CÂU CHUYỆN BÍ ẨN
Mở đầu giấc mơ tại ngôi nhà gỗ xinh xắn, tôi đang trò chuyện cùng một người đàn ông nào đó rất đỗi quen thuộc; ông ấy nhìn tôi với nụ cười trìu mến, ánh mắt như đang trấn an đối phương. Cạnh bên ông có chị phóng viên với kiểu đầu như hai miếng chanh ở hai bên, chị ta cầm micro, bộ dạng sốt sắng và liên tục nói những câu phỏng vấn với người đàn ông cạnh bên:
- Điều gì khiến ngài từ bỏ chức vị Tổng thống? Ngài thực sự chấp nhận kết quả chỉ vì cậu bé này à?
Chị ấy còn nói rất nhiều nhưng hai chúng tôi không quan tâm. Sẵn nói luôn, lần này tôi là một chàng trai, tầm 14-15 tuổi. Người đàn ông có vẻ thấy được sự tò mò trong ánh mắt đang nhìn mình nên đã giải thích rằng ông tới đây để gặp tôi, vì thế nên đã bỏ luôn chức vị Tổng thống. Tôi gật đầu, hoang mang vô cùng. Chuyện gì đang xảy ra vậy?

Thời gian bỗng chốc lùi lại như tua một cuộn băng, tôi ở ngoài đường, chạy bán sống bán chết trong bộ đồng phục của ngôi trường nào đó. Sau lưng là quý bà trông khá quyền lực mặc trang phục tây âu cổ điển, bà đuổi theo người trước mặt, tay thì vung vẫy cho những thiết bị xung quanh tạo vật cản trên đường như khúc cây, hòn đá hòng cản tôi lại.
- Đứng lại!
- Không đâu, cô phải giữ lời hứa đấy! (Tôi nói, lâu lâu lại quay ra sau nhìn) Nếu em thoát khỏi cô thì vị trí Tổng thống sẽ là của quý ngài kia đó!
- Trò đứng ngay lại cho tôi! Tôi mà bắt được trò thì đừng hòng thoát khỏi học viện dù thêm một lần nào nữa! Ông ta sẽ không bảo vệ trò mãi đâu!

Không rõ thắng thua thế nào nhưng khung cảnh lại thay đổi, lần này là học viện nào đó với logo y như cái trên áo tôi lúc bị rượt. Bên cạnh, ngồi trên lan can có một cậu bạn trông như bước ra từ anime (thực tế thì xung quanh tôi ai cũng thế).
- Chào bồ tèo, mới đến hả?
- (Gật đầu)
- Chào mừng đến với học viện của chúng ta, nghe nói cô hiệu trưởng ở đây đang tranh cử Tổng thống đó! Mình muốn gặp cổ ghê!
- Ừ. (Toát mồ hôi khi nhớ về bà ta) Mình cũng vậy.
- Bồ nghĩ cổ sẽ đắc cử chứ? Trong các ứng cử viên, cô ấy là tốt nhất rồi!
- Vậy còn A thì sao? (Tôi không nhớ tên người đàn ông lúc đầu mơ, tạm gọi là A nhé!)
Lập tức cậu ta lao tới bịt miệng tôi lại, nhìn xung quanh sợ hãi.
- Bồ điên à? Đây là đất nước B đó! (Vẫn không nhớ tên) Ở đây căm ghét A và họ sẽ giết cậu nếu cậu liên quan tới ông ta. (Ghé sát người tôi) Bộ cậu quen biết hắn hả?
- (Lắc đầu) Không, tại tò mò nên hỏi thôi, ừ, tại tò mò thôi!
Nói rồi tôi cười gượng gạo, nhẹ nhàng chuồn đi trong khi cậu bạn thì ngơ ngác khó hiểu. Chỉ còn một mình, tôi quyết định đi tham quan phía ngoài học viện. Nơi đây trông như tòa biệt thự đầy xa hoa với những căn phòng sang trọng, mọi thứ cơ bản đều có như hồ bơi, sân tập, vườn cây... Nhắc tới vườn cây, chỉ có thể miêu tả bằng câu: "Như thiên đường đang ở trước mắt!". Khung cảnh vô cùng thơ mộng cùng lãng mạn, có hầu hết mọi loài hoa mang theo làn hương quyến rũ đến ngất ngây, cây cối được tỉa thành muôn vàn hình dáng thú vị khác nhau. Xa xa, nổi bật lên một chỗ dừng chân màu trắng đầy thơ mộng, bên trong có bộ ghế bập bênh cùng bàn trà nhỏ dễ thương, mọi thứ trông rất thân thuộc. Ánh nắng chiếu xuống vườn cây xung quanh, bình yên thật, cảm giác như đã từng tới đây trong quá khứ rồi thì phải. Lướt mắt nhìn, ở tầng trên của học viện có cô gái nào đó đang ngồi đối lưng với tôi, chăm chú đọc sách; cô ấy trông như thiên thần dấu mặt đầy bí ẩn. Thôi không ngắm cô ấy nữa, tôi tiếp tục hành trình đi ra phía sau học viện, tòa nhà này có phần lưng màu trắng, các lớp học ở mỗi tầng đều được lắp kính trong suốt nên tất cả nội thất đều hiện rõ mồn một, có vẻ không giống lớp học cho lắm. Nhìn tới cuối của tầng nào đó, tôi bật cười, có một cái nhà vệ sinh rất hài hước đang đập vào mắt tôi. Chợt bóng ai lướt qua, nhẹ nhàng tựa cơn gió, nhìn kĩ hóa ra là cô tiểu thư nhà ai đi lạc. Cô nhìn tôi, ánh mắt có gì đó là lạ rồi biến nhanh đâu mất. Tiếp tục hành trình tới các tầng của học viện, mọi thứ đều vô cùng hoàn hảo từ viên gạch đến bức tường, xa xỉ và cao cấp. Ở dãy hành lang thứ 3, tôi quen thêm được hai cô bạn khá dễ thương. Người đầu tiên tên Khánh, tóc rối xù lộn xộn còn người kia thì quá mờ nhạt trong tiềm thức của tôi. Chúng tôi đứng gần lan can, tán gẫu về đủ thứ trên đời từ ước mơ sau này đến những món ăn vặt, cô bạn mờ nhạt kia có nói sau này muốn đi Pháp, tôi thì suýt nhắc tới tên ông A. Nhìn sang gần chỗ đang đứng có một đống bánh kẹo không rõ từ đâu ra, 3 người chúng tôi nhìn nhau rồi ngấu nghiến số đồ ăn vặt đó, quả thực cảm giác khi ăn rất ngon nhưng chẳng có vị gì cả, y như ăn không khí ấy.
- Này các cậu (tôi nói) đã từng đọc Harry Potter chưa? Tập đầu nhân vật chính cũng được ăn mớ bánh kẹo như thế này nè!
Rồi chuông báo vào học - chuông báo thức vang lên, tôi buộc phải tỉnh dậy để bắt đầu ngày mới, tiếc thật, giá mà tôi biết được trọn vẹn câu chuyện nhỉ. Nhưng theo suy đoán, cảnh người đàn ông chắc thuộc đoạn kết và cảnh rượt đuổi chính là phần gây cấn hoặc đơn giản hơn là mở đầu.
Theo mọi người giấc mơ này có ý nghĩa gì không nhỉ? Hãy chia sẻ suy nghĩ của mọi người với tôi nhé!
Nói rồi tôi cười gượng gạo, nhẹ nhàng chuồn đi trong khi cậu bạn thì ngơ ngác khó hiểu. Chỉ còn một mình, tôi quyết định đi tham quan phía ngoài học viện. Nơi đây trông như tòa biệt thự đầy xa hoa với những căn phòng sang trọng, mọi thứ cơ bản đều có như hồ bơi, sân tập, vườn cây... Nhắc tới vườn cây, chỉ có thể miêu tả bằng câu: "Như thiên đường đang ở trước mắt!". Khung cảnh vô cùng thơ mộng cùng lãng mạn, có hầu hết mọi loài hoa mang theo làn hương quyến rũ đến ngất ngây, cây cối được tỉa thành muôn vàn hình dáng thú vị khác nhau. Xa xa, nổi bật lên một chỗ dừng chân màu trắng đầy thơ mộng, bên trong có bộ ghế bập bênh cùng bàn trà nhỏ dễ thương, mọi thứ trông rất thân thuộc. Ánh nắng chiếu xuống vườn cây xung quanh, bình yên thật, cảm giác như đã từng tới đây trong quá khứ rồi thì phải. Lướt mắt nhìn, ở tầng trên của học viện có cô gái nào đó đang ngồi đối lưng với tôi, chăm chú đọc sách; cô ấy trông như thiên thần dấu mặt đầy bí ẩn. Thôi không ngắm cô ấy nữa, tôi tiếp tục hành trình đi ra phía sau học viện, tòa nhà này có phần lưng màu trắng, các lớp học ở mỗi tầng đều được lắp kính trong suốt nên tất cả nội thất đều hiện rõ mồn một, có vẻ không giống lớp học cho lắm. Nhìn tới cuối của tầng nào đó, tôi bật cười, có một cái nhà vệ sinh rất hài hước đang đập vào mắt tôi. Chợt bóng ai lướt qua, nhẹ nhàng tựa cơn gió, nhìn kĩ hóa ra là cô tiểu thư nhà ai đi lạc. Cô nhìn tôi, ánh mắt có gì đó là lạ rồi biến nhanh đâu mất. Tiếp tục hành trình tới các tầng của học viện, mọi thứ đều vô cùng hoàn hảo từ viên gạch đến bức tường, xa xỉ và cao cấp. Ở dãy hành lang thứ 3, tôi quen thêm được hai cô bạn khá dễ thương. Người đầu tiên tên Khánh, tóc rối xù lộn xộn còn người kia thì quá mờ nhạt trong tiềm thức của tôi. Chúng tôi đứng gần lan can, tán gẫu về đủ thứ trên đời từ ước mơ sau này đến những món ăn vặt, cô bạn mờ nhạt kia có nói sau này muốn đi Pháp, tôi thì suýt nhắc tới tên ông A. Nhìn sang gần chỗ đang đứng có một đống bánh kẹo không rõ từ đâu ra, 3 người chúng tôi nhìn nhau rồi ngấu nghiến số đồ ăn vặt đó, quả thực cảm giác khi ăn rất ngon nhưng chẳng có vị gì cả, y như ăn không khí ấy.
- Này các cậu (tôi nói) đã từng đọc Harry Potter chưa? Tập đầu nhân vật chính cũng được ăn mớ bánh kẹo như thế này nè!

Theo mọi người giấc mơ này có ý nghĩa gì không nhỉ? Hãy chia sẻ suy nghĩ của mọi người với tôi nhé!
Nhận xét này đã bị tác giả xóa.
Trả lờiXóaCách kể chuyện khá lạ, dễ gây ảo giác cho người đọc
Trả lờiXóa