Thứ Hai, 11 tháng 5, 2020

GIẤC MƠ SỐ 15

   THANH KIẾM NHIỆM MÀU


Ảnh lưu trữ miễn phí về ảnh bìa facebook, cây, chi tiết, đẹp

    Mở mắt ra, suýt nữa là trái tim nhỏ bé ngừng đập! Tôi đang lơ lửng giữ không trung cao ngất ngưởng, thứ giải cứu sinh mạng bé bỏng này là một chiếc lá siêu to khổng lồ hình cánh bướm vô cùng đẹp mắt. Chiếc lá cứ lượn mãi trên không, lúc vút lên cao khi thì lao thẳng xuống dưới, cuối cùng gió cũng ngừng thổi, tôi là đà đáp xuống đất mẹ thân yêu. Chưa kịp xác định tình hình thì bóng đen từ đâu lao tới, người đó kéo lấy tay tôi chạy hối hả, theo sau là đám người mặt mũi bặm trợn đuổi sát nút. Chúng tôi chạy không ngừng nghỉ, cảnh vật hiện lên rồi biến mất nhanh tới độ không nhìn rõ đấy là gì. Tới ngã tư đường, cả hai nép mình vào ngõ nhỏ u tối, người kia bịt miệng tôi và nhìn đám người chạy qua trong căng thẳng.
Ảnh lưu trữ miễn phí về ánh sáng, ánh sáng ban ngày, các cửa sổ, các tòa nhà

   Nguy hiểm qua đi, khẽ thở phào nhẹ nhõm, tôi giương mắt nhìn con người bí ẩn kia, đó là một cô gái trẻ ăn mặc như mạo hiểm gia với tông màu cát làm chủ đạo. Cô ấy buông cánh tay đang che miệng xuống, ra dấu im lặng rồi đi vào sâu trong hẻm. Tới khi cả hai đã ngập trong bóng râm, cô ấy lên tiếng.
- Đã làm cậu sợ rồi, xin lỗi! Tôi lo cậu bị liên lụy nên kéo cậu theo.
- Bị liên lụy bởi điều gì? Mà cậu là ai?
   Tôi hỏi đầy sốt sắng, không quên nhỏ âm lượng lại một chút. Bạn tôi tỏ vẻ ngập ngừng, hết nhìn đông lại nhìn tây sau cùng mới chịu tiết lộ danh tính.
- Tôi ... tôi tên Sara, là nhà phiêu lưu đang trên đường trốn chạy khỏi bọn xấu lúc nãy.
- Tại sao chúng lại muốn đuổi theo cậu? (Bừng lên) Cậu có gì đó mà họ muốn!
   Sara vội che miệng tôi lại, nhìn xung quanh đầy lo ngại.
- Bé cái miệng tí! Không thì chúng ta chết chắc!
- (Ngượng ngùng) Xin lỗi! Tôi vô ý thật! (Tò mò) Thứ quý báu gì khiến họ truy đuổi cậu thế?
   Lần nữa bị kéo sâu vào ngõ vắng, lần này chúng tôi triệt để ở trong bóng tối. Chợt gì đó lóe sáng đến chói mắt, nhìn kĩ, tôi như ngây dại trước món đồ vừa được đem ra. Trên tay Sara cầm một thanh kiếm dài bằng cả cánh tay, chuôi kiếm bằng bạch kim đính đầy đá quý còn lưỡi, thứ hấp dẫn nhất, tỏa ra muôn vàn ánh sáng đủ màu tựa cầu vồng. 
- Đẹp quá đúng không?
   Cô gái phì cười trước khuôn mặt u mê không lối thoát của tôi. 
- Nó không phải vật tầm thường đâu! Thanh kiếm này mang trong mình một điều ước mà chỉ tôi, người tìm ra nó, mới dùng được.
- Đó là lí do họ muốn cậu! Để sở hữu điều ước độc nhất này!
   Tôi vừa dứt lời thì ai đó xuất hiện, rất nhanh cả hai nhận ra mình không còn an toàn nữa.

Ảnh lưu trữ miễn phí về bàn là, ban ngày, cận cảnh, kim loại

   Không rõ làm sao mà họ tìm được hai đứa con gái nhỏ nhắn bọn tôi giữa thành phố nghìn người nhưng rốt cuộc kết quả vẫn bị tóm. Lần này được dịp nhìn rõ mới biết, đám người đuổi theo lúc nãy và cả bây giờ thực chất là lính của một tòa cung điện rực rỡ - nơi tôi đang bị nhốt. Họ tách cả hai ra vì không rõ đứa nào đang giữ thanh kiếm, Sara bị giải đi trước còn tôi thì nằm lăn lóc trên sàn nhà, không một ai để ý. Nằm im như xác chết, tôi chờ đến khi chỉ còn lại một mình liền ra tay hành động. Bằng vài kỹ thuật, sợi dây trói được tháo tung ra và lại được dùng để trói một tên lính xui xẻo phát hiện ra tôi. Lập tức toán lính từ đâu ập tới, tỏa ra xung quanh hòng dồn kẻ tẩu thoát vào đường cùng. May mắn, tôi bị dồn vào nơi có cửa số, thế là bằng tất cả sự liều lĩnh tôi lao ra ngoài cửa số để bay tới khoảng không gian cao chừng vài trăm mét. Vì chỉ vài trăm mét nên cái đầu chẳng biết có não hay không theo phản xạ điều khiển tay tóm lấy ống thoát nước nằm dọc theo bức tường và khiến tôi lủng lẳng trong tư thế y như con thằn lằn bám dính. Đám lính từ cửa số cố hất kẻ trốn thoát xuống nhưng không ai đủ khả năng với tới được mục tiêu. Hồi lâu sau, tôi lại thử thách bản thân với màn tuột ống nước để đu xuống tầng thấp hơn và nó lại thành công theo cách phi logic tới khó hiểu. Sau khi an tọa trên sàn nhà không mấy êm ái chưa bao lâu tôi lại hốt hoảng cắm đầu chạy tiếp vì đám lính khác ùa tới, thiếu điều huy động nguyên cái cung điện chỉ để bắt được tôi. Chạy tới ngã rẽ, tôi phi thẳng vào tấm rèm cửa dày cộm để trốn, việc này đã có hiệu quả, chẳng ai tìm thấy tôi dù có lục soát thế nào đi chăng nữa, họ nhất quyết không dám chạm vào tấm rèm. Im lặng chờ đợi, một giây trôi qua như cả thế kỉ, cuối cùng tôi lú đầu ra. Đen đủi thế nào đâm vào tên áo đen chạy tới, chưa kịp định hình gì thì đã bị hắn bóp chặt cổ ghì xuống sàn nhà. Hắn nói gì đó bằng thứ ngôn ngữ rối não, càng nói tay càng siết chặt hơn. Mặt tôi dần tím đi vì thiếu dưỡng khí, cuối cùng vẫn phải tự thân vận động, tôi lên gối đá ngay chân giữa của hắn rồi ba chân bốn cẳng chuồn lẹ, trước đó không quên la làng cho thiên hạ tới hốt tên đáng ghét kia.

Ảnh lưu trữ miễn phí về Anh, christian, đức tin, gothic

    Sau một hồi tìm đường cuối cùng cũng thoát khỏi nơi đáng sợ kia. Nơi đi ra có hình dạng như cổng trường cấp hai của tôi, khác ở chỗ nó ngoài mặt tiền chứ không phải trong hẻm. Gần đó có một chiếc xe đạp không rõ của ai, tôi nhanh chóng lấy luôn và chạy đi mất. Mọi thứ sau đó không khả quan mấy, tôi bị truy nã khắp cả thành phố, không ai dung túng cũng chẳng nơi nào chứa tôi quá lâu. Đáng sợ hơn, tôi gặp bạn mình tại đó, vài người tố cáo chỗ ở, số khác thì dè bỉu. Giờ hay rồi, chẳng còn nơi cho tôi dừng chân nữa, trừ một chỗ, cung điện đáng sợ đó.


Ảnh lưu trữ miễn phí về người, nỗi sợ

    Lần nữa trở về cung điện kia đối với tôi không quá khó, hầu hết lối đi đều thông thuộc hết nên cứ thế một mạch đã xông tới tận tầng cao nhất của nơi này. Ở đây phải nói là canh gác nghiêm đến đáng sợ, hai ba bước lại gặp lính canh trang bị vũ khí, tôi không tài nào nghĩ được cách đi sâu hơn mà không đả thảo kinh xà. Chợt từ phía sau cánh cửa lớn, một người lao công đi ra mà chẳng bị ai lục soát gì. Thế là tôi bèn bám lấy người đó nhờ trợ giúp,  hẳn phải có cách vào lại căn phòng sau cánh cửa ấy. Đợi con mồi gần tới mình, tôi lao ra từ góc khuất tòa nhà và tóm lấy người đó.
- Giúp tôi trốn với!
   Tôi thì thầm bên tai, hồi hộp nhìn ra đằng sau xem có ai thấy hai chúng tôi không. Cô gái đáng thương trong tay tôi khẽ gật đầu, kéo tay đối phương vào phòng kho nhỏ bé. Tại đó chị van xin tôi đừng giết chị, gì chứ, tôi đâu có ý làm thế. Thở dài rồi trần thuật hết nỗi khổ của mình cho con người đang run rẫy kia, cuối cùng chị ta cũng tạm tin tưởng. Chị nói với tôi.
- Ở trong phòng có một cô gái, có thể là bạn của cậu, cô ấy trông không ổn chút nào cả!
- (Túm lấy vai chị) Là Sara! Cô ấy ... Tôi phải cứu cô ấy!
- Nhưng bằng cách nào?
- Tôi không biết! Nhưng tôi sẽ tìm ra bằng bất cứ giá nào!
   Chị ta nhìn tôi trong im lặng, chừng vài phút sau mới lên tiếng.
- Nếu cậu giúp tôi rời khỏi đây tôi sẽ giúp cậu!
- (Gật đầu)
- Hãy giả làm lao công, sẽ chẳng ai nghi ngờ gì cậu cả! Sau khi qua được mấy tên lính thì bình tĩnh bước vào phòng, cố giữ bản thân im lặng hết mức nhé! Nhớ cho kĩ rằng đừng bao giờ tiến quá gần chủ nhân cung điện, ông ta sẽ phát hiện ra cậu đấy!
   Kế hoạch đã có, giờ chỉ cần thực hiện. Chị ấy trao bộ đồng phục lao công đổi lấy mảnh giấy lối ra tôi vừa vẽ. Chẳng mấy chốc cả hai từ biệt, một người bỏ đi, kẻ còn lại tiến vào tử địa.

Ảnh lưu trữ miễn phí về bắt tay, bóng, bóng tối, đen và trắng

    Với thân phận lao công, tôi dễ dàng qua mặt đám lính canh, thành công bước vào căn phòng lớn trước mắt. Đó là một nơi xa hoa đến choáng ngợp, 4 bức tường được dát vàng lấp lánh, trần nhà là bức tranh vũ trụ tinh xảo đến từng chi tiết, các vật dụng đều thuộc hàng hiếm từ thảm lông đến bát đĩa bằng gốm sứ. Nhìn sang ban công, tôi bàng hoàng, Sara đang ở đó, giữa đám người ăn mặc xa xỉ, cả người cô ấy đầy vết thương rỉ máu, đôi chân run rẫy như sẽ đổ xuống bất cứ lúc nào. Tôi cứ đơ ra nhìn bạn mình, chợt ai đó vỗ vai, đánh thức tôi khỏi trạng thái đông cứng. Người đàn ông to lớn đáng sợ ấy hẳn là chủ của nơi này, ông ta vỗ vai tôi, tỏ ý phật lòng rồi ngồi vào vị trí của mình, gần Sara và đối lưng với tôi. Thật là hú hồn! Khẽ thở phào, tôi dần dần đi tới chỗ ban công để nhìn rõ hơn, bạn tôi đang bị trói bởi sợi dây vô hình nào đó, dưới chân là thanh kiếm sáng chói huyền diệu. Tên lãnh chúa lên tiếng:
- Nào quý cô, cho bọn ta điều ước và cô sẽ được thoát!
    Bạn tôi gục mặt xuống, lẩm bẩm gì không rõ. Thanh kiếm lóe sáng, bay lơ lửng giữa không trung rồi đột nhiên lao về phía tôi. Bật người dậy, tôi suýt la toáng lên vì sợ hãi. Thế mà giờ lại tỉnh giấc mộng rồi! Tôi nhìn đồng hồ, tiếc nuối giấc mơ cũng như an ủi trái tim đang loạn nhịp.

Theo mọi người giấc mơ này có ý nghĩa gì không nhỉ? Hãy chia sẻ suy nghĩ của mọi người với tôi nhé!

2 nhận xét:

  1. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

    Trả lờiXóa
  2. "Đen đủi thế nào đâm vào tên áo đen chạy tới, chưa kịp định hình gì thì đã bị hắn bóp chặt cổ ghì xuống sàn nhà. Hắn nói gì đó bằng thứ ngôn ngữ rối não, càng nói tay càng siết chặt hơn." mạnh dạn đoán đây chính là 1 thanh niên trong đội tuyển hóa cấp quốc gia và a ta nói rằng: trong phản ứng cháy thì sự cháy được duy trì bằng gì? và câu trả lời là oxi nên nói sao bà k khó thở sao được :v. Thanh gươm có 1 điều ước tại sao cái lão đó k ước là có được cái đèn thần là đc 3 điều ước chia điều 3 người có tốt hơn không, giành chi không biết

    Trả lờiXóa

GIẤC MƠ TRƯA SỐ 67

MUA ĐỒ Tôi nhớ khi ấy mình đang đứng trước cổng trường, giữa đám đông áo trắng lũ lượt đi vào bên trong. Đó là một khung cảnh được ghép bởi ...