HÒN ĐẢO KỲ LẠ (6)
Silver đi qua bức tượng thần, nhảy khỏi cửa sổ để đi ra ngoài. Tại đây ông thấy Ivory đang khiến người của ông khốn đốn với mấy trò nghịch của thằng bé, tuy vậy thì họ vẫn đủ khả năng trông chừng được đứa nhóc.
- (S) Maroon!
- (M)(Chạy lại) Vâng, thưa ngài!
- (S) Vẫn ổn chứ?
- (M) Đứa trẻ này dễ chăm hơn mấy người lớn. (Cười) Giá mà cô Sapie cũng dễ tính như một đứa trẻ thì hay biết bao.
Silver hiểu Maroon muốn ám chỉ điều gì, chuyến đi thám hiểm này vốn nguy hiểm nên chỉ cần Sapie toàn mạng quay về là đủ còn lại thì không ai quan tâm hết.
- (S) Cậu điều tra được gì rồi?
- (M) Mới nãy tôi giả vờ ngã, trên sàn nhà tôi nghe thấy tiếng động cơ chạy trên sàn. Và còn có cả mùi thuốc mê khá nhạt.
- (S) À, tôi có ngửi được. Sao tôi không bị gì nhỉ?
- (M) Ngài còn nhớ loại dầu tôi đã tặng cho mọi người lúc mới lên tàu chứ? Thứ này ở quê nhà tôi dùng để kháng lại loại thuốc mê đó. (Nhún vai) Nhưng xem ra không phải ai cũng dùng nó.
- (S) Chỉ cần người của chúng ta dùng là được.
Sau đó họ trao đổi nhau về các thông tin mình thu thập được. Giữa chừng thì Bronze xuất hiện cắt ngang bọn họ.
- (B) Ngài thuyền trưởng! Ôi trời, tôi nghĩ ngài lạc ở đâu rồi.
Liếc nhìn bức tượng trong nhà.
- (S) Có thần linh bảo hộ, sao tôi có thể lạc đường được.
- (B) Ngài định đi đâu vậy?
- (S) Giờ cũng gần trưa rồi, sáng nay tôi không ăn nhiều và thức ăn từ hồi sáng vẫn còn.
Ý của Silver là ông sẽ quay lại tòa nhà.
- (B) Vậy để tôi đi cùng...
- (M) Tôi vừa thấy anh Rouge. Hay là để anh ấy dẫn đường cho ngài thuyền trưởng đi. Bronze à, giúp tôi bảo Ivory vào nhà với. Trời nắng to rồi mà cứ ngoài này thì bệnh mất.
Như phụ trợ cho Maroon, bằng cách thần kì nào đấy, Ivory nhảy bổ tới chỗ Bronze rồi mè nheo liên tục. Cuối cùng người này phải gọi cho Rouge ra để dẫn đường cho Silver.
- (S)(Nói vọng vào trong) Tôi về trước, ai có đói thì về nhà ăn với tôi. Nhớ dùng dầu Maroon cho để giữ ấm đấy! (Chỉnh ảo cho Maroon) Cậu trông chừng Sapie đi, khéo lại gây chuyện nữa.
Giao việc xong thì ông cùng người dẫn đường tiến về tòa nhà lớn. Dọc đường chẳng ai nói tiếng nào cả, cứ lặng lẽ sóng vai nhau mà đi dưới hàng cây to. Lúc này quả thật trời nắng lớn, người dân ai nấy đều vào nhà trú nóng nên chỉ có hai con người này là còn ở ngoài đường.
Bất ngờ Silver dừng lại tại một cây dừa lớn, điều này làm người đồng hành tò mò.
- (R) Có gì sao, thưa ngài?
- (S) Tôi nghỉ mệt chút thôi. Cậu thấy đấy, tôi lớn tuổi rồi mà trời thì nắng to...
Đang nói thì từ đâu rơi xuống ba bốn trái dừa, chúng nhắm ngay đầu của Rouge mà đáp, lực mạnh như có ai đó cố tình ném chúng vào đầu người này. Ba bốn cú khiến đầu của Rouge xoay mòng mòng, chưa kịp định hình thì từ phía bên cạnh đã bị Silver giáng thêm một cú ngay cổ. Vị thuyền trưởng nhìn người đồng hành nằm bẹp dưới đất, thở dài rồi ngước lên trên.
- (S) Cậu ta gục rồi!
Từ trên cây dừa, Gray nhảy xuống, không quên nhìn xung quanh đầy cảnh giác.
- (S) Tội nghiệp chàng trai này, hết bị đánh lại bị hai người chúng ta...
- (G)(che miệng Silver) Không có thời gian đâu! Cầm lấy thứ này!
Anh đưa vội cho người đàn ông thiết bị liên lạc vừa mới được sửa.
- (S) Từ đâu mà anh có thứ này?
- (G) Tôi giải thích sau. Nghe này, Silver, chúng ta phải rời khỏi đây càng sớm càng tốt!
- (S) Tôi cũng định như thế.
Gray gật đầu, chạy vội vào rừng. Vài phút sau thì Rouge tỉnh, Silver nói rằng người này bị dừa rơi vào đầu dẫn tới bất tỉnh. Ông tỏ ý bảo mình có thể tự về nhưng Rouge nhất quyết phải hộ tống ông trở lại tòa nhà lớn. Đến nơi thì người này đứng ngoài cửa, nói là hít thở không khí nhưng thực chất là canh gác. Silver cũng không quan tâm, ông đi lên từng phòng của đoàn mình, lấy vài thứ cơ bản tại mỗi phòng rồi đặt ở cửa sổ. Sau cùng thì vị thuyền trưởng xuống tầng và ngồi vào bàn ăn, ông cố tình ngồi đối lưng với cửa ra vào để không ai biết ông đang làm gì.
- (S) (nói qua thiết bị) Nghe chứ, Gray?
- (G) Nghe!
- (S) Hẳn anh biết chúng ta được lệnh lọc vài người không cùng phe. Tôi tính thế này, anh về lấy đồ của chúng ta chuyển qua thuyền. Không nhiều đâu nên hành động cho cẩn thận.
- (G) Cũng không phải lần đầu làm. Nhưng mà này, có chuyện này tôi muốn hỏi ý của ông.
- (S) Gì thế?
- (G) Thuyền chúng ta thêm một người nữa được chứ?
Rồi Gray kể cho thuyền trưởng của mình về câu chuyện tối hôm qua. Suốt quá trình chỉ có tiếng bát dĩa vang lên che đậy giọng nói và vài lần ngâm nga của Silver.
- (S) Anh cứ hành động theo ý mình đi. Chuyện chuyển đồ sẽ do người khác làm. Tôi định khi mặt trời lặn sẽ bắt đầu rời đi nên tranh thủ chút nhé!
- (G) Rõ! Người của chúng ta vẫn đang trong tay địch à? Có mạo hiểm quá không?
- (S) Họ nào phải trẻ con. Tôi dặn rồi, có chuyện thì tín hiệu cho tôi biết. Dù gì chúng ta cũng cần vài thứ linh tinh từ hòn đảo này.
Sau đó thì tín hiệu im bặt, Silver cất nó vào túi. Đi lên lầu kiểm tra lại mọi thứ rồi đi xuống khi thấy tòa nhà có thể mấy người nữa.
- (S) Mọi người đi ăn à?
- Ừ, đói quá rồi!
Những thủy thủ già lên tiếng, họ ngồi vây quanh bàn và ngấu nghiến thức ăn. Bên ngoài cửa, số lượng lính canh tăng thêm bằng với số người vừa về. Tiếng ăn uống bên trong ngày một ồn ào, đến nỗi chẳng còn nghe được là ai đang nói cái gì.
- (S) Sao lại về vậy?
- Biết thế nào ngài thuyền trưởng cũng đánh lẻ nên bọn này tới. (Nhìn ra ngoài) Bên kia chưa loạn gì đâu, chỉ hơi kì kì thôi.
- (S) Kì kì?
- Chẳng biết từ lúc nào mà con nhãi kia (Sapie) bắt đầu tôn sùng thái quá tên nhà phát minh. Nó đòi ở lại đây luôn đấy! Mà bộ dạng như không tỉnh táo lắm.
- Giờ nó đang trong phòng với tên đó, không biết làm cái trò gì.
- Đám người trẻ cũng dần lú lẫn đầu óc cả rồi, chỉ còn thằng Maroon là nhìn tỉnh táo.
Silver không nghĩ sớm như vậy mà bên dân làng đã ra tay với đoàn của ông. Xem ra cần tiến hành rời khỏi đảo sớm.
- (S) Định là khi mặt trời lặn nhưng chắc chúng ta hành động sớm chút vậy.
- Nên bọn này mới ở đây.
- (S) Trên lầu, tại mỗi phòng có bọc đồ tôi để, mọi người chia nhau vận chuyển đến thuyền của chúng ta. Nhớ là phòng nào có bọc thì mới vận chuyển.
- Thế tụi này có không?
- (Cười) Lý nào thuyền trưởng lại bỏ chúng ta!
Tất cả đều hiểu hành động dọn đồ kia của thuyền trưởng, đó là cách ông thông báo cho người của mình biết ai trên thuyền sẽ phải "hy sinh" vì Tổ quốc. Ám hiệu này đã được dùng từ lúc họ còn trẻ đến bây giờ.
- Gray không làm à?
- (S) Anh ta có việc khác phải làm rồi.
Silver nhìn ra bên ngoài, lúc này lính canh đều bị đánh ngất và trói lại bởi người của ông. Vậy là kế hoạch đã được tiến hành, vị thuyền trưởng ngồi im nhìn mọi người hành động rồi đứng dậy khi thấy bóng của Bronze đang đi đến đây.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét