Thứ Hai, 5 tháng 6, 2023

GIẤC MƠ SỐ 56 (2)

 HÒN ĐẢO KỲ LẠ (2)

    Sáng sớm ngày đầu tiên tại một nơi xa lạ luôn là trải nghiệm mà Silver thích nhất, cảm giác như bản thân trở thành ai đó khác và quên đi thân phận thật của mình. Có điều hôm nay lại không như vậy, ngay trước khi có thể hoàn toàn tỉnh giấc thì người đàn ông đã bị réo tên không ngừng nghỉ bởi người của mình.
- "Cứ như đám con nheo nhóc đang gào gọi mẹ!"
    Silver chán nản rời giường, dưới tiếng gọi nghe như cháy nhà tới nơi thì ông vẫn bình thản chuẩn bị áo quần tươm tất. Mất hơn 10 phút để vị thuyền trưởng chịu mở cánh cửa phòng ra, đón chào ông là Sapie đang phồng má tức giận, nhóm thủy thủ trẻ có vẻ bối rối và Maroon đang ăn lấy ăn để ở phòng lớn.
- (Sapie) Silver! Mọi người đã chờ ngài hơn nửa tiếng rồi đó!
    Đám phía sau gật đầu phụ họa theo cô gái khiến Silver trở nên tò mò.
- (Silver) Mọi người chờ tôi để làm gì?
- (Sapie) Mấy người trên đảo muốn nói chuyện với chúng ta.
- (Silver) Và? 
- (Sapie) Họ muốn gặp người đứng đầu trên thuyền của chúng ta. Là ngài đó!
    Vị thuyền trưởng nhướng mày, ông không rõ có chuyện gì mà người dân bản địa nhất định phải gặp ông.
- (Silver) Gray đâu rồi? 
- Anh ta vẫn chưa có dậy.
    Người gần đó nói, một trong số lý do khiến cả đám bối rối là họ sợ sẽ đánh thức Gray dậy. Và Silver đã làm điều đó, ông gõ mạnh cửa phòng người cùng tầng với mình rồi thản nhiên nhìn anh chàng cau có xuất hiện với biểu cảm muốn mắng ai đó nhưng không thể.
- (Silver) Mọi người ăn uống đi. Sau khi nói chuyện với người dân chúng ta sẽ tiến hành đi tham quan nơi này.
    Ông nói xong thì bỏ lại đám người bơ vơ với Gray - hiện tại chỉ muốn nhai đầu mọi người. Trước cửa tòa nhà có ba bốn người dân mang nét mặt tươi cười đang chờ ở bên ngoài, thấy Silver họ liền tiếng tới.
- Chào ngày mới, khách của chúng tôi. Mọi người ngủ ngon chứ?
- (Silver) Chào buổi sáng, mọi người. Có chuyện gì khiến mọi người đến đây vậy?
- Ngài là người đứng đầu con thuyền phải không?
- (Silver) Tôi là thuyền trưởng.
- Như thường lệ chúng tôi sẽ tổ chức tham quan cho du khách mới đến. Tôi là Bronze, người sẽ dẫn dắt mọi người trong chuyến đi. (Chỉ về những người phía sau) Còn đây là những người sẽ hỗ trợ tôi nếu mọi người muốn tách nhóm đi lẻ, hiển nhiên là tôi sẽ đồng hành cùng ngài.
    Silver nói chuyện thêm chốc lát với Bronze rồi trở vào hối thúc mọi người chuẩn bị để bắt đầu hành trình.



   - Vì chúng tôi có những việc khác nhau để làm nên hãy chia thành các nhóm nhỏ mà tham quan hòn đảo.
    Silver nói trong lúc mọi người đang vội vã tập trung trước cửa để gặp Bronze. Vốn ông định để hai ba người ở lại trông nhà nhưng lại bị người hướng dẫn ngăn cản với lí do theo phong tục tiếp khách của nơi này thì tất cả khách đều nên được đi tham quan hòn đảo cùng một lúc. 
- (B) Xin chào mọi người, tôi là Bronze - người sẽ đồng hành cùng mọi người trong ngày hôm nay. Cho phép tôi được biết thêm về mọi người được chứ?
- (G) Các người muốn biết gì về bọn này?
- (B) Một vài thông tin cơ bản như tên để xưng hô, chức vụ của mọi người trong đoàn. Và vì chúng ta sẽ chia nhóm nên chúng tôi cũng muốn biết nhóm chúng ta sẽ có hoạt động gì. (Cười) Chúng tôi mong có thể vừa quảng bá đảo mình vừa không cản trở việc mọi người tìm hiểu về chúng tôi theo cách riêng.
    Silver cảm thấy chuyện giới thiệu này cũng hợp lí, và vì là người có tiếng nói nhất thuyền nên ông sẽ lần lượt giới thiệu từng người trong đoàn của mình. Đầu tiên, ông hướng cánh tay về phía chàng trai to cao vẫn còn đang mơ màng ngái ngủ.
- (S) Đây là Gray, người phụ trách nhóm mua nhu yếu phẩm. (Nói với Gray) Anh biết phải làm gì rồi chứ?
- (G) (Ngáp) Rồi, rồi, nhớ rồi! Giới thiệu người trong nhóm của tôi, mua đồ cho chuyến đi sắp tới, không lãng phí tiền để mua linh tinh.
    Silver nhìn lại Bronze, trong thoáng chốc ông thấy nụ cười của người này trở nên cứng nhắc khi Gray đề cập chuyện sẽ rời khỏi hòn đảo.
- (B) Chúng tôi lấy làm sung sướng khi được giao dịch với mọi người. (Chỉ về người đứng sau lưng) Mong rằng Rouge sẽ có ích. (Nói với Rouge) Hãy dẫn khách đến khu chợ đi nhé!
    Người tên Rough gật đầu, sóng vai cùng Gary để thuận tiện trò chuyện. Vì phải khuân vác đồ nên nhóm này đông nhất trong các nhóm - gần chục người, đa số toàn thủy thủ lớn tuổi. Chờ nhóm đầu tiên đi, Silver tiếp tục.
- (S) Cô gái này tên là Sapie.
    Thế thôi, ông biết cô tiểu thư sẽ muốn tự mình giới thiệu nốt phần còn lại nên chỉ mở lời bằng một câu ngắn gọn.
- (Sa) Ta là người sẽ phụ trách giới thiệu cho các người về sự văn minh của nước chúng ta.
- (S) Là mọi người sẽ giao lưu văn hóa với nhau.
- (B) (Hào hứng) Thật tuyệt! Chúng tôi nóng lòng lắng nghe câu chuyện của mọi người.
- (S) (Nghĩ) "Mong là người dân ở đây đừng khó chịu với thái độ thượng đẳng của Sapie" (Nói) Tôi mong rằng chúng ta có thể tạo được mối quan hệ lâu dài với nhau (thì thầm vào tai Sapie) Chúng ta truyền bá văn minh chứ không phải đồng hóa văn minh, hiểu chứ?
    Sapie lườm ngút Silver tỏ ý mình đã biết rồi bỏ đi, theo sau là ba người khác cùng nhóm. Thấy thế Bronze liền kêu một cô gái tên Teal đi theo sau.
- (B) Cô gái ấy có địa vị như thế nào tại đất nước của ngài vậy?
- (S) Sapie là con của một nhà quý tộc, cô ấy nằm trong số những nhân tài được cử đi trong các chuyến đi lần này. Xin lỗi vì tính trẻ con của...
- (B)(Xua tay) Không đâu thưa ngài, chúng tôi hân hạnh được tiếp đón một người cao quý như thế đến đây.
    Silver khẽ thở phào trong lòng, không phải ai cũng dễ tính như những người dân nơi này. Ông lại tiếp tục với nhóm cuối.
- (S) Những người còn lại sẽ ghi chép về thiên nhiên nơi đây. Mong mọi người đừng thấy phiền, chúng tôi được lệnh phải ghi chép mọi thứ đã diễn ra trong suốt hành trình.
- (B) Ồ, xin cứ tự nhiên. Cho phép chúng tôi được đọc những ghi chép đó được chứ?
- (S) (Nhìn Maroon) Tôi không chắc có ai đọc được tốc ký của Maroon. Cậu ấy sẽ đảm nhận vai trò trưởng nhóm.
    Maroon dường như hiểu ý của vị thuyền trưởng khi cậu nghe câu đầu tiên của ông, cậu lặng lẽ chỉnh lại ngòi bút đồng thời nở một nụ cười nhẹ với nhóm của mình đầy ẩn ý. Nhưng khi nghe đến câu thứ hai thì con người gầy gò kia lại run lên bần bật.
- (M) Ngài thuyền trưởng...ngài...ngài không đi cùng chúng...chúng tôi sao?
- (S) Tôi không giúp được gì cho cậu đâu.
- (B) Ngài thuyền trưởng và tôi sẽ đồng hành cùng nhau hôm nay. Còn nhóm của mọi người sẽ đi cùng Indigo.
    Người được gọi tên bước tới và kéo Maroon đi trong ánh nhìn đáng thương của con người nhỏ bé ấy.


    Chuyến đi vòng quanh hòn đảo cũng không thú vị như Silver từng mong chờ, nơi này ngoại trừ ngôi làng ở rìa ra thì chỗ nào cũng là cây với cối - cảnh mà ngài thuyền trưởng đã thấy hàng chục lần từ những hòn đảo trước đó. 
- (S) Tại sao mọi người không mở rộng vào sâu bên trong? Diện tích đất hoang còn nhiều lắm mà.
- (B) Ở đây dân cư không đông nên chỉ chừng này thôi là đủ cho chúng tôi xây nhà thỏa thích rồi.
- (S) Mọi người nói là đã từng có mấy đoàn thuyền đến đây vậy không ai trong số đó ở lại hay quay lại đảo sao?
- (B) Rất tiếc là không, có lẽ chúng tôi đã không tiếp đón họ chu đáo.
    Khi Bronze nói câu ấy, đôi mắt người này ánh lên gì đó không được thiện chí cho lắm. Và họ lại đi, đi cả buổi sáng chỉ toàn cây với cỏ, lâu lâu thì gặp nhóm khảo sát thì tình cảnh mới có chút đỡ tẻ nhạt. Mỗi lần Silver nhìn thấy Maroon luôn là cảnh cậu đang ghi chép với tốc độ nhanh đến kinh ngạc, miệng thì lầm bẩm bằng đủ thứ tiếng nghe như tiếng ồ ồ của mấy con ong tụ lại. Nếu ai đó chưa từng tiếp xúc với chàng trai trẻ nhìn thấy cảnh này sẽ không tin đây lại là một người luôn luồn cúi trước người khác. Silver hiểu, xuất thân từ nước bị thuộc địa thì phải nhìn sắc mặt cấp trên để sống. Cơ mà cách Maroon thay đổi thái độ khi giao tiếp lại là điều đáng bàn đến; với mỗi người cậu lại vào một vai diễn khác nhau và tất cả đều bị Silver khám phá sau nhiều lần đứng từ xa quan sát. Với Sapie thì cậu là chú cún nghe lời, với Gray thì là đứa nhóc vô hại, với thuyền trưởng sẽ là cậu bé đáng thương. Hiện tại, khi tiếp xúc với Indigo, cậu vào vai kẻ khờ cái gì cũng không biết khiến người hướng dẫn, dù ban đầu kiệm lời, phải ra sức giải thích cặn kẽ mọi thứ cho cậu.
- (S) (Nghĩ) "Maroon biết cách tận dụng sự yếu ớt của bản thân để khai thác thông tin từ kẻ khác." (Cười) "Thằng nhóc này là một con cáo ma mãnh chứ chả hiền lành gì."
    Rồi Silver lại liếc sang Bronze, người này cũng âm thầm quan sát Maroon nhưng thái độ lại như xem xét một món hàng. Hiển nhiên vị thuyền trưởng không vui vì điều đó, ông quyết định dừng mạch suy nghĩ của người bên cạnh bằng cách bỏ tới chỗ của Maroon. Lúc này Indigo đang cố ngó xem vị khách đang ghi chép thứ gì và cậu phải chật vật để bảo vệ cuốn sổ của mình.
- (S) Khảo sát tới đâu rồi, Maroon?
    Nghe thấy tiếng thuyền trưởng, chàng trai trẻ vội vàng chạy về phía ông như muốn núp luôn sau lưng Silver để trốn.
- (M) Mọi thứ ổn cả, thưa thuyền trưởng. (Nhìn cuốn sổ) Hòn đảo này có tài nguyên khá phong phú, diện tích đất đủ để giải quyết phần nào gánh nặng dân cư ở mẫu quốc.
- (S) (Nhìn vào cuốn sổ) Cậu đã ghi đầy đủ mọi thứ vào đây hết rồi chứ?
- (M) Vâng, tất cả thông tin chúng ta có từ lúc bắt đầu chuyến đi đều được ghi chép đầy đủ bên trong này. (Gãi đầu) Thật may mắn khi tôi kịp ghi vào đây, đầu óc tôi hay quên nếu không ghi thì tôi chẳng nhớ được gì hết.
    Cả hai cứ thế tán dóc trong vài phút dường như chẳng để ý bên cạnh họ, Bronze và Indigo cũng đang vui vẻ trò chuyện. Hồi lâu sau cả hai con người kia cũng đi tiếp để Maroon có thể tập trung làm tiếp, trước khi đi vị thuyền trưởng còn bảo người của mình cứ thoải mái cho Indigo xem cuốn sổ, ông bảo dù gì họ cũng không hiểu trong ấy viết gì.



    Đi xung quanh đảo cũng chán, lúc này đã là lúc mặt trời nóng rực nhất nên Bronze đề nghị cả hai cùng ghé vào một ngôi nhà gần đó để nghỉ ngơi và ăn uống. Người chủ nhà dường như biết trước sẽ có khách tới nên trước khi Silver lên tiếng thì họ đã bày sẵn thức ăn ngay trước sân nhà chỉ chờ vị thuyền trưởng ngồi vào thôi.
- (S) Mọi người chu đáo quá rồi! (Nghĩ) "Quá chu đáo là đằng khác, mình còn định sẽ tự ăn lương khô."
    Sau đó thì chẳng ai nói với nhau câu nào, ngài thuyền trưởng tỏ ra bản thân không thích nói chuyện trong lúc ăn. Hoặc đấy là Silver vờ như thế, ông muốn giành chút thì giờ này làm bận cái miệng để Bronze để yên cho ông quan sát mọi thứ. Đúng như người hướng dẫn từng nói, nơi này có số lượng dân cư không đông nếu chẳng phải gọi là quá ít, họ hiếu khách đến mức nhìn như đói khát đến nơi. Có thể vì ở trên đảo biệt lập nên họ cô đơn, ông hiểu, nhưng cách họ gần như nhìn chòng chòng mọi cử động của khách khiến Silver nảy sinh nghi ngờ. Mới nãy, khi ông đi ngang chỗ của Sapie, ông đã thấy những phiên bản khác của Maroon - những kẻ mang nhiều khuôn mặt. Đám người ấy vờ như bản thân họ là quần chúng và mặc sức mớm cho cô tiểu thư nói càng nhiều càng tốt về đất nước của cô trong khi ít ỏi có vài đứa trẻ ranh lại tỏ ra khinh thường hoặc chán nản thông tin chúng nhận được.
- (S) (Nghĩ) "Nếu họ muốn nghe nhiều thông tin cơ mật từ Sapie thì nên học hỏi Maroon." (Lắc đầu) "Hoặc tìm cách đọc tâm trí của con bé."
    Sapie có thể trông như một cô gái ngây thơ dễ dụ nhưng thực chất cô luôn lôi kéo sự tò mò của những kẻ ngoại lai, vẽ trong tâm trí họ về tương lai tươi sáng nếu họ phục tùng đất nước của cô. 
- (S) "Và con bé giống cha mẹ nó y như một bản sao thiếu kinh nghiệm."
    Silver nghĩ về hai con người đã sinh ra Sapie, hơi rùng mình. Thật không sai khi nói cô gái này vẫn còn quá xa so với khả năng của cha mẹ cô, Sapie không biết diễn trò cũng không giỏi nói lời đường mật, nếu cô bé có thể thừa hưởng phân nửa tính cách của gia đình thì đúng sẽ chẳng có ai thoát khỏi cái địa ngục gắn mác thiên đường mang tên mẫu quốc cả.
- (B) Tôi thấy rằng ngài hứng thú với người dân chúng tôi, phải không?
- (S) Giống mọi người tò mò về chúng tôi thôi. (Nhún vai) Chúng ta đều hứng thú với những thứ mới lạ.
- (B) Phải, ngài nói chính xác. Chúng tôi luôn nóng lòng được trao dồi tri thức của nhân loại.
- (S) Tại sao mọi người không chủ động tìm đến tri thức mà lại chờ đợi tri thức đến với mình?
- (B) Như ngài thấy đấy, dân số ở đây vốn ít ỏi nên nếu mọi người đi hết thì chẳng mấy chốc nơi này sẽ chẳng còn ai.
- (S) Tôi có thể hỏi chuyện tế nhị chút không? Vì sao ở đây không có đứa trẻ lai nào vậy?
    Bronze bật cười như thể không tin đây lại là câu hỏi tế nhị.
- (B) Sẵn ngài cũng ăn xong rồi, chúng ta đi tiếp để tiêu hóa thức ăn nhé!
- (S) Nhưng...
- (B) Tôi sẽ dẫn ngài đến nhà thờ thần Iris và ngài sẽ có câu trả lời ở đấy. Bản thân tôi không thể nói được.

Các bạn thấy sao về câu chuyện? Hẹn gặp mọi người ở phần kế tiếp nhé!


indigo
in

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

GIẤC MƠ TRƯA SỐ 67

MUA ĐỒ Tôi nhớ khi ấy mình đang đứng trước cổng trường, giữa đám đông áo trắng lũ lượt đi vào bên trong. Đó là một khung cảnh được ghép bởi ...