Nửa quả cam
Sáng tinh mơ, một nhóm người trùm kín mít từ đầu đến chân vội vã đi như đang trốn chạy. Họ tiến vào khu rừng lớn, lại băng qua vùng tuyết trắng xóa không thấy điểm dừng. Những người trẻ tuổi không dưới một lần than vãn, nhóm lớn hơn thì im lặng chịu đựng. Đa số nhóm này chẳng ai biết họ đang đi đâu, ừ thì đi lên phía Bắc nhưng theo hướng nào? Đâu thể nói lên phía Bắc là cứ nhắm hướng Bắc mà đi.
- Bằng cách nào mà hai người kia có thể đi nhanh như thế mà không cần bản đồ vậy?
Albus chật vật hỏi, cậu đã chán khung cảnh cứ cây với tuyết này, có cảm giác như họ đang đi trong vòng lặp vĩnh cửu vậy. Ngược lại thầy Mond và Roy thì tỏ ra hứng thú đến lạ kỳ, như thể họ biết phải đi đường nào và sẽ gặp điều gì phía trước.
- (M) Em đang đi về phía Sonne hay về phía Bắc vậy Roy?
- (R) Không khác lắm vì ông ta đã đến phía Bắc rồi. Thầy vẫn còn nhớ đường đi đến đó sao, thưa thầy?
- (M) Mỗi năm thầy lại tự mình đi du ngoạn trong mấy tháng hè. Ngược lại thì em đấy Roy! Chắc em không đi du ngoạn mỗi năm giống thầy đâu nhỉ?
- (R) Trước khi đi học thì em thường cũng cha mẹ đi qua những nơi này. Nhờ Chúa tể mà cảnh vật khá giống như hồi em còn nhỏ. (Cười) Hoang sơ và không một bóng người.
Mond cũng cười và cả hai hình thành một nhóm nhỏ khác với nhóm ủ rũ sau lưng họ.
- Chúng ta sẽ tạm nghỉ 1-2 tiếng để chuẩn bị.
Thầy Mond nói khi tất cả đang ở trong một hang động âm u. Lúc này đã không còn tuyết hay rừng rậm nữa mà chỉ còn hàng tá các hang đá tối om. Phía xa xa mọi người đều nhìn thấy một thành phố bỏ hoang, nơi lý tưởng để nghỉ ngơi hơn hang động này.
- Thầy ơi, sao chúng ta không đến thành phố đó ạ? Trông nó tiện nghi hơn ở đây nhiều.
Albus nói khiến vài người lớn tuổi bật cười nhưng chẳng ai giải thích cho cậu tại sao.
- (B) Nơi đó là thành phố Black Death, trong đấy có những sinh vật gây dịch bệnh. Nó bị phong tỏa cách đây mấy chục năm. Trong sách năm thứ 2 có đề cập tới.
- (A)(lo sợ) Vậy chúng ta có bị lây nhiễm không?
Ban chỉ về phía hàng rào trắng bao quanh thành phố.
- (B) Những hàng rào đó ngăn không cho sinh vật tràn ra hay ai đó xâm nhập vào. Nơi này không thể bị tiêu hủy vì có thể dùng các sinh vật đó làm thuốc trị dịch bệnh do chúng mang lại.
- (A) Chúng ta sẽ phải đi vòng qua nó ạ? Bằng đường nào?
Albus chờ đợi đáp án từ anh trai nhưng đáp lời cậu lại là thầy Mond.
- Con đường để đi vòng qua đã bị hủy do bè lũ của Chúa tể. Chúng ta phải đi vào thành phố. (Vỗ vai Ban) Em nhớ kiến thức rất tốt, cộng 1 điểm cho bài thi giữa kỳ ở môn có liên quan đến địa lý trong năm học này nhé!
Roy khẽ lắc đầu trước sự lạc quan của thầy Mond, hiển nhiên hầu hết mọi người cũng không đặt nặng không khí chiến tranh này cho lắm. Suy cho cùng thì đây giống như một khóa học quân sự đặc biệt cho tất cả mọi người trên khắp thế giới, miễn họ cầm cự và liên tục trốn khỏi bọn tay sai của Chúa tể thì họ sẽ bình an tới khi kết thúc chiến trận. Tất nhiên cũng có thương vong nhưng hoặc do những người đó quá ỷ vào sự cứu giúp của binh sĩ mà không tự phòng vệ hoặc họ xui xẻo đối đầu trực tiếp với Chúa tể. Trong lúc Roy đang cảm thán thì mọi người lại hoang mang lên, họ không nghĩ sẽ phải trực tiếp đi qua thành phố Black Death với số lượng lớn người như thế này.
- Làm sao chúng ta bảo vệ nổi đám nhóc khỏi mấy sinh vật đó?
- Không phải ai cũng xử lý được đám sinh vật đó.
- ...
Những người lớn tuổi nhao nhao lên ý kiến trong khi số nhỏ tuổi còn lại thì lộ vẻ lo lắng đến cùng cực.
- (R) Nào mọi người, đừng bi quan như thế chứ. Những người từ năm 4 đều đã học cách xử lý chuyện này rồi, dù nó hơi lý thuyết và sơ sài.
- Nhưng đó chỉ là học trên sách vở...
- (R) Thì giờ chúng ta thực hành. Điều tồi tệ nhất chỉ có thể là bị bệnh, mà không phải chúng ta có y sĩ lo chuyện này rồi sao?
- Mọi chuyện không đơn giản như những gì cậu đang nói đâu, chàng trai trẻ!
- (R) Quân của Chúa tể có thể đến bất cứ lúc nào! Qua được thành phố là đến bãi đất hoang, chúng ta có thể kiểm tra sức khỏe mọi người trong vài tiếng, nếu không nguy hiểm thì dựng trại ở đó cũng được. Nếu mọi người còn lo lắng thì đi khỏi bãi đất kia chừng trăm bước là tới khu an toàn thuộc phía Đông, thủ lĩnh ở đó dư sức có trang thiết bị để giúp chúng ta, chúng ta có thể ở đó lâu hơn dự tính vài ngày.
Tiếng ồn ào dần lắng xuống sau một tràng của Roy. Một số ít nói xấu anh, một số ngạc nhiên trước sự bình tĩnh và số khác đang phản bác nho nhỏ. Tới lúc này thầy Mond mới lên tiếng.
- Roy nói không sai. Đây là chiến tranh, nhiệm vụ của chúng ta là đến phía Bắc. Chúng ta đến đó không chỉ đánh nhau với Chúa tể mà còn vì người đó hứa sẽ không động đến mọi người chừng nào tôi còn ở đây.
Vị Chúa tể kia đúng là có hứa như thế, suy cho cùng hắn chỉ muốn chết chứ không còn ý định giết chóc ai. Việc đem tất cả những chiến binh trên khắp thế giới, kể cả tân binh non nớt tới, chỉ vì hắn muốn tìm ra anh hùng trong lời tiên tri. Cho đến khi hắn tìm được người đó thì tất cả những đối tượng còn lại sẽ được tự do rời khỏi phía Bắc.
- (M) Chúng ta chia thành các nhóm nhỏ để hành động nhé! Mỗi nhóm sẽ có một y sĩ hoặc dược sư bảo vệ cả nhóm di chuyển, một hoặc hai người hỗ trợ và từ năm tới sáu bạn nhỏ. Được chứ?
- (R) Em sẽ vào vị trí hỗ trợ cho nhóm đầu tiên. Khi đến bãi đất trống có thể sẽ gặp thú dữ nên hãy để em đi trước và bảo vệ mọi người.
- (M) Tinh thần tốt đấy, Roy! Vậy thầy sẽ là nhóm cuối cùng để hỗ trợ các nhóm đi trước nhé.
Lần này không ai cãi lời của thầy Mond, họ gần như tin tưởng tuyệt đối vào người đã phong ấn Chúa tể.
Nhóm đầu tiên của Roy tiến vào thành phố. Y sĩ nhẹ nhàng mở hàng rào bảo vệ, lập tức mùi thối rữa xông thẳng vào mũi tất cả bọn họ.
- Đeo khẩu trang cho kĩ nha mọi người! Các sinh vật này ngoài truyền bệnh qua đường hô hấp còn có thể truyền qua tiếp xúc nên hãy dùng lọ dung dịch mỗi khi mọi người vô tình chạm phải chúng.
Người phụ nữ dặn dò khi đang đẩy lùi bọn sinh vật đang ồ ạt lao ra như kiến. Lũ sinh vật ấy quả thực mang hình dạng phong phú từ những con dẹp lép có nhiều chân, con đen nhẻm đến những con trông như muỗi phiên bản khổng lồ. Dọc đường họ đi, đầu lâu và xương của người cùng thú vật rải rác đến rợn người. Trước cảnh tượng này, vài tân binh đứng hình hoặc thậm chí là chùn bước. Mỗi lúc có người như vậy thì Roy lại nắm tay họ mà kéo nhẹ để không làm trễ tiến độ, dần dần tất cả đều tin tưởng anh hơn trước. Hiện tại họ còn vài bước nữa là tới bãi đất trống, phía sau họ cũng xuất hiện những nhóm khác đang từ từ đi tới.
- Chúng ta qua rồi! Mọi người xếp thành hàng để tôi kiểm tra cho nhé.
Y sĩ nói khi thấy mọi người đã thả lỏng tâm trạng. Tất cả đều nghe lời cô mà xếp thành hàng chờ được kiểm tra, các nhóm đến sau cũng nhanh chóng gia nhập dòng người đang xếp hàng. Roy tất nhiên được kiểm tra trước dù người anh đã ướt sũng dung dịch kháng sinh vật. Xong xuôi thì anh đứng thành tư thế phòng thủ, mắt quan sát xung quanh đầy cảnh giác. Suốt cả quá trình không có biến cố gì đáng kể trừ việc Albus xuất hiện với tình trạng được Ban xách trên vai do cậu quá sợ hãi. Cuối cùng thì nhóm của thầy Mond cũng thuận lợi qua bãi đất trống, lúc bấy giờ cả đoàn có tám người bị dính dịch bệnh, tuy chưa nghiêm trọng nhưng cần xử lý ngay lập tức.
- Thầy Mond, trường hợp của ba em này đang trở nên nguy cấp. Thầy xử lý giúp chúng tôi với!
Y sĩ đi cùng nhóm với Roy lo lắng nói, cô chỉ tay về phía ba tân binh đang nằm chật vật, hai người nổi mụn nước còn một người thì run cầm cập; thấy vậy thầy lập tức đến chữa trị. Hiện trường bây giờ có chút hỗn loạn, các y sĩ cùng dược sư thì đau đầu với bệnh nhân, đa số tân binh sau khi đi qua thành phố liền bị sang chấn tâm lý dẫn đến hoang mang tập thể khiến các giáo viên đi cùng phải an ủi liên tục. Cũng trong thời điểm đó, ngoài Roy ra thì có thêm vài vị chiến binh lớn tuổi cũng tụ lại nói chuyện.
- Ta nói này, Mond có kể ta nghe về nhóc. Thế cái gì khiến nhóc chọn ngành học hiện tại vậy hả? Sao không vào quân đội? Ta thấy nhóc có gan ra chiến trường là khá đấy!
- Ồi, thằng nhóc này chỉ được cái bình tĩnh...
- Này, bọn tân binh trong chỗ chúng ta mà được như nhóc này thì mừng rớt cả nước mắt rồi đấy!
Và rồi hai người đó cãi nhau còn những người kia thì can ngăn. Roy chỉ nhìn họ với ý định không lên tiếng.
- Có địch!
Bất ngờ chàng trai la lên khiến mọi người giật mình. Theo hướng nhìn của anh là hơn hai mươi tên lâu la của Chúa tể đang tới đây với tốc độ đáng sợ. Tất cả đám đó đều mặc áo chùng sẫm màu, mặt bị che khuất sâu trong nón của áo chùng.
- Hẳn chúng là đám sót lại từ cái hồi Chúa tể tỉnh giấc.
- Mọi người bình tĩnh! Đám này chỉ nhiều thôi chứ không khó đối phó.
- Mond, tập trung chữa trị mấy đứa nhỏ đi!
Các chiến binh lên tiếng dặn dò rồi xông lên nghênh đón kẻ địch. Đám tân binh nghe đối thủ không mạnh liền muốn lên thử sức, dĩ nhiên chẳng ai đồng ý cả. Vậy nên cả đám nhóc bắt đầu năn nỉ Mond - người dễ bị mủi lòng trước học trò trong khi hiếm hoi vài đứa - có cả Ban và Roy - không bảo nhau tự động đứng xung quanh chỗ chữa trị để bảo vệ bên trong.
- (M) Được rồi! Thầy chịu thua các em! (Chỉ về phía rừng) Xem ra đám lâu la đã thu hút thú rừng đến đây. Các em chia ra từng nhóm với sự quản lý của giáo viên mà tự vệ nhé! Nhớ không tấn công những con bỏ chạy hay chưa đến gần khu vực của chúng ta.
- (A) Bọn em hứa mà!
Albus vui vẻ reo lên khiến Ban phải nhíu mày rồi rời đội hình để bảo vệ em trai mình. Trận chiến diễn ra không mấy cam go, đám lâu la đều yếu thế trước các chiến binh, đám thú rừng thì không gây thương tích nặng gì cho tân binh, việc chữa trị cũng gần như hoàn thành. Mọi thứ êm xuôi quá lại khiến Roy nghi ngờ.
- (R) Những kẻ địch đều không mạnh nhưng nãy giờ mọi người chiến đấu cũng lâu rồi.
- (M)(vừa làm vừa hỏi) Ý em là chúng đang câu thời gian à?
Thầy vừa dứt lời thì từ phía thành phố đã nghe tiếng bước chân của một nhóm bè lũ khác; bằng cách nào đó mà mọi bước chúng đi, đám sinh vật đều tản ra đầy sợ hãi. Dẫn đầu là một gã mang làn da không chút sức sống, đôi mắt thâm quầng trũng sâu vào hốc mắt, miệng thì mím chặt không hé ra lời nào. Phía sau gã gồm những con người trong bộ dạng tả tơi, cơ thể xám xịt còn mắt thì vô hồn.
- (M) Ôi trời, xem ra thầy phải tham chiến rồi! Kẻ cầm đầu là một tay kỳ cựu đấy.
- (R) Đám phía sau có nguy hiểm không thầy?
- (M) Chúng không mạnh nhưng không thể chết trừ khi em chém đúng con mắt thứ ba nằm đâu đó trên người chúng.
- (R) Con mắt thứ ba?
Mond đứng dậy, bước đi về phía cổng thành phố.
- Drei có khả năng tạo ra chủng người bất tử từ đám xác sống của hắn. Chúng có thể độc lập chiến đấu nhưng nếu Drei thua thì chúng cũng chết.
Thầy giải thích xong thì vẫy tay chào đối thủ, vừa hay kẻ đó cũng chào thầy.
- Mọi người, chúng ta giúp thầy Mond thôi nào! Một nhóm ở đây phòng thủ đừng xông lên hết. Một nhóm sẽ cùng tôi kéo dài thời gian chờ các chiến binh tới hỗ trợ.
Sắp xếp xong thì Roy lao đi tiên phong trước, anh dùng những hòn đá nguyên tố để tạo vũ khí mà đánh với đám dị nhân kia. Thấy thế những người khác cũng tiến lên theo, dựa vào những gì đã học ở trường họ dùng hết sức để chiến đấu. Hiển nhiên do còn thiếu kinh nghiệm nên hầu hết những ai không thuộc ngành quân đội đều bị đánh bật.
- Roy à...chúng tôi...
- (R) Đừng cố tiêu diệt chúng! Chúng ta không đụng được con mắt thứ ba của chúng đâu. (Đá một tên ra) Hãy dùng đá nguyên tố, dùng sáng tạo lên nào! Bắn được cứ bắn, đánh được cứ đánh. Tôi yểm trợ cho mọi người.
- Được...anh phải...giúp...
Cứ thế ngoài việc kéo dài thì giờ, Roy còn kiêm luôn giáo viên chỉ dẫn cho bọn tân binh này. Trùng hợp làm sao, đám lâu la bên chỗ các chiến binh cùng đám thú hoang đồng loạt phát điên mà không ngừng tấn công khiến đối thủ của chúng phải chật vật chống trả.
- Roy!
Thầy Mond kêu lên đầy hoảng hốt. Thì ra Drei cũng chỉ đang cầm chân thầy Mond, con át chủ bài chính là đám biến dị nhắm vào nơi chữa trị. Lúc này chúng mới lộ rõ khả năng thật khi đồng loạt mở mắt thứ ba lên và trở nên cường đại.
- Roy, dùng khả năng trong huyết thống của em đi! Nhanh lên nào!
Nghe thấy Mond nói Drei cũng tò mò mà đẩy nhanh tốc độ của đám dị nhân. Lúc này Roy đã chẳng thể làm gì khác ngoài nghe lời cố vấn của mình.
- (R) Mọi người! Lui hết về phòng thủ đi!
- Nhưng...
- (R) Ngay lập tức! Tôi sẽ lo chuyện tấn công cho. Đừng cãi!
Tuy không biết Roy định làm gì nhưng tất cả vẫn từ từ lùi về chỗ chữa trị, dù gì chính thầy Mond đã bảo anh làm thế.
- (thì thầm) Mong là đừng khiến mọi người hoảng sợ.
Ngay khi người cuối cùng trở về chỗ, Roy đưa tay ra sau rồi rút hai con dao găm giấu ở thắt lưng ra. Anh nhắm mắt lại, hít thật sâu rồi cứ thế lao vào cuộc chiến mà không cần thị giác. Trong đầu lúc này chỉ có tiếng gừ gào của đám xác sống, có một đốm sáng thôi thúc anh đi theo nó nhưng anh quyết định lờ đi mà tập trung vào những đốm mờ xung quanh. Theo chuyển động tựa cơn gió, Roy lướt trên mặt đất với đôi dao găm chém chính xác vào từng đốm mờ trong tâm trí, những chuyển động của đối thủ lúc này như tạo cơn sóng đẩy anh ra xa rồi lại hút anh trở về. Ngoài thực tế, quang cảnh mà mọi người thấy lại hết sức vi diệu, Roy - tân binh chưa từng học bất kỳ lớp quân sự nào - hiện tại chiến đấu như một chiến binh thực thụ. Dù nhắm mắt nhưng chàng trai vẫn xác định được mục tiêu và chém cực chuẩn vào điểm yếu của chúng, những màn nhào lộn cùng tránh né của anh trông như đang biểu diễn trong rạp xiếc nếu không kể đến đống chất lỏng bắn ra từ lũ xác sống.
- Trời ạ! Thằng nhóc đó là một thợ săn!
Ai đó kêu lên từ phía của các chiến binh, nhanh chóng người đó đổ mồ hôi lạnh. Cái cách mà Roy xử lý đám xác sống thật tàn nhẫn, không chỉ dừng ở việc hủy con mắt thứ ba của chúng mà anh còn dùng tay không vặn cổ từng con một cho tới khi không thể mới chuyển sang chém nát cơ thể chúng bằng đôi dao găm của mình. Bất chợt Roy mở mắt đầy hoảng hốt, đúng như anh đoán, trước mắt chính là thầy Mond. Suýt chút nữa anh đã chém thầy cố vấn của mình chỉ vì đi theo đốm sáng rực rỡ nhất. Ngược lại thầy không chút lo sợ nào trước lưỡi dao kề ngay giữa hai mắt mình, mới nãy thôi thầy đã bị Drei đẩy mạnh và liền đó là lưỡi dao này.
- (M) Em nên mở mắt Roy! Đừng làm theo bản năng như một chú nai con vậy chứ. (Xoa đầu Roy) Và đừng sợ, em đang bảo vệ mọi người chứ không phải hại họ.
- (R) Vâng!
Roy gật đầu đồng thời cất hai con dao đi. Anh nới lỏng thắt lưng luôn được kéo chặt của mình, từ đó rút ra một sợi roi bằng kim loại đầy gai, mỗi chiếc gai lại có những đường răng cưa khác nhằm tăng sát thương cho kẻ thù. Điểm đáng sợ nằm ở chỗ ngoài đống chiếc gai thì đầu của roi còn gắn móc câu bén nhọn khiến nó thành thứ vũ khí ngập mùi chết chóc.
- Thảo nào thắt lưng của anh ấy lại to như vậy!
Albus trầm trồ trong khi Ban, có lẽ đã biết về thợ săn, nắm lấy vai em mình để tùy thời mà chắn phía trước. Roy cầm một đoạn ngắn trên tay, xoay đoạn dây đó vòng vòng rồi quất vào con xác sống gần nhất, việc này thành công móc được con mắt dư thừa của nó. Hành động cứ thế lặp đi lặp lại, chàng trai gần như tung cơ thể theo chuyển động của sợi dây, hết lơ lửng giữa không trung đến mờ mờ ảnh ảo khi di chuyển giữa các xác sống. Anh luôn giữ khoảng cách nhất định với chúng, những đòn quất ra đều không chiếm quá nửa sợi dây. Nhờ thế mà Roy thành công tìm chính xác và móc được mắt của đối thủ.
- Roy! Giúp một chút với!
Một người trong nơi chữa trị hét lên. Từ lúc nào mà đám thú dữ đã trở nên dày đặc hơn, đối phó với chúng thì không vấn đề gì, chỉ là ngoài thú dữ còn thêm vài xác sống may mắn nên thuận lợi tới gần được khu vực yếu nhất.
- Chết tiệt! Chúng đang tăng tốc!
Roy nói khi mạnh tay quất thẳng sợi dây roi, đòn đó ngoài tưởng tượng lại làm banh xác sinh vật. Tuy nhiên chỉ trong vài giây nó đã tụ lại các bộ phận để hồi sinh, hiển nhiên anh đã không đánh trúng điểm yếu của nó.
- Mọi người lo đám thú dữ đi! Có tôi ở đây!
Chàng trai chạy về phía nơi chữa trị, đối mặt với đám xác sống đang tới gần. Anh cho tay vào thắt lưng, lấy ra thêm một sợi dây roi nữa trông bớt đáng sợ hơn cái trước, thứ này đơn giản là sợi dây da có màu đen tím, thế thôi. Roy vung cả hai sợi lên, hóa ra khi được dùng hết thì chúng dài đến đáng kể.
- Đừng ai tiến vào khu vực tấn công của tôi.
Anh cảnh báo duy nhất một lần rồi vung hai tay quất liên tục vào những sinh vật trước mặt. Cơn mưa roi này so với bão tố cũng không kém cạnh, nó nhanh chóng biến bãi đất thành mớ hỗn độn bởi xác thịt. Tuy nhiên cách của anh chỉ khiến chúng không tới gần, số lượng con bị đánh trúng điểm yếu vẫn còn khá thấp. Rồi anh tiến từng bước lên phía trước, hai tay cũng dần nhanh và linh hoạt hơn; đồng thời chàng trai lẩm bẩm gì đó khó hiểu trong miệng.
- Mọi người, tránh xa Roy ra! Mau, tìm thứ gì che chắn cho bản thân đi!
Thầy Mond nói lớn. Vừa dứt lời thì sợi roi tầm thường của Roy bốc cháy, anh quất vài cái rồi xoắn hai sợi lại với nhau khiến ngọn lửa đổi liên tục từ xanh sang trắng. Lúc này đôi mắt của anh cũng đã không còn màu hổ phách nữa mà đã có thêm sắc đỏ nhàn nhạt. Sợi roi lửa kia được quất như trời giáng xuống xung quanh không phân biệt bạn hay thù, nó tiêu hủy toàn bộ xác sống có mặt tại hiện trường cùng những con thú gần khu chữa trị. "Bùm..." Nơi đó nổ một trận lớn đến vang dội, lực đẩy mà nó tạo khiến đám lâu la cùng những chiến binh xa nơi này cũng phải chao đảo.
Khói dần tản ra để lộ chiến trường chỉ còn mỗi tro bụi, giữa nơi ấy là Roy đang bất động. Mọi người ban đầu vẫn còn e dè nhưng sau mấy phút không thấy chàng trai cử động thì họ bắt đầu lo lắng. Một y sĩ bước tới, mặc kệ mùi khói cùng tử thi xung quanh, ông lo lắng cho anh hùng trẻ này hơn. Ngay khi ông vừa chạm vào, cả cơ thể Roy ngã xuống trong khi mắt vẫn mở to không có tiêu cự.
- Roy!
Tất cả cùng thốt lên rồi vị y sĩ lúc nãy vuốt nhẹ mắt của Roy, thành công giúp anh nhắm mắt lại. Khoảng nửa tiếng sau thì chàng trai tỉnh giấc trên một tấm vải ở chỗ chữa trị, bên ngoài các chiến binh đang tán gẫu, tân binh thì chia sẻ kinh nghiệm thực chiến còn tám bệnh nhân kia hiện tại đã không còn gì phải lo lắng.
- (M) Đừng ngồi dậy nhé!
- (R) Thầy Mond! Đã có chuyện gì xảy ra vậy?
- (M) Em tạo một vụ nổ từ hai sợi roi da, việc này đã tiêu tốn toàn bộ sức lực của em. Hẳn em ít khi dùng tới cách này nhỉ?
- (R) Đây là lần đầu em làm như thế. (Hạ giọng) Em chỉ được thấy ông của mình làm ba bốn lần.
- (M) Ngày trước thợ săn hay dùng cách này để diệt số lượng lớn những quả cam. Thầy từng là nạn nhân của nó nhưng may mà Sonne cứu thầy.
Roy nhìn ra ngoài, bấy giờ mọi người đã nhận ra anh đã tỉnh nhưng không ai vào mà chỉ đứng nhìn đầy tò mò.
- (R) Đối thủ của chúng ta đâu rồi thầy?
- (M) Drei sau khi thấy màn trình diễn của em thì rời đi, đám lâu la cùng thú dữ cũng theo đó mà rút hết. Sau khi Sonne tỉnh giấc thì dọc đường người đó đi sẽ có vài tên thuộc hạ ở lại đóng quân tại vài nơi. Drei là một trong số đó, hắn trú ở đây để đánh bất kỳ ai đi qua khu này.
- (R) Hắn cho rằng em là anh hùng trong lời tiên tri đúng không?
- (M)(mỉm cười) Ồ không, nếu Drei có báo tin cho Sonne thì cũng chỉ nói em là thợ săn thôi. Em còn chưa đủ để được gọi là anh hùng đâu! Thầy cũng mong em không phải, em xứng đáng tận hưởng tương lai phía trước.
- (R) Chuyên em là hậu duệ của thợ săn đã bị lộ, liệu mọi người có ghét em không?
- (M) Với người bình thường thì thợ săn chỉ là đám người cứng đầu. Thế hệ của thầy có thể còn ám ảnh với thợ săn nhưng thế hệ của Albus và Ban thì chưa từng trải qua cảm giác ấy. (Vỗ vai Roy) Nhìn cách chiến đấu của em cũng hiểu em không chọn đi theo con đường của tổ tiên.
- (R) Nhỡ ai đó ghét em thì sao ạ?
- (M) Không ai ở đây ghét em cả. Nếu có thì thầy sẽ giúp em. Mà em cũng biết trên đời này vẫn còn nhiều thợ săn còn tồn tại đúng chứ? Sonne chỉ giết và nguyền rủa những ai đi theo con đường cũ, ai không đụng chạm tới các quả cam đều an toàn.
Roy gật đầu, im lặng suy nghĩ. Anh đoán chuyện những thợ săn thề không truy sát các quả cam được tha thứ là nhờ thầy Mond van xin Chúa tể.
- À, thầy phải cảnh báo em. Mấy người chiến binh kia rất nóng lòng lôi em vào quân đội sau màn trình diễn vừa rồi đấy!
Roy nhìn về phía các chiến binh, ánh mắt của họ hướng về anh là đang đánh giá con mồi.
- (R) Họ đâu thể ép em được. Thầy sẽ bảo vệ em khỏi họ mà phải không?
- (M)(bật cười) Nghỉ ngơi đi!



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét