Thứ Bảy, 8 tháng 2, 2020

GIẤC MƠ SỐ 2

HÀNH TRÌNH TẨU THOÁT XUYÊN KHÔNG GIAN


Tôi đã có một cuộc tẩu thoát vô cùng lì kì và hồi hộp. Khởi đầu của mọi thứ là tại địa điểm nào đó rất quen thuộc với ánh sáng vàng bao phủ, phân nửa khung cảnh là căn phòng trắng chẳng có gì ngoài cánh cửa gỗ, phần còn lại thì đầy đất đá như hang động với chính giữa nổi bật một cái lồng sắt. Bên trong lồng có hai người, một chị gái xinh đẹp và bác tiến sĩ mặc trang phục thám hiểm. Họ có vẻ không để ý tới tôi, hiện đang đứng ngoài lồng, mà loay hoay tìm kiếm gì đó. Chợt từ đâu xuất hiện con khủng long bạo chúa với hàm răng sắc nhọn cùng cơ thể to lớn. Do không kịp chạy vào lồng để trốn nên tôi đành phải giả chết, nằm tựa lên bức tường sau lưng, đầu gục xuống. Con khủng long tiến lại phía tôi, phà hơi thở chết chóc và đùa nghịch với đầu tôi bằng cách nghiêng nó qua lại. Sau cùng, có thể đã chán chê, nó há cái miệng đỏ máu ra rồi cắn nhẹ lên tôi. Tiếp đến, con khủng long bỏ qua tôi để lượn lờ bên cái lồng sắt, lúc này thì hai người kia đã nhận ra sự tồn tại của tôi. Bác tiến sĩ khẽ kêu tôi, người vẫn bình an sau cú cắn sương sương của con khủng long, ông chỉ về phía gần đó ý bảo hãy lấy thứ đó đi. Tôi liếc sang hướng ông chỉ, cách tôi vài cm có một khối đá hình vuông với cơ mang những chữ số kì lạ. Tôi nhìn chăm chăm con khủng long, nhẹ nhàng nhích tới chỗ phiến đá, quá trình như dài cả thế kỉ. Rồi nhanh như chớp tôi vồ lấy phiến đá và lăn vào lồng, sau lưng tôi, con khủng long xông tới hòng xé xác con mồi. Ngay khi tôi vừa vào lồng thì răng con thú cũng cắm vào lối ra, nó điên cuồng cắn và đạp tới tấp vào lồng khiến thứ đang bảo vệ chúng tôi trở nên méo dần theo thời gian. Tôi đưa phiến đá cho bác tiến sĩ, cầu xin ông hãy nghĩ cách cứu tất cả. Chị gái mỉm cười, đặt tay lên vai tôi để trấn an rồi đi về phía khung lồng sắt, tại đó chị nhắm mắt lại và cất giọng hát lên. Đó quả là thứ âm thanh tuyệt nhất tôi từng nghe, vừa dịu dàng vừa ấm áp. Cả tôi và con khủng long đều bị giọng hát ấy mê hoặc tới mức bất động, mãi cho tới khi bác tiến sĩ lay mạnh tôi mới dứt được âm thanh này. Trên tay ông là phiến đá to hơn, bao gồm những mảnh nhỏ y như cái tôi vừa mang vào. Ông nắm tay tôi và cả ba lặng lẽ đi khỏi căn phòng qua cánh cửa gỗ trong khi con khủng long còn say giấc. Cánh cửa dẫn chúng tôi đến dãy hành lang dài vô tận, tại đó tôi gặp một ảo giác bí ẩn, trong ảo ảnh tôi lại trải qua sự kiện kia nhưng mọi thứ suôn sẻ hơn và dường như chúng tôi còn một thành viên nữa.


brown dinosaur beside tree


Khung cảnh thay đổi, chúng tôi chạy vào một cái nhà tắm rất lớn, vô cùng sang trọng với tường ốp gạch hoa màu xanh ngọc bích, sàn màu ngà và các vật dụng thì bằng sứ đắt tiền. Đoàn chúng tôi không còn ba, bốn người nữa mà giờ là cả tốp sáu, bảy thanh thiếu niên trẻ tuổi, có vẻ chúng tôi đang trốn thứ gì đó. Lần này tôi phụ trách canh cửa; áp sát người trên tấm kính một chiều, tôi hồi hộp quan sát diễn biến bên ngoài trong khi những bạn thì tìm lối ra. Qua lớp kính thủy tinh màu xanh rêu, tôi thấy ngoài kia có năm,sáu người phụ nữ mặc sườn xám đầy quý tộc đang thưởng trà và trò chuyện với nhau, có vẻ họ không biết sự tồn tại của những kẻ đột nhập. Từ sau lưng người phụ nữ phía đối diện, một cô bé người hầu bước tới gần chúng tôi rồi rẽ sang căn phòng bên cạnh; tôi nhìn sang bức tường bên trái mình, thật kì diệu, nó đã trở nên trong suốt và tôi có thể thấy từng cử động khi pha trà của người bên kia bức tường. Bỗng ngoài kia vang lên tiếng ầm ĩ, một toán đàn ông ùa ra, đòi khám xét để bắt chúng tôi. Tôi quay về đằng sau cảnh báo, lúc này sau lưng tôi không còn là nhà tắm mà thay bằng nhà kho lớn đầy bụi. Các bạn giờ mặc y phục người hầu, chạy tán loạn tìm kiếm sự trợ giúp. Chẳng ai đáp lại lời họ, ngoài kia đám đàn ông cũng gần tới chỗ chúng tôi. Chợt tiếng ai đó vang lên, đi theo tiếng gọi tôi phát hiện một thông đạo nhỏ với những người đang đứng vẫy tay gọi. Chỉ kịp báo động vài câu tôi đã bị kéo vào thông đạo ấy, suốt quãng đường là mảng đen tối vây lấy mọi thứ, tay tôi được ai đó dắt đi và sau lưng vang tiếng người la hét. 


person holding kettle

Đi được khá lâu cũng thấy lại ánh sáng, ngoài thông đạo có bà lão vẫy tay gọi rồi bảo hãy chạy về bên trái. Tôi làm theo lời bà nhưng rồi chạy ngược lại chỉ để hỏi bên trái là bên nào. Lúc quay lại đã có thêm chị gái vừa chạy ra, không nói tiếng nào chị kéo tay tôi và cùng chạy. Con đường dưới được trán xi măng màu xám tro nóng hổi, bên trái kéo dài những bức tường vàng còn bên phải là nhà dân. Chúng tôi chạy bằng chân không, phía sau có mấy người đàn ông dí theo. Bỗng tính trẻ con trong tôi trỗi dậy, tôi chạy ù vào những vũng nước lớn và la hét dọa cho bầy vịt ngỗng trước mắt chạy tán loạn. Cảm giác khi ấy vừa vui vừa sợ. Đột nhiên chuông đồng hồ reo lên inh ỏi, tôi bật dậy với sự nuối tiếc. Tôi tự hỏi nếu không có cái đồng hồ thì tôi sẽ đi tới những đâu nữa nhỉ?

Theo mọi người giấc mơ này có ý nghĩa gì không nhỉ? Hãy chia sẻ suy nghĩ của mọi người với tôi nhé!
   

3 nhận xét:

  1. Những đoạn đầu tôi cứ tưởng bạn lạc vào công viên kỷ jura k ấy, nhưng khi đọc đoạn "Sau cùng, có thể đã chán chê, nó há cái miệng đỏ máu ra rồi cắn nhẹ lên tôi." tôi lại nghĩ chắc con khủng long này trong doremon, vì làm gì có con khủng long nào mà cắn nhẹ đâu chứ :v. Đúng như tựa đề bài viết bạn đang ở kỷ jura bỗng chốc đi đến trung quốc thời phong kiến(có vẻ bước nhảy thời gian này hơi dài). Ở phần đầu tiên tôi cứ tưởng mình sẽ đọc đc thể loại truyện giống inception và đúng là vậy inception, nhưng ở phần này là inception với cỗ máy thời gian chứu k phải inception theo tầng như tôi nghĩ.

    Trả lờiXóa
  2. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

    Trả lờiXóa
  3. Giấc mơ của bà thật ly kỳ và hấp dẫn, có những tình huống mà tui không thể nào ngờ trước được. Giấc mơ của bà giống như một bộ phim mà cho dù tui đã xem phần mở đầu, hiểu được cốt truyện rồi nhưng vẫn không thể nào đoán được phần kết. Sự khó đoán trước của giấc mơ này sẽ tạo cho người đọc một cảm giác mới lạ, kích thích sự tò mò cũng như sự mong chờ của họ đối với câu chuyện tiếp theo của tác giả.

    Trả lờiXóa

GIẤC MƠ TRƯA SỐ 67

MUA ĐỒ Tôi nhớ khi ấy mình đang đứng trước cổng trường, giữa đám đông áo trắng lũ lượt đi vào bên trong. Đó là một khung cảnh được ghép bởi ...