Thứ Hai, 17 tháng 7, 2023

GIẤC MƠ SỐ 56 (5)

HÒN ĐẢO KỲ LẠ (5)

- Thuyền trưởng! Thuyền trưởng!
    Tiếng đập cửa inh ỏi phát ra vào buổi sáng ngày kế tiếp, Silver chậm rãi ngồi dậy, giống như hôm qua mà mặc kệ tiếng ồn để thay quần áo.
- (S)(lẩm bẩm) Lại lũ con khóc đòi mẹ.
    Ông mở cửa, tâm trạng có chút không vui khi bị réo dậy quá sớm. Trước mặt vẫn là thủy thủ đoàn giương ánh mắt tội nghiệp nhìn, Sapie và Maroon ở ngay chính giữa họ.
- (S)(càu nhàu) Trời còn chưa kịp sáng nữa.
- Thuyền trưởng à, bên Bronze gọi chúng ta...
- (S) Lại nữa! Họ cũng nên chú ý giờ giấc chứ.
    Nói xong ông bước xuống lầu, mọi người theo sau như đàn gà con chạy theo mẹ. Lúc đi tới bàn ăn thì Bronze đã ngồi ở đấy cùng kha khá thức ăn nóng hổi, người này ra hiệu mời mọi người ngồi rồi mới mở lời.
- (B) Xin lỗi đã làm phiền mọi người vào sáng sớm thế này. Để tạ lỗi chúng tôi có ít thức ăn để mọi người lót dạ buổi sáng. Xin cứ tự nhiên!
    Ít thức ăn thực chất là một bàn đầy ắp nào thịt nào cá như mở tiệc, mùi thức ăn khiến mọi người phải thèm đến nhỏ dãi. Vốn đã có vài người muốn động vào thức ăn trước cả khi Silver bị đánh thức nhưng Bronze đã không cho phép và chính Sapie, bất ngờ thay, cũng đồng ý.
- (S)(Nghĩ) "Không phải con bé đang dỗi mình à?"
    Vị thuyền trưởng gật đầu cho phép mọi người dùng bữa, tiếng bát dĩa va chạm ồn ào cả căn nhà to lớn. Ông liếc sang Sapie, cô cũng đang nhìn sang ông nhưng rồi quay mặt sang chỗ khác, rõ ràng vẫn đang giận chuyện hôm qua.
- (S) (Nói với Bronze) Có chuyện gì mà tìm chúng tôi sớm như thế vậy?
- (B) Mong ngài thuyền trưởng thứ lỗi. Ờm...chắc là tôi nên giới thiệu về người này trước đã. Hôm qua tôi có kể cho ngài rằng nơi đây có vài người chỉ thờ một mình thần Cristal, đứng đầu trong số họ là Beige, một nhà phát minh xuất chúng.
- (S) Vậy là Beige muốn gặp chúng tôi?
- (B) Phải, chính xác hơn là ngài và nhóm của ngài.
- (S)(Nghĩ) "Tức là chủ yếu muốn gặp mình."
    Silver đánh mắt nhìn qua cửa sổ rồi đáp lời Bronze.
- (S) Tất cả đều phải đi à?
- (B) Vâng, tất cả nên đến đó. Chẳng mấy khi Beige rảnh rỗi để tiếp khách. Tin tôi đi thưa ngài, nhà của ông ấy là nơi tiên tiến nhất hòn đảo này, ngài sẽ thích cho xem.
    Silver gật đầu, quay sang thông báo cho mọi người rồi im lặng dùng bữa. Suốt quá trình chỉ có Bronze là luyên thuyên về nhà phát minh kia còn ông thì bảo trì sự im lặng. Ngay trước khi mọi người xong xuôi, vị thuyền trưởng yêu cầu mọi người mặc thêm áo ấm vì trời vừa mưa to vào tối qua.
- (S) Có lẽ sắp có bão, mọi người ạ. Hãy mang theo gì đó làm ấm người, đừng để bị cóng.
    Ông nói xong thì mọi người liền vội vã đi ngay lên lầu, ít ỏi khác thì không hiểu tại sao thuyền trưởng lại nói như thế.
- (Sa) Ủa, trời nắng đẹp mà!
- (M) Có lẽ ngài thuyền trưởng lo xa thôi, thưa tiểu thư.
- (Sa) Vậy lên lầu lấy áo ấm cho ta đi!
    Maroon gật đầu lia lịa, chạy vội lên lầu, không quên ngoái đầu nhìn Silver một cái.

    
    Đúng như Sapie nói, trời hôm nay thật đẹp. Khi mặt trời đã hoàn toàn nằm trên bầu trời, mọi thứ trở nên sáng sủa hẳn, nắng ấm, không khí tươi mát tạo nên một bức tranh thiên nhiên tuyệt vời. Silver không có tâm trạng thưởng thức mỹ quan ấy, ông đang nhớ lại lời giới thiệu của Bronze về người tên Beige kia. Nhà phát minh ấy, theo như được kể, là người được thần Cristal chọn để lưu giữ những tinh hoa mà người ngoài đảo mang đến cũng như phát triển hòn đảo này trở nên ngày càng sung túc. Những thứ tân tiến mà ông đã thấy trên hòn đảo đều do Beige phát minh hoặc ít nhất cũng đồng sáng tạo. 
- (S)(nghĩ) "Vậy người này có liên quan gì đến chuyện hiến thần hay không?"
    Silver vô thức nhìn sang Maroon và Sapie, hai người này có lẽ sẽ bị đem cho thần Cristal. Ông không mong chuyện gì tồi tệ sẽ xảy đến với đoàn của mình, nhưng hiện tại không thể cứ đột nhiên trở mặt với dân bản địa, dù tàu của họ có nhiều đạn dược hay thủy thủ có thiện chiến đến đâu cũng không thể địch lại nguyên một hòn đảo mà họ còn chưa rõ thông tin.
- (B) Ngài nghĩ gì mà suy tư vậy?
- (S) Tôi tự hỏi liệu mọi người đã từng xung đột nhau vì đức tin hay chưa? Chuyện này thường xảy ra ở chỗ chúng tôi.
- (B)(Lắc đầu) Chưa bao giờ, thưa ngài. Mặc dù trái ngược nhau về lý tưởng nhưng hai vị thần đều mong muốn điều tốt nhất cho chúng tôi. Chúng tôi chỉ đơn giản là chấp nhận sự khác biệt của đối phương thôi.
    Rồi hai người trò chuyện về đức tin, tôn giáo tới tận khi đến chỗ của Beige.
- (B) Chúng ta tới rồi. Mọi người chờ tôi chút nhé!
    Bronze nói rồi chạy đi gõ cửa. Trong lúc chờ thì Silver đứng quan sát căn nhà mà mình sắp sửa bước vào, nó chính là phiên bản công nghệ của nhà thờ hai vị thần nằm sâu trong rừng.
- (S)(Nghĩ) "Hoặc nên nói trông cái nhà này là được tạo ra cho thần Cristal."
    Nếu ngôi nhà trong rừng còn có màu sắc thì nơi này lại là sự chuyển biến giữa trắng và đen, xen kẽ hai màu này là hàng chục tấm kính một chiều.
- (S)(Nghĩ) "Bất ngờ làm sao, đây chính là ngôi nhà đối diện nơi ở của mình."
    Giờ thì Silver khá chắc rằng nếu chủ nhà muốn thì có thể nhìn từ đây qua bên tòa nhà của ông, có lẽ sẽ cần loại ống nhòm đặc biệt nhưng dù sao có làm gì thì bên ông cũng chẳng biết được.
- (Sa) Sao mà lâu quá vậy? Nắng đen da tôi mất thôi!
- (S) Nắng sáng sớm giúp xương chắc khỏe. Hình như tôi nghe cô nói thế thì phải.
    Sapie định cãi lại nhưng may thay Bronze đã xuất hiện cùng một người khác. Đó là một người kỳ lạ nhất mà Silver từng thấy từ lúc bước chân lên đảo, đầu ông ta to gấp rưỡi người bình thường, đôi mắt đen đến độ không thấy đồng tử và mái tóc màu be nhạt thưa thớt.
- (Be) Vị này là Silver phải không? (Chìa tay) Hân hạnh được gặp.
    Ông ta cất tiếng, cách phát âm nghe không khác gì tiếng mẹ đẻ của Silver. Vị thuyền trưởng cũng đưa tay ra, trong vài giây ông cảm thấy tay mình như có dòng điện chạy qua, nhanh và mạnh đến nỗi có lẽ sẽ khiến ông ngất ngay tại chỗ nếu có sức khỏe như Maroon.
- (S)(Buông tay) Là do tôi nhầm hay trên bàn tay này có điện nhỉ?
    Beige bật cười rồi xin lỗi vì trò đùa nghịch ngợm của mình, ông ta choàng tay qua vai đối phương rồi kéo ông vào nhà mình.
- (Be) Đi nào mọi người. Vào nhà thôi.



   -(Sa) Nơi này làm ta ấn tượng đấy!
    Sapie nói, không giấu được vẻ tán thưởng sau giọng điệu kiêu kì của mình. Mọi người đều đồng tình với điều đấy, ngôi nhà này như một nơi trưng bày các phát minh khoa học của cả thế giới vậy. Từng phòng từng phòng tượng trưng cho mỗi quốc gia với các món đồ đặc trưng của từng nơi. Beige dẫn họ đi tham quan các căn phòng, cảm giác như chính ông ta đang khai sáng cho họ chứ không phải ngược lại. Rồi họ đến chính giữa ngôi nhà nơi có tượng thần Cristal sừng sững ở đấy. Khác với cái bên trong nhà thờ, bức tượng này mang đôi mắt mở to quan sát mọi thứ, đôi môi nhếch lên thành nụ cười, tay vươn ra như ôm thứ gì đó. Do mải ngắm bức tượng mà Maroon đã ngã sóng soài khi vô tình vấp phải gì đó trên đất. Điều này khiến Sapie vốn tâm trạng không tốt phải lên tiếng mắng mỏ cậu.
- (S) Được rồi, Maroon chỉ bất cẩn thôi. Đừng làm mất mặt bản thân trước người khác.
    Silver tiến lên đỡ chàng trai trẻ dậy, cậu vươn tay nắm lấy ông, không quên giật vài cái đầy ẩn ý. Họ đi thêm lúc lâu nữa mới đến gian phòng rộng lớn bày bừa bộn những giấy tờ cùng linh kiện, tác giả của đống bừa bộn ấy, một cậu bé hao hao giống Beige đang toe toét cười.
- (Be) Đây là con trai tôi, Ivory. (Nói với con) Ra chào khách đi nào.
    Đứa trẻ lao tới Bronze, sau khi được bế thì quay sang nhìn đoàn khách mới đến.
- (I) Bronze ơi, mấy người này mới đến đảo hả?
- (B) Phải, những vị khách quý này đã đến đây với chúng ta.
- (I)(Vẫy tay) Xin chào!
    Vài người trong đoàn chào lại, vài người khác chỉ gật đầu. Bất chợt Ivory nhảy khỏi vòng tay của Bronze và chạy tới chỗ Silver.
- (I) Chơi với cháu đi!
    Thằng bé túm lấy tay áo của người trước mặt mà lắc liên tục, đôi mắt nó lấp lánh như đang dụ hoặc. Trong vài giây ngắn ngủi, thật sự Silver đã muốn xếp thằng bé vào đàn gà con của mình nhưng rồi ông lắc đầu từ chối.
- (S) Ta già rồi, không chạy nhảy được đâu. Maroon à, cậu chơi với đứa bé này đi!
    Tiếp lời ông, Maroon bước ra, nắm lấy tay Ivory và kéo theo mấy người khác rời đi. Cả quá trình diễn ra trong sự ngỡ ngàng của không chỉ đoàn thủy thủ lẫn Sapie mà cả Bronze.
- (B) Ivory hôm nay ngoan thật đấy!
- (S)(Nhún vai) Maroon biết cách chăm trẻ thôi.
    Đứa trẻ mà Silver nhắc tới chính là Sapie lúc này đang bơ vơ giữa đoàn người. Thấy vậy ông chỉ đành vẫy tay bảo cô đi cùng mình nhưng bị từ chối. Giờ thì họ cũng chẳng còn chỗ nào để mà tham quan, căn phòng này đã là điểm cuối của căn nhà. Silver nãy giờ vẫn bị Beige khoác vai, họ im lặng trong mấy phút cho tới khi Bronze lên tiếng phá vỡ không khí ngượng ngùng này.
- (B) Beige, hình như phát minh mới nhất sắp hoàn thành rồi phải không? Hay là cho chúng tôi chiêm ngưỡng đi.
- (Be) Cũng được, gọi thêm người bên chúng ta nữa đi. (Nói với Silver) Cho tôi mượn người của Silver nhé? Có vài thí nghiệm cần người giúp.
- (S) Người của tôi không giỏi khoa học cho lắm.
- (Sa) Tôi giỏi mà!
    Silver liếc cô gái, ném cho cô cái nhìn cảnh cáo nhưng lại bị cô bỏ qua.
- (Be) Cô bé sẽ giúp tôi trong phát minh đang dang dở. Silver cũng đi cùng đi. (Nói với Bronze) Những người còn lại thì chia nhau làm.
    Phân công xong xuôi ông ta một tay kéo Silver một tay dắt Sapie tiến về phía góc trống của căn phòng lớn. Nơi ấy có một cỗ máy trông như đã chạy hàng trăm lần, dường như là một loại máy đánh giá gì đó. 
- (Be) Hai người giúp tôi kiểm thử máy này xem sao. Nó cứ sai tới sai lui mãi.
    Vừa nói Beige vừa khởi động máy. Nó kêu lên ong ong mấy tiếng rồi chậm rãi đưa ra những câu hỏi hóc búa về đủ loại lĩnh vực. Ban đầu thì Silver có tham gia trả lời câu hỏi nhưng rồi ông cố tình làm sai 5-6 câu khiến Sapie nổi cáu và tranh vị trí trả lời. Giờ chỉ có cô gái là cùng Beige tranh luận về tính đúng sai của cỗ máy còn Silver thì đứng im nhìn xung quanh. Có thêm mấy người nữa cũng xuất hiện trong phòng lớn, giờ nơi này như một xưởng chế tạo với các nhà phát minh cùng người của ông góp phần phụ giúp việc tay chân.
- (S)(Nghĩ) "Họ đang kiểm tra từng người một."
    Rồi ông nghe thấy tiếng cãi vã ngày một lớn từ phía sau lưng mình.
- (Sa) Ta bảo là 20 ngày! Cái máy này sai rồi!
- (Be) Câu nào sai nhưng câu này không sai nhé! Là 10 ngày!
- (Sa) Tàu bay hay gì mà nhanh vậy?
    Tiếng ồn lớn tới nói mọi người phải dừng lại nhìn hai người kia cãi nhau, Bronze thì nhìn Silver như bảo sao ông không cản họ. Vị thuyền trưởng ban đầu không muốn làm gì cả nhưng dưới mấy chục con mắt nhìn mình thì ông đành lên tiếng.
- (S) Hai người ngừng đi nào. Có chuyện gì thì để mọi người phân xử...
    Chưa nói hết câu thì Sapie đã kéo tay ông mà kể.
- (Sa) Thuyền trưởng, ngài nói đi. (Chỉ tay vào máy) Câu kia đáp án là 20 ngày đúng không? Ngài có kinh nghiệm đi biển thì ngài trả lời thử xem.
- (S) Đây là tính toán lý thuyết, so với thực tế sẽ có sai số. (Nghĩ) "Lôi tôi vào làm gì vậy?"
- (Be)(Kéo Silver) Đúng đó, câu hỏi này có tính cả sai số. 
- (Sa) Sai số thì cùng lắm là 3 ngày. Còn đây là tận 10 ngày. Thuyền trưởng, ngài nói xem!
    Silver nhìn qua câu hỏi rồi cảm thấy đau đầu vô cùng, ông cảm thấy bão tố sắp ập tới với mình.
- (S) Đáp án của tôi là 15 ngày, tính cả sai số thì là 18 ngày.
    Và thế là vị thuyền trưởng bị cả hai người xả cho một trận, các thuyền viên nhìn nhau rồi lặng lẽ mặc kệ cấp trên của mình. Cuối cùng thì Silver đành nhận là mình sai rồi tìm cớ né hai ngọn lửa phừng phừng kia. Ông nhân lúc cả hai đang inh ỏi để chạy đi, không quên nói với người của mình chú ý giữ ấm và đừng chạy linh tinh.

    
    Silver đi qua bức tượng thần, nhảy khỏi cửa sổ để đi ra ngoài. Tại đây ông thấy Ivory đang khiến người của ông khốn đốn với mấy trò nghịch của thằng bé, tuy vậy thì họ vẫn đủ khả năng trông chừng được đứa nhóc.
- (S) Maroon! 
- (M)(Chạy lại) Vâng, thưa ngài!
- (S) Vẫn ổn chứ?
- (M) Đứa trẻ này dễ chăm hơn mấy người lớn. (Cười) Giá mà cô Sapie cũng dễ tính như một đứa trẻ thì hay biết bao.
    Silver hiểu Maroon muốn ám chỉ điều gì, chuyến đi thám hiểm này vốn nguy hiểm nên chỉ cần Sapie toàn mạng quay về là đủ còn lại thì không ai quan tâm hết. 
- (S) Cậu điều tra được gì rồi?
- (M) Mới nãy tôi giả vờ ngã, trên sàn nhà tôi nghe thấy tiếng động cơ chạy trên sàn. Và còn có cả mùi thuốc mê khá nhạt.
- (S) À, tôi có ngửi được. Sao tôi không bị gì nhỉ?
- (M) Ngài còn nhớ loại dầu tôi đã tặng cho mọi người lúc mới lên tàu chứ? Thứ này ở quê nhà tôi dùng để kháng lại loại thuốc mê đó. (Nhún vai) Nhưng xem ra không phải ai cũng dùng nó.
- (S) Chỉ cần người của chúng ta dùng là được.
    Sau đó họ trao đổi nhau về các thông tin mình thu thập được. Giữa chừng thì Bronze xuất hiện cắt ngang bọn họ.
- (B) Ngài thuyền trưởng! Ôi trời, tôi nghĩ ngài lạc ở đâu rồi.
    Liếc nhìn bức tượng trong nhà.
- (S) Có thần linh bảo hộ, sao tôi có thể lạc đường được.
- (B) Ngài định đi đâu vậy?
- (S) Giờ cũng gần trưa rồi, sáng nay tôi không ăn nhiều và thức ăn từ hồi sáng vẫn còn.
    Ý của Silver là ông sẽ quay lại tòa nhà.
- (B) Vậy để tôi đi cùng...
- (M) Tôi vừa thấy anh Rouge. Hay là để anh ấy dẫn đường cho ngài thuyền trưởng đi. Bronze à, giúp tôi bảo Ivory vào nhà với. Trời nắng to rồi mà cứ ngoài này thì bệnh mất.
    Như phụ trợ cho Maroon, bằng cách thần kì nào đấy, Ivory nhảy bổ tới chỗ Bronze rồi mè nheo liên tục. Cuối cùng người này phải gọi cho Rouge ra để dẫn đường cho Silver.
- (S)(Nói vọng vào trong) Tôi về trước, ai có đói thì về nhà ăn với tôi. Nhớ dùng dầu Maroon cho để giữ ấm đấy! (Chỉnh ảo cho Maroon) Cậu trông chừng Sapie đi, khéo lại gây chuyện nữa.
    Giao việc xong thì ông cùng người dẫn đường tiến về tòa nhà lớn. Dọc đường chẳng ai nói tiếng nào cả, cứ lặng lẽ sóng vai nhau mà đi dưới hàng cây to. Lúc này quả thật trời nắng lớn, người dân ai nấy đều vào nhà trú nóng nên chỉ có hai con người này là còn ở ngoài đường.


    Bất ngờ Silver dừng lại tại một cây dừa lớn, điều này làm người đồng hành tò mò.
- (R) Có gì sao, thưa ngài?
- (S) Tôi nghỉ mệt chút thôi. Cậu thấy đấy, tôi lớn tuổi rồi mà trời thì nắng to...
    Đang nói thì từ đâu rơi xuống ba bốn trái dừa, chúng nhắm ngay đầu của Rouge mà đáp, lực mạnh như có ai đó cố tình ném chúng vào đầu người này. Ba bốn cú khiến đầu của Rouge xoay mòng mòng, chưa kịp định hình thì từ phía bên cạnh đã bị Silver giáng thêm một cú ngay cổ. Vị thuyền trưởng nhìn người đồng hành nằm bẹp dưới đất, thở dài rồi ngước lên trên.
- (S) Cậu ta gục rồi!
    Từ trên cây dừa, Gray nhảy xuống, không quên nhìn xung quanh đầy cảnh giác.
- (S) Tội nghiệp chàng trai này, hết bị đánh lại bị hai người chúng ta...
- (G)(che miệng Silver) Không có thời gian đâu! Cầm lấy thứ này!
    Anh đưa vội cho người đàn ông thiết bị liên lạc vừa mới được sửa.
- (S) Từ đâu mà anh có thứ này?
- (G) Tôi giải thích sau. Nghe này, Silver, chúng ta phải rời khỏi đây càng sớm càng tốt!
- (S) Tôi cũng định như thế.
    Gray gật đầu, chạy vội vào rừng. Vài phút sau thì Rouge tỉnh, Silver nói rằng người này bị dừa rơi vào đầu dẫn tới bất tỉnh. Ông tỏ ý bảo mình có thể tự về nhưng Rouge nhất quyết phải hộ tống ông trở lại tòa nhà lớn. Đến nơi thì người này đứng ngoài cửa, nói là hít thở không khí nhưng thực chất là canh gác. Silver cũng không quan tâm, ông đi lên từng phòng của đoàn mình, lấy vài thứ cơ bản tại mỗi phòng rồi đặt ở cửa sổ. Sau cùng thì vị thuyền trưởng xuống tầng và ngồi vào bàn ăn, ông cố tình ngồi đối lưng với cửa ra vào để không ai biết ông đang làm gì.
- (S) (nói qua thiết bị) Nghe chứ, Gray?
- (G) Nghe!
- (S) Hẳn anh biết chúng ta được lệnh lọc vài người không cùng phe. Tôi tính thế này, anh về lấy đồ của chúng ta chuyển qua thuyền. Không nhiều đâu nên hành động cho cẩn thận.
- (G) Cũng không phải lần đầu làm. Nhưng mà này, có chuyện này tôi muốn hỏi ý của ông.
- (S) Gì thế?
- (G) Thuyền chúng ta thêm một người nữa được chứ?
    Rồi Gray kể cho thuyền trưởng của mình về câu chuyện tối hôm qua. Suốt quá trình chỉ có tiếng bát dĩa vang lên che đậy giọng nói và vài lần ngâm nga của Silver. 
- (S) Anh cứ hành động theo ý mình đi. Chuyện chuyển đồ sẽ do người khác làm. Tôi định khi mặt trời lặn sẽ bắt đầu rời đi nên tranh thủ chút nhé!
- (G) Rõ! Người của chúng ta vẫn đang trong tay địch à? Có mạo hiểm quá không?
- (S) Họ nào phải trẻ con. Tôi dặn rồi, có chuyện thì tín hiệu cho tôi biết. Dù gì chúng ta cũng cần vài thứ linh tinh từ hòn đảo này.
    Sau đó thì tín hiệu im bặt, Silver cất nó vào túi. Đi lên lầu kiểm tra lại mọi thứ rồi đi xuống khi thấy tòa nhà có thể mấy người nữa.
- (S) Mọi người đi ăn à?
- Ừ, đói quá rồi!
    Những thủy thủ già lên tiếng, họ ngồi vây quanh bàn và ngấu nghiến thức ăn. Bên ngoài cửa, số lượng lính canh tăng thêm bằng với số người vừa về. Tiếng ăn uống bên trong ngày một ồn ào, đến nỗi chẳng còn nghe được là ai đang nói cái gì.
- (S) Sao lại về vậy?
- Biết thế nào ngài thuyền trưởng cũng đánh lẻ nên bọn này tới. (Nhìn ra ngoài) Bên kia chưa loạn gì đâu, chỉ hơi kì kì thôi.
- (S) Kì kì?
- Chẳng biết từ lúc nào mà con nhãi kia (Sapie) bắt đầu tôn sùng thái quá tên nhà phát minh. Nó đòi ở lại đây luôn đấy! Mà bộ dạng như không tỉnh táo lắm.
- Giờ nó đang trong phòng với tên đó, không biết làm cái trò gì.
- Đám người trẻ cũng dần lú lẫn đầu óc cả rồi, chỉ còn thằng Maroon là nhìn tỉnh táo.
    Silver không nghĩ sớm như vậy mà bên dân làng đã ra tay với đoàn của ông. Xem ra cần tiến hành rời khỏi đảo sớm.
- (S) Định là khi mặt trời lặn nhưng chắc chúng ta hành động sớm chút vậy.
- Nên bọn này mới ở đây.
- (S) Trên lầu, tại mỗi phòng có bọc đồ tôi để, mọi người chia nhau vận chuyển đến thuyền của chúng ta. Nhớ là phòng nào có bọc thì mới vận chuyển.
- Thế tụi này có không?
- (Cười) Lý nào thuyền trưởng lại bỏ chúng ta!
    Tất cả đều hiểu hành động dọn đồ kia của thuyền trưởng, đó là cách ông thông báo cho người của mình biết ai trên thuyền sẽ phải "hy sinh" vì Tổ quốc. Ám hiệu này đã được dùng từ lúc họ còn trẻ đến bây giờ.
- Gray không làm à?
- (S) Anh ta có việc khác phải làm rồi.
    Silver nhìn ra bên ngoài, lúc này lính canh đều bị đánh ngất và trói lại bởi người của ông. Vậy là kế hoạch đã được tiến hành, vị thuyền trưởng ngồi im nhìn mọi người hành động rồi đứng dậy khi thấy bóng của Bronze đang đi đến đây.

Các bạn thấy sao về câu chuyện? Hẹn gặp mọi người ở phần kế tiếp nhé!


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

GIẤC MƠ TRƯA SỐ 67

MUA ĐỒ Tôi nhớ khi ấy mình đang đứng trước cổng trường, giữa đám đông áo trắng lũ lượt đi vào bên trong. Đó là một khung cảnh được ghép bởi ...