Thứ Hai, 17 tháng 2, 2020

GIẤC MƠ SỐ 3

CHUYẾN ĐI KÌ LẠ

Tôi đã có một chuyến đi kì lạ và ngộ nghĩnh trên chiếc xe đạp điện cũ của mình. Không rõ khi đó bản thân đang ở đâu, chỉ có tôi trên con đường nhựa và xung quanh là hàng cây xanh trải dài tới cuối chân trời. Theo những gì vẫn còn nhớ, tôi đã đi ngang qua ngôi trường cấp 3 của mình, trước cổng có hai chú bảo vệ từng làm việc ở trường THCS, một người cao, già nua và một người thấp, tròn trĩnh. Người cao giơ tấm bảng với nội dung bằng neon rực rỡ lên cao còn người kia thì cầm thứ gì đó như hộp điều khiển. Không rõ họ muốn cho tôi xem gì vì khi ấy tốc độ xe khá nhanh, hình ảnh hai người đàn ông cùng ngôi trường chỉ xẹt qua tôi trong tích tắc. 

 wide road towards mountain during daytime

Tôi đi thêm một lúc thì gặp cây cầu nhỏ, rất hẹp bắt qua khúc sông không lớn. Quang cảnh xung quanh đã thay đổi từ lúc nào, giờ tôi đang ở vùng miền quê sông nước hẻo lánh. Bằng cách nhiệm màu nào đó tôi qua được cây cầu mà chẳng gặp trở ngại gì. Xe lại lăn bánh, đèn báo hiệu gần hết điện đã bật sáng, tôi cứ tiến thẳng về phía trước trong tâm trạng lo âu phải đạp bộ về. Nhanh chóng trước mắt tôi hiện lên căn chòi nhỏ xinh xinh bằng lá, sau căn chòi là một bến đò vắng khách. Ông lái đò nhìn thấy tôi vội mời đi đò của ông, tôi mỉm cười từ chối vì muốn trở về. Lạ lùng thay con đường tôi mới đi giờ bị biến đổi đến lạ mắt và theo ông lái đò thì chỉ có dùng đò mới về được lại thành phố. 

docked gray wooden boat across the brown island

Tôi lưỡng lự khá lâu rồi xách nguyên chiếc xe đạp điện  xuống cái thuyền gỗ của ông lão, quyết định trao niềm tin nơi người đàn ông mới gặp này. Thuyền dần dần rời khỏi bờ, tôi đứng nhìn ông, tay vẫn xách chiếc xe. Vài lần tôi đã ngỡ mình bị hoa mắt vì người lái đò lúc thì tóc tai đầy đủ lúc khác thì trơ trọi mái đầu bóng lưỡng. Nhưng rất nhanh tôi đã bị thứ khác thu hút sự chú ý, con thuyền đang chìm dần và tôi chỉ có thể trơ mắt nhìn cho tới khi bản thân chỉ còn đầu là ngoài mặt nước. Lúc bấy giờ tôi ra sức vùng vẫy trong tuyệt vọng, sau khi lấy lại quyền kiểm soát bản thân, bỗng nỗi sợ đang hiện hữu chợt biến mất đầy bí ẩn, tôi bình tĩnh giữa con sông sâu không thấy đáy. Tôi ngoi lên mặt nước, cố kêu gọi sự trợ giúp, lập tức ông lái đò xuất hiện, lôi tôi lên rồi vụt mất tay tôi trong chốc lát. Chúng tôi cứ giằng co với nước được vài phút thì tôi buông hẳn tay ông lão ra và để mặc cơ thể trôi lềnh bềnh trong nước. Không phải tôi bỏ cuộc đâu, chỉ là lấy lại bình tĩnh thôi! Cố đạp chân mình, tôi lại ngoi lên để lấy không khí, sau chút cố gắng thì tạm thời tôi đã an toàn. 

man swimming on body of water


Bấy giờ tôi đã hoàn toàn quên đi phương tiện lẫn tư trang của mình mà chỉ tập trung tìm kiếm đất liền. Nổi được chưa bao lâu thì tôi lại chìm, kì lạ là lần này chân tôi có thể chạm được tới đáy, mực nước chỉ nằm ở mức ngang cổ mà thôi. Tôi cứ ngâm mãi dưới nước, không bơi đi đâu mà cũng không có ý định sẽ lên bờ. Lúc này tôi triệt để quên luôn ông lái đò (tội ông!); kể từ lúc buông tay, chúng tôi đã không còn nhìn thấy nhau nữa. Tôi trôi về phía bờ và ngửa cổ lên nói chuyện cùng vợ ông lão, bà ấy cũng quên luôn chồng mình lẫn chiếc thuyền của hai vợ chồng. Được một lúc, tôi bấu lấy cây cột bên chòi rồi leo lên đất liền, ở dưới của tôi cứ mát mát đầy lạ lùng (tôi không đấm dài nhá!). Bỗng đùng cái tôi trở về nhà, chẳng ai nhận ra sự ướt sũng của tôi hay chiếc xe đạp điện đang ở đâu hết, tôi kể lại cho họ nghe mọi thứ thì chẳng ai chịu tin tôi cả, không một ai. Giữa lúc bất lực ấy, chuông đồng hồ chợt rao lên inh ỏi, báo hiệu ngày mới đến và giấc mộng đã tàn. 

Theo mọi người giấc mơ này có ý nghĩa gì không nhỉ? Hãy chia sẻ suy nghĩ của mọi người với tôi nhé!



2 nhận xét:

  1. "Lạ lùng thay con đường tôi mới đi giờ bị biến đổi đến lạ mắt và theo ông lái đò thì chỉ có dùng đò mới về được lại thành phố." ông láy đò chắc chắn là 1 người từng bị chị gu gồ lừa dẫn đường đến con sông này, và muốn đến nơi(thành phố) phải qua sông nhưng ở đây lại k có cầu, khó khăn ép con người ta phải suy nghĩ nên star up người lái đò đã đc vạch ra và ông độc quyền lái đò con sông này rồi đấy bà :v(thuyết âm mưu)."Tôi lưỡng lự khá lâu rồi xách nguyên chiếc xe đạp điện xuống cái thuyền gỗ của ông lão" oh my god lực sĩ :v. "kì lạ là lần này chân tôi có thể chạm được tới đáy, mực nước chỉ nằm ở mức ngang cổ mà thôi." bà đạp lên đầu ông lái đò đấy chứ đâu ra mực nước ngang cổ( đen cho ông chở nhầm khách :( ). Qua câu chuyện trên ta rút ra bài học làm người tốt cũng khó, giúp những người từng có hoàn cành như minh(đi lạc) lại bị người đá đạp lên và phá luôn cả chiếc đò thứ duy nhất để mưu sinh, Tội ông :((

    Trả lờiXóa
  2. Giấc mơ này tình huống tuy đơn giản nhưng lại tràn đầy bất ngờ và cũng không kém phần hài hước. Tui thích nhất là 2 tình tiết: tình tiết thứ nhất là vụ nhân vật chính xách nguyên chiếc xe đạp điện xuống cái thuyền của ông lão và tình tiết còn lại là vụ bà lão quên luôn chính chồng mình cũng như chiếc thuyền của hai vợ chồng.

    Trả lờiXóa

GIẤC MƠ TRƯA SỐ 67

MUA ĐỒ Tôi nhớ khi ấy mình đang đứng trước cổng trường, giữa đám đông áo trắng lũ lượt đi vào bên trong. Đó là một khung cảnh được ghép bởi ...