Thứ Hai, 20 tháng 4, 2026

GIẤC MƠ SỐ 68 (3)

Hoa lay ơn: Trở về nhà (3)

- Tại sao trò lại ở đây?

Gladiolus lặp lại câu hỏi.

- Thầy đã hứa sẽ cho em một món quà đến từ thế giới cổ tích. Thầy còn nhớ không?

Người đàn ông im lặng, hẳn là ông đã quên mất lời hứa đó. Đáng ra vào cái ngày định mệnh kia, ông đã trao món quà cho cô gái nhưng cơn tức giận khi bị đuổi đã làm ông lỡ mất. Ông ngước nhìn các tạo vật của mình, nhún vui.

- Đều ở đây cả. Ý tưởng của trò, bản thiết kế của trò đều ở đây cả.

Ngày ấy Peony đã vẽ nên các loài sinh vật dưới dạng máy móc rồi khoe chúng cho Gladiolus. Giờ đây chính ông dùng chúng để tạo nên thế giới này.

- Trò thích cái nào?

Peony không đáp mà quay sang người phụ nữ bên cạnh.


Dandelion hết nhìn Gladiolus rồi đến Peony, đôi mắt vốn ánh lên sự sợ hãi giờ đã bình tĩnh lại.

- Vậy người đàn ông này từng là giáo viên à?

Bà hỏi đầy mệt nhọc.

- Và cũng là người bị đuổi khỏi trường.

Gladiolus gầm gừ.

- Nhưng…nhưng tôi nghe nói thầy đã tìm được chỗ mới.

- Đó chính là nơi này.

- Nơi này thuộc quyền thừa kế của tôi.

Hai người lại cãi nhau kịch liệt trong khi Peony suy nghĩ gì đó. Năm đó, trong bưu kiện mà cô đặt tại phòng hiệu trưởng có ghi nơi ở mới kèm những thứ nhu yếu phẩm mà Gladiolus sẽ cần để bắt đầu cuộc sống mới.

- Thầy hiệu trưởng cũ có đưa cho thầy hộp bưu kiện không?

Cô gái bất ngờ hỏi làm hai người còn lại giật mình. Gladiolus thử hồi tưởng lại thời gian đó, đúng là nữ sinh của lớp ông có đưa bưu kiện cho thầy hiệu trưởng và ông có thấy nó nằm trơ trọi trên bàn làm việc. Sự im lặng lẫn biểu cảm của Gladiolus khiến Peony lờ mờ hiểu mọi chuyện. Khuôn mặt cô dần lạnh đi rồi nhanh chóng ấm áp trở lại.

- Bưu kiện đó chứa nơi ở mới mà gia đình em dành cho thầy. (Mỉm cười) Kèm vài yêu cầu nho nhỏ.

Phải nói Gladiolus có tài trong việc chế tạo, các tác phẩm của ông luôn được đánh giá cao về mặt kỹ thuật nhưng lại bị xem thường ở mặt ứng dụng. Khát khao của Gladiolus là một nơi mà ông có thể thoải mái biến nó thành thế giới diệu kỳ. Tình cờ thay, Peony cũng muốn thấy nơi như thế. Vậy là gia đình cô sắp xếp cho Gladiolus chỗ ở đổi lại là khả năng chế tạo của ông. Họ muốn ông “hỗ trợ” trong các dự án và muốn tạo khu vui chơi cho cô con gái bé bỏng của họ.

- Trò…trò nói cái gì cơ? Nhưng thầy đâu có nhận được gì? Không, hiệu trưởng đã đưa thầy vị trí của nơi này.

Gladiolus trở nên hoảng loạn, đáng ra ông phải có nơi dừng chân cho mình. Nhưng chính ân nhân lại lừa dối ông, phí hoài chục năm sống trong bóng tối.

- Nơi này thuộc về tôi. Mảnh đất này thuộc về tổ tiên của tôi và tôi được thừa kế nó.

Dandelion nhắc lại lời khẳng định chủ quyền.


Peony nhìn Dandelion với đôi mắt thất vọng. Cô ngả người về phía sau rồi kể cho cả hai nghe diễn biến câu chuyện mà cô đã xâu chuỗi được.

- (P) Năm đó cô Dandelion trở thành hiệu trưởng và buộc phải đuổi toàn bộ giáo viên đi. Đó là yêu cầu từ chị của cô đúng không?

- (D) Phải. Chị ấy nói có như thế thì người của chị mới hỗ trợ cô trong việc quản lý trường.

- (P) Bà ta cần một con rối để dễ bề thâu tóm ngôi trường. Cô không biết ư?

Sắc mặt Dandelion tái nhợt, khẽ gật đầu.

- (P) Cựu hiệu trưởng sắp đến tuổi về hưu nên cô đã thuyết phục thầy ấy cho cô kế nhiệm. Cô đã hứa với thầy ấy điều gì?

- (D) Thầy ấy lo cho dàn giáo viên cũ nên cô đã hứa sẽ sắp xếp việc làm mới cho họ.

- (P) Hẳn là việc làm mới. Làm ở chỗ của chị gái cô à?

- (D) Họ sẽ có điều kiện làm việc tốt hơn. Được trau dồi thêm kỹ năng lẫn kiến thức.

Người phụ nữ cố gắng biện bạch rồi lặng thinh trước cái nhìn của Peony.

- (P) Còn thầy Gladiolus? Cô chắc chắn có nghe thầy hiệu trưởng nhắc đến trường hợp đặc biệt này.

- (D) Có! Chị gái của cô nói đã tìm được một nơi phù hợp cho thầy Gladiolus. Cô…cô chỉ không biết lại là nơi này.

Peony nhướng mày, thở hắt ra thành nụ cười mỉa mai. Người mà cô tỉ mỉ sắp xếp nơi ở lại bị cướp mất rồi phí hoài tài năng ở cái chốn hoang sơ này.

- (P) Thầy Gladiolus, những năm qua của thầy ổn không?

Gladiolus nhắm mắt lại để hồi tưởng. Ông chậm rãi kể về lần tức giận ở văn phòng hiệu trưởng, về nơi ở mới mà ân nhân giới thiệu cho. Khi ấy ông quá vui mà không để ý sự bất lực từ ân nhân.

- (P) Thay vì đưa thầy đến nơi dừng chân thật sự. Thầy hiệu trưởng lại cho rằng nơi đó quá cô độc nên chọn khu vui chơi này cho thầy. Phải không?

Ân nhân đã thuyết phục Gladiolus như thế. Rằng tại đây ông có thể thỏa sức sáng tạo, được nhiều người biết đến và sẽ chẳng có ai ý kiến về khuôn mặt của ông nữa. Vậy nên Gladiolus đã tin tưởng điều đó. Ông thật sự được sáng tạo theo cái gọi là “khuôn khổ”, người ta biết đến ông khá nhiều bởi lời truyền miệng từ ai đó vô tình bước vào đây và thực sự chẳng ai tò mò về khuôn mặt kỳ cục này khi mà nó đã bị giấu sau lớp mặt nạ.

- (P) Thầy biết không, những người đến đây chơi ban đầu chỉ toàn là nhân viên của ai kia giả dạng nhầm giám sát thầy.

- (G) Nhưng họ thật sự tận hưởng nó.

- (P) Những nụ cười, những ánh mắt đều là diễn. Để thầy an tâm ở đây và làm việc cho họ. (Nghiêng đầu) Họ hứa gì với thầy?

- (G) Họ đưa cho thầy nhiều bản thiết kế và muốn thầy làm nó. Giống như trò đã từng mong thầy làm cho.

- (P) Thầy có biết chúng dùng để làm gì không? Đó là vũ khí đấy!

- (G) Thầy biết. Nên thầy đã cố tình chế tạo ra các phế phẩm. Dần dần họ nản chí.

Giọng Gladiolus vang lên đầy buồn bã.

- (P)(Lắc đầu) Họ không nản chí, họ bị bắt. Bởi thế nên chẳng còn ai tìm đến thầy nữa. Đúng không?

Gladiolus gật đầu. Có một khoảng thời gian gần 5-6 năm chẳng có ai đến làm phiền ông. Ông cuối cùng được tự do xây dựng ước mơ của mình.


Rồi bỗng một ngày xuất hiện cụ già tự xưng là chủ của khu vui chơi. Ban đầu cụ sửng sốt trước các phát minh của Gladiolus nhưng may mắn thay ông đã không bị đuổi đi. Cả hai bên hình thành giao ước, cụ sẽ để ông ở lại đây với thế giới nhiệm màu này đổi lại ông hãy cho phép lũ trẻ cùng gia đình chúng đến vui chơi vào mỗi buổi tối. Nơi thần tiên này sẽ hoạt động song song cùng khu vui chơi, mục đích là đảm bảo mọi người được giải trí. Gladiolus hiển nhiên đồng ý nhưng kèm theo điều kiện rằng những người đến đây phải được giới thiệu bởi người khác đã từng ghé qua và không cho người ngoài làng vào.

- (G) Thú vị ở chỗ lâu lâu thầy có gặp những cố nhân trong quá khứ. Những người bạn thầy từng có khi còn bôn ba.

- (P) Thầy đã gợi ý cho họ ở lại làng?

Peony nhớ man mán rằng cô thấy các khuôn mặt trong làng ở đâu đó, hóa ra là trong cuốn lưu bút của Gladiolus mà cô từng trộm đọc được.

- (G) Họ cũng không có nơi dừng chân, trò ạ.

Peony không đáp lời, chỉ nhìn chăm chăm khuôn mặt người đối diện. Gladiolus tiếp tục câu chuyện.

- (G) Năm ngoái chủ của nơi này gặp tai nạn và qua đời. Chẳng còn ai đứng ra đảm đương nơi này cả.

Giọng ông buồn xuống. Thì ra ông chính là người gồng gánh khu vui chơi này tới tận bây giờ.

- (P) Cho đến khi cô Dandelion đến. Thầy không tin nơi này thuộc về cô ấy hả?

Peony hỏi dù cô biết rõ đáp án từ lúc thấy hai người vờn nhau.

- (D) Cô có giấy tờ làm bằng chứng.

Peony nhìn tờ giấy nhăn nheo trong tay Dandelion, không có ý định xem qua nó. Cô lại dùng ánh mắt nhẫn nại để nhìn bà.

- (P) Cô bị đá khỏi ngôi trường rồi, phải không? Chị gái của cô sụp đổ và giờ cô cần nơi cư trú.

- (D) Cô không có giết người chủ trước đây của nơi này!

Dandelion kêu lên rồi nhận được cái nhướng mày của cô gái.

- (P) Đã ai bảo gì đâu! Chủ của nơi này mất vì tuổi già và người đó có nghe về chuyện của cô nên đã giao mảnh đất này lại cho cô.

Dandelion gật đầu lia lịa, không rõ do đâu mà bà lại nghĩ rằng người ta nghi ngờ bà làm chuyện tày đình.


- (G) Bà ta muốn đuổi thầy để phá khu vui chơi này.

- (P) Hừm…Tại sao vậy nhỉ? Cô có thể cùng thầy Gladiolus điều hành nơi này. (Nhún vai) Cô ắt hẳn còn dư dả tiền để cải tạo khu vui chơi. Với cả, cô luôn muốn được ngắm nhìn trẻ con vui đùa mà.

Peony nhìn người phụ nữ với đôi mắt chờ mong, cái kiểu mắt của cô bé mong chờ người lớn sẽ dẫn nó đi chơi. Dandelion cuối cùng sụp đổ trước áp lực ấy, chưa bao giờ bà kháng cự được nó.

- (D) Chị gái của cô đã ép cô. Chị ấy muốn dùng mảnh đất này để làm lại từ đầu. Hoặc là đi theo con đường cũ hoặc…

Dandelion nghẹn giọng không dám nói tiếp.

- (P) Hoặc dùng khu vui chơi này để rửa tiền. Dùng khu vực ẩn giấu này để làm chuyện phi pháp. Thế nên thầy Gladiolus phải rời đi.

Người phụ nữ bật khóc trước lời vạch trần của cô gái.

- (D) Cô…cô không còn cách nào khác. Chị ấy ép cô! Mà…mà…mà nếu chị ấy biết đến thầy Gladiolus thì thầy ấy sẽ bị lợi dụng.

Chợt Dandelion tóm lấy tay Peony.

- (D) Không phải gia đình em có sắp xếp chỗ ở cho thầy Gladiolus sao? Em hãy đưa thầy ấy tới đó đi!

Peony dịu dàng gỡ tay bà ra. Vẫn khuôn mặt như biết tất cả, cô tiếp tục hỏi.

- (P) Cô đã tung tin đồn về sự mất tích của người dân, phải không? Cô bôi nhọ thầy Gladiolus thành kẻ bắt cóc. Và còn gì nữa?

Gladiolus giật mình, hẳn ông chưa nghe gì về chuyện này.

- (G) Thật không?

- (D) Hai người không biết…không biết đâu! Trong ngôi làng đó có mấy người đối nghịch với chị của cô. Vậy nên họ phải bị xử lý.

Dandelion nức nở, bà không dám nhìn ai trong số hai người trước mặt.

- (G) Bà giết người?

Giọng người đàn ông cao lên cùng với sự giận dữ tột độ.

- (D) Tôi…tôi không có! Tôi không…tôi không dám!

Người phụ nữ gần như quỳ xuống để cầu xin. Peony nhìn bà khóc lóc rồi thản nhiên nói với Gladiolus.

- (P) Người cần xử lý chắc là không nhiều như trên báo nói. Vậy…chuyện gì đã xảy ra?

Thấy người phụ nữ không đáp, cô gái đành tiếp tục.

- (P) Đa số trường hợp mất tích thật ra đã đến chỗ thầy Gladiolus, vui chơi xong thì về. Chỉ là họ về bằng con đường khác lúc vào. Và…

- (G) Họ không biết mình bị đồn là mất tích nên không thể minh oan. Cứ như vậy thầy bị gán cho tội bắt cóc.

- (P) Chính xác! Em đã đi dò hỏi người trong làng rồi. Hầu hết các gia đình đến khu vui chơi đều trở về nhà rồi lại đi thêm mấy lần.

- (G) Hầu hết?

- (P) Một số ít được tin là đã đi du lịch. Đó mới chính là những nạn nhân của cô Dandelion.

Gladiolus sau khi được Peony giúp bình tĩnh bằng cách mớm lời cho ông, đã lạnh lùng nhìn người phụ nữ trước mặt bằng tất cả sự khinh bỉ. Nhưng vài giây sau ông lại nói.

- (G) Không! Thầy không tin bà ta dám làm chuyện này.

Dandelion nhìn ông như được ân xá tuy nhiên vẫn chưa dám đối mặt với Peony.

- (P) Cái tội lỗi của cô Dandelion là vu khống. Chuyện giết chóc không phải cô ấy làm, cô ấy chỉ biết và bị đe dọa không được tiết lộ.

Dandelion gật đầu rồi lại cố nắm tay Peony để cầu xin.

- (D) Giúp cô được không? Cô không muốn tiếp tục giúp chị ấy nữa. Cô…cô…

Peony chậm rãi nhìn người phụ nữ. Thật chẳng có gì thay đổi! Vẫn dễ bị thao túng như ngày nào. Một con người ở nhờ nhà người ta, được nhận lại gia đình rồi trở thành con rối chẳng biết cách vùng vẫy.

- (P) Cô Dandelion à, đáng ra cô nên nói câu này từ cái hồi nhận ghế hiệu trưởng mới đúng.

Trước sự khó hiểu của hai người đối diện, Peony lấy ra tờ báo mới nhất.

- (P) Chị của cô đã bị bắt. Cô tự do rồi!


Chỉ hai câu thôi nhưng qua tai Dandelion lại như tiếng ân xá khỏi lao ngục tù tội.

- (D) Cảm ơn em! Thật sự cảm ơn em!

- (P) Nhưng cô vẫn phải chịu quản thúc tại mảnh đất này. Nghĩ tích cực thì nơi này vẫn cần cô tân trang và quản lý.

Cô gái gạt nước mắt cho Dandelion.

- (P) Cô từng muốn mở khu vui chơi. Cô nhớ chứ?

Người phụ nữ gật đầu lia lịa nhưng nhanh chóng ũ rũ lại.

- (D) Những người đã bị xử lý…

- (P) Họ chưa chết đâu. Là người của em đã cứu họ rồi cùng họ lật đổ chị của cô.

- (D)(Thở phào) Thật tuyệt làm sao!

Peony không để ý đến bà nữa mà hỏi Gladiolus.

- (P) Hình như thầy không có thích con nít, phải không? Thầy có muốn về với nơi mà em đã chuẩn bị cho thầy không? Một nơi của thầy, thuộc về thầy. Không ai làm phiền thế giới của thầy nữa.

Peony từ tốn thuyết phục Gladiolus bằng chính những khát khao trong ông.

- (P) Nếu thầy muốn, em sẽ nghĩ cách mang những người bạn của thầy đến thăm. (Mỉm cười) Ở nơi được chỉ định.

Lời này đánh gục phòng tuyến cuối cùng của Gladiolus. Ông còn cầu gì hơn thế nữa? Thật sự ông không thích cái náo nhiệt của khu vui chơi này. Giờ chỉ cần đẩy nó cho Dandelion là xong.

- (G) Được.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

GIẤC MƠ SỐ 68 (3)

Hoa lay ơn: Trở về nhà (3) - Tại sao trò lại ở đây? Gladiolus lặp lại câu hỏi. - Thầy đã hứa sẽ cho em một món quà đến từ thế giới cổ tích. ...