Thứ Hai, 6 tháng 4, 2026

GIẤC MƠ SỐ 68 (2)

Hoa lay ơn: Trở về nhà (2)


“Xin thông báo! Còn 10 phút nữa là tàu cập bến. Xin nhắc lại!...”

Giọng nói máy móc vang lên từ loa phát thanh kèm theo tiếng nhốn nháo của mọi người. Peony choàng tỉnh khỏi giấc ngủ với thể trạng mệt mỏi đến đáng quan ngại. Chỉ mới vài ngày sau nhiệm vụ lần trước, dù cơ thể chưa hồi phục nhưng cấp trên vẫn muốn cô đi xử lý nhiệm vụ kế tiếp. Peony ngáp một cái thật to, kiểm tra balo rồi ngồi thừ người nhìn ra cửa sổ. Bên ngoài trời đang tối đi, đèn đường bắt đầu được bật sáng còn phố xá thì ngày càng xa dần. Tâm trí cô gái vẫn còn đang bay bổng theo giấc mơ vừa mới xảy ra. Thật bất ngờ khi mà mấy ngày nay cô toàn mơ ác mộng - kết quả từ nhiệm vụ trước, nhưng giờ cô lại mơ về những ngày còn là học sinh.

- Bao lâu rồi mình chưa mơ về những chuyện có thật nhỉ?

Peony tự hỏi khi ngẩn người tại ga tàu. Chuyến đi của cô là để điều tra vụ mất tích số lượng lớn các gia đình từ khu vui chơi nội địa. Ban đầu cô chẳng muốn đi nhưng người kia cứ nhất quyết muốn cô nhận với lý do cho cô được thả lỏng tinh thần sau khoảng thời gian không mấy dễ chịu. Khi ấy cô đã nhìn cộng sự ngắn hạn của mình - Hibiscus - với cảm giác bất lực. Cô đánh giá cao sự hữu dụng của người này và tin rằng tương lai hẳn sẽ còn đồng hành cùng, vậy nên dù không thích cô vẫn nghe theo gợi ý của Hibiscus mà đi tới công viên giải trí để thư giãn.

- Người còn đang nằm viện lại kêu người lành lặn hơn đi vui chơi. Hài hước thật!

Cô gái hừ mạnh, kéo cao chiếc áo khoác tím rồi bước đi tới khu vui chơi.


Con đường từ ga tàu đến khu vui chơi khá xa nhưng lại chẳng có phương tiện nào để đi cả. Người ta phải băng qua ngôi làng lớn và men theo đường tắt dọc bìa rừng mới đến được đích. Dọc đường Peony hỏi thăm tình hình với người dân, họ có vẻ không biết gì về sự mất tích cũng không cảm thấy làng thiếu vắng ai hết. Tuy nhiên khi hỏi về các ngôi nhà không sáng đèn, câu trả lời đều chỉ có một, chủ nhân ngôi nhà đã đi du lịch. Cô gái khẽ nhíu mày, đúng là nơi đây xa thành phố nhưng nó đủ hiện đại để không bị gọi là lạc hậu. Vậy tại sao không ai biết tới sự mất tích rầm rộ trên báo chứ?

- Nhức đầu làm sao.

Peony thở dài rồi hướng về phía khu vui chơi. Mất gần nửa tiếng thì cô đã đứng trước cổng chào rỉ sét, nơi mà tiếng huyên náo có thể được nghe từ xa. Bên trong có hàng chục các trò chơi mà lũ con nít thích mê kèm mấy gian hàng đồ ăn đầy màu sắc. Cô gái quyết định dạo một vòng nơi này dù tiếng ồn xung quanh khiến dây thần kinh cô căng ra đến mỏi mệt. Mở đầu là khu vực vận động của mấy đứa trẻ mà cô nghĩ là tràn đầy năng lượng; có ngôi nhà với thật nhiều bóng nhựa đủ màu, xích đu, cầu trượt, hố cát, núi nhân tạo cao chừng 2 mét,... Mọi thứ có vẻ vừa được sơn mới, mùi sơn nồng nặc hòa cùng mồ hôi của lũ trẻ khiến Peony nhớ đến mùi rỉ sét của thứ chất lỏng đỏ nào đó. Cô gái bước vội khỏi khu vực kia rồi hơi chững lại trước vòng quay ngựa gỗ. Nó không quá đẹp hay cầu kỳ như những cái cô từng thấy ở mấy nơi xa xỉ nhưng nó chính là phiên bản phóng to gần như y hệt món đồ chơi hồi bé của cô. Mùi gỗ thơm nhè nhẹ, ánh đèn vàng ấm áp, từng con ngựa xuất hiện rồi biến mất. Tất cả đồng thời làm dịu đi sự căng thẳng trong cô. Cô ngồi xuống ghế dài gần đó, ngắm nhìn lũ trẻ cười hồn nhiên và vẫy tay với gia đình của chúng. Món đồ của cô thì không có người trên mỗi con ngựa nhưng nó có phát ra nhạc, đều là các bài hát ru đáng yêu. Peony đã từng thích món đồ đó cho đến khi vòng quay ấy không còn là nó nữa. Ánh sáng vụt tắt, tiếng nhạc bị biến đổi, những con ngựa lần lượt rời đi rồi cuối cùng là cả vòng quay trở thành vô số mảnh vụn.

- Cô gái! Cô có muốn mua hoa không?

Tiếng của bà cụ kéo Peony về thực tại. Cô nhìn đống hoa chất đầy trên xe, hơi nhíu mày. Có quá nhiều loại hoa ở đó, chúng không mấy tươi tốt nhưng vẫn còn dễ nhìn dưới ánh đèn vàng. Vấn đề là mùi của chúng hòa vào nhau rồi xộc thẳng tới mũi của người đứng gần.

- Không, cảm ơn.

Peony từ chối và dứt khoát rời đi. Cô lại lang thang vô định giữa các hàng quán, chúng từng là nỗi ước ao của cô khi còn trẻ nhưng giờ thì lại quá đỗi thân thuộc. Chợt loạt tiếng hét vang lên khiến cô gái giật mình mà ngẩng đầu. Trên tàu lượn siêu tốc có gần 20 người đang la hét, tông giọng của họ lên xuống theo hướng đi của con tàu. Peony thấy quan ngại với trò chơi này rồi nghĩ mình nên nói chuyện với chủ nơi đây sau khi thấy mấy con ốc trong phần giàn giáo rung lắc dữ dội. Ánh nhìn của cô lướt theo dòng người đang xếp hàng đến các thiết bị điện tử đã xuống cấp rồi dừng trước cặp đôi đang tay trong tay. Trông họ kìa, trẻ trung và ngây thơ làm sao. Đầu của Peony hẳn đang choáng, tại sao cô lại thấy chàng trai mặc áo sơ mi tím còn cô gái mặc váy vàng nhỉ?

- Chậc! Đáng ra nó nên như thế này.

Cô nói với giọng hơi bực bội. Nhanh chóng cảm xúc tiêu cực ấy tan biến ngay khi một tờ quảng cáo bay vào tay cô. Nó không có chữ, chỉ là bản đồ hướng dẫn lối đi đến biểu tượng hoa lay ơn màu hồng.


Đi theo hướng dẫn của tờ giấy, Peony tìm thấy bức tượng hoa lay ơn màu hồng khổng lồ nhìn sống động như thật. Từ trong cánh hoa xuất hiện con người máy bé xíu được cho ăn mặc như tinh linh tí hon. Nó bay xung quanh cô gái, cất lên giọng nói trẻ con đầy máy móc.

- Bạn muốn đến thế giới kỳ diệu à?

- Phải.

- Bạn không thích khu vui chơi này sao?

- Nó quá tẻ nhạt. Tôi muốn đến thế giới kỳ diệu thật sự.

Người máy đậu lên vai cô và im lặng xử lý thông tin. Thường các đứa trẻ đến đây sẽ bảo chúng chán khu vui chơi, muốn nhiều hơn nữa hoặc do cha mẹ chúng mang theo “lời mời” để đến. Cô gái này lại muốn thế giới kỳ diệu “thật sự”. Người máy đung đưa chân hồi lâu rồi lại nói.

- Chủ nhân hôm nay đang phải tiếp khách. Bạn hãy đến vào ngày khác nhé!

Tinh linh nhỏ cần thời gian để hỏi ý kiến người sáng tạo ra nó.

- Chủ nhân của bạn nói sẽ cho tôi thấy thế giới kỳ diệu.

Peony đáp lời, trong đầu cô nhớ về khoảng thời gian khá lâu về trước. Khi ấy cô vẫn còn tin vào các câu chuyện cổ tích, cô tin chúng có thật và giải thích chúng theo góc nhìn khoa học. Mọi người đều bảo việc cô gái làm chỉ khiến niềm tin của cô ngày càng sụp đổ. Trừ một người, người ấy nói hành động của cô đưa thế giới cổ tích về gần hơn đến thực tế. Người ấy hứa vào ngày cuối cùng họ gặp nhau, người ấy sẽ tặng cô một món quà đến từ thế giới cổ tích, giờ cô đến để lấy nó.

- Được thôi. Chào mừng bạn đến với thế giới kỳ diệu!

Tinh linh nhỏ nói rồi bay đến cánh hoa gần nhất, chui vào trong. Cả thân hoa rung nhẹ và nở to ra. Các cánh hoa mềm mại tựa lụa lớn dần để lộ lối đi đầy màu sắc bên trong.

- Hãy theo tôi nhé!

Tinh linh nhỏ xuất hiện, bay đi trước dẫn đường và theo sau là Peony. Các cánh hoa đóng lại sau lưng họ, cách biệt nơi này với thế giới bên ngoài. Con đường tương đối dài, trên tường vẽ vô số các nhân vật thần cổ tích, sàn nhà màu đen lấp lánh kim tuyến cộng với trần nhà dán các hành tinh khiến không gian trông như đang ở ngoài vũ trụ. Xung quanh ngập tràn mùi hương an thần dễ chịu hòa cùng các giai điệu dễ nghe. Cuối cùng Peony cũng tìm được sự an bình mà cả ngày nay cô khao khát. Họ cứ đi, đi mãi cho đến khi từ xa nghe thấy tiếng ầm ầm hỗn loạn. Tinh linh nhỏ sợ hãi vội kéo bạn đồng hành của mình đi nhưng cô gái lại cứ tiến về phía trước. Giữa làn khói mịt mù có bóng hình nhỏ bé của người phụ nữ, bà ấy bị truy đuổi gắt gao bởi thứ gì đó vô cùng to lớn. Peony tìm cho mình chiếc ghế nhỏ hình cây nấm, an tọa xong thì ngắm nhìn xung quanh đầy thưởng thức.

- Vậy ra đây là thế giới kỳ diệu!

Cô gái nói đầy tán thưởng dù cho hiện tại nơi này đã dừng hoạt động và không đón khách. Như tinh linh nhỏ đã nói, hôm nay chủ nhân của nó phải “đón” người phụ nữ kia. Phóng ánh mắt một vòng, nơi rộng lớn này chứa đầy các sinh vật thần thoại khổng lồ đang “ngủ yên”. Bầy rồng đủ kích cỡ lẫn màu sắc nằm ở góc trái, mỗi con mang hình dạng khác nhau; hẳn chủ nhân nơi này đã dày công tìm hiểu tất tần tật những loài rồng có trong sách vở để tạo nên chúng. Cạnh đó không xa có thứ gì đó đang bị phủ khăn lên, nhìn kỹ thì thấy là bầy kỳ lân nhưng bị khiếm khuyết vài bộ phận. Kế bên Peony có một hồ nước lớn nơi hai ba nàng tiên cá ngồi như hóa đá trên bục. Các nàng đẹp lắm, nét đẹp mà hầu hết mọi người sẽ mê mẩn. Cô gái nhìn các nàng vài giây rồi tiếp tục ngắm nhìn các kiệt tác khác. Tâm hồn cô như lạc vào cuốn sách về cổ tích nào đó, một cuốn sách nơi các nhân vật sống động hiện ra ngay trước mắt. Đôi mắt vốn mỏi mệt giờ ánh lên sự say mê không dứt.


- Ai đó?

Giọng nói quen thuộc vang lên, kéo Peony về với thực tại. Cô đánh mắt sang thực thể to lớn, chủ nhân của nơi này. Người đó mặc chiếc áo màu cam bị sờn rách, thân hình phủ đầy dấu hiệu của thời gian, riêng khuôn mặt lại chỉ thêm vài nếp nhăn cho có lệ.

- Thầy Gladiolus.

Người đàn ông giật mình, dường như lâu lắm rồi không ai gọi ông như thế cả. Ông tiến lại gần cô gái, phô diễn toàn bộ cơ thể máy móc to lớn của mình. Dẫu vậy cô gái vẫn nhìn ông bằng cái nhìn quái dị, cái nhìn mà ngày trước từng có đứa nhỏ nhìn y như thế. Một cô học sinh tinh quái lúc nào cũng nhìn chăm chăm vào mặt ông như thể nó chưa từng bị phá hủy. Cô nhóc có “cái đuôi” đầy u ám và nguy hiểm đến mức ông muốn cảnh báo nhưng lại thôi. Cô bé ấy đủ thông minh để nhận ra mối nguy luôn kè kè theo mình và đủ lươn lẹo để cố tình đạt điểm vừa đủ đậu bài kiểm tra bằng cách bỏ qua câu dễ rồi làm các câu khó. Cô gái tên Peony, đứa nhỏ mong muốn giải thích thế giới thần thoại bằng con mắt khoa học.

- Tại sao trò lại ở đây?

Ông lườm cô bằng cái lườm của những ngày còn làm giáo viên. Chỉ trong chốc lát, Gladiolus đã trở lại làm người thầy giáo khó tính ngày nào.

- Trước hết, thầy thả cô Dandelion ra có được không?

Peony chỉ vào người phụ nữ vẫn còn nằm trong gọng kìm của Gladiolus. Cô hiệu trưởng ngày nào giờ gầy bớt đi, cả người dính đầy đất cát đến mức vấy bẩn cả chiếc áo trắng. Thế nhưng tuyệt nhiên bà ấy không bị thương gì quá nặng, chỉ trầy chút xíu và bầm ít chỗ.

- Thì ra…lại là bà ta…

Gladiolus lẩm bẩm, việc biết về thân phận của người phụ nữ khiến ông càng thêm tức giận. Chỉ là ông không thể phát tiết trước mặt học trò của mình. Dưới ánh nhìn đáng ghét như ngày nào của cô gái, người đàn ông từ từ thả nạn nhân trong tay xuống sàn.

Thứ Hai, 23 tháng 3, 2026

GIẤC MƠ SỐ 68 (1)

Hoa lay ơn: Trở về nhà (1)

Ai đó bước qua cánh cửa lớp. Một dáng hình tinh tế, nhẹ nhàng đến mức chỉ qua bóng lưng cũng làm người ta xao xuyến. Người ấy bước đi trong gió tựa cánh bướm đang bay, đôi cánh tưởng chừng nổi bật nhưng lại hòa với ngôi trường này. Hôm nay, ngày cuối cùng của năm học, người ấy khoác lên mình chiếc áo sơ mi đỏ mềm mại cùng quần tây trắng được là phẳng phiu. Sự xuất hiện của người ấy khiến toàn bộ học sinh im lặng, không phải vì cái đẹp êm ái mà vì khuôn mặt đặc biệt. Số phận thật biết cách cân bằng mọi thứ, cho người ấy cơ thể thanh tao rồi cướp đi khuôn mặt kia bằng ngọn lửa.

- Thầy Gladiolus!

Cô gái kẽ gọi khi đứng lên chào thầy chủ nhiệm của mình. Lũ học sinh vốn đã quen với diện mạo này nên chúng chẳng còn lấy làm lạ nữa, chỉ là chúng sợ sự nghiêm khắc của thầy đến rợn cả người. Thầy Gladiolus của chúng dạy học quá đỗi khô khan, giao bài tập thì nhiều lại thường xuyên tỏ ra khó chịu mỗi khi chúng làm sai gì đó hay chỉ đơn giản là muốn hỏi bài. Hôm nay thì có phần dễ chịu hơn, như mọi cái ngày cuối cùng của năm học, thầy Gladiolus sẽ giao cho chúng đống bài tập cao ngất rồi ôn tập toàn bộ chương trình học, sau đó thầy vui vẻ rời đi. Lũ học trò biết thầy vui vì trông thầy còn nôn nóng kết thúc buổi học hơn chúng, tiếng trống kết thúc vừa vang là thầy đã biến mất tăm.

- Mới bắt đầu tiết học mà thầy ấy đã nhìn đồng hồ rồi kìa!

Cô gái nói với bạn cùng bàn. Đôi mắt ấy nhìn xuyên qua khuôn mặt không hoàn hảo kia để thấy những điều khác nữa. Thầy Gladiolus sinh hoạt tại trường đã mấy năm rồi, với thầy thì đây là nhà và ngôi nhà này chỉ thuộc về thầy khi mùa hè tới, lúc mà chẳng còn ai ngoài thầy ở lại trông coi nơi này. Phải nói thêm là thầy yêu nơi này, chăm sóc và quan sát nó tỉ mỉ hơn cả thầy hiệu trưởng - chủ của ngôi trường. Nhiều người đồn thầy Gladiolus từng là nhà bác học điên, vì sự cố thí nghiệm mà phải thu mình làm giáo viên. Nhưng người quen của cô gái - thầy hiệu trưởng - lại kể một câu chuyện khác. Câu chuyện về người thanh niên không chốn nào dành cho mình; anh ta cứ đi mãi, tìm được nơi ở thì dừng chân, bỗng biến cố tới buộc anh rời đi; vòng lặp cứ thế tiếp diễn. Có vẻ đây là lời nguyền mà số phận giáng cho anh vì quá đỗi xinh đẹp, tới mức chỉ khi khuôn mặt bị phá hủy mới cho phép anh nương tựa ngôi trường này lâu hơn bình thường.

- Thầy ấy lườm chúng ta kìa!

Chàng trai ngồi cùng bàn thì thầm với giọng sợ hãi. Nhưng cô gái thì cứ nở nụ cười thật tươi đến mức trêu ngươi với giáo viên của mình. Người ngoài nhìn vào sẽ nghĩ cô đắc chí khi sắp đi du học và không phải làm mớ bài tập cao như núi. Nhưng thầy Gladiolus biết cô đang ngắm khuôn mặt đã từng hoàn thiện của thầy. Chẳng hiểu sao ngay từ lần đầu gặp, cô gái đã dành cho thầy cái nhìn thưởng thức mà ngày trước - khi chưa gặp sự cố - người ta vẫn nhìn thầy. Như mọi khi thì thầy sẽ nghiêm giọng mắng cô nhưng vì nể mặt chiếc áo lụa màu hồng mà cô đã tặng cách đây không lâu, thầy chỉ lườm cô thôi.


Chợt bên ngoài vang lên tiếng huyên náo, tiếng động này khiến toàn bộ người trong lớp phải ngó ra xem. Ở cổng trường xuất hiện mấy chiếc xe bốn bánh, từ trong đó lại ùa ra từng tốp người mặc đồng phục vàng. Bạn học nào đó reo lên về đám người này, họ thuộc công ty làm về lĩnh vực giáo dục khá nổi tiếng. Có vẻ họ đến đây để quảng cáo cho doanh nghiệp của mình khi mà đích thân thầy hiệu trưởng ra đón rồi tất cả tụm lại bàn bạc và đa số tỏa ra khắp khuôn viên trường. Bọn trẻ đương nhiên cảm thấy tò mò muốn biết sâu hơn về sự có mặt của người lạ nhưng ngặt nỗi thầy chủ nhiệm của chúng lại nghiêm giọng buộc chúng phải tập trung vào việc học. Giữa hàng tá con người ảo não trong lớp, cô gái nhìn chủ nhân của ngôi trường trong vài phút rồi hơi mỉm cười. Cánh tay trắng muốt giơ lên kèm giọng nói ấm áp.

- Thầy Gladiolus, thầy hiệu trưởng có nhờ em mang giúp thầy ấy đồ. Giờ thầy ấy đến trường rồi nên cho phép em đưa giao đồ nhé?

Thầy Gladiolus nhăn mặt nhìn món bưu kiện mà cô gái lấy ra, nó có đóng mộc khẩn cấp lẫn bảo mật. Thầy không hiểu tại sao người ta lại đưa thứ đồ quan trọng này cho một cô bé vận chuyển nhưng có vẻ cô không nói dối.

- Trò có 15 phút.

Nữ sinh cúi đầu cảm ơn rồi ôm món đồ không rõ lôi ra từ đâu, trước ánh nhìn ngưỡng mộ của mọi người và dõi theo của bạn cùng bàn, rời khỏi lớp học. Cô bước đi vững vàng đến chỗ thầy hiệu trưởng, ông ấy đang thảo luận gì đó với mọi người rồi giật mình khi nhìn thấy cô. Trước khi kịp hỏi gì thì ông được cô đưa cho hộp bưu kiện.

- Nhà em bảo đồ mà thầy ủy thác đã được giao đến.

Đôi mày xám xịt của vị hiệu trưởng nối lại thành đường thẳng, ông hắng giọng bảo cô hãy đem nó đặt trong văn phòng của mình sau đó nhanh chóng về lớp đi. Cô gái vâng lệnh, thuần thục đi đến phòng của hiệu trưởng, mở cửa di chuyển tới bàn làm việc. Vì ngăn kéo của bàn bị đè bởi mấy thùng hàng, cô gái đành vùi hộp bưu kiện dưới đống giấy tờ thật cẩn thận rồi mới thực hiện bước tiếp theo. Bên cửa sổ, ngoài cổng trường, lấp ló vài vị phụ huynh đến sớm để đón con. Ngoài sân trường, thầy hiệu trưởng chuyên chú nói gì đấy với một người phụ nữ trông quen mắt. Bà ấy mặc chiếc váy vàng, thân mình mũm mĩm và khuôn mặt thì theo người ta đồn là phản diện. Nhưng cô gái biết bà ấy là người thế nào, đó là một quý bà dễ thương và nhạy cảm.


Sau hơn 10 phút thì nữ sinh quay trở lại lớp, không khí lúc này có chút căng thẳng. Thầy Gladiolus không rõ vì sao lại nổi hứng muốn kiểm tra kiến thức của đám học sinh, từng đứa từng đứa một phải đứng lên trả lời câu hỏi. Khỏi phải nói đã có hơn phân nửa lớp không qua khỏi màn trả bài này và bị mắng cho té tát. Lúc này đang có một học sinh phải nghe mắng vì không làm được bài khó. Thầy thấy cô bước vào thì liền gọi lên bảng để giải bài tập, sau khi cô làm đúng tất cả thì bảo người học sinh kia chép cách giải vào vở rồi đi lên xóa bảng.

- Có chuyện gì vậy?

Cô gái thì thầm với bạn cùng bàn. Chàng trai cúi thấp đầu xuống, trốn sau lưng bạn bàn trước và đáp lại cô.

- Lúc nãy có ba bốn người vào kiểm tra lớp. Họ đo đạc gì đấy. Hình như muốn sửa chữa lại lớp.

Cô gái khẽ thở dài. Thảo nào thầy Gladiolus lại khó chịu, nếu người ta sửa chữa trường thì mùa hè của thầy coi như đi tong. Nhưng đó chưa phải chuyện to lớn nhất, vài phút sau, khi trống trường vừa dứt thì người phụ nữ tròn trịa bước vào với khuôn mặt dù đang cười vẫn không tạo được thiện cảm. Bà ra hiệu cho thầy Gladiolus nhường bục giảng cho mình.

- Xin chào các em. Cô tên là Dandelion. Bắt đầu từ năm sau cô sẽ là hiệu trưởng mới của trường mình.

Lập tức cả lớp học nháo nhào cả lên. Chúng xì xào với nhau về những thông tin chúng biết về cô hiệu trưởng mới này. Bà là chị em gái của chủ công ty giáo dục với đồng phục màu vàng - những người đang đi đầy khuôn viên trường. Việc bà thay thế người cũ đồng nghĩa cơ sở vật chất sẽ được nâng cấp và chương trình học sẽ cải tiến đáng kể. Giữa tiếng ồn ấy, nữ sinh lại giơ tay.

- Thưa cô Dandelion, vậy các giáo viên vẫn sẽ giữ lại đúng không?

Cô gái vừa hỏi vừa khẽ liếc nhìn thầy Gladiolus trong mấy giây. Thay đổi hiệu trưởng tức là thay đổi chủ nhân ngôi trường, thay đổi người sẽ cho phép thầy có được ở lại hay không. Khuôn mặt thầy Gladiolus nhăn lại còn mắt thì nhìn chăm chăm người phụ nữ sẽ quyết định đời ông sắp tới. Bằng cái lắc đầu nhè nhẹ, Dandelion cất tiếng.

- Cô rất tiếc. Các em sẽ có giáo viên mới cho tất cả các môn lẫn giáo viên chủ nhiệm.

Nói xong bà đi đến chỗ thầy Dandelion để chìa ra tờ giấy mới được soạn. Chẳng cần đoán cũng biết nội dung của nó là đuổi thầy khỏi ngôi nhà này. Bàn tay thầy siết lấy tờ giấy đến mức làm nó nhăn nhúm, khuôn mặt vốn không hoàn mỹ giờ càng thêm đáng sợ. Trong tích tắc, thầy đập mạnh tờ giấy xuống bàn rồi gần như chạy khỏi lớp. Dandelion nhìn thầy bước vào văn phòng hiệu trưởng, thở dài.

- Được rồi, các em hãy mau về nhà đi nhé! Hẹn gặp mọi người vào năm học sau.

Đám học sinh lũ lượt rời khỏi căn phòng với thông tin nóng hổi mình vừa nghe. Cô gái đứng im, nhìn có vẻ hơi thất vọng. Mãi cho đến khi cậu bạn cùng bàn kéo nhẹ váy thì cô mới chịu di chuyển. Cô bước đến chỗ Dandelion, chào từ biệt kèm lời hẹn tái ngộ. Sau đó cô rời đi, nhanh như cơn gió làm bạn của mình sợ hãi mà chạy vội theo.

- Chờ tôi với! Chậm chút thôi.

Cậu nói khi nắm lấy tay cô với lực đủ để làm tay cô in dấu.

Thứ Hai, 9 tháng 3, 2026

GIẤC MƠ SỐ 68 (0)


Hoa lay ơn: Trở về nhà (0)

Đó là một ngày oi ả vào cuối tháng Năm, ánh mặt trời rực rỡ tựa quả cầu lửa khổng lồ muốn thiêu đốt tất cả. Ánh nắng như những chiến binh xé toạc bất cứ đám mây nào bằng lưỡi kiếm vàng óng của chúng để rồi tràn xuống mặt đất vốn chỉ trơ trọi sỏi đá. Cái nóng phả ra từ tứ phía, liếm láp từng chút một mọi tia mát mẻ đầy nhỏ bé; lấp đầy không gian bởi từng mảng ảo giác được hình thành từ hiệu ứng quang học.


Thú vị thay khi ấy lại có gió, những cơn gió tưởng chừng đi ra từ sa mạc đầy cát nào đấy và chở bên trong lời thì thầm của mùa hè. Từng đợt nóng rát thổi tới, mở tung cửa sổ rồi rót đầy căn phòng chật chội học sinh. Ấy thế mà đám nhóc lại chẳng lấy làm quan tâm, có thể chúng đã quen hoặc có thể chúng đang chuyên tâm vào thứ khác. Lũ học trò ríu rít đến đinh hết cả tai. Chúng than vãn về cây quạt trần chẳng có tác dụng làm mát, về điểm thi mà chúng vừa mới nhận và về kỳ nghỉ hè đáng mong chờ. Giữa cái khung cảnh tựa như ong vỡ tổ ấy lại có hai bạn trẻ đang đắm chìm vào không gian của riêng họ. Cô gái mặc váy trắng nhìn ra cửa sổ, đôi mắt chứa cả thế giới bên ngoài khung cửa. Cô vươn tay ra khỏi song sắt, hướng về phía bầu trời cao tít tựa một cánh chim khát khao tự do. Còn chàng trai bên cạnh, cả thế giới của cậu là cô gái. Đôi mắt cậu mở lớn, phản chiếu bóng hình người con gái mà cậu chẳng dám chạm tay vào. Ánh nắng chiếu rọi trên khuôn mặt nhợt nhạt của cậu và làm nổi bật nốt ruồi bé xinh cạnh sống mũi. Khung cảnh dường như bị đóng băng lại, bông hoa thủy tiên ngước nhìn đóa mẫu đơn đang nở rộ. Chợt cô gái xoay người lại, nhìn cậu bạn của mình đầy tò mò và cất tiếng nói.

- Bạn đang nhìn tôi à?

Chàng trai lập tức hơi rụt người lại như kẻ trộm bị phát giác.

- Tôi…tôi…

Cậu ấp úng, mãi vẫn chẳng tìm được câu trả lời nào hợp lý. Làm sao cậu dám thú nhận lòng mình cơ chứ? Nếu người ta mà biết, thật ra ai nhìn vào cũng biết, thì họ sẽ mỉa mai cậu; rồi cô cũng chán ghét cậu và đời cậu xem như chấm hết.

- Bạn lại như vậy rồi. Có gì mà sợ thế?

Cô gái chậm rãi nói. Chỉ vài câu đã lôi chàng trai khỏi mớ rối rắm trong đầu.

- Bạn có ý định đi đâu chưa?

Cô gái chuyển chủ đề, xem ra đã quá quen với việc bạn cùng bàn dễ bị kích động.

- Tôi…tôi…tôi chưa có.

Chàng trai lí nhí nói. Trong tâm trí, điều cậu muốn nói là được đi cùng cô gái dù nơi đó có là đâu.

- Tôi sẽ đi đến nơi gọi là thiên đường hoa.

Cô gái tựa vào tường, thản nhiên nói như thể đó là một câu vu vơ nào đó. Từng âm tiết được phát ra đầy nhẹ nhàng rơi vào tai người đối diện rồi khắc ghi vào tâm trí cậu như kim chỉ nam. Phải, đây sẽ là mục tiêu của cậu, đến thiên đường kia và dõi bước theo thiên sứ của cậu. Nhưng cậu lại chẳng biết nơi đó trông như thế nào; liệu nó có chào đón cậu không, liệu ngoài hai người ra thì còn ai nữa không,... Vài câu hỏi hiện ra rồi biến mất nhanh chóng. Mặc kệ nơi đó như thế nào, chỉ cần có đóa mẫu đơn của cậu là được. Nghĩ đến việc được tiếp tục ngắm nhìn cô khiến khuôn mặt chàng trai ửng lên nét hồng nhè nhẹ.

- Tại sao bạn lại đỏ mặt?

Quả nhiên không thể thoát khỏi đôi mắt ấy, hẳn cô đang nhìn cậu như nhìn một tín đồ bé nhỏ và kỳ quặc. Dưới ánh mắt còn bỏng rát hơn mặt trời kia, cậu ngập ngừng mấy giây rồi len lén nhìn nữ sinh bằng đôi mắt thơ ngây, hiền dịu.

- Vì…vì nóng.

Cô gái gật đầu rồi hơi mím môi. Cô chưa biết nên nói gì với người bạn này tiếp. Chỉ vài ngày nữa là kết thúc năm học, kết thúc luôn thời học sinh của cô ở mái trường này để đến một vùng trời mới. Gia đình đã sắp xếp cho cô đi du học, chuyện này đến nay vẫn còn khiến cậu bạn cùng bàn này phải nhíu mày mỗi khi nhắc đến. Cô biết cậu đang cố trân trọng tháng ngày mà cả hai bên nhau, suy cho cùng cũng chỉ có cô là chơi cùng cậu. Người ta nói cậu quá quái dị còn cô thì, buồn cười thay, vô tâm đến mức chỉ còn lý trí tồn tại. Họ nói rằng cô có cảm xúc nhưng lại chẳng có ai đủ quan trọng để ở lại đủ lâu trong tim cô.


- Chúng…chúng ta sẽ…sẽ gặp lại nhau chứ?

Chàng trai rụt rè hỏi, có gì đó mong chờ pha chút hồi hộp trong giọng nói.

- Không.

Cô gái nói, một từ nhẹ nhàng lại hóa nặng trĩu trong lòng người nghe. Đôi mắt chàng trai hơi ẩm ướt, bàn tay siết lại và trong ánh nhìn hiện thoáng qua một điều gì đó tăm tối. Thiên sứ không chấp nhận cậu bước vào thiên đường nữa, cô ấy sẽ rời đi và để lại cậu trong nơi cằn cỗi này.

- Ý tôi là chúng ta sẽ không học cùng nhau nữa. Cậu biết đấy, tôi sẽ đi du học.

Nữ sinh vội giải thích khi thấy móng tay của bạn mình hằn dấu trên da thịt. Như được ân xá, chàng trai ngước nhìn cô với khuôn mặt vẫn luôn hơi cúi xuống.

- Chúng ta vẫn sẽ gặp nhau vào mùa hè mà, phải không?

Như một kẻ chưa chấp nhận hiện thực, cậu cố tìm cho mình một hy vọng mới, rằng cậu sẽ tiếp tục được nhìn thấy đóa mẫu đơn. Cô gái khẽ nghiêng đầu, cô đoán cậu sẽ bi quan biết bao nếu biết sẽ chẳng thể gặp cô trong khoảng thời gian dài. Vậy nên cô thử “gieo” cho cậu chút hy vọng mà cô đoán sẽ chẳng làm hại cậu.

- Phải, nếu sắp xếp được thời gian thì chúng ta có thể đi đâu đó chơi.

Cô nghĩ mình thật sự sẽ dư dả được tầm một tuần để đi dạo.

- Thật chứ? Hai chúng ta sẽ đi chơi với nhau ư? Ở đâu vậy?

Chàng trai nghiêng người về phía cô, niềm vui sướng khiến tay cậu chạm vào mép vải trên người cô. Ngay khi nhận ra, cậu rút tay lại như bị bỏng rát, khuôn mặt đã đỏ lại càng thêm sắc màu. Sự nhiệt tình ấy khiến cô gái giật mình, theo phản xạ, cô nói ra cái tên đang có trong đầu.

- Ừ, nếu bạn muốn thì chúng ta hãy cùng đi tới thiên đường hoa đi.

Nói xong thì cô hối hận, bởi nơi đó nào phải chỗ mà ai cũng tới được.

- Đi…đi cùng? Nơi…nơi đó…nơi đó có thật à?

Sau câu hỏi của chàng trai thì không khí giữa hai người lại yên tĩnh. Cô gái mím môi lần nữa, cố gắng sửa chữa sai lầm.

- Nơi đó chắc là không được rồi. Hay là chỗ khác đi. Đúng rồi! Cậu thích đi đâu?

Cô nhìn cậu đầy trìu mến rồi đúng lúc cậu định mở miệng thì cất tiếng cười khúc khích tựa tiếng chuông nhỏ vang vang. Cô biết cậu sẽ vì hình ảnh này mà thuận theo ý cô.

- Thiên đường hoa. Tôi…tôi muốn đến đó.

Nam sinh nói đầy cố chấp khiến đối phương phải ngỡ ngàng. Rồi cậu cụp mắt xuống, nói như van xin.

- Chỉ một lần thôi cũng được.

Cậu đang thả mồi, chỉ cần cô chịu đi cùng cậu đến đó một lần thì rồi sẽ có nhiều lần sau đó. Nhưng cô gái có vẻ khó để bị thuyết phục, không sao, lùi thêm một bước nữa vậy.

- Nơi đó trông như thế nào vậy?

Cô đã từ chối tận hai lần rồi nên với yêu cầu này hẳn sẽ không tiếp tục khước từ nữa. Và cậu đã đúng. Cô kể cho cậu về nơi ấy, một nơi hoàn toàn có thật. Đó là một hòn đảo phủ đầy màu xanh của lá và điểm tô bằng muôn vàn loài hoa. Bao quanh nó là biển cả xanh thâm thẫm, nơi đàn hải âu ồn ào suốt ngày. Ở đó có bãi cát trắng, mềm mại tựa thứ lụa xa xỉ nhất. Các con đường đều là do đi lại nhiều mà thành, luôn rợp bóng mát và réo rắt tiếng côn trùng. Tại nơi đây, ta sẽ tìm được gần như tất cả loại hoa trên đời; bằng cách thần kỳ nào đấy, từ các bông hoa nơi đầm lầy đến những loại chỉ có ở thảo nguyên xa tít đều tề tựu lại và khoe sắc luân phiên khắp bốn mùa. Ở đó có căn nhà gỗ yên bình, tựa như vương quốc thuộc về người sở hữu nó và duy nhất người đó. Một nơi lý tưởng để bỏ quên xã hội rắc rối và về lại với thiên nhiên thanh bình.


Nam sinh lắng nghe lời miêu tả từ người đối diện bằng tất cả sự chú ý, khuôn mặt cậu say mê khung cảnh ấy. Một thiên đường tuyệt diệu, nơi chỉ có kẻ cuồng tín và đức tin của gã. Cậu tham lam nhuộm cảnh tượng ấy vào cả cơ thể, khắc ghi nó sâu trong tiềm thức như thể cậu sinh ra để thực hiện nó. Mọi chi tiết chàng trai phô bày đều nằm gọn trong mắt của cô gái, cô lại mắc thêm một sai lầm nữa rồi. Cần phải khiến chàng trai chùn bước nhưng không nên quá rõ ràng nếu không cậu sẽ chìm trong tuyệt vọng.

- Nơi đó thật hoàn hảo!

Nam sinh thốt lên đầy mong muốn. Cô gái mỉm cười và khẽ chạm nhẹ vào cậu, từng cái từng cái một như đang ban phước.

- Chúng ta sẽ cùng đến đó nhé! Hãy hẹn nhau ở bến tàu rồi mua vé đến đó.

Cô biết rào cản lớn nhất của chàng trai là gì. Và lòng kiêu hãnh trong cậu sẽ không cho phép bản thân chịu thêm ân huệ từ cô.

- Vé…vé mắc không?

- À, đúng là câu này rồi. Nụ cười của nữ sinh hơi héo xuống sau câu hỏi của bạn mình. Khuôn mặt cô hiện rõ sự khó xử rồi nhanh chóng tan đi thật nhanh. Nhiêu đó là đủ, cậu bạn sẽ biết khó mà chọn phương án khác thôi.

- Tôi…tôi sẽ kiếm tiền để hai chúng ta cùng đến đó. Tôi hứa!

Đôi mắt cô gái thoáng buồn, dường như không nỡ phá tan quyết tâm của bạn mình. Liệu bạn cô sẽ thế nào khi nhận ra sự thật tàn khốc đây? Rằng thay vì có thể đi chơi cùng cô mỗi năm thì gần như vĩnh viễn họ sẽ không bao giờ cùng nhau bước chân đến thiên đường kia. Nó quá xa xỉ, không chỉ tiền mà còn nhiều thứ khác. Thôi vậy, ít nhất cậu đã có động lực để cố gắng, để chăm chỉ kiếm tiền. Rồi cậu sẽ tỉnh táo và ngừng mơ mộng, lúc đó biết đâu họ sẽ gặp nhau trong một khung cảnh bình dị nào đó.

- Vậy tôi sẽ chờ. Chờ cho đến khi bạn đủ tiền mua vé cho riêng mình.

Cậu trai ngay lập tức trở nên phấn khích, giơ ngón út về phía cô gái.

- Tôi…tôi hứa! Nên…nên hãy chờ…chờ tôi nhé. Bây…bây giờ…bây giờ chưa được nhưng tương lai sẽ được.

Cô gái cũng móc ngoéo tay với cậu rồi vẽ tiếp về tương lai xa xôi ấy.

- Vào ngày chúng ta đi đến đó, tôi sẽ mặc váy màu vàng. Cậu hãy tìm ra tôi nhé.

- Tôi…tôi sẽ mặc áo màu tím…và…và cầm bó hoa màu vàng…

Cô gái cười với cậu, tà váy trắng bay bay trong cơn gió đầu hè.


Tùng…tùng…

Giờ ra chơi đã kết thúc. Lũ học trò nhanh chóng tạm ngừng cuộc vui để chờ giáo viên tới.

Thứ Hai, 6 tháng 10, 2025

GIẤC MƠ TRƯA SỐ 67

MUA ĐỒ

Tôi nhớ khi ấy mình đang đứng trước cổng trường, giữa đám đông áo trắng lũ lượt đi vào bên trong. Đó là một khung cảnh được ghép bởi nhiều ký ức rời rạc trong đầu; cổng trường tiểu học, con đường hồi cấp 2 và chúng tôi là những đứa học sinh chỉ còn vài năm là thi đại học. Mọi thứ sau đó tua nhanh một chút, bỏ qua chuyện gửi xe thì tôi tới thẳng lớp học trên lầu. Dường như năm tháng học sinh của tôi đa phần đều diễn ra trên tầng lầu. Lớp học lẫn bạn học đều mơ hồ, như các chi tiết phụ không đáng nhắc tới; duy nhất mặt thầy chủ nhiệm là tôi nhìn ra được. Thú thật tôi chưa bao giờ có chủ nhiệm là nam nhưng người đàn ông này thì trông rất quen mắt. Chúng tôi có buổi học toán khá suôn sẻ, dù tôi không chắc mình thật sự nhớ trên bảng viết cái gì. Thời gian trôi nhanh như gió lướt ngoài đồng, đã tới giờ ra chơi, có vẻ thời gian nghỉ ngơi này khá dài nên thầy quyết định sẽ khao cả lớp ăn bún với thịt bò. Rồi bằng cách lạ lùng nào đó mà thầy chỉ đích danh tôi đi mua nguyên liệu gồm bún tươi và thịt bò sống. Tôi cũng chẳng hỏi tại sao vì chẳng cảm thấy nó sai ở đâu. Cứ thế thầy đưa tôi một mẫu giấy nhàu nhĩ ghi thứ cần mua, chẳng đưa tiền rồi dắt tôi rời khỏi lớp. 

Tôi đi đến bãi giữ xe, nó nằm ngay cổng trường, khá dân dã và thiếu an toàn. Đống xe đúng là được xếp ngay ngắn vào với nhau nhưng chủ của chúng có biết xe mình nằm đâu không thì tôi đoán là không. Tôi nhìn khắp cái bãi xe tối om ấy, chẳng thấy chiếc xe nâu nâu của mình đâu hết; mà thật lòng thì tôi còn không nhớ lúc nãy mình gửi xe kiểu gì vì chẳng có lấy phiếu giữ hay vật làm tin. Ai đó trong đội giữ lên tiếng, là một cậu nhóc chắc tầm tuổi tôi, cậu ta bảo tôi thử ra ngoài cổng trường tìm xem. Vâng, họ để xe của học sinh từ trong trường dài ra tận ngoài trường. Lúc này tôi mới nhớ chìa khóa của mình có chức năng định vị xe, nhấn vào nút và chiếc xe sẽ sáng đèn. Thế là như một kẻ lạc trong rừng tối tìm ánh sáng, tôi chạy theo ánh đèn vàng chớp chớp của chiếc xe trên 100 phân khối. Chúng tôi rượt đuổi nhau từ trong trường đến ngoài đường và rồi ánh vàng ấy mất hút cùng với hy vọng nhỏ nhoi trong tôi. Tôi không rõ mình đã tốn bao lâu cho cái trò đuổi bắt này nhưng giờ tôi phải lên đường thôi. Ngó hỏi cậu bạn giữ xe xem mấy giờ rồi; 10 giờ kém. 10 giờ rưỡi là tôi có bài kiểm tra, hẳn là dù chạy bộ thì tôi vẫn kịp lúc quay lại. Nhỉ?

Trời đúng là biết phụ lòng đứa có niềm tin. Lúc chạy thì gió cứ tát vào mặt khiến ngay cả việc thở cũng làm tôi khó khăn chứ đừng nói là nhìn đường. Thôi thì đi bộ, tôi cứ rảo bước đi trên con đường quen thuộc mà mình đã giành cả thời niên thiếu để nhìn. Không rõ đã qua bao lâu, tôi cũng đến căn nhà ấy, một nơi mà tôi thề mình chưa đến lần nào và cũng chẳng rõ đã đến đây kiểu gì. Nơi ấy có một cái sân to ơi là to, đủ đặt năm bảy cái bàn ăn nếu chủ nhà định mở quán. Cạnh sân là ngôi nhà màu xanh da trời, vắng tanh và đầy đồ đạc. Tôi ngẩn ngơ vài phút thì có người bước ra, không rõ nam hay nữ. Người đó ngồi xuống tràng kỷ và nhìn tôi. Chúng tôi giao tiếp bằng niềm tin trong mấy giây rồi tôi móc trong túi quần ra tờ giấy. Đến lúc này tôi mới nhìn rõ nội dung ghi trong đó; trên tờ giấy cứng có lẽ là vơ đại đâu đó, thầy tôi dùng bút bi xanh ghi mấy hàng chữ rồi số. Có thể chữ của thầy không được đẹp, hoặc thầy gạch xóa rồi chữ này đè chữ kia; tôi đứng như trời trồng khá lâu cũng chưa giải mã được là thầy cần bao nhiêu bún và bao nhiêu thịt. Người phụ nữ đối diện, lúc này tôi mới nhìn rõ được bà ấy, có vẻ mất kiên nhẫn. Nhưng vậy thì được gì? Cũng chẳng làm tôi giải được mớ mật ngữ rối rắm này. May mắn bạn đồng hành đã gợi ý tôi rằng đây có thể là một bài toán; ừ, hóa ra tôi có bạn đồng hành mà tôi chẳng hay biết. Mất thêm vài phút nữa thì bài toán cũng được giải xong, tôi xem như hoàn thành sứ mệnh.

Tôi trở về như thế nào, có trả tiền hàng hay không; tôi chẳng nhớ nữa. Chỉ biết tôi trễ rồi, lúc bước vào lớp thì mọi người đang cặm cụi làm bài kiểm tra còn thầy thì miệt mài ghi đề trên bàn. Tôi lặng lẽ chuồn về chỗ ngồi, hòa tan mình vào lớp học. Vậy là xong một giấc mơ.

Cảm ơn đã giành thời gian nhé!

 

Thứ Hai, 22 tháng 9, 2025

GIẤC MƠ SỐ 66 (4)

HOA THỦY TIÊN MÀU ĐỎ (4)

Giữa cái nóng âm ỉ báo hiệu mùa hè sắp tới, ngay tại một lớp học nào đó, lũ học sinh ríu rít đến đinh hết cả tai. Chúng than vãn về cây quạt trần chẳng có tác dụng làm mát, về điểm thi mà chúng vừa mới nhận và về kỳ nghỉ hè đáng mong chờ.


- Tôi sẽ đi đến nơi gọi là thiên đường hoa.

Nữ sinh nở nụ cười khi nói về điều đó trong khi cậu bạn cùng bàn thì đỏ bừng mặt.


- Tại sao bạn lại đỏ mặt?

- Vì…vì nóng.


Cậu bạn ngập ngừng mấy giây rồi len lén nhìn nữ sinh bằng đôi mắt thơ ngây, hiền dịu.


- Chúng…chúng ta sẽ…sẽ gặp l
ại nhau chứ?

- Ừ, nếu bạn muốn thì chúng ta hãy cùng đi tới thiên đường hoa đi.

- Đi…đi cùng? Nơi…nơi đó…nơi đó có thật à?


Nữ sinh khúc khích cười, âm thanh tựa tiếng chuông nhỏ vang vang. Cô kể cho cậu về nơi ấy, một nơi hoàn toàn có thật. Đó là một hòn đảo phủ đầy màu xanh của lá và điểm tô bằng muôn vàn loài hoa. Bao quanh nó là biển cả xanh thâm thẫm, nơi đàn hải âu ồn ào suốt ngày. Ở đó có bãi cát trắng, mềm mại tựa thứ lụa xa xỉ nhất. Các con đường đều là do đi lại nhiều mà thành, luôn rợp bóng mát và réo rắt tiếng côn trùng. Tại nơi đây, ta sẽ tìm được gần như tất cả loại hoa trên đời; bằng cách thần kỳ nào đấy, từ các bông hoa nơi đầm lầy đến những loại chỉ có ở thảo nguyên xa tít đều tề tựu lại và khoe sắc luân phiên khắp bốn mùa. Ở đó có căn nhà gỗ yên bình, tựa như vương quốc thuộc về người sở hữu nó và duy nhất người đó. Một nơi lý tưởng để bỏ quên xã hội rắc rối và về lại với thiên nhiên thanh bình.


-
Tôi…tôi muốn đến đó.

- Chúng ta sẽ cùng đến đó nhé! Hãy hẹn nhau ở bến tàu rồi mua vé đến đó.

- Vé…vé mắc không?


Nụ cười nữ sinh hơi héo xuống, có vẻ giá tiền là thứ cô chưa nghĩ đến.


-
i…tôi sẽ kiếm tiền để hai chúng ta cùng đến đó. Tôi hứa!


Đôi mắt cô gái thoáng buồn, dường như không nỡ phá tan quyết tâm của bạn mình.


- Vậy tôi sẽ chờ. Chờ cho đến khi bạn đủ tiền mua vé cho riêng mình. 


Cậu trai ngay lập tức trở nên phấn khích, giơ ngón út về phía cô gái.


- Tôi…
tôi hứa! Nên…nên hãy chờ…chờ tôi nhé. Bây…bây giờ…bây giờ chưa được nhưng tương lai sẽ được.


Cô gái cũng móc ngoéo tay với cậu rồi vẽ tiếp về tương lai xa xôi ấy.


- Vào ngày chúng ta đi đến đó, tôi sẽ mặc váy màu vàng. Cậu hãy tìm ra tôi nhé.


- Tôi…tôi sẽ mặc áo màu tím…và…và cầm bó hoa màu vàng…


Cô gái cười với cậu, tà váy trắng bay bay trong cơn gió đầu hè.



Peony tỉnh lại với cơn đau đầu tựa như búa bổ, toàn thân cô đầy vết thương do xây xát. Cô gái khẽ cử động, vô tình đánh thức người bên cạnh dậy. Daffodil trông còn tệ hơn cả cô, khắp người gã quấn băng trắng với máu đã thấm gần phân nửa lớp băng; đáng chú ý nhất là phần đầu, trên khuôn mặt dị dạng nổi bật vết máu chảy không ngừng. Gã đồ tể chậm rãi mở mắt, dòng máu đổ từ trên xuống làm nhòe đi tầm nhìn của gã. Peony nhân đó liền cố nhích người để bỏ trốn, nhưng cô không thể. Cô gái chỉ cử động được một chút, một chút xíu đủ để biết cô còn sống. 


- Peony…đừng bỏ tôi.


Daffodil ngồi dậy, một tay lau dòng máu và một tay ôm chặt cô gái đến đau cả người. Gã vẫn còn tức giận với tội lỗi mà cô gây ra, cơn giận ấy khiến gã chẳng còn muốn dịu dàng với cô nữa.


- Peony…không được bỏ tôi.


Gã lại nằm xuống, với Peony trong tay. Cô gái cũng thôi phản kháng mà nhìn xung quanh. Họ đang ở nơi nào đó xa lạ, không phải căn nhà cũ kỹ mà là góc tối của công trình bị bỏ hoang. Gia tài của gã đồ tể chẳng có gì trừ Peony, gã có vẻ phải làm mọi thứ lại từ đầu.


- Tại sao lại cố gắng đ
ến như vậy?

- Peony đã quên rồi. Peony quên thật rồi.


Gã nói, nghe như nức nở. Cả hai ôm nhau trong khoảng thời gian tưởng như vô định, cho đến khi bên ngoài vang lên tiếng còi hú inh ỏi kèm ánh đèn xanh đỏ. Daffodil bật dậy, nhìn ra bên ngoài rồi nhìn sang người nằm cạnh với vẻ khó tin.


- P
eony lại phản bội tôi.

- Có thể tôi không phải…

Gã không muốn nghe cô nói nữa. Nên đã dùng vải đen bịt miệng và che mắt cô. Cơ thể cô gái chao đảo, tựa lên phần thịt to lớn nóng hổi và bị cố định trên đó. Daffodil buộc cô gái lên lưng rồi bình thản băng lại vết thương trên đầu, mặc kệ tiếng động ngày một rầm rộ. Gã đứng dậy, chạy sâu hơn vào công trình kia và dần dần hòa tan với bóng tối. 


- Daffodil!


Tiếng của Hibiscus vang lên, hơi yếu nhưng xem ra đã không còn đáng lo ngại. Người này đáng ra không cần phải tham chiến, nhưng vì lời hứa với Peony nên buộc phải tới. Tại căn phòng của Hibiscus, trước thời điểm Peony bị phát hiện, cô gái chìa ra một thứ máy móc nhỏ xíu.


- Người liên lạc nói với tôi thứ này có thể
giúp họ theo dấu được người đang giữ nó.

- Bạn định cài nó lên người Daffodil à?


Peony lắc đầu, há miệng và nuốt chửng vật trong tay trước sự kinh ngạc của Hibiscus.


- Bạn…bạn điên rồi!

- Tôi có dự cảm đây sẽ là lần cuối chúng ta nói chuyện.

- Bạn nghĩ gã ta sẽ mang bạn theo à?

- Tôi chắc chắn là Daffodil sẽ không bỏ tôi đâu. Nên bạn nhất định phải tìm ra tôi, trước khi tôi tiêu hóa thứ này.

Hibiscus rất muốn từ chối, nhưng đây là cách duy nhất mà họ có. Giống như người này từng nói, Peony thực sự là điểm yếu của Daffodil.


- Nếu có kiếp sau, Peony có muốn cùng tôi đi chơi không?

Daffodil, hiện tại đang bị vây bởi cảnh sát, có vẻ muốn đồng vu quy tận. Gã đã đoán được lý do vì sao mình bị phát hiện nhanh như thế; vậy nên gã muốn liều một phen, xông thẳng vào kẻ thù để chạy trốn. Hoặc là họ sẽ vì Peony mà không ra tay, hoặc là gã và cô cùng chết. Cô gái lúc này cựa quậy mạnh mẽ trước sự yếu dần của thuốc. Cô quay đầu trái rồi phải, cọ phần vải bịt miệng vào lưng Daffodil để nó lỏng dần rồi phun nó ra. Khi đã giải phóng được khoang miệng, cô khúc khích cười.


- Daffodil à Daffodil. Bạn vẫn chưa c
hịu tỉnh giấc mơ sao? Bạn thừa khả năng biết sự thật mà.

Lời này làm gã khựng lại vài nhịp, tạo điều kiện cho Hibiscus xông lên trước và những người khác theo sau.


- Peony! Im đi!

Daffodil gào lên, cố dùng giọng mình để át đi tiếng của Peony. Mỗi lời cô nói tựa như phép bùa chú làm trì trệ cử động của gã. Đáng tiếc thay cô lại nằm trên lưng gã, mặt liên tục nghiêng từ bên này sang bên kia để đảm bảo mọi lời nói đều rót vào tai thật rõ ràng. Mặc cho gã cầu xin, Peony vẫn bình thản nói ra những lời vạch trần đầy tàn nhẫn. Chẳng ai nghe được cô nói gì, chỉ có tiếng mưa ngoài kia rơi ầm ầm cùng giọng cười điên loạn của cô gái.


- Cô ấy điên rồi à? Sống với gã ta nên điên rồi.


Ai đó thốt lên trong lúc giằng co với Daffodil. Gã vẫn khá lì lợm trong việc chống cự, mặc kệ máu trên người đã thấm đỏ những nơi gã đi qua, gã vẫn chống trả liên tục giữa vài lần chậm nhịp vì lời nói của Peony.


- Không, Peony biết mình đang làm gì.

Hibiscus nói đồng thời thoáng thấy cái nhếch mép của cô gái. Giữa trận ẩu đả ấy, cô gái trườn khỏi lưng Daffodil và lết về phía cảnh sát. 


- Không…không! Peony ph
ải ở với tôi!

Peony ngồi tựa vào Hibiscus khi người này chạy đến đỡ cô.


- Daffodil thật khờ khạ
o. Tại sao Daffodil chưa từng nghĩ xem, ngày hôm đó lại tìm thấy tôi ở cái công viên bỏ hoang ấy chứ?

Daffodil khựng người lại, mắt mở to thể hiện sự bất ngờ. Rồi ánh mắt ấy tối dần hóa thành cơn điên cuồng. Dẫu vậy, cô gái vẫn kích động gã.


- Là tôi đã đi đến chỗ của Daffodil chứ không phải Daffodil tìm thấy tôi.

Gã đồ tể xông tới, hai mắt trừng trừng nhìn Peony, cánh tay mở rộng và vươn tới để xé xác cô. Hibiscus vội ôm lấy cô gái, quay lưng lại với tên điên kia.


“ Đoàng!”


Âm thanh chát chúa vang lên, hiện trường nồng mùi thuốc súng.


- Tôi diễn xong rồi, Daffodil ạ.


“Boong…”, tiếng chuông vang lên lạnh lẽo. Âm thanh ấy cứ như kẹt mãi ở nơi này, quanh quẩn trong tâm trí người vô tình nghe thấy. Nó giống như hòa vào cơn gió, lướt qua từng thân thể ấm áp rồi làm nguội đi dòng lệ trên mắt người sầu bi. Dư âm của tiếng chuông dường như sẽ chẳng bao giờ biến mất, chỉ cần người ta còn đến đây và tiếp tục nhớ về ai đó. Xung quanh yên tĩnh đến mức ảm đạm, bao trùm luôn cả đám chim đang sà xuống đất, những con chim mang sắc màu xám xịt. Bởi vì không có tiếng chim hót, lá cây cũng lười rơi mà cứ vất vưởng trên cây chẳng chịu rụng xuống, chúng thậm chí còn không buồn chạm vào những đóa hoa vốn đã bị cắt khỏi mặt đất. Gió lạnh ù ù thổi bay vào từng bông hoa, mang theo cánh hoa héo úa bay khắp nghĩa trang đông đúc nhưng u sầu. Không gian quá bi thảm, đến mức nụ cười của cô gái không đủ làm bừng sáng khung cảnh này, mà thật ra cô cũng không vui vẻ gì. Đôi chân cô khập khiễng bước đi trên con đường bằng phẳng, mây đen che mất mặt trời khiến chiếc váy tím của cô chẳng có gì sưởi ấm. Đôi mắt cô nhìn khắp xung quanh, lướt qua từng khung ảnh ngả màu trên từng ngôi mộ, quan sát đám chim đùa giỡn trong yên lặng rồi dừng trước khuôn mặt quen thuộc. Chàng trai ấy mỉm cười với cô, đôi mắt thơ ngây không tạp chất và nốt ruồi bé xinh cạnh sống mũi. Cô gái bước đến bên cậu, trao tặng cậu một bó hoa thủy tiên trắng muốt rồi vuốt ve khuôn mặt ấy.


- Xin lỗi đã gieo hy vọng cho bạn.

Nói xong cô quay đầu rời đi, để lại bó hoa bên chàng trai mãi mãi không già đi.

Kết thúc.

Thứ Hai, 8 tháng 9, 2025

GIẤC MƠ SỐ 66 (3)

THỦY TIÊN MÀU ĐỎ (3)

Ngày kế tiếp, việc buôn bán vẫn diễn ra như bình thường, Peony đưa thịt cho khách và ném tiền vào hộp thiếc trong khi gã đồ tể thì mải mê xử lý mớ thịt vừa săn được ngày hôm qua.


- Thịt lần này không tươi gì cả.

Peony bỗng nhiên lên tiếng, xen lẫn âm thanh ồn ào của khách. Điều này vẫn chưa khiến Daffodil quen được, dạo gần đây cô hay bắt chuyện làm gã vừa mừng lại vừa lo.


- Tôi…tôi sẽ cố gắng.

Gã nói có vẻ rụt rè, như thể cô gái đang oán trách gã. Hoặc gã nghĩ cô đang bất mãn với điều kiện sống hiện tại, và đúng là Peony muốn gã nghĩ như vậy.


- Khách dạo này ít đi rồi. Là do Daffodil làm chậm hay vì thịt không ngon vậy?

Peony chua ngoa nói, giọng không giấu được sự bất mãn trong lòng. Việc này làm Daffodil hoàn toàn bối rối, gã cúi hẳn mặt xuống để tránh ánh nhìn từ cô gái. Thuận lợi, Peony dúi vào tay vị khách “đặc biệt” mảnh giấy mà Hibiscus đưa. Khi Daffodil ngẩng đầu dậy, quá trình đã xong xuôi và cô gái vẫn bình thản như chẳng có gì xảy ra. Chợt từ trong đám đông, ai đó thì thào nói.


- Tại sao lại tặng hắn thịt?

Giọng nói phát ra khá nhỏ, đủ để Peony nghe mà hoảng cả người. Trước khi Daffodil nghe được, cô la toáng lên trong khi đặt tay mình gần ngay cửa lồng để ai đó tóm được. 


- Daffodil! Cứu tôi!

Peony hét lớn, cố gắng vùng vẫy khỏi kẻ đang kéo tay mình. Lực của người khách này thực sự lớn, kể cả khi cơ thể đã gầy đến trơ xương, người đó dường như muốn xé toạc cánh tay mảnh mai của cô để cho vào miệng. May mắn là Daffodil đã kịp thời lao đến rồi dùng dao chặt đứt mối nguy hiểm. Gã ôm ghì lấy cô trong lòng, mắt long sòng sọc nhìn kẻ đang la ó vì mất cánh tay. Bằng giọng nói trầm đến đáng sợ, gã cấm bất kỳ ai đụng vào tên xấu số đó rồi quyết định đóng cửa sớm. Daffodil bế Peony vào phòng của mình, xử lý vết thương cho cô, đem cô về phòng rồi rời khỏi nhà. Suốt cả quá trình gã không nói bất kỳ tiếng nào, khuôn mặt méo mó ấy hướng chăm chăm về phía Peony, đôi mắt ánh lên cơn bão bị đè nén. Ngay khi bên ngoài vang lên tiếng la ai oán, bức tường bên trong căn phòng phát ra tiếng gõ.


- “Bạn thật mạo hiểm chỉ để bịt miệng người khác.”


Sau phi vụ lần trước, Peony phải dưỡng thương trong phòng và việc buôn bán trở về tay của Daffodil. Gã nói rằng quá nguy hiểm nếu cô tiếp tục công việc rồi lấy lý do an toàn để nhốt cô lại một chỗ. Cũng không tệ lắm, bởi Peony đã đạt được mục tiêu mình muốn là tuồn tờ giấy cho người liên lạc. Giờ thì cách truyền tin kia xem như vô dụng, phải đổi sang cách đã bàn từ trước.


- “Bạn định truyền tin trong lúc gã ta bán thịt ư? Quá mạo hiểm!”

Phải, thực sự vô cùng mạo hiểm. Peony sẽ di chuyển qua lại ngay trên đầu Daffodil và người liên lạc sẽ lấy thông tin ngay cả khi gã đồ tể đang ở nhà. Nhưng sau mấy lần trót lọt khi truyền tin, lá gan của cô gái đã trở nên lớn hơn, cô muốn thoát khỏi đây và suy nghĩ đó tràn ngập tâm trí cô. Người liên lạc có vẻ cũng hiểu được mong muốn đó nên luôn phối hợp nhận thư và gửi thư cho cô trong lúc Daffodil bị vây quanh bởi đám khách hàng đói khát; những con chó là vấn đề đáng kể nhất nhưng họ không lo lắng lắm bởi chúng luôn sủa và gầm gừ mọi lúc. 


- “Người liên lạc không sợ bị chó cắn sao?”

- “Đó là khách quen. Cảnh tượng khách đu lên tường nhà đôi lúc có xảy ra nên gã ta chưa bao giờ nghi ngờ.”

Vậy là Peony dần trở nên táo bạo hơn, cô chuẩn bị sẵn hàng tá những lý do để nói với Daffodil rồi điên cuồng khám phá mọi ngóc ngách của căn nhà để hỗ trợ cảnh sát. Mặc kệ những lần bầm tím, mặc kệ hàng chục lần suýt bị phát hiện, Peony vẫn tiếp tục truyền tin và đến chỗ của Hibiscus đều đặn đến mức người này yêu cầu cô giảm tần suất lại để tránh bị nghi ngờ. Mọi thứ cứ diễn ra như thế, dù đã chậm dần nhưng chưa từng ngừng lại, Hibiscus cũng theo đó mà tươi tỉnh hơn.


- Bên kia nói sắp đến giải cứu chúng ta.

- Bằng cách nào? Daffodil có con tin đấy.

- Nhờ vào sơ đồ căn nhà mà bạn gửi, bên của tôi đã lên kế hoạch tấn công vào ngôi nhà. Cụ thể như thế nào thì phải chờ người liên lạc thông báo sau.

Nhưng họ đã không chờ được nữa. Buổi tối sau cuộc nói chuyện trên, Daffodil bỗng nhiên không trở về phòng của mình mà quyết định ngủ cùng phòng với Peony. Gã không ép cô uống thuốc ngủ nữa mà ôm cô vào lòng, giọng đầy dịu dàng như ru ngủ nhưng nội dung thì lạnh hết cả người.


- Dạo gần đây Peony cứ bị thương mãi. Tôi không yên tâm. 

- Vì tôi chán!

- Tôi muốn mang Peony theo bên cạnh, kể cả lúc bán hàng hay cho gia súc ăn.

Gã ấn Peony vào ngực mình nhằm chặn lời cô nói.


- Tạm thời tôi sẽ ngừng đi săn. Để chăm sóc cho Peony.

Cô gái trong lồng ngực gã khẽ vùng vẫy, gã mặc kệ.


- Dạo gần đây mấy con chó trở nên kỳ lạ lắm, cứ như có ai đó muốn đột nhập vào nhà của chúng ta vậy.

Gã vuốt đầu Peony rồi dần xuống lưng.


- Tôi không còn thấy một vị khách quen. Chắc là bỏ chúng ta giống như Peony đã phàn nàn. Là lỗi của tôi.

Gã vỗ nhẹ lên lưng Peony như ru ngủ.


- Bọn gia súc nói chúng nghe thấy tiếng động trên lỗ thông gió đấy. Thật nguy hiểm làm sao!

Tay gã dừng lại rồi đặt tay nhẹ lên cổ người mình đang ôm.


- Peony biết không, ngoài hai chúng ta còn có một người khác bên trong căn phòng cạnh tôi đó. Phòng của người đó luôn có mùi hương nhẹ, ít ai để ý tới lắm.

Tay gã siết nhẹ cổ Peony.


- Nhưng gần đây căn phòng đó lại có mùi hoa pha với máu.

Gã hôn lên đỉnh đầu cô gái.


- Giống với mùi của Peony vậy.


Kể từ buổi tối “tâm sự” ấy, sự tín nhiệm của Daffodil dành cho Peony không còn như trước nữa. Giống như Hibiscus, cô gái cũng bị làm cho uể oải, khó cử động. Daffodil xem cô như một con búp bê mong manh, luôn mang theo bên mình mọi lúc kể cả khi đến gặp Hibiscus và có vẻ tận hưởng biểu cảm bất lực của hai nạn nhân khi họ trông thấy nhau. Gã thực sự ngừng việc đi săn lẫn trao đổi với khách trực tuyến, suốt ngày chỉ bế Peony đi đi lại lại giữa các căn phòng, đặt cô ngay tầm mắt khi làm việc và ôm cô ngủ vào mỗi buổi tối. 


- “Hãy kiên nhẫn!”

Hibiscus “nói” với Peony mỗi khi họ nhìn nhau, ánh mắt của người này vẫn chưa tắt hy vọng kể cả khi nhìn thấy tình cảnh của cả hai, dường như việc bước liên lạc cuối cùng bị ngắt quãng không ảnh hưởng đến kế hoạch lớn. Ngày tháng cứ thế trôi qua, như sự yên bình trước cơn bão, mọi thứ vẫn diễn ra tương đối bình thường với Daffodil. Gã vẫn buôn bán, vẫn “nuôi gia súc” và vẫn chăm sóc Peony. Sự khác biệt chỉ ở vài điều “nhỏ nhặt”; gã tăng liều thuốc cho cô gái để khiến cô ngày càng mơ màng, gã cũng bắt đầu đùa giỡn với Hibiscus giống như các con tin khác.


- Peony thấy tôi có hợp với màu đỏ không? 

Gã hỏi khi nhuộm chiếc áo sơ mi của mình với chất lỏng từ Hibiscus. Đó là chiếc áo gã mặc vào lần gã tìm lại được Peony, gã chắc là cô thích chiếc áo này.


- Peony rất đẹp khi mặc màu đỏ đó.

Có vẻ sau chiếc áo sơ mi sẽ là bộ đồ mà cô gái thường mặc, kể cả khi nó vốn có màu đỏ. Cô gái nhìn gã với muôn vàn cảm xúc, khi thì lo lắng, khi thì sợ hãi, lúc lại bất lực. Tất cả không hoàn toàn là cảm xúc thật sự của cô, cô làm vậy để khiến Daffodil vui và ít làm cái trò kỳ quặc gã dùng với Hibiscus.


“RẦM!”


Bên ngoài vang lên tiếng đập lớn rồi liền theo là tiếng ồn ào của nhiều người, sau đó có tiếng súng rồi tiếng kim loại va đập nhau. Peony không rõ tất cả là gì, gần đây liều thuốc quá mạnh khiến cô chẳng tỉnh táo nỗi. Cô nghe thấy tiếng Daffodil pha với Hibiscus, thấy ảo giác đống thịt tại quầy dường như biến thành thảm hoa rực cháy. Giữa tình thế hỗn loạn ấy, Peony lại nghĩ mình đang ở thế giới diệu kỳ. Thấp thoáng bóng ai đó đang bế ai đó khác, rất nhiều người chạy lướt qua nhưng bỏ mặc cô. Cô thấy người đàn ông to lớn đang múa may quay cuồng, thấy từng cánh hoa đỏ tung bay khắp nơi. Rồi người đàn ông tóm lấy một bông hoa không ngừng rỉ mật đỏ, dường như muốn bóp nát nó. Nhưng Peony thích hoa, cô thích đóa râm bụt ấy và không muốn nó bị nghiền nát. 


- Đừng…đừng phá…đừng phá h
oa của tôi.

Cô gái nói như mê sảng, từng bước từng bước đi tới chỗ người đàn ông. Cô chẳng nghe được gã ta nói gì hay mọi người la hét cái chi, cô chỉ biết là hoa của cô thì không ai được phá. Cô gái lảo đảo di chuyển gần tới chỗ gã đàn ông thì vấp té rồi bị ai đó đá về phía khác. 


- Hoa của tôi.

Cô ngây ngô nói, giang hai tay để đòi lấy đóa râm bụt khổng lồ đang chuyển từ đỏ sang trắng. Xung quanh thật hỗn loạn, ai đó cứ kéo rồi đẩy cô. Peony vùng khỏi tay họ để chạy về phía người đàn ông, cô nghe có tiếng vật gì đó cành cạch vang lên phía sau mình kèm cảm giác lạnh buốt nơi sống lưng. Gã đàn ông ném đóa râm bụt đi để ôm lấy Peony, họ ngã ra đất và lăn vòng tròn. Cô gái ngửi được mùi sắt gỉ cùng gì đó ướt át chảy trên mặt mình, kế đến thì cơn buồn ngủ ập tới và cả khoang mùi ngập tràn mùi hoa thủy tiên. Peony thiếp đi trong cái nóng bỏng rát như thể bao quanh mình là lửa cháy.

Còn tiếp…

GIẤC MƠ SỐ 68 (2)

Hoa lay ơn: Trở về nhà (2) “Xin thông báo! Còn 10 phút nữa là tàu cập bến. Xin nhắc lại!...” Giọng nói máy móc vang lên từ loa phát thanh kè...