Thứ Hai, 30 tháng 1, 2023

GIẤC MƠ SỐ 54 (3)

 Nửa quả cam

 Đoàn người nghỉ ngơi hơn nửa ngày thì lại tiếp tục lên đường. Đúng như Roy từng đề cập, đi thêm vài trăm bước họ đã đến khu vực an toàn mới. Đấy là một ngôi làng nhỏ nằm trên biên giới Đông và Tây, nơi này bao quanh bởi dãy hàng rào cao ngút ngàn, xa xa có thể thấy tháp canh cùng hai ba lính gác. Thầy Mond đi trước để trao đổi thông tin cùng người gác cổng, vài phút sau tất cả thuận lợi tiến vào ngôi làng. 

- Đây là trạm dừng chân cho bất kỳ ai trên thế giới nếu họ muốn lên phía Bắc. Vậy nên an ninh ở đây có thể nói là vững mạnh không thua nơi của chúng ta.

Mond nói khi tất cả đã vào được hết bên trong. Thầy nhanh chóng tìm chỗ ở cho nhóm của mình với thủ lĩnh ngôi làng - một phụ nữ mang nét mặt nghiêm trang. Trong khi đó thì các tân binh tỏa ra khắp nơi cùng giáo viên của họ để tham quan, riêng những chiến binh thì rẽ vào mấy quán nước ven đường. Albus, Ban và Roy hợp thành một nhóm để dạo xung quanh. Ở đây xây dựng theo phong cách phương Đông, các lính canh cũng mặc trang phục địa phương tương tự. Ngoài nhóm của họ cũng có các nhóm khác từ khắp nơi trên thế giới tụ tập ở ngôi làng này. Theo những lần ngạc nhiên của Albus, họ lần lượt gặp nhóm chiến binh phía Nam vơi thân hình to lớn, nhóm tân binh không rõ ở đâu đang cảnh giác xung quanh, nhóm y sĩ phía Đông chuyên tâm chữa trị cho thương binh... Chợt Albus dừng lại và chỉ tay về phía cô gái lạ mặt đang tập tễnh bước đi đầy khó nhọc.

- Cô ấy đang tìm gì sao? Chúng ta có nên giúp không?

Roy đồng ý với cậu, tiến lên bắt chuyện cùng cô gái. Sau mấy phút trao đổi thì mới biết cô gái đang đi tìm bạn vì sau khi trọng thương bởi đám của Drei thì cả hai lạc mất nhau.

- Tôi tên Eis, sinh ra ở phía Nam. Giống như mọi người cũng phải đến phía Bắc để gặp Chúa tể.

- (A) Chị tìm ai hả?

- (E) Một người bạn thôi.

- (R) Có thể bạn của cô đang ở đó.

Hướng mà Roy chỉ là vọng gác không người. Ba người còn lại liền thấy khó hiểu, nơi cao tít kia thì sao có bạn của Eis được.

- (R) Nơi đó cao như thế, hẳn có thể từ đó nhìn được bao quát cả ngôi làng. Tìm bạn cô cũng dễ hơn.

- (A)(gật đầu) Chắc chắn lời của Roy đúng.

Ban lắc đầu, kéo em mình đi trước và thì thầm dặn cậu không được tin người như thế. Eis theo sau với sự giúp đỡ của Roy, dù cô cũng thắc mắc nhưng lại không thể cãi lời Roy, bằng cách nào đó mà anh khiến cô cảm thấy nguy hiểm. Chàng trai thì im lặng, anh biết suy đoán của mình đúng vì Eis và bạn của cô là một quả cam, sợi dây nối giữa họ đều đang hướng về vọng gác cao kia. Đường tới nơi càng ngày càng thưa thớt người, có vẻ nơi này ít khi được chú ý tới chăng? Khi cả bốn leo lên vọng gác, các chàng trai luân phiên bế Eis dù cô liên tục từ chối, mất lúc lâu mới tới được nơi cao nhất.

- Tuyệt thật! Chúng ta thấy được cả ngôi làng luôn nè!

Albus hào hứng nói sau đó kéo tay Ban để chỉ chỉ về những nơi cậu thấy. Từ trên này có thể thấy từng tốp tân binh rải rác khắp nơi, nghe được nho nhỏ màn cãi vã vụn vặt từ các chiến binh và cả bóng dáng thầy Mond ngồi bên khung cửa của tầng lầu nào đó cũng cao không kém chỗ họ đang đứng. Rồi Albus quay sang ngắm cảnh bên ngoài hàng rào bảo vệ, hướng của họ trông ra chính là phía Bắc đầy tuyết.

- (A) Chao ôi, cách nhau có mấy bước mà chỗ bên kia tuyết nhiều quá đi mất! Chỗ chúng ta không có miếng tuyết nào luôn.

- (B) (Nắm lấy vai Albus) Coi chừng ngã!

- (E) Mọi người nhìn kìa, sinh vật gì vậy?

Theo hướng mà Eis nói là hàng sa số những linh hồn màu bạc mờ ảo, có người hiền hòa, có người hung dữ lại có người mang cơ thể không trọn vẹn. Albus thấy thế liền hí hửng vẫy tay thu hút đám linh hồn đó, Ban thì cố để cản em trai, Eis lên tư thế phòng thủ còn Roy chỉ trầm mặc suy nghĩ.

- (R) "Dễ cũng hơn chục quả cam. So với người sống thì liên kết của người chết mờ thật, mờ như của thầy Mond vậy."

- (E) Yuki!

Eis reo lên vui vẻ. Từ trong đám linh hồn, một cô gái bước ra đầy lạnh lùng. Cô ấy đi đến đâu thì các linh hồn dạt ra đến đó. Yuki nhìn lên chỗ của Eis, cột lại mái tóc đen rồi phóng một mạch từ dưới đất lên vọng gác. 

- Yuki! Cậu đây rồi! Đám sinh vật kia có làm cậu bị thương không?

Yuki lắc đầu, nhìn ba chàng trai rồi kéo Eis ra sau lưng ngay khi thấy Roy.

- (Y) Anh định làm gì Eis?

- (R) Bình tĩnh đi cô gái. Cặp đôi quả cam các cô sẽ không bị tôi ép sạch nước đâu.

- (E) (Run lên) Anh là thợ săn à?

- (R) Không. Tổ tiên của tôi có, cha mẹ và tôi không.

- (Y) Làm sao để chúng tôi tin anh?

- (R) Hai người vẫn nhìn thấy tôi bằng bốn con mắt đấy thôi. Mà cô làm cái gì phải cư xử như cây xương rồng thế? Xét theo quan hệ, cô đang bất lịch sự với người lạ. Xét theo tuổi tác thì cô đang hỗn xược đấy, cô bé.

Tình thế càng ngày càng căng thẳng, mãi đến khi Eis lên tiếng mới hòa hoãn.

- (E) Roy à, tôi thay mặt Yuki xin lỗi anh. Chú của cậu ấy từng bị thợ săn giết nên cậu ấy mới hành động như vậy.

- (R) Tôi hiểu cô ấy đau đớn cho chú của mình, Tôi lấy làm tiếc cho chuyện đó! (Khoanh tay) Nhưng tôi không phải hung thủ. Nếu tính theo suy nghĩ của cô ấy thì không phải tôi cũng nên tính sổ chuyện người phía Đông từng đánh phía Tây hơn 400 năm trước sao?

- (A) Tại sao thợ săn lại muốn giết những quả cam vậy?

Albus lên tiếng, phá vỡ sự ngột ngạt từ nãy giờ.

- (R) Có nhiều lý do lắm! Chục năm trước từng có lời đồn mắt của những quả cam có thể dùng cho mục đích cao siêu gì đấy.

- (Y) Hoặc những người lắm tiền muốn mua các quả cam rồi thực hiện những thí nghiệm tàn độc nhằm tìm hiểu về liên kết giữa những nửa quả cam.

- (R) Có tin đồn sẽ có một cặp cam sẽ phá vỡ cân bằng của thế giới. (Nghĩ) "Và một nửa của cặp đó là thầy cố vấn của mình."

- (A) Vô lý như thế mà cũng được sao? Mà năng lực của thợ săn là đánh nhau siêu giỏi phải không ạ?

- (R) Thợ săn không cần nhìn ký hiệu của đối phương cũng biết đối phương có phải con mồi hay không. (chỉ vào cổ tay Albus) Họ nhìn thấy một sợi dây buộc vào đối thủ, như hiện tại trên tay của Albus có một sợi dây sinh mệnh và Ban cũng có. 

- (A) Vậy là anh biết em với Ban liên kết với nhau luôn sao?

- (R) Hiếm có trường hợp thợ săn nhìn được ai liên kết với ai.

- (E) Anh là trường hợp hiếm đó đúng chứ? Anh biết Yuki sẽ đến vọng gác này.

- (R) Ừ, tôi thấy được.

- (B) Kể cả của người chết?

Roy nhìn con người luôn im lặng này trong bất lực, luôn như thế, trong hai nửa quả cam sẽ có một người vượt trội hơn và có một người bao bọc nửa kia của mình hơn.

- (R) Kể cả người chết và kể cả một chết một sống. (Giơ hai tay) Đừng hỏi tôi làm cách nào hay nó như thế nào. Tôi chỉ đơn giản là chuyển màu mắt và thấy được.

- (B) Nếu ai đó móc mắt của cậu thì sao, anh bạn?

- (R) Vậy thì những quả cam như anh em cậu xui xẻo rồi! Khi không thấy đường, bản năng sẽ lên tiếng thôi thúc thợ săn tiến về phía con mồi. Như trận chiến lúc nãy, tôi có hai con mồi. (Giơ một ngón) Lũ xác sống do tôi tự ấn định. (Giơ hai ngón) Những quả cam có trong nhóm mà bản năng thôi thúc tôi lao tới để giết.

- (B) Vậy tôi nên cảm ơn vì cậu còn đủ hai mắt nhỉ?

- (A) Thợ săn ai cũng siêu như anh hết hả, Roy?

- (E) Vậy là thợ săn các anh sinh ra đã biết đánh đấm rồi hả?

Roy chống hai tay lên hông, bất lực mà nhìn sang hai người lạnh lùng kia, họ giữ nửa quả cam của mình kiểu gì thế?

- (R) Kĩ năng chiến đấu của tôi là do được dạy. Cha tôi từng là sát thủ còn mẹ tôi là vệ sĩ. Họ dạy tôi cách để không bị bắt nạt.

- (A)(suy nghĩ) "Anh giết cả nhà người ta luôn còn được ấy chứ."

- (E) Ồ, một tình yêu dễ thương ghê! Chắc là cha anh định giết thân chủ của mẹ anh rồi hai người ghét nhau rồi yêu nhau...

Yuki đỡ trán với màn độc thoại của Eis. 

- (A) Cha mẹ của anh...còn sống không?

- (R) Một người vốn đang ở phía Bắc và người kia thì trên đường lên đó. (Nói với Eis) Ban đầu ông bà ngoại muốn cha tôi gả cho chị em sinh đôi của con gái họ, kết quả là cha tôi ghét thợ săn nên lấy mẹ tôi. Hai người họ ít khi thể hiện tình cảm lắm!

Rồi năm người nhìn nhau, không ai bảo ai mà lặng lẽ xuống gác để đi ăn.

Trong cùng thời điểm đó, tại nơi nghỉ chân, Mond thơ thẩn nhìn ra cửa sổ. Thầy thấy mọi người đang vui vẻ kết bạn, vui vẻ tham quan. Thầy cũng thấy mờ mờ hình ảnh ba đứa học trò cùng hai cô gái xa lạ. Nhìn vào Roy, Mond lại nhớ đến cách anh chiến đấu vài tiếng trước. Nếu là thầy của quá khứ chắc sẽ bị hoảng sợ bởi độ sát ý tỏa ra từ người chàng trai trẻ, nếu Roy sinh ra ở thời kỳ ấy, à không, nếu Roy thù địch với những quả cam như tổ tiên anh thì anh sẽ là ác mộng của tất cả cặp cam trên thế giới.

- Nếu là mình của khi trước, chắc chắn sẽ bảo Sonne giết Roy để đề phòng bất trắc.

Tại thời kỳ đỉnh cao của các thợ săn, Chúa tể đã truy sát đại đa số những kẻ làm hại đến những người như hắn. Thậm chí dưới sự van xin của nửa kia, hắn còn định tận diệt tất cả thợ săn trên thế gian để không còn ai có thể làm hại Mond. Nhưng rồi hắn không làm, dẫu cho Mond có van xin nhưng câu trả lời vẫn là không. Khi ấy Mond cũng muốn ở bên hắn để đi theo con đường người người chán ghét, nhưng Sonne của thầy lại không cho là phải. Hắn nhìn thấy sự lương thiện của đối phương ẩn sâu vỏ bọc sợ hãi mọi thứ, hắn cũng biết liên kết giữa hai người đang trói chặt tương lai của Mond. Vậy nên hắn tiêu hủy mọi chứng cứ, giết bất kỳ ai biết về liên kết của họ và tự tay hủy ký hiệu trên người hắn lẫn Mond.

- Hãy sống tự do như một con người bình thường đi. Chúng ta không giống những quả cam khác, chúng ta không dành cho nhau.

Sonne nói thế với Mond. Từ đó dẫu hắn có làm gì thì luôn không cho phép có Mond trong chiến tuyến của mình, cắt đứt liên lạc với nửa kia. Mãi cho tới khi vị Chúa tể ấy đã tuyệt vọng trong việc tự sát, lúc này hắn tìm đến Mond - một nhà thông thái chuyên cố vấn đủ thứ vấn đề.

- Mond! Hãy giết sinh mạng này đi! Và rồi chúng ta sẽ tự do.

Sau đó thì như cả thế giới đều biết, họ hứa với nhau rồi một người tìm đáp án và một người say giấc. Định mệnh làm sao, ngay khi thầy tìm được giải pháp thì Sonne tỉnh giấc cùng lời tiên tri về cái chết của ai đó khác. Hiển nhiên Sonne không muốn phiền đến Mond bởi hắn đã có hy vọng mới. Còn Mond thì sao?

- Nhìn lũ trẻ kìa! Rồi đây sẽ là đứa nào dính phải cái danh anh hùng đây?

Mond cảm thán, mắt rời cửa sổ để đọc nghiên cứu của mình. Đây là những thông tin thầy tìm được nhờ vào ghi chép truyền từ đời này sang đời khác của các thợ săn. Có một cách để cắt đứt mối quan hệ của một quả cam, cách này đã được Sonne sử dụng và chỉ khiến liên kết của họ mờ đi - như Roy nói.

- Nhưng liên kết mờ là khi một người đã chết còn người kia còn sống. (Mỉm cười) Vì Sonne bất tử nên dù không cắt đứt liên kết thì sớm muộn gì nó cũng sẽ mờ. (Lật sang trang khác) Hoặc một trong hai nửa quả cam đã quá chán ghét và thậm chí muốn giết chết đối phương, khi ấy liên kết sẽ mờ dần đi. 

Mond nhún vai, thầy không ghét Sonne, chưa bao giờ. Đó là người thân, là anh em duy nhất của thầy trên cõi đời này. Dù cho người đó có ra làm sao thì chưa một lần thầy chán ghét người đó và thầy sẽ không vui mà sống tiếp. Mond nhìn tập tài liệu hồi lâu rồi cất vào hành lý.

Một ngày nữa lại đến, nhóm của Roy tụ tập trước cổng làng để tiếp tục lên đường. Vừa rời khỏi cổng thì các linh hồn bạc kia đã ùa tới khiến Roy phải rút dao ra.

- Đừng, Roy! Họ là những nạn nhân đã chết do sự thức tỉnh của Chúa tể. Họ muốn tiễn chúng ta tới biên giới phía Bắc.

Đúng như thầy cố vấn nói, các linh hồn chỉ vây xung quanh mà không chạm tới bất kỳ người sống nào. Qua khẩu hình miệng, Roy đọc được rằng họ đang cảm ơn thầy Mond vì điều gì đó. Khác với chàng trai, các thành viên trẻ khác đều tỏ ra sợ sệt khi nhìn linh hồn ở khoảng cách gần như thế. Đoàn người bước đi trong cơn gió lạnh phát ra từ phía Bắc thổi đến, giữa làn sương sớm cộng thêm các linh hồn bạc, trông cả đoàn tựa những vị thần chết. Rất nhanh tất cả đã đến biên giới giữa hai khu vực, các linh hồn dần dần tan biến sau từng tia nắng ló dạng. Tính từ thời điểm này, bọn họ chính thức tham gia vào trận chiến cuối cùng.

Còn tiếp...


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

GIẤC MƠ TRƯA SỐ 67

MUA ĐỒ Tôi nhớ khi ấy mình đang đứng trước cổng trường, giữa đám đông áo trắng lũ lượt đi vào bên trong. Đó là một khung cảnh được ghép bởi ...