CHUYẾN ĐI XUYÊN KHÔNG GIAN KỲ LẠ
Giấc
mơ bắt đầu bằng hình ảnh tôi đang trò chuyện cùng người bạn hàng xóm cũ. Mọi thứ
vẫn bình thường cho tới khi sau lưng vang lên tiếng còi ầm ĩ, cuối xóm xuất hiện
đoàn tàu hỏa từ đâu xông ra và tông bể bức tường màu xanh xui xẻo nằm trên đường
đi của nó. Sau đấy lại thêm chiếc xe lửa nhỏ chạy về phía nhà bạn tôi, tông một
lỗ nhỏ trên tường nhà nó. Không biết cái xe quẹo đường nào mà biến lớn rồi
phá nát nhà kế bên xong trở về dạng trung bình, xử lý luôn nhà tôi.

Không
gian trở nên nhiễu loạn, bên tai văng vẳng tiếng
nói của ai về chủ đề khoa học gì đó. Khi quan cảnh đã rõ nét lại, tôi nhận ra mình
đang ở trong một cái hang động đầy rêu cùng đá vụn, có vô số lối đi dẫn ra hàng
trăm con đường như mê cung. Qua quan sát, trên người tôi giờ mặc bộ trang phục tiền
sử bằng da thú màu nâu cũ kĩ. Tại đây, bên cạnh xuất hiện thêm 3 người bạn, 2
nam 1 nữ, thề là trông họ rất quen thuộc, đặc biệt ở cô gái kia, thế nhưng
không tài nào tôi nhớ được họ, dù khuôn mặt hay chỉ đơn giản cái tên. Họ nắm
lấy tay con người đang ngơ ngác, lôi thô bạo ra ngoài cửa hang, hốt hoảng như bị ai đuổi theo. Tại lối ra,
ngay khi chúng tôi vừa tới thì một con khủng long xuất hiện, chắn cửa hang rồi
thình lình lao tới để xé xác con mồi trước mặt. Cả đám phải nằm rạp xuống giả chết, trong đó có tên con trai gần lối ra đang phì phò thở, phả hơi nóng rực lên người phía
trước. Xui xẻo thay tôi chính là cái người chịu trận kia, suốt quá trình
chờ con quái thú bỏ đi tôi phải vật vã dữ lắm để không ngóc đầu dậy hay vùng
khỏi khí nóng từ tên phía sau. Chờ đợi khá lâu, cuối cùng con thú
kia cũng chịu bỏ đi, nằm bẹp ngoài miệng hang ngủ. Thế là cả bọn đành đi sâu
hơn vào hang, tại một cái hốc nhỏ, chúng tôi gặp anh sinh viên đang ngồi bấm
máy tính với nét mặt vô cùng căng thẳng. Tôi ghé mắt vào màn hình, trên đó loạn
xạ những con số, chữ cái với hàng tá hình vẽ rối mắt. Anh ta nhìn bọn tôi bằng
cặp mắt hờ hững, lôi từ túi áo ra một tờ giấy nhàu nhĩ bảo đấy là cách thoát khỏi
đây. Nội dung mảnh giấy nhìn như sơ đồ của môn Sinh học về thứ gì đó không
rõ. Tôi tách nhóm, tự mình đi tìm đáp án rồi nhanh chóng nhận ra thứ trên tay là sơ đồ
hang động. Đi theo chỉ dẫn với niềm tin bất diệt, cuối cùng cũng thoát khỏi nơi
tối tăm đó. Vấn đề ở chỗ tôi lao xuống thác nước trắng xóa và chìm nghỉm xuống đáy con sông.

Khi
ngẩng mặt lên, khung cảnh xung quanh tôi đã thay đổi. Hiện tại khung cảnh là một
nhà sàn Tây Nguyên vô cùng đẹp, nơi tôi suýt chết ngạt hóa ra chỉ là thau nước
cơm trắng đục. Bên cạnh có ông bác nào đó hiền lành cùng cô gái trong hang
động kia, chúng tôi ngồi với nhau dưới hiên nhà, ngắm cơn mưa đẹp long lanh như
trong tranh. Lát sau cô bạn bỗng biến mất từ lúc nào không rõ. Bỗng nhiên
tôi có cảm giác tiếc nuối như tận thế tới nơi, bác trai thấy thế liền an ủi con
người u sầu bên cạnh. Không rõ ông ấy đã nói gì nhưng ngay sau đó tôi liền bừng
lên suy nghĩ:”Không sao, mọi chuyện sẽ qua thôi. Mình có thể làm được!”. Khung
cảnh trở nên yên bình dần cho tới khi bị phá vỡ bởi thứ sắp xuất hiện - một
chiếc trực thăng với sứ mệnh giải cứu chúng tôi. Có lẽ bởi đây là đảo hoang và
chúng tôi đang tránh nạn tại đây, một người nói với tôi rằng thế giới đã được cứu.
Tôi chẳng hiểu gì cả.

Theo mọi người giấc mơ này có ý nghĩa gì không nhỉ? Hãy chia sẻ suy nghĩ của mọi người với tôi nhé!
Nhận xét này đã bị tác giả xóa.
Trả lờiXóa"Chúng tôi gặp anh sinh viên đang ngồi bấm máy tính với nét mặt vô cùng căng thẳng. Tôi ghé mắt vào màn hình, trên đó loạn xạ những con số, chữ cái với hàng tá hình vẽ rối mắt. Anh ta nhìn bọn tôi bằng cặp mắt hờ hững và nói đây là 1 tính năng trong code anh ấy, nhưng a ấy không hề lập trình để có nó, nó đc người đời gọi là Bug và sau đó anh ấy lôi từ túi áo ra một tờ giấy nhàu nhĩ bảo đấy là cách thoát khỏi đây" Trong tờ giấy ấy ghi rằng: "Code viết chuẩn thế này tại sao nó không chạy? Vô lý, thực sự quá vô lý!, tờ giấy có vẻ hơi ước, tôi đoán đây chắc chắn là nước mắt anh ấy :((
Trả lờiXóa