Nửa quả cam
Thế giới bây giờ thật hỗn loạn, từ cái hồi mà Chúa tể hắc ám trỗi dậy, mọi thứ chỉ còn lại một màu xám xịt từ nghĩa đen đến nghĩa bóng. Chẳng ai biết hắn thức dậy như thế nào, kêu gọi đội quân ra sao; một ngày bình thường hắn cứ như vậy mà bất ngờ xuất hiện. Vùng phía Đông là nơi đầu tiên chịu sự tàn phá của hắn, phía Nam là nơi hắn đang giày xéo và phía Bắc sẽ là nơi kết thúc cuộc chinh phạt. Vậy còn phía Tây? Người ta nói phía Tây có kẻ thù đã từng đánh thắng hắn nên hắn muốn dụ lão ấy ra nơi hoang vu đầy băng kia để trả thù. Lại có người bảo vì Chúa tể nhận được một lời tiên tri rằng tại vùng băng giá phía Bắc, anh hùng của đất phía Tây sẽ kết liễu hắn một lần và mãi mãi; vậy là hắn cho người anh hùng đó thời gian để lên phía Bắc diệt trừ hắn. Dù cho lý do có là gì, dẫu phía Tây chưa bị xâm lấn nhưng các học trò của học viện đang gấp rút lên đường để chiến đấu.
- Tại sao chúng ta lại phải ra chiến trường?
Thiếu niên hỏi đầy ngây thơ, cậu giương đôi mắt nhìn anh em sinh đôi của mình để tìm câu trả lời. Đáp lời cậu lại là một chàng trai xa lạ.
- Vì học viện chúng ta là nơi đào tạo các nhân tài cho toàn thế giới. Từ Đông sang Tây và từ Nam lên Bắc. Chúng ta có những vị giảng viên từng chiến đấu chống lại Chúa tể ngày trước và có các thiên tài trên mọi lĩnh vực xuất thân từ đây.
- Nhưng tôi hỏi tại sao "chúng ta" cơ?
- Vì ngoài chúng ta ra thì còn ai? Bất kì ai miễn có thể đánh được điều sẽ ra tiền tuyến cả.
Rồi cả hai rơi vào im lặng. Cậu thiếu niên mang đôi mắt đỏ hồng lại cất tiếng, lần này là để làm quen.
- Tôi là Albus và anh trai tôi - Ban.
Cậu nói đồng thời chỉ tay về phía người anh trai tóc trắng của mình.
- Hai người thật giống nhau. Tính cách thì lại trái ngược. (Bắt tay) Tôi tên là Roy, nếu không có vụ này thì năm sau tôi tốt nghiệp.
Albus tỏ vẻ bất ngờ rồi nhanh chóng chuyển sang tò mò.
- (A) Nếu không có chuyện này thì sang năm anh định làm gì?
- (R) Tôi chưa biết. Tôi nhận ra bản thân không hứng thú với chuyên ngành của mình. (Gãi đầu) Tận năm nay tôi mới biết mình không hợp với lựa chọn đã định.
- (A) Vậy?
- (R) Ừ thì chắc tôi sẽ lựa một hướng đi khác, gì đó mà người ta có thể đào tạo tôi lại từ đầu chẳng hạn. Còn hai người?
- (A) Ừm...Cha mẹ chúng em đã không còn nên có hay không có chiến tranh thì chúng em vẫn sẽ gặp người nhận nuôi mới. Ban nói rằng sau trận chiến thì chúng em sẽ sống hạnh phúc với gia đình mới.
Roy liếc sang nhìn Ban, trông cậu ta như sẵn sàng lên tiếng nếu anh phá tan giấc mộng của Albus. Anh nhúng vai, nếu họ sống sót được thì chuyện sau này không cần phải nghĩ nhiều.
- (R) Chúng ta trú tại dinh thự này trong bao lâu rồi?
- (A) Cũng 1 tuần hơn.
- (R) Vậy là sắp phải lên đường nữa rồi. Thầy Mond bảo chúng ta cần tụ họp với các nhóm khác để chuẩn bị cho trận đánh lớn.
- (A) Các nhóm khác?
- (R) Ngoài nhóm chúng ta còn nhiều nhóm khác từ các vùng đất trên khắp thế giới. Dù khác địa điểm nhưng mục tiêu chỉ có hai: giết bất kỳ kẻ thù nào cản đường và tụ họp ở phía Bắc.
- (A) Ở đó lạnh lắm phải không? Trong sách nói đó là một nơi chẳng ai sinh sống.
- (R) Có chứ, vài tộc người thiểu số sống ở đó. Phần này thì sách năm cuối mới đề cập tới nên cậu không biết cũng dễ hiểu.
Albus gật gù, nhìn anh trai biết tuốt của mình để xác nhận thông tin rồi lại tiếp.
- (A) Anh có nghĩ chúng ta sẽ sống cho tới trận chiến cuối không?
- (R) Tôi chẳng thể nói trước được gì cả. Từ lúc bắt đầu hành trình chúng ta chưa phải đánh trận nào nhưng sắp tới e là có đấy. (Bật cười) Chỉ mong có thể cầm cự được tới lúc diện kiến vị Chúa tể kia.
- (A) Em và Ban là nửa quả cam của nhau nên nếu một trong hai chết, người còn lại sẽ tự vẫn.
Roy không tỏ gì là bất ngờ. Không phải lần đầu anh gặp trường hợp là ruột thịt, hiển nhiên cũng chỉ ở mức anh chị em là cùng. Vài người sinh ra sẽ có ký hiệu trên người, họ sẽ tìm nửa còn lại của mình và khi đã gặp rồi thì sinh mệnh hai người đó sẽ là một. Hai nửa quả cam sẽ chia sẻ mọi thứ từ gia đình đến chuyện sống chết. Hiển nhiên chuyện quả cam không nhất thiết phải là tình yêu, có thể là bạn bè, anh chị em lẫn thầy trò.
- (R) Nếu nửa kia mất thì tại sao người còn lại không trả thù mà lại muốn theo người kia chứ?
Roy thì thầm khi đang ngước nhìn bầu trời đêm, từ chỗ ban công này mà phóng tầm mắt nhìn quả thật vô cùng tuyệt vời. Cả ba người im lặng rất lâu, mãi tới giờ ngủ mới chào nhau mà về phòng. Roy không trở về chỗ của mình, anh đi lên tầng cao nhất để tìm đến căn phòng duy nhất trên này - một nơi từng dùng cho thiên văn học.
- Thầy Mond! Thầy có ở đó không?
Roy gõ cửa, lắng nghe tiếng lạch cạch như ai đó đang từ từ di chuyển, chờ đợi. Thầy cố vấn Mond là anh hùng trong trận chiến lúc trước với Chúa tể, là người giam giữ hắn trong giấc ngủ và là một trong số những người sáng lập nên học viện phía Tây. Cánh cửa gỗ bật mở, phía sau là căn phòng rộng lớn vương vãi giấy tờ cùng các kính quan sát, trong góc phòng là chiếc giường tạm bợ và góc khác thì chất đống những thứ linh tinh. Người mà Roy cần gặp đang chăm chú đọc một quyển sách, tâm trạng nhàn nhã như thể ngoài kia chẳng có cuộc chiến nào.
- Thầy không lo lắng gì sao?
Roy hỏi khi đã vào phòng. Anh tìm bừa một chỗ trên sàn nhà rồi ngồi xuống.
- (M) Em có lo sợ khi gặp một người bạn cũ không, Roy? (Hạ sách xuống) Thầy đoán em không lo sợ trận chiến, em lo sợ điều sẽ xảy ra sau trận chiến đúng chứ?
- (R) Em biết mình sẽ sống, em biết chắc chắn như vậy vì em là một chiến binh. Nhưng sau chiến tranh thì chẳng ai cần binh sĩ cả, mà em không hứng thú với việc gia nhập quân đội.
- (M) Em đang mông lung cho tương lai phải không?
- (R) Cuộc chiến này chỉ trì hoãn nỗi sợ ấy thôi. Em lo lắng mình không thể tốt nghiệp được đúng hạn.
- (M) Hiện tại em đã năm cuối nên cần tìm một chỗ để thực tập đúng chứ? Nhưng em lại không còn nhiệt huyết với ngành của chúng ta. (Thở dài) Cũng không lạ gì? Ít ai kiên trì tới khi tốt nghiệp ở con đường này cả.
- (R) Vấn đề là em nhận ra mình không phù hợp ngay năm cuối này. À thì em cũng lung lay từ lâu rồi, chỉ là giờ nó mới mãnh liệt như thế.
- (M) Nếu em biết sớm hơn 1-2 năm thì sao hả Roy? Em sẽ bỏ ngành được chứ? Hay sẽ đau khổ mà chờ đợi lâu thật lâu đến khi tốt nghiệp?
Người thầy giáo già đứng dậy rồi ngồi cạnh Roy.
- (M) Em chỉ còn phải kiên nhẫn một chút nữa thôi. Rồi em sẽ tốt nghiệp và đi tìm con đường của mình. Thầy nghĩ em may mắn khi mất lửa vào năm cuối, ít nhất em không còn phải chờ lâu.
- (R) (lắc đầu) Em không chắc sẽ tốt nghiệp được! Em còn không tìm được nơi để thực tập nữa. Sẽ chẳng có nơi nào chịu nhận một đứa như em.
- (M) em nghĩ một nơi lý tưởng cho em sẽ như thế nào?
- (R) Nơi đó nên gần với chỗ em sống vì tiền thuê nhà rồi ăn uống thật quá sức với kẻ thất nghiệp như em. Em mong họ sẽ...ờm...phớt lờ em...
Mond bật cười trước lời nói ấy.
- (M) có phải vì em nghĩ mình kém hơn những bạn bè đồng trang lứa nên mới mong chỗ thực tập sẽ dễ dàng để em thuận lợi tốt nghiệp đúng chứ?
- (R) Vâng! Xung quanh em toàn những nhân tài, so với họ em chẳng khác gì đom đóm với bóng đèn điện. Em biết khả năng của mình, nó có lẽ chỉ ở mức gần cơ bản và chẳng đời nào em vượt qua vòng phỏng vấn...
Roy không ngừng nói như mất trí, như thể chuyện thực tập là điều gì đó xa tầm với. Vị cố vấn nghe một lúc thì ngăn học trò mình lại, kiên nhẫn trấn an.
- Mọi chuyện không tồi tệ đến thế đâu. Em đã vượt qua hàng sa số môn học với kết quả trung bình khá, chứng tỏ em không phải vô dụng. Chuyện địa điểm thì khoan đề cập, riêng năng lực thì sẽ không sao đâu.
Roy im lặng, không rõ sẽ buông bỏ lo âu hay vẫn cố chấp với suy nghĩ tiêu cực.
- (M) Em đến gặp thầy chắc không chỉ về chuyện thực tập đúng chứ?
- (R) Em có vài thắc mắc về trận chiến...à không...về Chúa tể.
- (M) Nói đi.
- (R) Như chúng ta đều biết thì hắn đã từng là ánh mặt trời được mọi người ngưỡng mộ, hắn có tất cả và là người mạnh nhất thế giới.
- (M) Phải.
- (R) Rồi hắn sa ngã và muốn phá hủy mọi thứ. Trận chiến năm đó chỉ có thầy và hắn đối mặt với nhau tại phía Tây để chấm dứt mọi chuyện.
- (M) Em đang đọc tóm tắt của câu chuyện đó, Roy.
- (R) Tại sao hắn lại sa ngã? Tại sao lại muốn phá hủy thế giới? Và tại sao chỉ có phía Tây là không bị phá trong trận chiến lần này?
Mond im lặng, những câu hỏi ấy sẽ không có giảng viên nào hay bất kỳ ai trả lời được trừ thầy.
- (M) Nếu thầy nói là mình không biết thì sao?
- (R) Thầy biết! Vì hai người là nửa quả cam của nhau.
Lời này lập tức khiến Mond giật mình mà lùi về sau, thầy hít một hơi thật sâu rồi mới bình tĩnh hỏi.
- Vì sao em biết? Thầy không có ký hiệu trên người và cũng không có liên kết gì với người đó cả. Lúc người đó say ngủ thì thầy vẫn bình thường không hề có dấu hiệu bị phong ấn.
Roy nhìn chăm chăm người trước mặt một lúc, đôi mắt đen của anh chậm trãi chuyển màu thành hổ phách. Cả quá trình Roy bình thản đến vi diệu còn mặt của Mond thì tái dần đi.
- (M) Em là một thợ săn!
- (R) Tổ tiên của em là thợ săn nhưng cha mẹ em không bước theo con đường đó nữa. Nhưng dòng máu của họ vẫn di truyền sang em. (Tiến tới gần Mond) Không cần phải thấy ký hiệu em cũng nhìn ra liên kết của mọi người.
- (M) Em đã biết ngay từ đầu rồi sao?
- (R)(lắc đầu) Sợi dây của thầy mờ lắm, lại không nối với bất kỳ ai cả. Phải tới khi đến dinh thự này em mới nhận ra nó hướng về phía của Chúa tể. Nói cách khác ngoài nhìn ra mối quan hệ của hai người thì em còn tìm được người kia thông qua người còn lại.
Mond bật cười nhưng sắc mặt thầy lại không vui chút nào.
- Roy à, nếu đang ở thời kỳ đỉnh cao của thợ săn thì em chắc chắn sẽ là ác mộng của những người như thầy.
Roy thu lại màu mắt đen như cũ, tiếp tục hỏi.
- Vậy câu trả lời của em, thưa thầy?
Người cố vấn nhìn ra ngoài bầu trời, có lẽ đang sắp xếp lại ký ức.
