CHẠY TRỐN (1)
- Chuyện quái quỷ gì đang diễn ra vậy?
Tôi hét toáng lên trong lúc chạy thục mạng khỏi gì đó chưa rõ, đầu thì cứ nhức cả lên vì tiếp nhận kí ức mới còn cả cơ thể thì liên tục gào thét đòi đình công vì kiệt sức. Định hình lại một chút, tôi đang trên một dải cầu thang của ngôi nhà nào đó xem ra khá cao tầng, người xung quanh ai nấy đều hoảng loạn (có thể vì tôi đột ngột xông vào nhà họ), phía sau tuy không thấy gì nhưng lại nghe rõ tiếng bước chân rầm rầm vang dội. Bằng cách nào đó mà con người rệu rạo này đã trèo được lên tận ban công cao nhất, đứng thở phì phò và dáo dác nhìn xung quanh để tìm nơi chạy tiếp.
- Chậc! Không còn lối nào nữa sao?
Tôi nói khi đang đóng chặt lối vào duy nhất của mình, cơn đau đầu ập tới ngày một mạnh. Hình như tôi vừa gây ra tội lỗi gì đó, một sự tin tưởng bị đặt sai chỗ và cái giá dường như chẳng dễ chịu gì. Chợt ai đó nắm lấy vai tôi, nói đầy lo lắng.
- Cậu...cậu ổn chứ? Nãy giờ cậu chẳng lên tiếng gì cả?
Tôi mở to mắt nhìn con người trước mắt, tại sao bản thân lại không nhận ra cậu ta nhỉ? Để xem, đây là đồng phạm cũng là người xúi giục tôi làm bậy; cậu ta đã ở bên cạnh tôi từ lúc bước vào căn nhà cho tới tận tầng cao nhất này.
- Đứng dậy đi! Chúng ta cần tiếp tục cố định cánh cửa này!
Tôi làm theo cậu ta, chặn lối thoát bằng tất cả những chứng ngại vật mà mình có. Hừm, hóa ra đây không phải loại cửa bình thường mà là loại kéo trên bánh xe; vậy thì không khó để khóa nó lại. "Cộc...cộc...", ngay cửa sổ có người gõ liên tục, là anh em chủ nhà. Người anh trèo ra ngoài để đưa chúng tôi mỗi người một cây súng còn người em gái thì dặn cả hai phải khóa cửa cẩn thận. Cuối cùng thì chỉ còn chúng tôi.
- Hai anh em đó thật là lạ!
- Cậu chờ mong gì ở khu phố phạm tội này?
Cậu bạn nói, ngồi trên đám vật cản để kiểm tra súng; là đồ thật.
- Cậu ngốc thật! Có mỗi chút chuyện cũng làm không xong!
"Đoàng!", tôi bắn chỉ thiên, đôi mắt lườm người bạn đầy đe dọa.
- Một câu nhảm nhí nữa thì bay sọ! Hừ!
Thật bực mình làm sao! Chính cậu ta là người xúi tôi đi trộm chim Pavo và cũng chính cái hành động thiếu não của cậu ta mà hai đứa bị phát hiện. Nghĩ kỹ lại thì sao mình, à không, mình của trước đây, lại làm bạn với tên ất ơ này nhỉ? Chỉ là một đứa ngu ngốc, háo thắng lại chẳng có chút tài cán gì ngoại trừ việc gây họa là giỏi.
- "Khoan đã...Nhớ lại những gì cậu ta đã từng xúi mình làm... Ăn cắp thư tình của một thành viên đội Columbidae...khủng bố tinh thần thiếu gia nhà Passeriformes...bắt nạt tiểu thư nhà Anserinae..."
Tôi khẽ đỡ trán, lúc trước sao mình lại ngu xuẩn đi qua lại với tên này chứ. Giờ thì hay rồi, quân lính đang truy bắt chúng tôi và bây giờ tên đần này lại đề xuất rằng khi nào người tới thì cả hai tự tử.
Vài phút sau bên kia cửa vang lên tiếng ầm ầm, tôi lùi lại với khẩu súng đã lên nòng. "Rầm!", cánh cửa bị đánh nát, từ ngoài ùa vào mấy chục tên lính.
- Cứu! Cứu tôi! Này, cậu...làm gì vậy?
Cậu bạn của tôi vùng vẫy dưới sự chế trụ của quân lính, chả hiểu sao hình ảnh này thật khiến tôi thỏa mãn. Nhưng nhanh chóng cảm xúc ấy bị lấp đầy bởi sợ hãi.
- Mi nghĩ thằng bé sẽ cứu vớt thứ như mi sao?
Đám lính lui bước để nhường đường cho một người đàn ông - tác giả của cánh cửa nát. Ông ta mặc quân phục cấp cao, cơ thể lực lưỡng, mái tóc bạc màu và sở hữu đôi mắt màu hổ phách giống tôi.
- "Ông nội!"
Tôi rùng mình nghĩ. Người đàn ông trước mặt chính là nỗi sợ của hầu hết con người nơi đây và hiển nhiên một trong những chuyện vô lý nhất ở tôi của quá khứ chính là làm sao thằng cháu phá phách này lại sống sót với người ông đáng sợ như thế này.
- Ồ, chẳng phải Larus đây sao?
Ông ấy nói, nhìn về phía tôi bằng ánh mắt không phải tức giận mà là thích thú, giống như nhìn đứa cháu nghịch ngợm vừa làm vỡ bình hoa chẳng hạn.
- Cháu của ông sao lại run rẩy thế kia? Và sao cháu lại cầm súng nhỉ?
Phải, tôi đang vã mồ hôi vì mệt lẫn sợ hãi đây. Ông nội là chỉ huy của đội Accipitridae - nổi tiếng bởi độ máu lạnh và tàn nhẫn, một khi họ xác định con mồi thì trước sau gì kẻ đó cũng lên giàn. Nhưng còn một thứ khiến tôi sợ nữa.
- Ông...ông là kẻ phản quốc!
Trong những lần phá phách với tên kia thì tôi có đọc được một lá thư của nhà Struthioniformes - dòng tộc trung thành với đế quốc. Nó nói rằng ông tôi đang huy động lực lượng để lật đổ vị đế vương hiện tại, không rõ kết quả ra sao nhưng gia đình tôi sẽ bị liên lụy, nhẹ thì bị bài xích còn nặng thì lên máy chém. Rõ ràng điều tôi nói có phần đúng khi mà ánh mắt ông chuyển dần sang phật ý rồi dần thành khó chịu.
- Larus, cháu nghe cái này ở đâu? (Liếc nhìn bạn tôi) À, là từ thằng oắt con này! Ông đã nói là nó chẳng tốt đẹp gì. Nhìn xem, giờ cháu bị nó lừa rồi đấy! Đến mức nghi ngờ ông nội mình.
- Đó là sự thật! Cháu...cháu đã điều tra...
- Điều tra? Ý cháu là nhờ sự giúp sức của nó hả? (Cười lớn) Ôi Larus, thật đáng thất vọng làm sao!
Tôi thấy ông cười mà khó hiểu, tất cả những gì tôi nói đều là sự thật; những trò nghịch phá của tên bạn kia "vô tình" đưa tôi tới kết luận này.
- Được rồi, đưa cho ông cây súng và chúng ta cùng nhau bàn luận về chuyện này nhé!
Ông tiến gần hơn về phía trước, tôi đồng thời lui lại đằng sau. Hiện tại cây súng trên tay tôi đang ướt đẫm mồ hôi và dần trơn trượt hơn. Tôi khó nhọc cầm món vũ khí mà lùi cho tới khi đụng phải tường thì hốt hoảng hét lên.
- Đừng...Đừng lại đây! Thứ này...thứ này là đồ thật đó!
- Và cháu định dùng nó để tấn công những người ở đây sao? (Lắc đầu) Đừng tự tin thế chứ!
- Cháu...cháu sẽ tự sát...
Lập tức ánh mắt của ông trở nên sắc lạnh đi, đôi mắt hổ phách liếc sang thằng bạn đang bị bắt giữ rồi nhìn qua tôi - dịu đi chút ít.
- Rồi, rồi...Ông sẽ ở đây và nghe cháu nói. Larus à, tại sao cháu lại cho rằng ông là kẻ phản quốc?
- Trong thư tình của một thành viên đội Columbidae có đề cập việc ông bí mật trao đổi thư từ với cấp trên của anh ta hòng dụ dỗ phản nghịch.
Tôi nhớ trong thư có nói: "...dạo này cấp trên của anh hay qua lại với đội trưởng đội Accipitridae, họ nói với nhau cả đêm nên buộc anh phải gác tận khuya mới được nghỉ..."
- Cháu có chắc rằng ông dụ dỗ lão ấy phản quốc không? Cháu nghe được à? Và sao cháu lại tin tưởng lá thư đó như vậy?
- Còn nữa! Chính thiếu gia nhà Passeriformes đã nói ông đang muốn mượn quyền lực của họ để làm gì đó bất chính.
Lúc tôi bắt nạt thằng ranh ấy thì nó đã đe dọa sẽ mách cha nó, còn nói ông của tôi sẽ đứng về phía họ vì ông đang muốn mượn quyền lực của họ.
- Cháu ghét thằng bé ấy, ông biết! Nhưng chính cháu cũng rõ mối quan hệ cộng sinh bao đời nay của hai gia tộc chúng ta mà. Ông bảo vệ họ, họ thay ông nói chuyện với bệ hạ.
- Vậy còn tiểu thư nhà Anserinae? Cô ta nói với cháu rằng ông ở sau lưng bệ hạ làm ra những chuyện quá phận. Cô ta là hôn thê của cháu, lý nào lại đi nói dối.
Theo tôi nhớ thì Larus không thích vị hôn thê này cho lắm bởi cô ấy chua ngoa, đanh đá lại kiêu ngạo; thậm chí ngay từ nhỏ Larus đã thấy không thích gia tộc của cô ta nhưng không một ai tin cả.
- Là lỗi của ông khi không tin cháu ngay từ đầu!
- Hả?
- Từ nhỏ cháu luôn ồn ào với cha mẹ rằng nhà Anserinae có những hành vi kì lạ. Đáng ra ông phải đứng về phía cháu mới đúng...(Khoanh tay) Chậc...Ngay cả một đứa trẻ cũng nhìn ra được...
- (Khó hiểu) Ông đang nói gì vậy?
Ông nhìn tôi với vẻ hơi tự hào trong ánh mắt, tiến chậm rãi tới chỗ cháu mình, vừa đi vừa nói.
- Ông đang khen cháu đấy! Cháu quan sát tốt lắm! Suy luận không tồi, thu thập chứng cứ cũng ổn. (Cúi người, nhìn tôi) Chỉ là còn quá non nên dễ bị lừa gạt.
Bất ngờ bàn tay to lớn vụt tới và cướp ngay cây súng trên tay tôi, nhanh đến mức chưa kịp phản ứng gì. Đến khi hoàn hồn lại thì tôi nhanh chóng lách sang một bên, chạy về phía tốp lính gần đó rồi dùng kĩ thuật vừa thấy để cướp vũ khí từ người gần mình nhất. Ngay khi họ chạm được tôi thì họng súng đã đặt ngay thái dương, tôi sẽ tự tử như đã nói với mọi người.
- (Vỗ tay) Xuất sắc! Xuất sắc, Larus! Nhìn một lần đã học được, đúng là cháu của ông!
- Ông...ông đừng...
- Bắn đi! Nếu cháu dám!
Tôi hơi chần chứ nhưng rồi đưa ngón trỏ lên phần cò. Tôi đã thấy kí ức của Larus, ngoại trừ ông nội thì không ai quan tâm đến con người này. Đáng buồn thay không phải lúc nào ông nội cũng dành thời gian cho Larus, cũng như không phải lúc nào cũng dễ chịu với cháu mình. Larus đi theo thằng bạn kia vì muốn cuộc sống tự do như cậu ta đã vẽ nên, một cuộc sống không phải đi theo cái bóng của ông nội hay nhìn sắc mặt người khác để cư xử. Họng súng lạnh toát rồi sẽ nóng hổi, tôi nghĩ thế, cho tới khi nghe tiếng "tách...tách..."
- Hả? Không...không có đạn?
- Không những không có đạn mà còn là súng giả. Cháu vẫn chưa phân biệt được mấy chuyện này sao?
Hiểu được vấn đề thì tôi vứt ngay cây súng về phía đám lính đứng ở cửa ra vào rồi nhân sự hỗn loạn để phóng ra ngoài. Ở đằng sau không ai đuổi theo cả, chỉ nghe tiếng ông nội ra lệnh dẫn thằng bạn kia đi. Mãi khi xuống dưới đất mới nghe thấp thoáng tiếng ông nói vọng xuống dưới.
- Cháu đi tìm sự thật đi! Nhớ đừng để người của ông bắt được cháu!
Được rồi, vậy là ông nội sẽ không tìm tôi, đỡ một mối lo. Vậy nên tôi quyết định tìm cái gì đó để lót dạ trước, có vẻ cuộc rượt đuổi này đã khiến Larus chưa ăn gì trong một ngày trời. Xui xẻo là tôi không có tiền còn nơi duy nhất có đồ ăn lại là một cửa hàng - nơi người ta dùng tiền để có hàng hóa.
- "Mình mượn vài bịch đồ ăn rồi sau này trả tiền chắc là được nhỉ?"
Tôi suy nghĩ rồi quyết định đi vào cửa hàng. Nó đông khủng khiếp, phải, rất thích hợp cho tôi tiện tay lấy vài thứ mà không bị ai phát hiện. Cứ thế, nhờ vào kỹ năng vừa học được từ ông nội, tôi lặng lẽ cuỗng mất kha khá thứ từ những vị khách lẫn cửa hàng.
- "Vài đồng bạc lẻ này...cái áo này được đấy...túi bánh này trông ngon quá..."
Một, hai, ba... dần dần những món đồ bị lấy đi trong im lặng. Đây không phải lần đầu Larus ăn cắp, hồi còn chơi với thằng nhóc kia thì Larus đã thực hiện nhiều phi vụ động trời hơn thế nữa. Tôi thầm xin lỗi những nạn nhân của mình trong khi len lén đột nhập vào phòng riêng của nhân viên để thay đồ. Chuyển từ bộ đồ đang mặc sang đồng phục nhân viên là cách để rời khỏi đây mà không bị phát hiện, Larus thường xuyên dùng cách này khi còn nhỏ - lúc chơi trốn tìm với ông nội. Theo cách đó tôi bình tĩnh xách chiến lợi phẩm ra ngoài, theo lối ra của khách để tới đường lớn. Ngoài này rộng và nhộn nhịp hơn hẳn, có lẽ may mắn tôi có thể yên ổn trong mấy tiếng đồng hồ. Nghĩ thế nên tôi vui vẻ đến một tiệm cà phê kết hợp hiệu sách để ăn uống và nghỉ ngơi.
- "Chỗ này xem ra khuất này!"
Lựa được chỗ, tôi nhanh chóng ăn thật mau đống đồ ăn đồng thời xem xét lại những thứ đã lấy để nhét kĩ càng vào túi, chúng có thể giúp tôi sau này. Bữa ăn trôi qua chỉ trong chưa tới 15 phút, tôi im lặng quan sát xung quanh đồng thời tìm một tờ báo đọc để được ngồi lâu thêm một chút.
- "Tờ Plumes! Hừm...chắc sẽ đầy đủ thông tin!"
Mặt đầu tiên, ngay chính diện tờ báo là khuôn mặt một thiếu niên với đôi mắt hổ phách, tóc bù xù cùng bộ comple xộc xệch; nhân vật này cười khá tươi nhưng với bộ dạng lem luốc kia thì hẳn là vừa phá phách xong.
- "Và cái nhân vật này chính là Larus. Không ngờ mình của quá khứ cũng không hốc hác tới vậy!"
Báo nói Larus vì ham chơi nên bỏ nhà, gia đình vô cùng lo lắng nên đã chi kha khá tiền cho ai tìm được thiếu gia nhà mình.
- "Có ai bỏ nhà đi chơi mà bị quân đội dí không? Lại còn móc mỉa rằng rằng người ta có mưu đồ gì nữa. Ông viết báo cũng thật tài năng."
Trang kế tiếp là về sự phá sản của nhà Anserinae, một vụ hỏa hoạn đã đưa gia đình này rơi vào cảnh túng thiếu đến không còn gì ngoài ra đường ở. Báo còn đề cập gia đình này đã chuyển đến vùng núi phía bắc để khởi nghiệp.
- "Nực cười, không lý nào một vụ hỏa hoạn lại khiến một gia đình rơi vào cảnh mất nhà nhanh như thế! Nhà Anserinae sở hữu năm sáu chi nhánh lớn nhỏ, chẳng lẽ trong một lúc đều đồng loạt cháy hết? Còn nói là chuyển đi nữa...e là bị thủ tiêu rồi..."
Theo kí ức của Larus thì từ khi Larus còn nhỏ đã để ý thấy gia đình này vô cùng bất thường, mỗi lần đến chơi nhà họ là thêm một lần mối nghi ngờ này rõ rệt. Nhưng không ai tin Larus cả, bởi Larus quá nhỏ để gọi tên những bằng chứng ấy là gì, nên cả nhà cho rằng Larus vì ghét hôn thê của mình nên mới bịa chuyện. Ký ức rõ rệt nhất là khi chính mắt Larus, trong một lần lạc đường khi tới nhà Anserinae, đã tận mắt thấy cha vợ tương lai đưa thứ gì đó như khế ước bán đất cho một kẻ lạ mặt. Xui xẻo lúc đó hôn thê của Larus phát hiện và tri hô nên hai người kia đã kịp thời phi tang chứng cứ.
- "Mình nhớ mang máng hình như khế ước đó là của mảnh đất nơi biên giới. Quả nhiên bốn năm sau chỗ đó bị biến thành đất của nước láng giềng, mấy chục người bị xử chém và mấy tháng liền vẫn nghe ngoài đường biểu tình kêu oan cho người bị xử."
Tôi thở dài, lật trang kế tiếp. Lại là tin của gia chủ nhà Struthioniformes, ông ta lại thuyết phục nhà vua xử lý ông nội vì tội phản quốc. Tôi cũng tin đấy nhưng tới giờ vẫn chưa thấy kết quả thì hẳn có gì đáng nghi ngờ rồi. Gia huy của nhà này cũng thật kì lạ, hình như tôi đã thấy ở đâu rồi, chỉ là không tài nào nhớ được.
Bỗng từ phía sau vang lên giọng oang oang của một thằng nhóc, có vẻ nó đang tìm sách. Tôi quay đầu nhìn, trầm mặc.
- "Trái đất cũng thật tròn, thế quái nào thằng nhóc nhà Passeriformes lại ở đây?"
Tôi nâng cao tờ báo để che đậy bản thân. Larus không ưa thằng bé này, nó là một đứa mách lẻo, nhát gan nhưng chuyên dựa hơi gia đình để lên mặt với người khác. Chính vì được cưng chiều nên nó chuyên giở cái màn mít ướt để vu oan tôi bắt nạt nó và ai cũng tin, ai cũng tin kể cả ông nội. Hoặc có thể ông nể mặt chủ nhà Passeriformes nên mới tin nhưng khi về nhà thì Larus vẫn bị ăn đòn, cay thật.
- "Tính ra Larus không sai khi bắt nạt thằng nhóc này! Bao nhiêu năm bị nó vu oan giờ mới được trả thù."
Mãi nghĩ nên từ lúc nào thằng nhóc đó tới gần mình tôi cũng không biết, cố che giấu bản thân thì lại càng lộ. Cuối cùng tôi hạ tờ báo xuống, nhìn người ngồi đối diện mình đầy chán nản.
- Chú mày muốn gì?
- (reo)Anh Larus! Đúng là anh rồi! Em còn tưởng nhầm...
- Im! Chú mày nói tiếng nữa thì tờ báo này vào mồm nhá!
- (bĩu môi) Anh Larus bạo lực quá!
- Một là chú mày bấm nút biến, hai là nói chuyện đàng hoàng. Anh đây chưa bao giờ kiên nhẫn với chú đâu.
- Em...em biết rồi. Gia đình đang tìm anh đấy!
- Ừ, giờ anh đang có chuyện không về được. À, chú mày cẩn thận cái miệng đấy! Bép xép thì biết tay anh, anh đánh chú được một lần thì n lần sau vẫn được.
- (gật đầu) Em hứa mà! Sao anh nghi ngờ em thế?
- Đã bao giờ chú mày để anh yên khi hai chúng ta gặp nhau chưa? Anh chả biết mình làm gì chú mày mà hết lần này đến lần khác chú mày giá họa cho anh. Nào là tội ăn cắp, bắt nạt rồi phá phách...lần trước còn lấy ông nội ra dọa nữa.
- (lắp bắp) Em...em...
- Nếu không phải anh nể tình giao hảo giữa hai nhà thì chú mày đã xác định từ lâu rồi!
- (lí nhí) Em...em xin lỗi.
- Chú mày tổn thương anh rồi nói một câu xin lỗi là xong chuyện à? Đấy là chưa kể trong suy nghĩ, chú mày luôn cho rằng mình đúng nên cái lời xin lỗi nó đi sai hướng rồi.
Tôi nói xong thì đứng dậy, định rời đi; thằng nhóc này thật khiến tôi ngứa mắt. Nhưng nó đã níu áo tôi lại, nhìn bằng ánh mắt cầu xin để mong tôi nghe nói thêm vài câu nữa.
- Nói nhanh!
- Lần trước em có nói là ông nội của anh đang muốn mượn quyền lực của nhà em để làm gì đó bất chính. Thực ra em bịa đó, cha em đã mắng em vì nói linh tinh. (Mắt long lanh) Em xin lỗi đã khiến anh nghi ngờ ông của mình.
- (giật tay ra) Không thể tự nhiên chú mày nói thế, phải có hành động gì đó mới khiến chú mày tin như vậy.
- Có! Em nghe lén được ông của anh nói cái gì mà nhà vua, lật đồ rồi nhà Struthioniformes còn đề cập các thứ nghe như muốn làm gì đó xấu ấy.
- Chú mày nói mà anh nghe chẳng hiểu gì cả.
- Em...em có ghi âm lại. Em mang cho anh.
Tôi nhướng mày đầy nghi hoặc, ông tôi không bất cẩn tới mức để một thằng oắt con ghi âm được thông tin bí mật từ mình. Nhưng tôi cần thằng nhóc này rời đi để mình di chuyển chỗ khác.
- Được rồi, chú mày đi lấy cái máy ghi âm đi! Anh chờ ở đây.
- Em hứa sẽ quay lại! Anh nhất định đừng đi đâu đấy!
Tôi gật đầu, nhìn thằng nhóc rời đi, chờ đợi. Sau hai phút thì...
- Có ngu anh đây mới tin chú mày đấy! Mười mấy năm là đủ để biết thằng nhóc bép xép như chú mày sẽ làm cái gì.
Tôi lao ra ngoài, tìm một góc khuất gần hiệu sách để quan sát. Quả nhiên sau đó từ tiệm bán đồ lúc nãy xuất hiện một quân nhân mặc đồ xanh lá, trên tay cầm cuốn sổ màu xanh biếc đang đi về phía hiệu sách.
- "Chết tiệt! Ông nội bảo không truy mình không có nghĩa đội của ông không làm thế!"
Tôi nhận ra đồng phục của đội Accipitridae, hẳn anh ta đến để hốt tôi. Vậy nên lại một lần nữa tôi co giò chạy, có vẻ bộ đồ của tôi khiến anh ta chú ý, hoặc thằng nhóc kia đã kể cho anh ta nghe về trang phục của tôi. Chúng tôi rượt nhau suốt một quãng đường dài, luồn lách qua các con hẻm cho tới đường lớn, tốc độ của tôi không bằng người lính kia nhưng với vóc dáng này thì thừa sức len lẻn vào các khe hở để vượt mặt anh ta. Sau một lúc thì người lính mất dấu tôi, anh ta chạy về một phía khác trong khi tôi đu từ chỗ lan can mình nấp sang cửa sổ tòa nhà đối diện. Lần này là một bưu điện, cái duy nhất của thành phố và như lần trước tôi lại trộm đồng phục để hóa trang.
- "Có lẽ mình nên nghĩ một chút!"
Tôi suy nghĩ, lẫn vào dòng người đang kiểm tra thư từ để vừa suy tư vừa ẩn mình.
- "Thằng nhóc đó nhầm lẫn cũng không phải vô căn cứ. Với những từ rời rạc như vậy thì có thể nghe thành một cuộc mưu mô. Nhưng nó nói quá mơ hồ, giá mà mình nghe được toàn bộ cuộc nói chuyện đó thì mới rõ được."
Đột nhiên ai đó kéo tôi về thực tại, là một chị gái xinh xắn, chị ấy cho rằng tôi đang làm việc quá nhiều dẫn đến vã mồ hôi nên bảo tôi hãy ra ngoài dạo cho thoáng.
- "Ở bưu điện ai cũng tốt bụng thế sao? Cho nhân viên ra ngoài dạo mát luôn."
Tôi vu vơ nghĩ rồi đâm sầm vào ai đó ở lối ra.
- Tìm được cậu rồi nhé, Larus!
Là anh lính lúc nãy, tệ thật, đáng ra tôi nên chú ý. Anh ta nhìn tôi muốn chống cự thì vội dùng hai tay ghì tôi lại, sức lực này quả thực khủng khiếp.
- Larus, bình tĩnh đi! Tôi chỉ muốn nói chuyện với cậu.
- Vâng, chúng ta nói chuyện...
- Nghe này, tôi chỉ muốn cậu làm rõ một số điều thôi. Chúng ta vào trong nói chuyện được chứ?
Không để tôi quyết định, anh ta dùng một tay để kéo vai tôi đi, quả đúng là phong cách của người đội Accipitridae. Chúng tôi ngồi tại một bàn trống, gần chị gái lúc nãy; chị ấy nghĩ cả hai bọn tôi bàn công việc nên ra sức né xa ra.
- Anh muốn nói gì?
- Cậu đã lấy trộm thư của một thành viên đội Columbidae đúng chứ?
- Phải, tôi đã trả lại ngay sau đó. Tôi xin lỗi đã tự tiện.
- (thở dài) Vấn đề là nội dung cậu đọc. Cậu hiểu sai về nó rồi!
À, ra là anh ta muốn biện hộ cho sếp của mình. Trung thành nhỉ?
- Sao anh biết tôi hiểu sai? Hay anh đã truy lùng người đó rồi đọc tất cả thư của anh ta?
Người lính nhìn tôi có vẻ bất ngờ, tôi nói đúng chăng? Anh ta chậm rãi xích lại gần, nắm lấy cổ tay đối phương rồi nói chậm rãi.
- Vậy đó là những gì cậu nghĩ về chúng tôi sao? Về ông nội của cậu nữa.
- Anh nói cái quái gì vậy?
- Cậu nghĩ rằng chúng tôi độc ác, máu lạnh và tàn nhẫn, đúng chứ?
- Ai cũng nghĩ như vậy mà!
- Cậu cũng nghĩ ông nội mình như vậy à? Dù ngài ấy vô cùng thương yêu cậu?
Tôi im lặng, Larus bên trong tôi như muốn ào ra để hét vào mặt anh ta. Phải, ông nội đã từng rất yêu thương Larus nhưng đó là khi cháu trai mình còn nhỏ xíu; lớn hơn một chút ông ấy đã thường xuyên để mặc cháu mình trong căn nhà lạnh lẽo, giữa sự vô cảm của gia đình mình; thời điểm mà Larus tò mò về thế giới bên ngoài thì ông ấy không ở đó để hướng dẫn đúng sai cho cháu mình, hoặc là nhốt trong nhà hoặc là mặc kệ bất cứ thứ xấu xa gì có thể tiêm nhiễm vào đầu Larus; ông ấy vì mối giao hảo với gia tộc khác mà đối xử bất công với cháu mình...Tôi không rõ hết Larus đã chịu những uất ức gì nữa, từ ngoài nhìn vào thì Larus quá sung sướng, một người có tất cả như Larus thì có gì để phiền lòng chứ; nhưng khi đã cùng một cơ thể thì tôi mới hiểu sau nụ cười, sau những hành động phá phách là gì. Tôi nhìn người đối diện, đôi mắt hổ phách u ám như chứa đầy uất nghẹn.
- Anh cũng giống như mọi người thôi. Anh làm sao hiểu được thế giới của tôi chứ?
- Vậy hãy nói đi, nếu cậu không nói thì ai mà biết.
- Nếu như để nói mới biết thì không phải muộn rồi sao?
Tôi vùng ra khỏi anh ta, hít thật sâu rồi nói tiếp.
- Chúng ta đi xa quá rồi! Rốt cuộc anh muốn nói cái gì?
- À, tôi muốn nói rằng mình là chủ của những là thư đó. Tôi là người mà đội viên kia đã gửi thư cho.
Anh ta nói đồng thời cho tôi xem cuốn sổ màu xanh của mình, nó là một album bao gồm những lá thư giữa hai người họ.
- Vậy anh là người tình của...
- Phải, đúng là như thế! Cậu hãy xem những lá thư gửi trước và sau lá mà cậu đã trộm đi.
Tôi làm như anh nói rồi vỡ lẽ. Hóa ra lý do ông nội giữ người cấp trên kia là để bàn kế hoạch huấn luyện chuyên nghiệp cho đội Columbidae, để đưa họ ra địa hình chiến trường nhằm phục vụ tốt hơn cho đất nước. Ngoài ra các lá thư nói về sự kiện trên còn có một số vụn vặt đề cập tới gia tộc Struthioniformes mới là người ngấm ngầm phản bội nhà vua.
- "Nhưng chỉ là những nghi ngờ vô căn cứ."
Tôi chỉ vào những dòng đề cập đến nhà Struthioniformes, hỏi.
- Hẳn các anh có bằng chứng khi nghi ngờ đúng chứ? Dù gì họ cũng đã trung thành với hoàng gia từ nhiều đời.
Anh ta lần lượt cho tôi biết tất cả bằng chứng mà anh ta có; hầu hết đều thiếu thuyết phục. Chưa kể mọi người không thể không biết sự bất hòa giữa ông tôi và người đứng đầu nhà Struthioniformes; giống như hai trung thần nhưng ngược nhau về tư tưởng. Người bên kia cho rằng ông tôi quá hiếu chiến còn ông thì nói người đó mưu mô hiểm độc.
- Quá thiếu dữ kiện! Nếu tôi là người dân tôi sẽ không tin đâu, huống hồ là nhà vua.
- Vậy cậu hãy đem những lời này nói với ông của mình đi! Ngài ấy sẽ vô cùng thích thú khi lắng nghe đấy!
Anh ta nói, kéo tay tôi muốn lôi đi. Hiển nhiên làm thế sẽ bị người ta dị nghị, nhất là chị gái xinh xắn ngồi bàn kế bên. Nhưng đáng tiếc thay chị đang bận giải quyết một đám trẻ con nền chỉ có thể nói mấy câu như "Hôm nay trời nóng" và "Nhớ về sớm!".
(còn tiếp)
Mọi người nghĩ sao về câu chuyện này?
Câu hỏi: Giải mã các phần in đậm.




theo mình thì phần nội dung khá hay tuy nhiên thay vì kể lại giấc mơ cho người tỉnh (mình ko chắc có phải kể lại hay ko) thì bạn nên dẫn dắt người đọc vào trong giấc mơ luôn, điều này sẽ giúp người đọc nhập tâm hơn câu chuyện và có nhiều cảm xúc phiêu lưu hơn cùng tác giả
Trả lờiXóaNhận xét này đã bị tác giả xóa.
Trả lờiXóa