Thứ Hai, 13 tháng 4, 2020

GIẤC MƠ SỐ 11

     TÌNH BẠN GIỮA HAI KẺ THÙ

    Địa điểm mà mọi thứ diễn ra là tại giữa biển khơi bao la vào ban đêm, không gian rộng lớn đến mức chẳng thấy điểm dừng nào và ta không là gì cả, có chăng chỉ bằng một hạt cát so với xung quanh. Khác với những lần trước, trong giấc mơ này bạn sẽ chẳng thấy tôi xuất hiện dù là một phân cảnh nhỏ.
    "Đùng..." Tiếng nổ vang lên đầy chát chúa, giữa biển khơi xanh thẳm nổi bật lên cô gái trong trang phục chiến binh mạnh mẽ. Cô ấy đang chiến đấu với một thế lực tà ác nào đó, vũ khí của cô chỉ vỏn vẹn bộ giáp chiến binh, dây thừng cùng thanh gươm sáng chói. Bên phe địch thì ngược lại, đông đúc không biết bao nhiêu người, tất cả đều che mặt và trang bị vũ khí tân tiến. Giúp sức cho nữ chiến binh là chàng trai tóc vàng đang điều khiển chiến thuyền, vừa giúp đồng đội di chuyển vừa tấn công kẻ thù bằng tất cả súng ống trên tàu. Trận chiến rất khốc liệt, cả một vùng biển như gặp phải bão tố, đạn bay tứ phía từ trên trời, dưới đất, thậm chí là dưới biển, những con tàu thì liên tục chìm xuống trong tình trạng tan rã, giọng nói không thể phân biệt được của ai vang lên ầm ĩ. Dần dần mọi thứ trở nên gay go, cô gái của chúng ta bị thương không ít, có lẽ sắp gục xuống trong chốc lát nữa thôi. Phe phản diện cũng không khá hơn, số lượng của chúng giảm chỉ còn 1/3, thiệt hại về sức người lẫn sức của là quá lớn để tiếp tục cuộc chiến này. Cuối cùng, hai bên thỏa thuận sẽ đồng loạt rút lui, chờ ngày tái đấu. Thuyền của chàng trai cứ trôi dạt đi, không ai điều khiển bởi cả hai người đều đã kiệt sức rồi.


grayscale photo of people walking near building


    Một thời gian sau sự kiện chấn động ấy, giữa biển cách chiến trường kia không xa là trạm canh gác nhỏ bé. Nó rất cao, dường như chẳng thấy đỉnh, được cấu thành bởi nhiều tầng khác nhau với những chức năng riêng biệt. Tại tầng thấp nhất là nhà của cặp vợ chồng người gác, họ ở đây từ lúc nào không ai rõ, có lẽ từ lúc thế giới bắt đầu cho tới tận cùng vũ trụ. Như mọi đêm, cả hai ngồi lại để kể cho nhau một ngày của mình, không gian rất yên tĩnh, lúc nào cũng thế, chỉ có họ và sóng biển ầm ầm. Nhưng hôm nay sự bình yên đã bị phá vỡ, cánh cửa gỗ của ngôi nhà mở tung, một chàng trai ở đó, lạnh cóng và ướt sũng. Anh ta chỉ kịp thốt lên vài từ đứt đoạn rồi ngã ập xuống, bất tỉnh.

body of water during daytime

    Sau chừng mấy giờ đồng hồ khôi phục thể trạng, cuối cùng chàng trai có thể cử động bình thường.
- Tôi tên Erik, là người đồng hành cùng nữ chiến binh trong trận thủy chiến lần trước.
   Anh tự giới thiệu về mình rồi tường thuật lại tất cả mọi chuyện cho hai vị ân nhân. Sau quyết định rút lui, cả anh và cô gái đều kiệt sức tới mức ngất đi, chiếc thuyền cứ trôi dạt vô phương hướng, không rõ đã có chuyện gì xảy ra trong lúc đó. Khi anh tỉnh dậy đã thấy bạn mình mất tích, nơi mà đáng ra cô ấy phải nằm lại có một mảnh giấy ghi địa điểm hẹn gặp, có lẽ của cô hoặc từ bọn bắt cóc. Thế là Erik lái tàu đi đến điểm hẹn, xui xẻo thay cơn sóng lớn đã quật ngã thuyền và nhấn chìm nó giữa đại dương. Thời điểm sắp buông xuôi, tình cờ ánh đèn từ trạm gác hắt ra, đem hy vọng đến cho con người khốn cùng kia. 
- Tôi phải đi! 
    Anh nói trong lúc soạn lại đồ đạc.
- Cô ấy đang chờ tôi! (Nhìn người chồng) Và tôi hứa sẽ trở lại để báo đáp hai vị, (thì thầm) nếu tôi còn sống để trở về.
    Người vợ lo lắng lên, bà hỏi.
- Nhưng cậu muốn đi đâu? Đây là giữa biển đó! Cậu đâu có phương tiện để đi.
   Erik khựng người lại, im lặng suy nghĩ gì đó rất lâu. Đến lượt người chồng lên tiếng.
- Vậy họ hẹn cậu ở đâu?
- Nơi nào đó tên HANOI.
- Việt Nam! Từ đây đến đó rất rất xa, cho dù cậu có chèo thuyền cũng mất mấy tháng lận!
   Anh ôm đầu chán nản, miệng lẩm bẩm hỏi bản thân phải làm sao. Chợt người vợ reo lên.
- A! Tôi có cách! (Nhìn chồng) Chúng ta nhờ ông ấy đi! (Chỉ lên trên) Ông ta giúp được đấy!
- Ai? Ai cơ? Làm ơn cho tôi biết được không? 
   Hai vợ chồng nhìn nhau, người chồng ngồi xuống thở dài còn vợ thì khoác áo, chuẩn bị ra ngoài.
- Theo tôi nào, Erik!

Ảnh lưu trữ miễn phí về biển, cận cảnh, chất lỏng, chuyển động

    Cả hai leo lên từng nắc thang sắt rỉ sét, mỗi bước đi vang lên tiếng cót két như thể sẽ rơi xuống bất cứ lúc nào. Không có thanh bảo hộ, bao quanh họ chỉ có những gió và sóng thay phiên nhau quật ngã những con người bé nhỏ. Càng lên cao nhiệt độ càng giảm, không khí cũng ngày một đặc hơn. Khi lên tới đỉnh, cả hai người đều ướt đẫm mồ hôi, run lên vì lạnh và gần như ngất tới nơi bởi lượng oxi ít ỏi. Hiện tại Erik đang trên độ cao mấy nghìn mét so với mực nước biển là tầng cao nhất của trạm canh gác, cũng là nơi ở của người đàn ông sắp xuất hiện.
- Cậu ở đây nhé! Tôi xuống trước, ở đây khó chịu quá! (Vỗ vai chàng trai) Đừng lo, ông ấy rất tốt bụng, chỉ là hơi lập dị một tí!
   Người vợ nói, rời khỏi nhanh hết mức có thể, trước khi anh kịp ú ớ ngăn cản. Chỉ còn lại một mình, Erik nhìn xung quanh với cảm giác cô đơn đến cùng cực, ai có thể ở được trên đây nhỉ? Phía trước, giữa tầng này nổi bật một cỗ máy bằng kim loại trông như cần cẩu đang để ở chế độ hoạt động, thiết kế này khá quen thuộc, dường như anh đã thấy ở đâu rồi thì phải?
- Cậu thích chứ, anh bạn?
   Giọng nói vang lên ngay trong cabin máy, đầy bất ngờ khiến Erik lùi lại và hụt chân rơi xuống dưới. Lập tức từ trong cabin xuất hiện sợi dây cáp quấn lấy anh, kéo ngược lại. Nằm bẹp dưới sàn lạnh băng, Erik mở to mắt nhìn con người đứng trước mặt mình. Đó là gã đàn ông cao tầm 1m6, thân hình tròn trĩnh, một mắt đã bị che bởi tấm vải đen. Điều khiến anh hoảng hốt chính là thân phận của ông ta - một trong những kẻ thù đáng sợ trong trận chiến lúc trước. Ông chìa tay ra đỡ lấy anh, nở nụ cười kì dị.
- Không sao chứ? Bị tôi dọa thành ngốc rồi à?
   Anh đứng thẳng dậy, mắt chăm chăm nhìn kẻ thù.
- Ông không nhớ tôi sao? Erik đây! Chúng ta đã gặp nhau một lần rồi mà!
- (Vui sướng) Cậu...cậu biết tôi sao? Tôi không nhớ mình là ai cả? Chị nhà dưới nói tôi bị trôi dạt trên mảnh gỗ, (Chỉ vào đầu) đầu bị đập và mất sạch ký ức!
   Mặc cho ông nói gì, Erik vẫn bảo toàn sự im lặng, anh không biết phải xử lý tình huống này như thế nào hết. Liệu ông ta có đáng tin? Anh biết rõ khả năng của người này, nhà bác học kiệt xuất có thể chế tạo bất cứ thứ gì chỉ từ đống phế liệu, tiếc rằng người này đi sai đường và quay lưng với sự đúng đắn.
- Erik!
- A! Hả?
- Cậu sao lại ngẩn người ra thế?
- Không! Không có gì cả! Tôi chỉ...
- Cậu biết tôi mà đúng không? Có thể nói cho tôi biết với!
- Ông...ông là một nhà khoa học nổi tiếng của Đức. Hai chúng ta (Ngập ngừng) có mối quan hệ khá mật thiết.
  "Mối quan hệ giữa hai kẻ tử thù!" - Anh nghĩ.
   Ông nhìn Erik bằng con mắt duy nhất, không rõ đang nghĩ gì. Hồi sau thì ông mỉm cười, vui vẻ trò chuyện cùng anh. Hai người họ dần trở nên thân thiết đến bất ngờ, người đàn ông hứa sẽ làm cho anh con thuyền chạy nhanh nhất từng có chỉ cần trong lúc chờ anh phải làm bạn trò chuyện với ổng. Erik kể cho đối phương nghe rất nhiều thứ về tuổi trẻ, mối tình đầu, ước mơ cùng nhiều chuyện khác nhưng tuyệt nhiên không đá động gì tới chiến trận lúc trước.
- Kể cho ông nghe nhé! ( Anh nói ) Tôi cũng có một phòng thí nghiệm hoành tráng ở đất liền đấy! Bao giờ xong công việc và trở lại đây tôi sẽ dẫn ông đi xem nó!
   Anh tự nghĩ "Khi ấy trận chiến đã kết thúc rồi còn gì!". Nghe xong lời anh, ông lập tức hào hứng bắt anh hứa phải quay lại càng sớm càng tốt. Bỗng Erik bị kéo đi tới mép tầng...



Ảnh lưu trữ miễn phí về kim loại, máy móc, mộc mạc, rỉ sét

   Vị bác học nắm lấy vai chàng trai, đẩy anh tới gần mép tử thần rồi chỉ về phía sương mù phía trước. 
- Erik, cậu muốn xem đài quan sát thiên văn của tôi không? Nó ở đằng kia kìa, ngay giữa làn sương trắng ấy!
   Anh căng mắt ra nhìn trong vô vọng, chẳng thể thấy gì hết. Thế nhưng lời từ chối không thể thốt ra, lòng đại dương sẽ là nơi kế tiếp của anh nếu làm thế.
- Muốn! Dĩ nhiên tôi vô cùng vui sướng khi thấy nó!
- Vậy chúng ta đi ngay nhé!
   Ông ta nắm chặt tay đối phương, lôi tới một cây cầu cũ bằng sắt mong manh, mỗi bước đi đều có thể là bước cuối cùng của cuộc đời. Họ băng qua đoạn đường cheo leo kia, đi mãi tưởng chừng không có đích đến, cuối cùng cũng thấy địa điểm mới. Đó là khu vực hoang vắng được chống đỡ tạm bợ bằng rất nhiều thanh kim loại, nghiêng ngã tại độ cao chót vót. Nơi đây như nghĩa trang của máy móc với hằng hà sa số các thiết bị điện tử hư hỏng nằm lăn lóc trên sàn, một số còn bắn ra tia lửa điện. Nhà bác học hào hứng chỉ cho Erik những thiết bị thiên văn tự tạo, trông không khác gì đứa trẻ đang khoe bạn nó đồ chơi. Đài thiên văn quả thực rất đẹp, qua các thiết bị có thể chiêm ngưỡng mỹ cảnh ngây ngất của vũ trụ bao la không những thế còn phóng tầm mắt đi được khắp bốn phía. Nhưng bao quanh đây chỉ có trời và biển, nào có cảnh sắc gì đặc biệt. "Hẳn ông ấy phải rất cô đơn!" - Anh nghĩ, thở dài. Lặng lẽ nhìn người đàn ông đáng thương, anh có chút đau xót. Sớm thôi ông ấy sẽ nhớ ra mọi chuyện, họ sẽ lại phải đấu với nhau trên hai chiến tuyến, một cuộc chiến chỉ cho phép sống hoặc chết. Anh mong rằng quãng thời gian ở đây, bản thân sẽ có nhiều kỉ niệm thật đáng nhớ.

Ảnh lưu trữ miễn phí về bầu trời, bầu trời đầy sao, bầu trời đêm, chiêm tinh


Theo mọi người giấc mơ này có ý nghĩa gì không nhỉ? Hãy chia sẻ suy nghĩ của mọi người với tôi nhé!
   

2 nhận xét:

  1. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

    Trả lờiXóa
  2. chàng trai hát bài " em không sai chúng ta ta sai" và cô gái đấu nhau với 1 phe đối địch là x, sau đó được biết x là phát xít Đức => chàng trai cô gái là thuộc đồng minh (1). Chàng trai muốn đến VN mà lại còn là Hà Nội thì chắc chắc không thể nào chàng trai thuộc phe Tư bản đc, vì tư bản ra Hà Nội là một nước đi thẳng vào lòng đất (2).
    Từ (1)(2)=> chàng trai này là thuộc phe XHCN nên tôi mạnh dạng đây chính là một người lính Hồng Quân Liên Xô :v.
    Nhà bác học trong truyện là nhà khoa học nổi tiếng người Đức mà bình thường nhà khoa học bình thường sẽ k thể vào giấc mơ của bà nên tôi mạnh dạng đoán đây k ai khác chính là người đã khiến chúng ta cực kì vất vã ở năm 12 với Thuyết Tương Đối Albert Einstein :(((
    Tới đây tui thấy mình khá rãnh :v

    Trả lờiXóa

GIẤC MƠ TRƯA SỐ 67

MUA ĐỒ Tôi nhớ khi ấy mình đang đứng trước cổng trường, giữa đám đông áo trắng lũ lượt đi vào bên trong. Đó là một khung cảnh được ghép bởi ...