- (M) Tên của người kia là Sonne, bọn thầy là nửa kia của nhau. Sonne là học trò của mẹ thầy còn thầy là người học việc của dì Sonne.
- (M) Sonne là thiên tài ở thời điểm đó và đến cả bây giờ vẫn là bất bại. Người đó ban đầu không thích thầy vì cả hai quá chênh lệch để xứng với nhau.
- (R) Vì sao ông ta lại sa ngã?
- (M) Một phần vì Sonne chán cảm giác bất bại, người đó giỏi mọi thứ nên không còn hứng thú với thứ gì trên đời này hết. Một phần nữa là vì định kiến người ta áp đặt cho bọn thầy. Ừ thì Sonne hay chê thầy nhưng người đó không công khai và càng không thích người khác đánh giá về thầy.
- (R) Định kiến gì cơ?
- (M) Rằng sức mạnh thầy có là từ Sonne, rằng thầy chỉ có thể làm trợ thủ cho người đó. (Mỉm cười) Và họ cho rằng thầy sẽ là điểm yếu của Sonne bởi liên kết của cả hai. (Cười khúc khích) À, họ từng đồn là thầy có thể sẽ đối đầu với Sonne, cái này đúng nhưng điều họ đồn lại là thầy làm ác nhân còn Sonne làm anh hùng.
- (R) Cũng dễ hiểu. Người ta luôn cho rằng ánh sáng là thiện còn bóng tối là ác.
- (M) Sonne không thích các định kiến đó nên ra tay phá hủy hết các tư liệu về những quả cam cũng như tiêu diệt bất kỳ ai biết quá rõ về những người như thầy.
- (R) Lý do sa ngã khá...
- (M) Em sẽ còn bất ngờ hơn khi biết rằng ngay khi nhận ra thế gian không ai đánh bại mình thì Sonne đã học cách để tự sát. Nhưng bao giờ mặt trời còn soi sáng thì Sonne sẽ không thể chết.
- (R) Nên ông ta nhờ thầy sao? Ông ta muốn giết thầy để bản thân cũng chết theo? (Lắc đầu) Không, liên kết chỉ khiến cặp đôi muốn chết cùng nhau chứ không giết họ.
- (M) Như em nói thì liên kết giữa bọn thầy khá mỏng manh. Thầy và Sonne là trường hợp hiếm hoi không dính vận mệnh của đối phương cho mình và ngược lại.
- (R)(ngạc nhiên) Tức là hai người không muốn cùng sống chết với nhau hay thậm chí là có cùng tư tưởng giống nhau?
- (M) Bọn thầy như những người bình thường khác lại không như những người bình thường khác. Bọn thầy hiểu đối phương nghĩ gì hoặc muốn gì nhưng có thể lựa chọn có hay không thỏa mãn người còn lại.
- (R) Chúa tể bảo thầy kết liễu ông ta? Nhưng ông ta bất tử mà!
- (M) Thầy đã hứa sẽ giúp Sonne nhưng thời điểm đó thầy không đủ khả năng nên cả hai bàn nhau sẽ cho Sonne ngủ một giấc trong lúc thầy đi tìm. (thở dài) Nhưng bọn thuộc hạ của Sonne đã đánh thức người đó.
- (R) Sao không ai biết về chuyện này vậy thầy?
- (M) Nửa quả cam không thể kêu người khác giết nửa kia của mình. Dù Sonne muốn chết thì thầy vẫn không thể để người khác biết được.
- (R) Vậy ông ta tàn phá mọi thứ là vì bị đánh thức?
- (M) Phải. Nhưng rồi Sonne nhận được lời tiên tri cộng với việc thầy tìm ra đáp án nên người đó mới dừng lại. Hiện tại chỉ có đám thuộc hạ là quấy phá còn Sonne chỉ muốn lên phía Bắc thôi.
- (R) Nếu ông ta biết thầy có đáp án sao không tìm thầy?
- (M) Sonne không mong thầy sẽ làm điều đó. Việc tàn nhẫn nhất chính là ai đó giết nửa kia của mình. Thế nên Sonne đã chừa phía Tây ra cũng như chỉ chăm chăm thực hiện lời tiên tri nơi phía Bắc.
Roy còn muốn hỏi nữa nhưng cố vấn của anh đã ra hiệu cho anh dừng lại. Thầy kéo anh đứng dậy rồi đẩy anh ra khỏi phòng.
- Chuyện này chấm dứt ở đây thôi! Ngày mai chúng ta sẽ lên đường nên em hãy nghỉ ngơi đi.
Nói rồi thầy đóng sập cửa lại.




Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét