CUỘC HẸN VỚI TƯƠNG LAI
Vine nhìn điện thoại đầy khó chịu, cậu ấy không nhìn xem đó là ai mà từ chối trả lời. Điện thoại lại reo lần nữa ép buộc người nhận phải nghe máy. Vine nhìn vào tên người gọi, có vẻ vì gặp tôi mà cậu ấy quên mất gì đó.
- Ai gọi cho cậu vậy? Có gấp không?
Vine tỏ ý không cần tôi bận tâm rồi rời bàn để nghe điện thoại. Tôi đoán hiện tại công việc của Vine đòi hỏi thời gian của cậu ấy nên ngoan ngoãn ăn hết số bánh và chuẩn bị cho lời tạm biệt. Quả nhiên khi cậu ấy quay lại thì thông báo cho tôi về sự kết thúc của buổi trà chiều này.
- (V) Tôi quên mất mình cần nộp báo cáo. À, cậu ăn xong rồi. Tốt, tôi vừa thanh toán xong.
- Ừ, cậu cứ làm nốt phần việc của mình. Tớ tự lo cho bản thân từ giờ được.
Vine nhíu mày đầy phật ý khi nghe tôi nói thế. Cậu ấy kéo tôi đứng dậy và đi đến chỗ đậu xe. Sau khi đã nhét tôi lên ghế ngồi mới chịu cất tiếng.
- (V) Cái gì mà tự lo? Cậu phải ở bên cạch tôi chứ. Ai mà biết cậu sẽ gặp nguy hiểm gì nếu tự đi một mình.
- Nhưng…
- (V) Cậu cứ nghe lời tôi. Mọi chuyện sẽ đâu vào đấy thôi.
Rồi Vine lôi ra xấp tài liệu để kiểm tra chúng, để lại tôi im lặng trên chiếc xe đang lăn bánh. Tôi ngắm khung cảnh xung quanh trong vài phút, sau đó liếc nhìn tài liệu trên tay Vine.
- Cây phỉ, tái sinh hoặc hồi sinh.
Tôi lẩm bẩm đọc. Lập tức Vine giật mình và cất hết mớ tài liệu vào túi.
- (V) Cậu…cậu đọc được ngôn ngữ này sao?
- Chuyên ngành trên đại học của tớ là ngôn ngữ cổ. Cậu quên rồi à?
Vine quả thật đã quên. Cậu ấy nhanh chóng thu hồi sự hoảng loạn mà nghiêm giọng quở trách tôi.
- (V) Cậu không nên tự tiện đọc tài liệu của người khác. Mấy thứ này là cơ mật đấy!
Tôi bĩu môi, tỏ vẻ không phục.
- Cậu cũng toàn tọc mạch vào những gì tớ đọc còn gì. Cậu bảo nếu nó bí mật thì không nên đọc công khai kể cả khi đối phương biết hay không biết nội dung bên trong.
Vine dường như bị chính mình của quá khứ làm cho cứng miệng. Có lẽ cậu ấy xấu hổ vì đã quá mất cảnh giác với tôi hoặc vì bản thân bị giáo huấn bởi mình của quá khứ. Hồi sau cậu ấy mới lên tiếng.
- (V) Đây là tài liệu cổ về cách trồng cây. Cậu thấy đấy, cây phỉ có tác dụng chữa bệnh và chúng tôi cần loại đặc biệt này để cứu sống những người đáng thương.
Vine nói tôi mới để ý, có vẻ cây phỉ ở thế giới này không phát triển tốt lắm; suốt hành trình tôi không thấy dù chỉ một cây phỉ nào.
- Tớ có thể dịch giúp cậu.
- (V) Không cần đâu, tôi đã học ngôn ngữ này rồi.
Nói xong Vine choàng tay lên vai tôi, kéo tôi gần sát bên cậu ấy.
- Cậu có vẻ không muốn rời xa tôi nhỉ?
Tôi nói giọng nửa đùa nửa thật.
- (V) Đã quá lâu kể từ lần cuối tôi được chạm vào cậu. Cậu không hiểu đâu, Hazel, đôi lúc tôi đã suýt quên mất cậu trông như thế nào khi còn trẻ. Tôi có tuổi rồi, thường xuyên nhớ về chuyện trước kia.
Tôi không biết đáp lời như thế nào, vậy nên đành chuyển chủ đề sang thứ khác.
- Reed dạo này sao rồi? Tớ không thấy hậu duệ của gã lúc ở trường.
Reed là kẻ thù không đội trời chung của Vine, bạn của tôi căm ghét tên này hơn bất cứ ai trong đời. Gã thường thổi phồng những trò nghịch ngợm của chúng tôi thành tội ác, bôi nhọ và đổ oan cho chúng tôi khi tất cả còn trên ghế nhà trường. Lý do cho chuyện này là vì Vine chơi với chúng tôi mà gia tộc của gã và cậu ấy đối đầu nhau từ rất lâu rồi.
- (V) Cậu đoán xem. Kết quả sẽ khiến cậu bất ngờ đó.
- Cậu…đừng nói với tớ cậu đang hợp tác với gã ta nha. Ôi trời, vì cái gọi là lợi ích à?
- (V) Đúng nhưng chỉ một nửa thôi. Tôi đã từng hợp tác với Reed. Còn bây giờ gia tộc của gã đã lụi tàn rồi. (Gõ nhẹ lên trán tôi) Cậu dạy tôi chiêu này, quên rồi sao?
Cái gọi là dạy mà Vine đề cập chính là hồi năm thứ hai sau khi vào trường, tôi đã chủ động làm thân với Reed với lý do chính đáng là kèm gã học còn lý do thực sự là làm tay sai của gã. Phải biết Reed lớn hơn chúng tôi tận hai tuổi nhưng ở lại lớp do học yếu và hạnh kiểm kém. Lúc đó Vine gần như cạch mặt với tôi còn Rowan thì không quấn quýt tôi như trước. Chuyện này kéo dài tới hơn một học kỳ, người ta bảo tôi thành cái đuôi trung thành của Reed còn gã thì tự mãn với điều đó. Kết quả bất ngờ thay, trước ngày thi lên lớp, Reed bị bắt lên đồn cảnh sát dẫn đến không thể tham gia kỳ thi. Đến ngày thi cuối cùng thì rộ lên tin tức gã bị đuổi học do dính dáng đến chuyện phạm pháp. Tận lúc này mọi người mới biết tôi đang trả thù cho bạn của mình, bắt đầu từ lúc Reed đi quá giới hạn mà làm bạn tôi bị thương, kết thúc bằng việc tôi thu thập và “tạo” chứng cứ tống hắn ra khỏi trường. Cái giá phải trả là sự đe dọa của gia đình Reed nhưng tôi lại được hai gia tộc của Vine và Rowan bảo hộ.
- (V) Tôi vẫn chưa hiểu, động lực nào để khi ấy cậu liều mạng như vậy?
Vine cất tiếng, đưa tôi trở về hiện thực.
- Tớ đã nói rồi. Vì gã đi quá giới hạn nên tớ mới quyết tâm đến vậy. Nếu gã chỉ dừng lại ở mấy trò phá bĩnh với vu oan thì tớ không chấp. Nhưng gã lại dám tấn công người khác bằng dao.
Tôi sờ lên mặt Vine, nơi có vết sẹo bị che giấu.
- Reed đã muốn hủy khuôn mặt của cậu và còn chém Rowan ở bả vai. Tớ không thể để mối nguy hiểm đó làm phiền đến mình.
- (V) Có bao nhiêu người đồng hành cùng cậu trong chuyện này?
Tôi lần lượt liệt kê dựa theo ký ức. Đầu tiên là thầy hiệu trưởng Oak, người giúp tôi thu thập những tội ác của Reed trong trường học. Sau đó là cha của Rowan, chúng tôi đều muốn trả thù cho người thân nên hình thành một chiến tuyến; ông ấy đã bảo vệ tôi trong suốt quá trình rong ruổi theo Reed bên ngoài trường học. Tiếp đến là mẹ của Vine, bà ấy cảm nhận được hành động của tôi nên chủ động giúp đỡ.
- Cuối cùng, cậu có biết là ai không?
- (V) Ai?
- Thầy Willow, người mà chúng ta từng không thích.
Chính xác hơn thì đa số học sinh đều không thích thầy Willow. Bởi vì thầy quá khó tính, giảng bài thì khô khan lại còn hay xen vào chuyện của học sinh. Thầy ấy thường phạt Rowan vì tính trẻ con của cậu ấy, phá hỏng sự tình tứ của Vine và Hawthorn cùng vô số các lần khó chịu khác với học sinh. Về phần tôi, thầy Willow tỏ ý không hài lòng vì tôi cứ cùng đám bạn nghịch ngợm rồi lao đầu vào rắc rối; dẫu vậy, tôi cảm thấy thầy giống như người bác lớn tuổi lo lắng cho mấy đứa cháu nên hay nhắc nhở chúng.
- Bây giờ thầy Willow sao rồi nhỉ?
- (V) Thầy ấy đang là hiệu trưởng của trường chúng ta đấy. Bất ngờ không?
- Nhưng còn thầy Oak? Thầy ấy về hưu rồi à?
- (V) Chính xác. Thầy Oak đã về hưu rồi qua đời cách đây không lâu.
Tin tức này khiến tôi chấn động. Người nói chuyện với tôi trên sợi dây chuyền không phải người sống ư? Vine nhìn sắc mặt tôi không tốt liền nghĩ tôi đau buồn, dẫu sao tôi và thầy ấy khá thân với nhau.
- (V) Tin vui là thầy ấy được chôn cùng người mà thầy ấy yêu.
Hồi còn làm tùy tùng của Reed, thầy Oak là người duy nhất trò chuyện với tôi. Thầy kể rằng thầy có yêu một người nhưng người đó mất sớm, thầy nói khi thầy chết thì mong sẽ làm đám cưới với người đó ở thế giới bên kia.
- Nghe thật lãng mạn. Sau này cậu cũng sẽ chôn bên cạnh Hawthorn, phải không?
Vine không đáp, bởi vì xe đã dừng.
Vine dẫn tôi đi đến một văn phòng đóng kín, nhìn có vẻ dùng để trao đổi các chuyện quan trọng. Cậu ấy gõ mạnh lên cánh cửa gỗ, kiên nhẫn chờ đợi.
- Cậu có cần tớ chờ ở bên ngoài không?
Tôi hỏi, chỉ vào dãy ghế chờ ngay cạnh văn phòng. Vine có vẻ cũng lưỡng lự, cậu ấy nhìn chiếc thẻ trên cánh cửa chuyển xanh rồi quay đầu nói.
- (V) Tôi vào đó một lát sẽ ra ngay, cậu ngồi ngoan trên ghế. Tuyệt đối không được đi đâu. À, đeo cái này vào.
Vine đưa tôi một chiếc khẩu trang. Sau khi dặn dò tôi như dặn trẻ con thì cậu ấy mới miễn cưỡng vào trong.
- (O) Trò đang đi quá xa so với dự định ban đầu đó.
Thầy Oak, sau quãng thời gian dài, xuất hiện trước mặt tôi như một hồn ma.
- Vine nói sẽ đưa em đến chỗ mô hình máy bay.
- (O) Trò tin à? Hazel, với hiểu biết của mình về Vine thì bạn của trò sẽ làm gì?
Tôi suy nghĩ lời thầy Oak nói và nhớ lại những lần chia tay trong quá khứ. Mỗi năm, khi kỳ nghỉ đến, Vine sẽ đi nước ngoài tham gia những bài học dành riêng cho cậu ấy. Trước mỗi chuyến đi, ngoài việc dặn dò phải giữ liên lạc thì Vine còn đòi tôi vài món kỉ niệm mà cậu ấy cho là quan trọng với tôi. Lúc thì muốn bức tượng gỗ méo mó do tôi khắc trong tiết Mỹ Thuật, lúc sẽ chiếm đoạt món quà mà Rowan tặng tôi thay cho việc hắn làm hỏng món quà của cậu ấy. Tôi tự hỏi ở lần chia tay này, Vine sẽ muốn lấy thứ gì làm quà kỷ niệm.
- Em không có bất kỳ thứ gì để cho cậu ấy hết.
- (O) Vine không thiếu những món quà vật chất, trò biết điều đó mà.
- Em không đủ thời gian để tự tay chuẩn bị cho cậu ấy.
Thầy Oak có vẻ chưa hài lòng, thầy đưa tay ra hiệu tôi lại gần sợi dây chuyền. Tôi cầm mặt của sợi dây, đưa lại gần và nghe được tiếng của Vine cùng ai đó.
- (V) Cách này sẽ hiệu quả! Chắc chắn sẽ nhân bản được cây con.
- Nhưng tỷ lệ thành công không cao hơn các lần trước.
- (V) Còn một cách khác! Tôi vừa tìm ra nó. Tôi sẽ lấy mẫu từ cây mẹ để tạo cây con.
Người kia bật cười đầy chế giễu, âm thanh thật quen thuộc.
- Cây mẹ? Cây mẹ ở đâu?
- Thầy Willow?
Tôi ngạc nhiên kêu lên. Âm thanh trong sợi dây chuyền im bặt; liền đó, Vine mở tung cửa rồi nhìn tôi đầy hoảng hốt.
- (V) Hazel! Cậu nghe được gì rồi? Nói mau! Cậu nghe được gì rồi?
Vine nắm lấy vai tôi, ghìm chặt trước mặt và buộc tôi phải nhìn cậu ấy.
- Tớ nghe được hai người muốn nhân bản cây phỉ con. Cậu vừa tìm ra cách mới. Cậu có được cây phỉ mẹ.
Vine nhìn thẳng vào mắt tôi, tìm kiếm bất kỳ một sự giấu giếm nào. Cuối cùng cậu ấy buông tay ra và ôm lấy tôi.
- (V) Tôi mong cậu chỉ nghe và hiểu được nhiêu đó.
Bên trong vang lên tiếng ho, đôi mắt Vine khẽ liếc rồi dẫn tôi vào trong. Bên trong căn phòng đóng kín ấy chỉ có một chiếc bàn cùng hai cái ghế đối diện nhau, trên bàn vươn vãi giấy tờ và ở chiếc ghế đối diện là thầy Willow. Thầy nheo mắt nhìn tôi đầy hoang mang, như muốn xác nhận, thầy vươn tay về phía tôi. Tôi cũng cầm lấy bàn tay nhăn nheo kia, nở nụ cười với khuôn mặt quen thuộc đã bị thời gian bào mòn.
- Em chào thầy, thầy Willow!
- (W) Chuyện này là sao? Không lẽ…
Vine chặn lời thầy bằng tiếng hắng giọng rõ to.
- (V) Chắc tôi không cần giới thiệu hai người với nhau đâu nhỉ? (Nói với thầy Willow) Cậu ấy bị lạc, lạc từ quá khứ đến đây.
- (W) Làm sao…làm sao có thể?
Vine không quan tâm mà chỉ nhìn tôi.
- (V) Hazel, nói tôi biết, cậu đang giữ một thứ giống thế này à?
Cậy ấy moi trong túi ra chiếc hộp bé bằng lòng bàn tay tôi, bên trong cũng có hai mặt. Một mặt để hình chụp hồi còn trẻ của tôi và Vine, mặt còn lại là các linh kiện máy móc giống như trong sợi dây chuyền. Tôi cũng lấy sợi dây đó ra, mở nó và để hai người trong phòng xem. Vine tức giận khi thấy nó, cậu ấy toang giật nó khỏi cổ tôi nhưng lại bị tôi né được.
- (V) Rowan! Cái tên đầu đất đó! Tại sao hắn không giữ thứ này! (Nắm cánh tay tôi) Hazel, tháo nó ra và trả cho tôi.
Tôi nhanh chóng thoát khỏi Vine để chạy ra cửa. Về tốc độ thì tôi nhanh hơn nhưng về mưu mô thì không bằng con người đã trải sự đời này.
- (V) Đừng nghĩ có thể trốn! Từ lúc cậu bước vào đây thì tôi đã khóa cửa rồi.
Vine chống hai tay lên cửa, nhốt tôi sau cơ thể cậu ấy. Tôi nhếch mép, đưa chân ra giữa hai chân của cậu ấy, cợt nhã nói.
- Cậu chỉ cần sinh Alder là đủ rồi, phải không?
Thầy Willow hừ nhẹ để cảnh cáo, Vine thì bất lực đưa tôi ngồi xuống ghế.
- (W) Em hãy giải thích mọi chuyện đi.
- Em tìm thấy thứ này ở chỗ đài phun nước trong trường cũ của chúng ta. Chắc là Rowan đã đặt nó ở đó để làm kỷ niệm.
- (V) Thứ này thuộc về hắn. Tôi và hắn mỗi người một cái. Hắn lại dùng cho trò giấu kho báu.
- Với cậu ấy, đây hẳn là kho báu.
Vine tỏ vẻ khó chịu và chút gì đó ganh tỵ khi nghe tôi bênh vực cho Rowan.
- (W) Làm sao mà em biết cách sử dụng nó.
Tôi chần chừ rồi mở sợi dây chuyền ra. Từ bên trong hiện lên hình ảnh mờ ảo của thầy Oak.
- (O) Chào mọi người!
- (W) Oak! Sao…làm sao…
- (O) Tôi đã nhờ Rowan bỏ một phần tế bào của mình vào. Lúc làm sợi dây này thì trò Rowan bảo nó khiến trò ấy nhớ về trò Hazel, tôi thấy thú vị nên cũng góp phần vào.
Vine và thầy Willow nhìn nhau như ngầm hiểu gì đấy. Chợt thầy Oak nói với tôi đầy hối thúc.
- (O) Đến lúc phải về rồi, Hazel!
Lập tức Vine nắm lấy tay tôi, khuôn mặt bộc lộ vẻ tức giận đan xen tuyệt vọng.
- (V) Không! Thêm một lúc nữa thôi! (Nói với tôi) Chúng ta đã lâu rồi không gặp. Hazel, đừng bỏ tôi thêm…
- (O) Thầy biết trò luyến tiếc. Nhưng Vine à, một phút Hazel ở đây là một bước trò ấy ở quá khứ đến gần với cái chết. Chúng ta không thể để cuộc đời của Hazel dừng lại ở tuổi đôi mươi.
- (V) Nhưng…
Thấy vẻ bất lực của Vine, tôi vỗ vai cậu ấy mà khuyên nhủ.
- Vine của quá khứ chắc là đang nhớ tớ lắm.
Điều này dường như thuyết phục được Vine, cậu ấy lẩm bẩm gì đó rồi đưa ra yêu cầu.
- (V) Thêm mấy phút thôi. Tôi còn vài thứ cần nói.
Vine nắm tay tôi rời khỏi phòng, chúng tôi rời xa căn phòng và dừng chân tại chỗ nào đó vắng vẻ. Suốt quãng đường cậu ấy không nói gì nhưng tay siết chặt lấy tôi và đôi mắt long lanh ngấn nước. Khi chỉ còn hai người, Vine cúi xuống ngang tầm mắt tôi, chậm rãi nói.
- (V) Nghe này, tôi không thể tự mình tiễn cậu. Tôi và thầy Willow còn nhiều vấn đề cần thảo luận. Vậy nên tôi sẽ cử một con người máy dẫn đường, cậu tuyệt đối phải đi theo nó. Nghe chưa?
- (Gật đầu) Tớ hứa.
- (V) (Hít sâu và thở mạnh) Giờ thì đưa chiếc vòng cho tôi. Nếu Rowan trở về đài phun nước mà không thấy chiếc vòng, hắn sẽ nổi khùng lên mất.
Tôi tháo sợi dây khỏi cổ, đặt vào tay Vine. Cậu ấy cho nó vào túi đồng thời đưa tôi cái hộp nhỏ có hình hai chúng tôi.
- (V) Chúng ta trao đổi. Cậu hãy giữ chiếc hộp này làm kỉ niệm.
- Còn cậu? Cậu muốn tớ đưa thứ gì?
Vine đưa tay lên đầu tôi, mạnh mẽ cướp lấy mấy cọng tóc. Xong thì xoa phần đầu vừa bị mình giật, bình thản nói.
- (V) Nếu cậu hào phóng thì thêm cả máu càng tốt.
- Tớ không hào phóng đâu. Nhiêu đó là đủ rồi.
Tôi nói đầy bực bội. Có thể Vine muốn giữ mớ tóc đó để làm kỉ niệm nhưng ít ra phải hỏi xin tôi và dùng kéo cắt chứ. Nhưng Vine lại mặc kệ ánh mắt oán giận của tôi, cậu ấy đưa tôi đến một con người máy thô sơ.
- (V) Nhờ cậu chăm sóc cho Vine của quá khứ nhé! Hãy ở bên “tôi” nhiều hơn nữa.
Vine vừa nói vừa nhập mệnh lệnh cho con người máy, giọng vô cảm đến đau lòng. Tôi ôm lấy bạn mình, phớt lờ sự run rẩy của cậu ấy để hỏi điều mà mình bận tâm bấy lâu.
- Trả lời cho tớ biết, cậu và Rowan có hạnh phúc không?
Vine vội vã đẩy tôi ra xa, đôi mắt dường như sắp không giữ được dòng lệ.
- (V) Thiếu đi cậu, thế giới này đã không còn hoàn hảo nữa.
Nói xong thì cậu ấy rời đi, bỏ lại tôi một mình cùng hai hàng nước mắt. Người máy chạm nhẹ vào chân tôi, ý muốn hãy đi theo nó. Tôi nhìn bóng lưng của Vine thêm vài giây rồi lên đường. Suốt quãng đường tôi chẳng nói gì mà ngập chìm trong suy nghĩ của bản thân; người máy cũng không làm phiền, chỉ lâu lâu ngước lên nhìn tôi rồi cót két đi tiếp. Chúng tôi mất hơn mười phút để đến một khu vực đông đúc người.
"Ting!"
Người máy kêu lên, chờ tôi bước vào khu vực thì rời đi. Tôi nhìn xung quanh rồi nhanh chóng xác định mô hình máy bay mình cần. Hóa ra nó chỉ là cái đầu của chiếc máy bay hoang tàn, hình như thứ này từng trải qua tai nạn thảm khốc. Vốn dĩ tôi sẽ đọc phần tiểu sử của mô hình nhưng rồi ánh mắt tôi bắt gặp hình ảnh quen thuộc. Là Rowan, cô độc đứng yên như pho tượng. Khói lửa chiến tranh đã lấy quá nhiều thứ từ bạn tôi; cả cơ thể hắn chẳng chỗ nào lành lặng, cánh tay đang băng bó và chân nhìn không tự nhiên. Lồng ngực hắn phập phồng, kìm nén cảm xúc dữ dội nào đó từ bên trong. Chúng tôi chỉ cách nhau hơn chục bước chân, tôi quay sang và cất tiếng gọi.
- Rowan! Rowan!
Phải gọi nhiều lần mới khiến bạn của tôi rời khỏi dòng hồi tưởng để nhìn sang tôi. Trớ trêu thay, ngay trước khi Rowan nhìn thấy, một chiếc xe mất lái lao tới và hất văng tôi lên. Mọi thứ như thước phim tua chậm, cơn đau chậm rãi ập tới kèm với máu, chiếc hộp thấm đẫm nước mắt vốn nằm trong tay tôi bay lên rồi rơi ngay lên người Rowan. Hắn nhíu mày nhìn tôi bằng con mắt duy nhất, dường như chưa nhận ra người chiến hữu thời trẻ của mình. Còn tôi, tôi bất lực cố níu lấy hình ảnh mờ nhạt trước mắt cho đến khi chìm hoàn toàn vào bóng tối.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét