Thứ Hai, 4 tháng 5, 2020

GIẤC MƠ SỐ 14

MÊ CUNG BẬC THANG

    Một tòa tháp bằng đá cao không thấy đỉnh, một lối vào u tối mà ta không có lựa chọn nào khác ngoài dấn thân vào nó. Hôm nay hãy cũng tôi đi vào mê cung của những bậc thang!


Ảnh lưu trữ miễn phí về các bước, cầu thang, cục đá, hình học

    Hiện tại tôi đang ở bên ngoài, mọi thứ đều toàn là màu trắng xóa trừ một thứ - tòa tháp xám đen uy nghi trước mặt, cô độc giữa không gian vốn chẳng có gì. Bước vào, chào đón chỉ có dãy cầu thang dài vô tận bằng đá sần sùi, bậc thang rộng gấp 2 lần bàn chân size 39 của tôi nên tương đối dễ đi, tuy không có lan can nhưng vì đây chỉ mới tầng 1 nên độ cao chẳng có gì đáng sợ, bất cứ lúc nào cũng nhìn được xuống dưới đất. Lên tới tầng 2, đôi mắt như phủ thêm lớp ảo giác vi diệu, nhìn trên nhìn dưới đâu đâu cũng thấy những đường xoắn ốc không điểm dừng, bản thân cảm thấy nếu rơi xuống ắt sẽ rất lâu mới chạm được mặt đất. Nối giữa hai tầng chỉ có một phiến đá nhẵn bằng cẩm thạch màu xám tro, rộng độ 2 tới 3 thước hình vuông, tại đây dừng chân ít lâu mới nhận ra điểm kì lạ, ánh sáng nãy giờ dẫn lối là từ đâu mà có? Ở đây khá thấp, dẫu trên kia có nắng cũng không chiếu được tới tận đây, chưa kể xung quanh lại không có cửa số, nơi này chắc chắn là tòa giam giữ kiên cố kì dị bậc nhất tôi từng biết tới. Bậc thang đã thu bé lại bằng 1 nửa so với tầng dưới, bề mặt chúng cũng vô cùng gồ ghề như trải sỏi ở dưới. Tôi cứ đi, đi mãi tưởng chừng không thấy lối ra thì điều gì đó xuất hiện, một mùi hương tựa như nhựa đường xộc tới khiến đầu óc choáng váng cả lên. Sau khi định thần, tôi lại lần nữa ngạc nhiên trước sự thay đổi trước mắt. Đã tới tầng 3, không thấy lối vào từ tầng 2 mà chỉ duy nhất lối ra tầng 4 ở tít trên cao kia, xung quanh giờ có màu gạch cam xen nâu khá thuận mắt. Bậc thang hiện tại nhỏ tới mức phải nhón gót mới đi được, chúng dẫn tới vô số con đường khác nhau, như một mê cung thật sự. Điều đáng nói ở chỗ cái nào cũng dẫn được lên tầng 4 hết, chỉ cần chọn bừa một đường, theo từng nấc thang của nó sẽ lên được, vấn đề là không thể xuống, chỉ cần muốn đi xuống sẽ lạc lối ngay. Tại đây tôi gặp cô bạn cùng kí túc xá với mình, chúng tôi chẳng nói gì với nhau, lặng lẽ chọn con đường riêng cho bản thân. Cả 2 tách nhau ra theo lối đi đã chọn, kết quả lại gặp nhau trên tầng 4 cùng một thời điểm. Ở tầng cuối cùng, nơi cao nhất của tòa tháp, rốt cuộc cũng thấy bầu trời xanh biếc ngay trên đầu, một bầu trời tròn vo trông không thực tí nào. Tôi đứng trên đất bằng, nhìn xung quanh rồi nhìn thử thách mà bản thân sắp đối mặt. Giờ chẳng còn cầu thang nào cả, chỉ có vách núi dựng đứng cùng những nấc thang bị bào mòn đến nhẵn nhụi. Leo lên, leo mãi, trong đầu chỉ khao khát chạm tay đến bầu trời rực rỡ kia, tôi như con thiêu thân lao vào thứ ánh sáng huyền diệu. Càng lên cao, gờ đá càng nhỏ, dần dần thu lại chỉ bằng cái nắm tay yếu ớt. Chợt trong lòng như bừng sáng, khẽ lắc đầu rồi tỉnh khỏi sự mê hoặc; tôi nhận ra bản thân đã ở nửa đoạn đường, chênh vênh tại độ cao ngợp cả phổi do loãng không khí. Ráng thêm tí nữa, tôi mò được một hốc nhỏ để dừng chân, trời ạ, giờ mới nhận ra bản thân kiệt sức như thế nào, phải xuống thôi hoặc chết mất. Thế nên tôi trèo xuống, đón lấy không phải sự trống trải như tưởng tượng mà là khung cảnh dị thường tới bất ngờ.


Ảnh lưu trữ miễn phí về các bước, cầu thang, cũ, đen và trắng

   Khi đã xuống gần tới đất, tôi nhìn thấy một sự thay đổi lớn tại tầng 4 này. Ban đầu khi mới đặt chân tới đây, vốn chỉ có 8-9 người thế nhưng giờ cả tầng 4 tràn ngập những người là người chen chúc nhau như lễ hội. Sàn nhà biến mất, hình như bị sập, người ta thay nó bằng tấm nệm phủ 2/3 tầng, dù biết rất an toàn nhưng cảm giác đi trên cái sàn mềm nhão có thể sập bất cứ lúc nào thật khiến tôi xanh mặt. Xuống được tầng dưới, tôi gần như chết đứng trước cảnh tượng mình thấy, từ một tòa tháp bằng đá tự nhiên vô cùng hùng vĩ giờ bị con người chiếm đóng và biến thành nơi tham quan khiêm khách sạn (tôi đoán). Có hành lang, lan can an toàn, phòng ốc, thang máy... không biết họ khai quật chỗ này kiểu gì (ý tôi là khai thác và quật đổ mỹ cảnh ấy). Do đã quá mệt, tôi quyết định dùng thang máy xuống tầng trệt, tưởng tượng cảnh phải đi qua tầng 2 đầy hình xoắn ốc khiến tôi buồn nôn.

Ảnh lưu trữ miễn phí về gạch, hành lang, kiến trúc, Tòa nhà

    Ra ngoài, không ngạc nhiên lắm, mọi thứ cũng khác trước. Bản thân giờ đang ở một khu vui chơi giải trí với vô số trò chơi khác nhau cùng hàng nghìn người đi lại như trẩy hội (có khi nó đúng là cái hội). Bỗng chốc tôi như kẻ lang thang không rõ sẽ làm gì tiếp theo, rồi âm thanh vang lên, đưa đến quyết định tiếp theo. Tiếng thét của ai đó trên tàu lượn siêu tốc bật lên khiến tôi chú ý, một chiếc tàu màu đỏ chạy nhanh như chớp với đường ray uốn lượn thích mắt đang hấp dẫn con người lạc lối đi tới nó. Vội chạy đến nơi tuyệt vời kia, vô tình tôi gặp lại người bạn đồng hành ở tầng 3. Qua trò chuyện, cô rủ tôi đi một loại tàu lượn khác ở rìa khu vực này, chỉ 20k theo như cô ấy nói.

Ảnh lưu trữ miễn phí về ánh sáng ban ngày, bầu trời, cao, công viên

    Trên đường đi, chúng tôi nhìn thấy quả bóng bay hình trái tim màu đỏ bị vướng vào rào, nó được buộc với hộp quà nhỏ màu hồng xinh xắn. Gió nổi lớn khiến hộp quà rơi ra và theo chiều gió, quả bóng bay lên. Tôi vươn tay định tóm lấy thì "bùm" trái tim nổ dưới tay anh bảo vệ, tan xác đến thảm thương. Lại đi thêm chút nữa, lần này là cảnh một cô bé đáng yêu đang rưng rưng nước mắt, bé bị mất đồ, đang hỏi chú bảo vệ về quả bóng bay bị mất. Qua mô tả hình như đó là quả bóng vừa bị "sát hại" bởi chú bảo vệ của bé. "Nghiệp quật ông anh nhé!" tôi nghĩ, tiếp tục lên đường. Chợt mọi thứ tối sầm lại, tôi ngã xuống rồi bừng tỉnh giấc mộng.

Ảnh lưu trữ miễn phí về heli, hình dạng, lãng mạn, màu

Theo mọi người giấc mơ này có ý nghĩa gì không nhỉ? Hãy chia sẻ suy nghĩ của mọi người với tôi nhé!

2 nhận xét:

  1. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

    Trả lờiXóa
  2. "Nghiệp quật ông anh nhé!" vô ý thôi mà làm gì căng (chú bảo vệ nghĩ thế), đôi khi chúng ta nên tạm dừng đam mê 1 tý để tập chung vào những thứ quan trọng hơn bà nhỉ?

    Trả lờiXóa

GIẤC MƠ TRƯA SỐ 67

MUA ĐỒ Tôi nhớ khi ấy mình đang đứng trước cổng trường, giữa đám đông áo trắng lũ lượt đi vào bên trong. Đó là một khung cảnh được ghép bởi ...