HÒN ĐẢO KỲ LẠ (3)
Bronze kéo vị khách của mình đi một mạch xuyên qua ngôi làng, vào sâu trong trung tâm hòn đảo. Tại đó, dưới ánh mặt trời, lấp lánh tòa kiến trúc bằng đá cổ xưa với cửa vào đen ngòm như nuốt trọn bất cứ thứ gì muốn tiến vào trong.
- (B) Nơi đây là chốn linh thiêng của hòn đảo chúng tôi, ngài sẽ không thể tìm thấy bất kỳ một điều ngoại lai nào tại đây cả.
Vừa nói Bronze vừa chậm rãi bước lên các bậc thềm đá lạnh lẽo theo sau là Silver vẫn còn ngoái đầu ra đằng sau.
- (S) Nơi này tách biệt với bên làng thật đó!
- (B) Là do cây cối rậm rạp thôi, nếu chặt bỏ hết thì ngài sẽ thấy, chỉ mất chưa đến 15 phút để đến đây và trở về.
Silver gật đầu và im lặng quan sát tòa kiến trúc. Nơi này có màu chủ đạo là xanh lục sẫm, các chi tiết được chạm khắc vô cùng tinh tế; ngước lên trên, ngay nơi cao nhất nhô ra phần như ban công có lẽ nhìn được cả tàu thuyền ngoài xa. Bước qua hết các bậc thềm, cả hai bất chợt dừng lại, ẩn sau cái đen ngòm ngột ngạt kia là cánh cửa gỗ đóng kín phát ra thoang thoảng mùi thơm dễ chịu.
- (S) Có ai trong đó à?
- (B) Là trưởng làng. Nơi này là chỗ ở của gia đình trưởng làng, họ sẽ chăm sóc nơi đây và chỉ ra ngoài vào các dịp lễ quan trọng.
Vừa nói Bronze vừa gõ mạnh vào cánh cửa.
- (B) Chúng ta phải đợi thôi, hẳn trưởng làng đang ở trên cao chưa xuống kịp.
- (S) Nơi này...có thể ở sao?
- (B) Nên nó mới được gọi là nhà, thưa ngài. Tầng dưới cùng là để thờ các vị thần, các tầng trên dùng để sinh hoạt.
- (S) Trưởng làng sống một mình ở đây có buồn không?
- (B) Ông ấy có một cô con gái nữa, cũng sống khép kín. Các đời trưởng làng đều sẽ như thế, dành trọn đời cho nhà thờ. Nói thật tôi cũng sợ lắm chứ nhưng đành chịu thôi, có lẽ tôi sẽ thử "trốn" các vị thần để về chơi với làng.
- (S) Bronze cũng ở đây?
- (B) Sẽ ở đây, thưa ngài. Tôi là trưởng làng tập sự, sau khi người trong kia về với thần linh thì tôi sẽ thay vị trí của ông ấy. (Vỗ vai Silver) Tôi hiểu ngài thắc mắc điều gì. Ở đây chúng tôi bầu người làm trưởng làng thay vì cha truyền con nối và vị trí này có thể do bất kỳ ai đảm nhận kể cả nữ hoặc cả hai.
- (S) Cả hai?
Bronze không trả lời Silver vì cánh cửa đã mở. Trưởng làng xuất hiện mang theo sự hoài nghi đến từ vị thuyền trưởng. Ông lão này không giống những dân cư trong làng, đầu lão không to, mắt không đen tuyền mà là xanh lá, lão giống như một người ngoại quốc hơn cả chính Silver.
- (S) Xin chào.
- (B) Người này là Jade, trưởng làng của chúng tôi. Rất tiếc nhưng ông ấy mắc vấn đề ở thanh quản nên không nói được. (Vỗ lưng Jade) Được rồi, mọi việc cứ để tôi lo.
Jade nép mình sang một bên, dáng vẻ co ro đầy lạc lõng cùng đôi mắt vô hồn khiến Silver không khỏi suy tưởng đến hình ảnh một linh hồn bơ vơ nơi trần thế.
- (B) Chúng ta không được phép đi lên trên kia nên hãy chỉ ra mắt các vị thần thôi nhé.
Sau cái gật đầu của Silver, họ bắt đầu bước vào khu vực thờ cúng. Đập vào mắt đầu tiên là bức tượng mang đủ loại sắc màu, to lớn cùng uy nghiêm; khuôn mặt của tượng, tùy theo góc nhìn lại hiện ra lúc thì nét nữ tính khi thì nét nam tính. Dưới bức tượng là bia đá khắc với những dòng chữ màu vàng cứng cáp.
- (S) (Lẩm bẩm) Không được để dòng máu bị pha tạp. Không được để linh hồn bị pha tạp. Không vấy bẩn thiên đường bằng kẻ ngoại lai...
- (B) Như ngài thấy đấy, Iris là vị thần cai quản hòn đảo này và Người sẽ không cho phép chúng tôi lên thiên đàng nếu làm vấy bẩn dòng máu mà Người đã ban cho chúng tôi.
Silver cảm thấy bị ai đó áp bức khi đứng trước bức tượng này, đôi mắt của tượng cứ nhìn chăm chăm vào ông đầy đe dọa.
- (S) Mọi người không chỉ thờ một vị thần nhỉ?
Vị thuyền trưởng hỏi, mong rằng Bronze hiểu ý mà kéo ông ra khỏi vị thần này. Thật không hiểu làm sao mà Jade có thể chịu đựng cái nhìn áp lực như thế mỗi ngày cơ chứ.
- (B) Giới thiệu với ngài, thần Cristal - vị thần của sáng tạo.
Sau khi đi khỏi khu vực đầy màu sắc, Bronze dẫn khách đến một nơi phủ đầy pha lê và thủy tinh. Ngay chính giữa nơi ấy là bức tượng cao tầm phân nửa tượng thần Iris, toàn thân trong suốt đến mức nhìn được cả phía sau lưng, khuôn mặt vị thần không thể hiện rõ giới tính, đôi mắt nhắm chặt còn đôi tay thì chìa ra như hứng lấy gì đó.
- (S) Bức tượng này trông còn mới quá!
- (B) Ngài thật tinh mắt! Vị thần này đến với chúng tôi ngay khi đoàn du khách đầu tiên tới. Đêm ấy tất cả chúng tôi đều mơ về Người, Người đến đây để giải phóng đầu óc ngu muội của chúng tôi.
- (S) Vậy thần Cristal khuyến khích mọi người tìm hiểu tri thức dù nó là ngược lại với lời răn của thần Iris sao?
- (B) Phải, thưa ngài. Sau khi thần Cristal giáng thế thì chúng tôi có hai đức tin. Đa số, bao gồm cả tôi, đều thờ cả hai vị thần nhưng vài người chỉ trung thành với duy nhất một vị. (Chỉ về phía Jade đang đứng bất động) Trưởng làng hiện tại thì thờ thần Isris và không thích giao tiếp với người ngoài đảo. (Chỉ xa xôi) Trong làng còn ba bốn người theo thần Cristal, họ chưa bao giờ bước chân vào nhà thờ này cả.
Silver gật đầu, ngắm nhìn bức tượng trong suốt với cảm giác thả lỏng. Sau cùng ông bật ra câu hỏi như chính nó ở tự đáy lòng nhảy ra khỏi ông.
- (S) Tại sao vị thần đầy màu sắc kia lại không chấp nhận sự pha tạp còn vị thần không có lấy một chút sắc thì lại khuyến khích người dân "pha màu" bản thân?
- (B) Cuộc đời có lẽ là thế thưa ngài. Đôi khi ai đó mà ta thấy trước mắt không phải đúng với vẻ bề ngoài của họ. (Thì thầm) Và chẳng ai biết ai mới là thợ săn trong một cuộc truy bắt cả.
- (S) Gì cơ?
- (B) Không gì cả, thưa ngài.
Silver có nghe loáng thoáng câu sau cùng của Bronze nhưng ông lại chẳng kịp hỏi. Bất ngờ từ trên cao nhảy xuống một cô gái, điều này khiến không chỉ hai người mà đến cả Jade cũng trở nên hoảng loạn.
- (B) (Khó chịu) Sage! Đừng có dọa khách của chúng ta!
Sage không để ý tới Bronze mà nhìn chòng chọc vào Silver. Cô gái trông vẫn còn trẻ con, có lẽ chỉ tầm 15 tuổi là cùng. Cô sở hữu khuôn mặt hao hao giống Jade nhưng lại có cái đầu to hơn chút xíu, Silver nghĩ cô bé này giống như sự kết hợp giữa sự ngoại lai từ cha và tính thuần chủng của người dân nơi đây. Đôi mắt ấy không đen tuyền như của Bronze mà dưới ánh mặt trời nó lại có màu lục sẫm.
- (Sa) Ông đến đưa cha đi à? Hay ông muốn đem tôi đi?
Jade, ông lão từ nãy giờ vẫn luôn co mình giờ lao đến chắn giữa con gái và người lạ. Lão giương cái nhìn điên tiết về phía đối phương rồi bế Sage đi lên lầu. Cô bé trong vòng tay cha ngoái nhìn Silver như con nai nhỏ ngây thơ.
- (B) Xin lỗi đã làm ngài hoảng sợ.
Bronze lên tiếng, không giấu được sự bực tức trong giọng nói.
- (S) Không sao. Không sao. (Nhìn lên trên) Cô bé ấy nói thế nghĩa là sao?
- (B) Khác với chúng tôi, Sage muốn rời khỏi hòn đảo. (Lắc đầu) Con bé luôn hỏi như thế với bất kỳ vị khách nào đến đây.
Rồi Bronze bấu lấy vai của Silver.
- (B) Xin ngài hãy quên lời con bé vừa nói đi! Tôi không mong thần Iris sẽ trừng phạt con bé nếu nó rời khỏi đây đâu. Chưa từng có tiền lệ nào trước đây và sau này cũng sẽ không.
Vị thuyền trưởng gật đầu, ông biết ai cũng có đức tin của mình và một số còn sẵn sàng làm tất cả vì niềm tin ấy. Vậy nên dù rất muốn nhưng Silver quyết định không hỏi thêm gì nữa.
Cả hai ở lại nhà thờ thêm vài phút thì thong thả trở về. Vừa xuất hiện thì Maroon đã chạy tới rồi kéo tay Silver.
- (M) Thuyền trưởng! Nguy rồi!
- (S) Có chuyện gì...
- (M) Đánh nhau! Đánh nhau rồi thưa ngài!
Vừa đến đảo ngày đầu đã đánh nhau, Silver hừ một cái rồi theo Maroon chạy đến nơi xảy ra ẩu đả, theo sau là Bronze. Hiện trường bấy giờ thật hỗn loạn, dân làng cùng thủy thủ bên ông phải hợp sức để tách hai người đang đánh nhau kia ra, Sapie đứng một góc la oai oái đến đau cả đầu, Maroon hiện tại đã yên vị sau lưng của Silver.
- (B) (bàng hoàng) Chuyện quái quỷ gì đây?
Bronze lặng người trước cảnh tượng đang thấy, rốt cuộc vì nguyên cớ gì mà hai người kia lại ẩu đả đến mức máu me đầm đìa vẫn chưa chịu dứt nhau ra.
- (S) (quát) Dừng ngay cho tôi!
Tiếng của Silver lớn vô cùng, lập tức khiến hiện trường yên lặng mà quay sang nhìn ông. Vị thuyền trưởng của lúc này trông thật dữ tợn, dù không cầm vũ khí nhưng ông lại khiến người ta bị áp bức tới rùng người. Nhân lúc mọi người bất động vì ngỡ ngàng, Silver bước tới kéo người bên mình ra rồi thả cho rơi bịch xuống chỗ Sapie đang đứng.
- (S) Gray, giải thích đi!
Gray lúc này trông thê thảm hết chỗ nói, cả người nằm bẹp trên đất nhìn về phía thuyền trưởng rồi liếc sang chỗ đối thủ của mình. Rouge, người hướng dẫn của Gray, bê bết máu không nhìn ra được gì ngoài cơ thể còn thở phì phò.
- (G) Đám trẻ con kia đã xúc phạm Sapie. Tôi chịu không được nên đã lên tiếng và chúng tôi xô xát qua lại.
Silver nhìn Sapie khiến cô gái giật mình.
- (Sa) Đám người đó...đám người đó ban đầu chỉ trỏ nói xấu tôi. Rồi ném đá vào tôi nên...nên...
Rouge vốn thoi thóp chợt bật dậy mà lên tiếng.
- (R) Cô ta đã xúc phạm chúng tôi. Cô ta bảo chúng tôi là lũ người hạ đẳng.
Và giờ họ cãi nhau chí chóe. Vị thuyền trưởng hiện tại đã nắm sơ về tình hình; tức là Sapie bị đám con nít chỉ trỏ nên đã mắng chúng rồi lời qua tiếng lại khiến cô xúc phạm người dân dẫn đến bị ném đá, Gray đi qua nhìn thấy nên bảo vệ Sapie và suýt nữa dừng được trận cãi vả nhưng bằng cách vi diệu nào đấy mà thành ra đánh nhau. Silver nhìn Bronze, người này không tức giận mà ngược lại còn tỏ ra hóng hớt mong chờ người đồng hành của mình sẽ xử lí như thế nào.
- (S) (Hắng giọng) Là người của chúng tôi không kiểm soát tốt cảm xúc. Tôi thay mặt họ xin lỗi đến tất cả mọi người và nhất là Rouge.
Một vài thủy thủ toang lên tiếng.
- (S) Chúng ta đến đây không phải để gây sự, tôi sẽ xử lí những ai trong nhóm của Sapie và Gray vì không can ngăn họ. (Nói với Bronze) Thật lòng xin lỗi. Tôi hứa sẽ hỗ trợ trong việc chăm sóc Rouge.
Bronze không đáp mà chỉ nở nụ cười thân thiện. Ngược lại thì Sapie lại chẳng vui chút nào, rõ ràng cô bị xúc phạm nhưng thuyền trưởng lại đi xin lỗi đám người mọi rợ kia. Cơ mà cô lại không thể nói gì được, ngay trước khi kịp mở miệng thì Silver đã lên tiếng.
- (S) Sapie, hôm nay chắc cô mệt rồi. Trở về nghỉ ngơi đi. (Nói với nhóm của Sapie) Hãy đưa cô ấy về phòng, sau chuyện này có lẽ cô ấy cần ở trong đó đến sáng mai mới khỏe được.
Vậy là Sapie bị cấm túc, dù không nói rõ ràng nhưng hầu như ai cũng hiểu được. Cô tiểu thư vội đi đến trước mặt Silver, đôi mắt ngấn lệ định cầu xin nhưng rồi khi thấy sắc mặt của ông thì chỉ đành theo người của mình bỏ đi kèm một tiếng trách móc giữa chừng.
- (Sa) Ngài...
Đợi Sapie đi rồi, vị thuyền trưởng yêu cầu người của mình phụ dọn dẹp mớ hỗn độn, cuối cùng mới nhìn đến Gray.
- (S) Anh làm tôi buồn đấy, Gray! Anh lúc nào cũng nóng nảy cả. (Lắc đầu) Tôi đoán anh nên dành thời gian mà học cách quản lý cảm xúc của mình đi.
Nói rồi ông chỉ ra phía con thuyền, tất cả thủy thủ đồng loạt im bặt.
- (S) Gray, hãy dọn ra ngoài thuyền cho đến khi tôi yêu cầu anh quay trở lại.
Những ai đã từng làm cùng Silver thời gian dài đều biết như thế tức là bị biệt lập khỏi đoàn. Đúng là Gray đã làm mất hòa khí với bên dân làng nhưng như thế này thì quá nặng nề rồi. Tất cả thủy thủ nhìn nhau, ai đó đánh bạo lên tiếng.
- Thuyền trưởng...Gray...
- (G) Tôi sẽ đi dọn đồ.
Gray ngồi dậy, vất vã lê thân mình về phía nhà của họ trong ánh mắt ái ngại từ mọi người. Sau một lúc thì mọi thừ xem như ổn thỏa, Silver im lặng đi dạo xung quanh khu vực chợ như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Bronze đi theo sau ông, cũng im lặng. Người này hài lòng với cách mà vị thuyền trưởng đã làm, mặc dù là nhận lỗi nhưng trong lời của ông chỉ đề cập tới việc hai người kia quá nóng giận chứ không sai trong chuyện gây hấn. Lại nói chuyện trừng phạt đã phần nào xoa dịu người dân, ít nhất họ sẽ không gây khó dễ cho đoàn nữa. Cả hai cứ đi như thế cho tới chiều tà thì chấm dứt chuyến tham quan.
Các bạn thấy sao về câu chuyện? Hẹn gặp mọi người ở phần kế tiếp nhé!

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét