Thứ Bảy, 1 tháng 2, 2020

GIẤC MƠ SỐ 1

TÔI ĐÃ MƠ TỈNH!

Khi tôi mở mắt ra, tầm nhìn chỉ được 1/2 so với bình thường. Bao quanh tôi là phòng ngủ với chiếc mùng màu xanh lá mờ ảo. Tôi nằm yên, tỉnh táo và có cố thế nào cũng không ngủ được. Thế là tôi với lấy chiếc điện thoại gần đó để bấm linh tinh, mọi thứ khá ổn cho tới khi tôi nhận ra điện thoại mà tôi đang dùng là của em trai, điều gì khiến tôi có thể nhầm lẫn hai vật vốn khác nhau từng chi tiết được nhỉ? Bên tai tôi chợt vang lên tiếng cha nói gì đó như: "Trời đang mưa to!", liền đó có người đi tới chỗ tôi. Tôi vội cất điện thoại rồi nhận ra người xuất hiện là em tôi. Tôi trả điện thoại lại cho nó và nhanh chóng rơi vào vô thức trong vài giây. 

black sailing boat digital wallpaper

Quang cảnh thay đổi, trước mắt tôi là ngôi trường nhỏ xinh xắn mà trong đầu tôi mặc định là trường cấp 3. Có vẻ lúc này đang chào cờ bởi mọi người đã đứng thành từng tốp nhỏ theo lớp. Lớp của tôi (tôi tự cho là thế) đang đứng bên trái sân cờ, đối diện dãy lớp học. Nhanh chóng tôi nhận ra những khuôn mặt cũ, một số của năm cấp 3, một số của cấp 2 và vài người không rõ tên. Họ mặc trang phục quân đội với màu rằn ri, màu xanh lục, xanh bạc..., lớp trưởng cấp 2 của tôi thì mặc đồng phục nhưng lại không có bảng tên hay logo gì cả. Bỗng gần hết lớp chạy lên sân cờ làm gì đó có lẽ là nhiệm vụ của mỗi lớp mỗi tuần. Chỗ tôi đang đứng chỉ còn vài người mặc đồng phục y như bạn lớp trưởng. Tôi nhìn phía đầu hàng, tại đấy có hai người bạn thân cũ năm cấp 3 của tôi đang nhìn lại, khi ấy tôi chỉ muốn chạy về phía đó để ôm họ vì ở hiện tại chúng tôi đã không còn bên cạnh nhau nữa, ba đứa 3 ngành học, hai đứa kia thậm chí còn nghỉ chơi nhau hồi lớp 12. Cạnh hai người bạn của tôi là một cô gái cùng lớp năm cấp 3, cô ấy chạy về phía tôi rồi nắm tay tôi. Lúc bấy giờ tôi mới nhận ra là mình đang mơ và cố gắng để không tỉnh giấc. Cô gái bên cạnh tôi hô lên: "Giàn hàng ngang!" và tất cả làm như cô ấy nói, chúng tôi đối mặt với dãy lớp học trong buổi chào cờ. Sau khi giàn hàng thì bọn tôi ngồi xuống, tự nhiên tôi lại không muốn mơ nữa. Thế là nhanh như cơn gió mọi thứ đều nhòe đi, tôi ngồi bệt trên đất, ôm mặt nức nở, tôi tiếc giấc mơ này.



Khung cảnh lại thay đổi, tôi trở về với căn phòng cũ nhưng lần này là đang nằm gần cửa ra vào. Bấy giờ thì mắt tôi gần như chỉ mở được 1/4 so với bình thường, cảm giác như mí mắt có thể sụp đổ bất cứ lúc nào vậy. Cạnh cánh cửa giả gỗ trong phòng tôi là hai cái khẩu trang vải (tôi cũng không rõ tại sao chúng ở đó) bất ngờ cái ngoài cùng di chuyển và tôi biết có con gián dưới đó. Theo phản xạ tôi giơ tay đập thứ trước mặt, xui xẻo thay có lẽ tôi đã trượt. Rồi trong đầu tôi bừng lên một sự thật, tôi thực chất vẫn chưa tỉnh mà vẫn đang trong giấc mơ. Tôi cố mọi cách để tỉnh dậy trong vô vọng mà không được. May mắn, điều gì đó đã giúp tôi, tôi gục đầu một cái và tỉnh giấc. Trong suốt quá trình mơ cho tới lúc tỉnh giấc, đầu óc tôi luôn ngột ngạt như bị thiếu oxi, cảm giác nghèn nghẹn khó chịu. 

Theo mọi người giấc mơ này có ý nghĩa gì không nhỉ? Hãy chia sẻ suy nghĩ của mọi người với tôi nhé!

3 nhận xét:

  1. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

    Trả lờiXóa
  2. Thực sự mà nói thì theo tôi những kỉ niệm thời c3 là đáng nhớ nhất. Những năm ấy tôi tìm được những người bạn đúng nghĩa, nên giờ mỗi khi đọc đc 1 mẫu chuyện có liên quan đến những năm tháng ấy thì trong lòng bỗng có 1 chút tiếc nuối vì có dù nó đã rất tuyệt vời rồi nhưng vẫn k đủ. Đại học từng là ước mơ của tôi nhưng khi lên đại học đc hoàn thành ước mơ những năm cấp 3 và nhận ra ở đây tôi chỉ thấy nỗi buồn, bạn tôi giờ k còn chung đường với tôi nữa.

    Trả lờiXóa
  3. Giấc mơ của bà làm cho tôi nhớ về thời học sinh ghê, nhất là thời điểm học cấp 3. Đó là thời điểm mà tụi mình vẫn còn ngây ngô, thời điểm mà nghề nghiệp trong tương lai vẫn chỉ là những thứ xa vời. Cảm xúc thật là khó tả, vui buồn lẫn lộn, vui là vì thật may khi tôi đã có nhiều kỷ niệm đẹp cùng vs bạn bè của tôi trong khoảng thời gian học cấp 3 và buồn là vì tôi và bạn bè tôi đã chia xa, từng đứa đều học ngành khác nhau và thậm chí là khác trường nữa, thật sự quá khó để có thể gặp mặt và chơi thân vs nhau như lúc đầu.

    Trả lờiXóa

GIẤC MƠ TRƯA SỐ 67

MUA ĐỒ Tôi nhớ khi ấy mình đang đứng trước cổng trường, giữa đám đông áo trắng lũ lượt đi vào bên trong. Đó là một khung cảnh được ghép bởi ...