DI CHÚC
Tại ngôi biệt thự màu đỏ son, người quý tộc đang đứng chờ đợi ai đó. Ông khoác bên ngoài bộ áo quần đắt tiền, tay chống gậy gỗ với đầu bạc và phì phèo điếu thuốc thơm lừng. Bỗng từ xa xuất hiện một cỗ xe ngựa, ngay cửa sổ hướng ra người thanh niên tràn trề sức sống.
- Chú James!
Người thanh niên reo hô, nhảy ngay xuống khi xe còn chưa dừng lại. Anh chạy về phía người quý tộc, hồ hởi ôm lấy ông trong vui sướng.
- Xem cháu kìa, đã lớn thế này rồi mà vẫn trẻ con! Vào nhà nào, Henry!
Ông nói đồng thời dẫn cháu mình vào biệt thự. Người ta nói vị cháu trai này không chỉ về thăm chú mình mà còn để nhận món quà của người ông quá cố trao tặng (thứ vốn thuộc về cha anh) vào dịp sinh nhật thứ 20. Hai chú cháu trò chuyện rôm rả cho đến khi tới phòng khách thì im bặt, bốn mắt nhìn nhau rồi tủm tỉm cười.
- (H) Cái này là cho cháu sao?
Henry hỏi đồng thời chỉ tay về phía chiếc hộp được bọc trong giấy gói màu xanh cùng ruy băng đỏ bắt mắt. Sau khi nhận được cái gật đầu từ phía chú mình thì chàng trai chạy đến và nhấc bổng chiếc hộp lên.
- (J) Cháu có thể mở nó ngay bây giờ!
- (H) Không để đến tiệc sinh nhật mới mở sao ạ?
- (J) Hôm đó sẽ rất đông, cháu sẽ phải tiếp chuyện với tất cả mọi người và không còn thì giờ để tâm tới những món quà.
Nghe thấy thế anh liền đặt hộp quà xuống bàn rồi nhanh tay mở giấy gói, bên trong lại thêm một chiếc hộp màu xanh lam bằng nhung bị khóa chặt cùng tờ câu hỏi: "Viên pha lê ma hay thạch ảnh không có thực"(1)
- (J)(Cười) Quả nhiên là phong cách của ông nội cháu nhỉ? Rất thích tạo bí ẩn.
Henry chăm chú đọc nội dung rồi nhanh chóng nhập đáp án vào ổ khóa. "Tách!", chiếc hộp mở ra để lộ món quà lấp lánh trên nền đỏ nhung mềm mại. Đấy là một chiếc vòng cổ đá quý nhiều mặt với sợi dây được làm bằng vàng nguyên chất. James hơi tối mặt khi thấy vật này, ông lặng lẽ xoa chiếc vòng trên cổ mình, một chiếc y hệt thiết kế của Henry nhưng mặt dây lại là đá trong suốt.
- (J) Thứ này thật đẹp nhỉ?
Ông nở nụ cười thường trực, vỗ vai cháu mình rồi lắng nghe âm thanh vui vẻ từ miệng chàng trai.
Thế là Henry ở lại nhà của James để chờ dự tiệc sinh nhật của mình. Trong vài ngày này, anh được thuê gia sư để tiếp tục việc học còn dang dở, người đảm nhận vị trí dạy học là Rick - thân cận của James. Một hôm, như thường lệ, buổi học đang diễn ra thì James bước vào, Rick lập tức ngừng giảng và nhìn người mới đến đầy chờ đợi.
- (H) Chú tìm cháu ạ?
- (J) Không, chú tìm Rick để bàn về công việc. (Nhún vai) Cháu biết đấy, gia sư của cháu từng là thư ký của chú mà.
- (H)(Cười) Cháu biết chú luôn dành thứ tốt nhất cho cháu! (Chỉ ra ban công) Cháu ra ngoài hít thở, chú với thầy Rick cứ tự nhiên.
Nói rồi chàng trai đứng dậy rồi đi thẳng ra ban công, bấy giờ đang là mùa thu hoạch nên thời tiết có chút lạnh. Henry đứng trên cao nhìn những tán cây đang chậm rãi rụng lá, hít vào phổi thứ khí lạnh của buổi sáng và chăm chú nhìn cô gái nào đó đang mải mê đọc sách trên thảm cỏ xanh vàng. Chợt tiếng nô đùa của đám nhóc vang vọng đến tai anh, nhìn xa hơn một chút, trên cánh đồng vàng màu lúa là tốp năm sáu mấy đứa trẻ cười giỡn rộn rã. Chúng bao gồm con của những nhà nông sống gần đó và các quý tộc từ xa đến để dự tiệc sinh nhật anh cùng lễ hội thu hoạch thường niên. Mặc cho khác nhau về địa vị, tất cả đều nắm tay nhau vui vẻ đùa nghịch dưới bùn đất cùng cỏ cây, vô tư kể cho nhau những chuyện mà chắc chỉ có mình biết cho bạn bè nghe.
- (Một đứa bé) Đố mấy bạn cái này nha! Đoán được tui cho hết kẹo của tui luôn.
- (Cả đám) Đố đi! Đố đi!
- (Đứa bé) Đố mấy bạn viên đá của trời xanh là viên đá nào (2)?
Rồi cả đám nhao nhao lên trả lời, xong lại tranh cãi xem tại sao sai tại sao đúng. Henry từ trên cao trông thấy chỉ cười, lẩm bẩm đáp án.
Bên trong căn phòng...
- (J) Có tin tức gì từ viên đá quý của Henry chưa?
- (R)(Liếc nhìn người ngoài ban công) Chưa thưa ngài! Cậu ấy vẫn luôn đeo chiếc vòng không rời.
- (J)(Siết tay) Tệ thật!
- (R) Chuyện này có liên quan đến di chúc mà cha ngài nhắc tới đúng không? Trong ngày sinh nhật lần này của cậu Henry, bản di chúc sẽ được công bố.
- (J) Phải, theo ta được biết thì thằng nhóc sẽ thừa hưởng phần lớn gia tài bởi anh trai ta là con cả trong gia đình.
- (R) Tôi đã hiểu. Khi nào có tin tức mới tôi sẽ lập tức báo với ngài
James gật đầu, nhìn cháu mình một lúc rồi rời đi. Tiếng bước chân sau cánh cửa dần dần nhỏ lại cho tới khi không còn nghe được nữa, lúc này Henry bước vào.
- (H) Tôi đoán không sai nhỉ? Chú ấy muốn tính kế với tôi. (Vỗ vai Rick) May mắn cha tôi đã tính trước để cài thầy vào làm thư ký cho chú ấy.
- (R) Cậu tin tôi ư?
- (H) Tôi tin thầy! Thầy nợ cha tôi một mạng và thầy sẽ trả nó đầy đủ cho con của ân nhân mình - là tôi!
Henry trở lại bàn học, anh tháo vòng cổ vào đặt nó xuống chỗ ánh nắng chiếu vào. Trên tường nhanh chóng lấp đầy bởi khúc xạ mà viên đá mang lại.
- (R)(Ngạc nhiên) Cái này...
- (H) Thầy đoán được đáp án chứ?
Rick cẩn thận cầm viên đá lên rồi để tia sáng chiếu thẳng vào mặt đá quý.
- (H)(Gõ vào cửa kính) Thầy hướng vào đây này!
Người đàn ông làm theo, kết quả khiến cả hai trầm trồ. Trên cửa là tờ giấy nhìn như thật, trông còn mới với những con chữ đen lấp lánh ướt mực.
- (H) Bản di chúc của ông nội! Thật không ngờ!
Rick cũng gật đầu phụ họa, ông nhận từ chàng thanh niên cái nhìn đầy ý tứ rồi im lặng rời khỏi phòng học.
Vài ngày sau, vào buổi tối, căn biệt thự rực rỡ ánh đèn cùng nhộn nhịp người ra vào. Bấy giờ đã là rất khuya, ban nhạc đã về từ lâu, khách mời chỉ còn vài người họ hàng thân quen đang vui vẻ nói chuyện. Tất cả tề tựu vào căn phòng lưu giữ kỷ vật của gia đình, mỗi người đứng ngồi cạnh nhau còn nhân vật chính của bữa tiệc - Henry - thì đối diện họ, khuôn mặt lộ vẻ tinh nghịch.
- (H) Nào mọi người! Chúng ta chơi trò chơi nhé! (Tháo vòng cổ xuống) Cháu sẽ đố mọi người về một loại đá quý, chỉ cần có người trả lời đúng thì cháu sẽ cho tất cả xem bí mật của viên đá này.
Mọi người lập tức hưởng ứng, trò chơi đố vui này, khi còn sống ông nội của Henry vẫn luôn dùng để hàn gắn tình cảm gia đình.
- (H) Nó được tìm thấy bởi sự ngẫu nhiên của người công nhân Ý. Tên của nó là kết hợp giữa ngạc nhiên và tình cờ. Nó được gọi với danh xưng "Ngọc của hoàng đế".(3)
Mọi người xì xào bàn luận, họ lần lượt đưa ra đáp án rồi nhận được cái lắc đầu từ chàng trai. Dần dần chẳng còn ai biết đáp án trừ một người nãy giờ chưa lên tiếng.
- (H) Chú James! Chú đoán được chứ?
Chủ nhân ngôi biệt thự mỉm cười, hiển nhiên thừa biết câu trả lời là gì. Ông nêu lên tên của viên đá quý và nhận được sự trầm trồ từ mọi người.
- (J) Có câu trả lời đúng rồi đấy! (Chỉ vòng cổ của Henry) Cháu mau mau chia sẻ bí mật với mọi người đi!
Người thanh niên cười, ra hiệu với người hầu cho đèn yếu lại rồi thắp sáng chiếc đèn pin và đặt vòng cổ lên giá đỡ để gần đó. Anh cho ánh sáng chiếu vào viên đá của mình, để hình ảnh được rõ ràng trên bức tường trắng đối diện. Mở đầu chỉ là những hình ảnh nhiễu loạn, sau khi được điều chỉnh thì khiến mọi người bất ngờ.
- Là...là hình hồi nhỏ của chúng ta!
- (J) Thì ra đây là một cuốn album gia đình!
- (H) Ông nội quả là nhà chế tác đá quý tài năng nhỉ?
Lần lượt trước mặt mọi người xuất hiện các bức ảnh khác nhau. Tấm hình hai anh em James lúc nhỏ, hình đám cưới của cha mẹ Henry, hình tốt nghiệp của một người chú, hình chèo thuyền của hai chị em cô họ,... Mọi người cùng nhau ôn lại những kỉ niệm xưa cũ, có chuyện buồn cười đến đau bụng cũng có chuyện bi thương đến rơi cả nước mắt. Tấm hình hiện tại là một cậu bé béo tròn dính đầy bùn đất đang leo hàng rào để vào nhà, liền đó vang lên giọng nói của thằng nhóc trông hao hao cậu bé trong hình.
- Bác! Đó là người sao?
- Phải. (Gãi đầu) Ngày trước bác cũng rất nghịch ngợm, toàn leo rào ra ngoài chơi với mấy đứa bạn gần nhà đến bẩn hết quần áo.
- (J) Sao đó anh sẽ chạy đến ngôi biệt thự này để xin cha bọn em nói với chú cho anh khỏi bị phạt. (Khoanh tay) Nhưng lần nào cũng chẳng thành công.
- Còn không phải do em mách lẻo! Tính cách lớn lên vẫn xấu xa.
Sau đó cả hai cười vang kéo theo không khí ngày một ấm áp trong căn phòng. Cũng vì mải vui đùa nên không ai nhận ra hiện tại đã có nhiều thêm một người, trong góc phòng, cô gái mà Henry gặp trên ban công giờ đang đứng nép mình trong bóng tối. Cô lặng lẽ quan sát các tấm hình trên tường rồi đến từng người có mặt trong phòng, khuôn mặt vô cảm kỳ bí. Sau cùng lại nhìn về phía bức tường, lúc này nước mắt cô rơi xuống, tay che miệng mà thét lên chói tai.
- (H) Lucy! Lucy, em sao thế?
Henry nhận ra chủ nhân của tiếng thét đầu tiên, anh chạy ngay đến bên cô, đỡ lấy thân hình nhỏ nhắn đang suy sụp kia trong khi mọi người vẫn chưa hiểu chuyện gì.
- (J) Henry! Đó là ai? Tại sao cô ta lại ở đây?
Câu trả lời lập tức được thốt ra từ cô gái nhỏ.
- (L) Tôi là ai? Ngài quên tôi rồi sao? (Chỉ về phía bức ảnh đang chiếu trên tường) Vậy ngài có quên người phụ nữ kia không?
Theo hướng tay của Lucy, bức ảnh hiện tại là chân dung của ai đó giống y hệt cô nhưng lại là trắng đen cùng ánh mắt buồn khôn xiết.
- (L) Đó là mẹ tôi! Là em gái của ngài đấy, ngài James!
Vài tiếng xì xào vang lên, mọi con mắt đều đổ dồn về phía Lucy.
- Không phải em gái của James đã chết từ mười mấy năm trước rồi sao?
- Phải, nghe nói là do tai nạn khi đang hưởng tuần trăng mật với chồng.
- ...
Những lời thì thầm dần hé lộ thân phận của cô gái. Cô vùng dậy khỏi tay Henry, bỏ chạy ra ngoài đồng thời hất đổ giá để viên đá quý làm nó mẻ mất một phần.
- (H) Đủ rồi! Chúng ta sẽ nói chuyện này sau được không? (Nhìn James) Nếu mọi người cho phép thì đích thân cháu sẽ điều tra mọi chuyện.
Henry lên tiếng, thành công làm giảm đi sự hoảng loạn trong căn phòng. Anh cho người đuổi theo Lucy còn mình thì đưa ra giải pháp. Hiển nhiên có người không đồng ý với cách này.
- (J) Cháu sao? Henry, cháu nên nhớ ai mới là chủ nơi này! Cháu tin tưởng một con nhóc lạ lẫm và muốn thẩm vấn mọi người à? (Cười) Thật nực cười!
- (R) Cô Lucy không phải người lạ đâu thưa ngài!
Rick lên tiếng khiến cả gian phòng im lặng, ông dựng lại giá treo, tiếp tục trình chiếu tấm hình lúc nãy. Bấy giờ do bị mẻ nên viên đá không hiển thị hình của người phụ nữ mà thay bằng lá thư của ai đó gửi cho bà. Trong bức thư kể rõ sự thật năm ấy, rằng mẹ của Lucy đã bị chính anh trai mình ám hại khiến chồng bà tử vong còn bà thì sinh non Lucy và qua đời không lâu sau khi cô tròn 15 tuổi.
- (R) Ngài James, đến cả em ruột cũng giết được sao?
- (J) Ngươi...Ngươi phản ta!
- (R) Tôi chưa từng trung thành với ngài! Là cha của cậu Henry muốn tôi làm việc cho ngài, chứ bản thân tôi không muốn tiếp xúc với kẻ đã giết chị dâu mình.
- (J) Các...các ngươi...lừa ta...?
Bấy giờ trông James như một tên đồ tể với khuôn mặt đỏ dữ tợn cùng đôi mắt nhuốm đầy sát ý.
- (H) Xin chú cùng mọi người bình tĩnh! Vẫn còn vài thứ cháu muốn mọi người xem. (Đi tới chỗ Rick) Yên tâm, cháu biết mọi chuyện không do một mình chú làm.
Henry chỉnh viên đá cho chiếu vào mặt kính chuẩn bị sẵn, trên đó ngoài tờ di chúc như đã thấy còn có hình của ông nội anh. Người gia chủ đời trước hiện lên đầy uy nghiêm như thể đang có mặt tại căn phòng này và đe dọa mọi người không được làm càn.
- (H) Thầy Rick, nhờ thầy đọc mặt sau của bản di chúc trước.
Mặt sau của di chúc là lá thư từ người tiền nhiệm, đó là bằng chứng chứng minh James đã sát hại cha mẹ Henry, đẩy anh đi du học và tìm cách chiếm đoạt tất cả quyền thừa kế trong nhà. Tất nhiên, ngoài ông ta ra còn có thêm hai ba đồng phạm trong chuyện này. Về phần di chúc, người tiền nhiệm ghi rõ sẽ chia bao nhiêu cho Henry cùng Lucy, bao nhiêu cho James và bao nhiêu cho các họ hàng. Nghe xong lập tức có người tức giận.
- Ông thấy chưa James? Năm đó tôi đã bảo phải diệt cỏ tận gốc, vậy mà ông lại tha cho thằng nhóc này!
Sau đó cả căn phòng trở nên hỗn loạn bởi tiếng cự cãi lẫn đánh nhau. Mấy đứa trẻ sợ hãi ôm lấy nhau, bật khóc. May mắn Henry đã dùng thân mình để bảo vệ chúng ra khỏi căn phòng, trước khi đóng lại cánh cửa, anh dặn.
- (H) Gần đây có lễ hội, mấy đứa tìm người giúp ở đó đi! Nhanh, anh ở lại xử lý cho!
Nói rồi liền đóng mạnh cửa.
Mấy đứa trẻ nghe lời liền chạy nhanh ra ngoài, hướng đến lễ hội mà tìm sự giúp đỡ. Lúc này không khí ở ngoài rất náo nhiệt, dù là nửa đêm nhưng các hoạt động vẫn diễn ra như thường lệ.
- Cứu! Ai đó giúp chúng tôi với!
Đám trẻ kêu lên, trông chúng thật đáng thương với bộ dạng luộm thuộm, mặt trắng bệch còn tay chân thì không ngừng run rẩy. Đáng tiếc, không ai quan tâm đến chúng cả, không một ai. Họ chỉ cho rằng chúng đang bày trò lừa phỉnh, cho rằng chúng là trẻ con nên bỏ qua lời chúng. Mãi cho đến khi những đứa con của mấy người nông dân sống gần đó nhờ cha mẹ lên tiếng thì họ mới tin, nhưng...
- Đấy là chuyện nhà người ta. Đừng xen vào!
- Ừ, chuyện nhà quyền quý luôn phức tạp. Chẳng may đắc tội ai thì hỏng!
Cứ thế đám trẻ lại bị bỏ mặc, chỉ có bạn của chúng là chịu ở lại an ủi. Ròng rã van xin giúp đỡ, đến rạng sáng thì đám trẻ mệt lả người, tâm trí bất lực. Rồi...
- Chị Lucy!
Lucy xuất hiện cùng năm sáu cảnh vệ từ thành phố lớn xông tới biệt thự của James; hóa ra cô chạy đi tìm sự trợ giúp như kế hoạch của Henry. Cả khu vực cứ thế náo động bởi sự kiện tại tòa biệt thự ấy; họ bàn tán, xì xầm những lời đồn thổi. Còn người trong cuộc thì tuyệt nhiên im lặng; hầu hết bị giải đi, một số phải cấp cứu do ẩu đả và còn lại thì trông xơ xác sau một đêm dài đáng nhớ.
- (L) Giờ nơi này thuộc về anh à?
- (H) Không, nó thuộc về chúng ta. Chào mừng về nhà, Lucy!
Hai anh em nắm tay nhau bước vào căn nhà, đâu đó có tiếng cười vui của lũ trẻ.
Giấc mơ lần này thật sự rất hay đấy, bà đưa tui từ bất ngờ này đến bất ngờ khác. Chuyện xưa cùng cách giải quyết rất hợp lý và ngắn gọn nhưng vẫn có thể truyền tải được hết nội dung và ý nghĩa của câu chuyện. Kết luận: tui thấy bà rất hợp với thể loại trinh thám ấy. Rất mong có thể được nhìn thấy thêm nhiều giấc mơ về đề tài trinh thám nữa.
Trả lờiXóaNhận xét này đã bị tác giả xóa.
Trả lờiXóa