ thông minh để nhận ra mối nguy luôn kè kè theo mình và đủ lươn lẹo để cố tình đạt điểm vừa đủ đậu bài kiểm tra bằng cách bỏ qua câu dễ rồi làm các câu khó. Cô gái tên Peony, đứa nhỏ mong muốn giải thích thế giới thần thoại bằng con mắt khoa học.

- Tại sao trò lại ở đây?

Ông lườm cô bằng cái lườm của những ngày còn làm giáo viên. Chỉ trong chốc lát, Gladiolus đã trở lại làm người thầy giáo khó tính ngày nào.

- Trước hết, thầy thả cô Dandelion ra có được không?

Peony chỉ vào người phụ nữ vẫn còn nằm trong gọng kìm của Gladiolus. Cô hiệu trưởng ngày nào giờ gầy bớt đi, cả người dính đầy đất cát đến mức vấy bẩn cả chiếc áo trắng. Thế nhưng tuyệt nhiên bà ấy không bị thương gì quá nặng, chỉ trầy chút xíu và bầm ít chỗ.

- Thì ra…lại là bà ta…

Gladiolus lẩm bẩm, việc biết về thân phận của người phụ nữ khiến ông càng thêm tức giận. Chỉ là ông không thể phát tiết trước mặt học trò của mình. Dưới ánh nhìn đáng ghét như ngày nào của cô gái, người đàn ông từ từ thả nạn nhân trong tay xuống sàn.

GIẤC MƠ SỐ 69 (2)

  Aelius (2) Tôi đang chìm trong bóng tối nhưng giờ tâm trí lại sáng rực không một mây mù. Tôi nhớ lại rồi, nhớ lại nhiệm vụ của mình là gì ...