HÒN ĐẢO KỲ LẠ (1)
- Nhìn kìa! Đằng kia có đất liền!
Ai đó kêu lên, nghe như âm thanh của thiên đường đối với đoàn thám hiểm. Đã là nửa năm, có lẽ, chiếc thuyền này lênh đênh trong tình trạng không có điểm dừng. May mắn cho tất cả là các thứ thiết yếu đều chưa cạn kiệt, nhưng sớm thôi sẽ chẳng còn gì nữa.
- Mau! Lái qua đó!
Thuyền trưởng Sliver hứng khởi nói trong khi tóm lấy ống nhòm gần nhất để nhìn. Ông không dám mong quá nhiều ở một hòn đảo chưa có trên bản đồ, không có dân cư cũng được miễn là có chút thực phẩm và nước ngọt đủ để cầm cự thêm vài tháng nữa là quá tốt. Qua ống nhòm ông thấy một nơi bao phủ bởi cây cối xanh mướt, có vài con vật đi ra đi vào và...
- Con người! Không...là cả một ngôi làng!
Một hòn đảo chưa được đặt tên và có người sinh sống, đây sẽ là phát hiện tuyệt vời đủ để ghi tên lên mọi mặt báo trong lẫn ngoài nước. Vị thuyền trưởng nhướng người để nhìn được nhiều hơn đồng thời đánh giá trong lòng, tài nguyên trên này cũng tính là nhiều và hòn đảo cũng khá lớn, ông thầm tính toán xem liệu để người dân của nước mình di cư sang đây thì ổn không.
- Không biết người dân ở đây có dễ nói chuyện không? Tôi quá đói để phải xử lí bọn họ.
Anh chàng vừa phát hiện ra hòn đảo lèm bèm. Đoàn của họ đã đi qua 2-3 hòn đảo trước khi đến với cái này, đa số người dân đều chẳng lịch sự chút nào khiến mọi người phải vất vả lắm mới làm ổn thỏa mọi chuyện.
- Đó không phải chuyện anh nên bận tâm, Gray. Nhiệm vụ của chúng ta là tìm những hòn đảo và lục địa mới. Cái chuyện khai phá rồi truyền bá văn minh cho dân bản địa thì để cho bên hoàng gia người ta làm.
Silver hiểu thủy thủ của mình chán ngán điều gì, anh ta mong muốn nhiều hơn việc chỉ ghi chép xem đảo như thế nào hoặc tài nguyên ra sao, anh ta muốn khai sáng và đem lại tri thức cho những người dân mà anh ta cho là chưa được văn minh cho lắm.
- Anh nhìn kìa, người dân đang túa ra để chào đón chúng ta đấy! Có vẻ họ thân thiện với mến khách lắm nên thả lỏng đi.
Ông chỉ về phía những con người hò reo trên đất liền sau đó ra lệnh tăng tốc để thuyền chạy nhanh hơn.
Thời điểm con thuyền cập bến thì có lẽ hơn một nửa dân địa phương đã chạy ra để đón những khách mới này. - Họ trông không có vẻ gì là đang trên một hòn đảo biệt lập ngoài khơi xa xôi.
Đấy là ấn tượng đầu tiên của vị thuyền trưởng khi ông trông thấy người dân. Những người này có lối ăn mặc thật đa dạng, cứ như thời trang của cả thế giới đều quy tụ hết tại hòn đảo này vậy. Thân hình của họ, nói sao nhỉ, không mấy nổi bật gì lắm từ chiều cao, khuôn mặt đến mái tóc. À, có duy nhất một điểm đặc biệt, đó là đầu hay đúng hơn là hộp sọ của họ hình như to bất thường thì phải.
- Và họ cũng biết nhiều ngôn ngữ quá đi mất!
Lần thứ hai Silver đánh giá khi nói chuyện với người dân. Ông tự hỏi trước đoàn của ông thì đã có bao nhiêu đoàn người từ bao nhiêu quốc gia đến đây rồi dạy người bản xứ ngôn ngữ mà sao họ lại có thể nói được nhiều như thế.
- Nhưng cách phát âm của họ nghe cứ kì kì. Vậy là hòn đảo này đã bị giành trước rồi!
Gray thì thầm vào tai thuyền trưởng, mặt anh ta lộ rõ sự bất mãn khi người dân nơi này đã bị "giáo dục" bởi một nhóm quốc gia khác thay vì đất nước của anh.
Người đàn ông không nhận xét gì về sự bất mãn này của thủy thủ, so với những người khác trong đoàn thì anh ta là người, theo như ông đánh giá, hợp gu ông hơn. Tất cả người trên con thuyền này, không phải ai cũng dễ ưa; một số thì mơ mộng trong câu chuyện phiêu lưu tuổi trẻ, số khác tự đề cao bản thân quá mức và từ chối giao tiếp với nhóm người khác, số ít ỏi thì đi cho đủ quân số vì tiền. Hiển nhiên có cả người của ông nhưng họ chẳng qua là muốn đi chuyến cuối cùng rồi nghỉ hưu hoặc muốn được hiến dâng bản thân cho mạo hiểm.
- "Mình không lạ nếu cái đám này không trụ được tới khi về lại nước mẹ." (Lắc đầu) "Cũng may là còn đồng đội đi cùng,"
Vị thuyền trưởng thở dài. Chợt ông nghe thấy tiếng ai đó xì xào bằng thứ tiếng không phải tiếng mẹ đẻ của ông.
- Gớm, nhìn tri thức thế kia mà nói chuyện còn không sõi bằng chúng mình.
Silver đánh mắt qua chỗ phát ra tiếng nói, là hai tên oắt con bản địa đang tự hào về cái trình thông thạo ngôn ngữ của bọn chúng. Vừa hay Gray cũng nghe, anh ta giả vờ ghé vào tai thuyền trưởng nhưng lại dùng cái tiếng mà bọn ranh kia vừa nói để oang oang lên.
- Ông xem, không có học nó như thế đấy! Không phân biệt được đâu là đúng đâu là sai.
Hai đứa ranh kia ngay lập tức há hốc miệng rồi cụp mắt xuống lo lắng. Hai người đàn ông cũng chẳng còn muốn để tâm đến chúng, một người quát tháo đoàn của mình đừng đi lung tung còn người kia thì quan sát xung quanh.
Hòn đảo này lớn hơn so với tưởng tượng ban đầu của cả đoàn, tuy vậy dân cư lại ít đến mức đáng ngạc nhiên. Họ tụ tập thành một ngôi làng be bé ở gần biển với chưa tới hai mươi ngôi nhà cách nhau xa đến mức nhà này chẳng thể nhìn sang nhà bên kia đang làm gì. Điều này khiến Gray tỏ ra hài lòng, với lượng người như thế này thì không khó để khai sáng họ cũng như có chỗ cho dân di cư đến ở.- Tính luôn cả nhóm đã đón tiếp chúng ta thì dân số nơi đây chưa bằng 1/3 số lượng người ở vùng ngoại ô tại mẫu quốc.
Chàng trai gần Silver lên tiếng, vừa nói vừa hí hoáy viết vào sổ tay. Là một người mang bổn phận phải ghi chép về hành trình chuyến đi cũng như thông tin của các khám phá mới, Maroon thường chỉ dám lên tiếng khi ở gần Silver hoặc mấy người thân thiện, số còn lại thì khiến cậu chàng co rúm cả người lại khi tiếp xúc.
- Tuy vậy độ phát triển của họ thật khiến tôi ngạc nhiên đấy! Tôi cứ nghĩ họ sẽ ở trong mấy cái chòi lá (nhún vai) giống máy cái tôi thấy ở những hòn đảo trước á.
Cô gái tên Sepia lên tiếng, luyên thuyên rằng cô ấn tượng ra sao với sự văn minh "tạm chấp nhận" của hòn đảo này. Điều đó khiến Gray khó chịu.
- Lại nữa! Con nhỏ đó lại đang khoe cái sự thông minh của sinh viên trường quốc gia ra. (Huýt vai thuyền trưởng) Ông tin được không chứ? Nó cứ tỏ ra mình cao quý nhất cái thuyền này không bằng.
Silver lại không đáp, ông đã ngán ngẫm việc thủy thủ của mình ghét cô tiểu thư ấy dù rằng cả hai đều tôn thờ việc khai sáng cho nhân loại. Lại liếc nhìn xung quanh, đúng như Sepia nói, nơi này có hơi hiện đại quá mức rồi. Tuy được làm từ gỗ nhưng thiết kế của những tòa nhà trông y như của các nước phát triển, vật dụng cũng có hình dáng và công dụng na ná các thứ trên đất liền.
- "Nếu không phải đang ngoài biển thì mình cũng tin nơi đây chỉ là vùng ngoại ô của đất nước giàu có nào đấy."
Ông nghĩ rồi lắc đầu cho qua. Cả đoàn được người dân sắp xếp cho ở một ngôi nhà có vẻ là tốt nhất trong làng, theo như họ nói thì khách từ phương xa thường ghé nơi đây nên họ mới xây hẳn một chỗ thật to để tiếp đón mọi người. Điều này khiến Silver hoài nghi, tại sao ông chưa từng nghe đến nơi này từ những đồng nghiệp thường ra khơi chứ? Ngoài ra thì người dân ở đây có phải là quá hiếu khách rồi không?
Ngôi nhà mà người dân sắp xếp cho họ thực sự vô cùng tiện nghi, có đủ phòng lẫn nhu yếu phẩm cho cả quân đoàn mấy chục người luôn chứ không đừng nói chỉ là nhóm chưa đến hai mươi người của Silver. Ngay khi vừa bước vào, Sapie đã yêu cầu mọi người ở yên tại phòng lớn để cô đi đánh giá căn nhà.
- (G) Dám cá nó sẽ chọn chỗ nào tốt nhất cho coi.
Silver vờ như không nghe gì, chậm rãi đếm lại quân số rồi nói với mọi người.
- (S) Chờ cô Sapie chọn phòng xong thì chúng ta hai người thành một phòng, ở cùng một tầng với nhau rõ chưa?
Mọi người đồng loạt gật đầu rồi tự chia cặp với nhau, hầu hết đã quen biết sau mấy lần lên xuống đảo hoặc biết nhau từ trước. Sau cùng chỉ còn Maroon là chưa được ai chọn và Gray - vì anh ta nổi tiếng khó ở nhất con thuyền.
- (G) Tôi không ở với thằng nhóc này đâu! Hậu đậu với phiền chết đi được.
Maroon co rúm người lo lắng, cậu nhìn quanh tìm kiếm sự giúp đỡ từ những người quen nhưng tiếc là không ai muốn chia sẻ phòng cùng cậu.
- (S) Vậy là một trong hai người sẽ ở cùng phòng với tôi, đúng không?
Vì là thuyền trưởng lại có tiếng nói đối với hoàng gia nên Silver hiển nhiên nhận được đãi ngộ tương đối tốt, ví dụ như có phòng riêng trên thuyền hoặc không cần phải ở chung với ai cả.
- (S) Tôi không phiền đâu.
- (G) Ở đây nhiều phòng như vậy, thôi thì tôi với thằng nhóc này mỗi người một phòng đi.
Silver nhìn xung quanh, đúng là nhiều phòng thật nhưng ông mong hai người một phòng có thể giúp đỡ lẫn nhau.
- (S) Thôi được rồi, Gray sẽ ở căn phòng cạnh của tôi còn Maroon...
- Ở cạnh với tôi!
Sapie xuất hiện và kéo con người đang run rẫy kia theo mình, chuyện phân chỗ ở xem như xong.
Thời điểm thuyền cập vào hòn đảo đã là lúc mặt trời sắp tắt đi, hiện tại thì trời cũng đã tối và mọi người cũng thấm mệt. Sau khi cùng nhau ăn uống qua loa thì ai nấy về phòng mình mà ngủ, bao gồm cả vị thuyền trưởng. Trùng hợp thay khi căn phòng của Silver lại là chỗ có thể nghe được âm thanh của cả tầng phía trên, dù không rõ cho lắm. Ông nằm trên giường, chậm rãi nhớ lại về hành trình đã trải qua rồi chuyện này dẫn đến chuyện kia cuối cùng lại tới các thành viên trên thuyền.
- "Gray là một người quá mức thẳng thắn, nhưng lại tốt. Biết tôn trọng cấp trên và có kinh nghiệm trong nhiều thứ."
Silver nghĩ trong lúc lắng nghe tiếng lèm bèm của Gray ngay cạnh phòng mình, anh ta đang bất mãn về đủ thứ trên đời này. Ông có thể tưởng tượng ra hình ảnh anh chàng to cao kia đang đi đi lại lại khó chịu nhưng vẫn cố hạ giọng để không làm phiền thuyền trưởng của mình. Rồi sau đó tiếng của Gray bị át mất bởi giọng nói của Sapie, cô ta đang luyên thuyên gì đó bằng đủ những ngôn ngữ khác nhau.
- Ngay cả khi con nhỏ đó ở cách mình một tầng thì nó vẫn ồn ào cho được.
Tiếng Gray vang lên rồi im bặt khi nghe vài cái ho từ phía Silver. Ông hướng tai lắng nghe thử, dường như Sapie đang ở ngoài hành lang tầng của cô và đang nói gì đó với Maroon.
- "Hai người đó trông như mẫu quốc và nước thuộc địa. Một người thì thượng đẳng thái quá còn người kia thì nhút nhát đến mức quên luôn cả chính kiến của bản thân."
Silver nhớ đến ngày mà ông được phân làm chỉ huy con thuyền cùng đoàn người, khi ấy Sapie đã khiến mọi người phát điên lên với cái tính tiểu thư của mình, vị thuyền trưởng cũng không hài lòng lắm về thái độ của nữ thành viên này nhưng thay vì bất mãn ra mặt thì ông chọn cách để thời gian dạy dỗ con bé. Và điều ấy hiệu quả đến ngạc nhiên, sau vài chục lần bị gió biển cùng sóng dữ quật cho lên xuống thì cuối cùng con bé cũng hạ được cái tôi xuống mà hòa đồng với mọi người. Còn Maroon, lần đầu gặp mặt giữa họ diễn ra êm thắm vô cùng, yên bình tới cái mức chẳng ai trong hai người nói gì với nhau trong nguyên một tuần đầu lênh đênh trên biển, tất cả giao tiếp chỉ dừng lại ở đôi lần nhìn vào mắt nhau.
- "Maroon là người nước khác cử đi hỗ trợ đoàn thám hiểm phải không?"
Ông tự hỏi rồi tự nhớ lại. Đúng là như vậy, cậu trai trẻ là trong số ít ỏi những nhân tài xuất chúng tại nước nhà được cử đi để giúp ích cho mẫu quốc. Theo Silver đánh giá, nếu không vì xuất thân thì Maroon đã có thể đạt được vị trí cao hơn, cậu ấy thông minh hơn những gì người ta thường nói về dân bản địa đang chịu phụ thuộc. Vị thuyền trưởng chưa bao giờ khinh thường xuất thân của Maroon, trái lại ông cảm thấy cậu thật đáng thương.
- "Còn những người khác..."
Một ánh sáng lướt qua, ngay lập tức thu hút sự chú ý của Silver, ông bật dậy rồi lao tới chỗ cửa sổ để nhìn. Từ trên này nhìn xuống ông thấy ai đó mang theo một thứ kim loại sáng bóng dưới ánh trăng; người đó vội vã chạy vào rừng, dường như giấu diếm món đồ kia. Chờ lúc lâu thì kẻ khả nghi trở ra, dáo dát nhìn xung quanh rồi chạy về căn nhà lớn đối diện với tòa nhà của ông. Silver quan sát xong thì kéo rèm cửa lại, mang theo sự hoài nghi mà tiến vào giấc ngủ.
Các bạn thấy sao về câu chuyện? Hẹn gặp mọi người ở phần kế tiếp nhé!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét