CUỘC HẸN VỚI TƯƠNG LAI
- Elder! Cậu có sao không?
Tôi chẳng để ý đến người kia mà chỉ lo lắng cho bạn đồng hành của mình. Sau khi đỡ cậu ta dậy thì chúng tôi dìu nhau lên lề đường; dẫu bản thân là người hứng chịu cú đâm nhưng Elder lại quan tâm nhiều hơn đến tình trạng của tôi.
- (E) Lúc nãy gấp quá nên tôi mạnh tay. Cậu có bị thương ở đâu không?
- Sao mà tớ bị gì chứ! Quan trọng là cậu kìa, trầy trật hết rồi.
- (E) Không sao…
- Tớ thấy cậu ngã cả ra đất mà bảo không sao.
Vừa nói tôi vừa kiểm tra khắp người Elder, không khí lúc đó như im bặt chỉ còn giọng lải nhải của tôi. Nhưng không thể trách sự lắm lời của tôi được, khi còn học trung học thì một mình tôi phải chăm sóc hai tên phá phách như thể là mẹ của họ, dần dần hình thành thói quen nói nhiều này.
- Ơn trời là chưa bị gì nặng. Mới nãy tớ hết cả hồn luôn! Nào, quanh đây hẳn phải có phòng y tế, tớ sẽ dìu cậu tới đó.
Rồi tôi nghe có tiếng bước chân ở sau lưng, người đàn ông đã tắt điện thoại và hiện tại nhìn tôi chăm chăm. Sẵn đang bực mình, tôi quay lại trừng mắt nhìn người này rồi dần bối rối. Đôi mắt đen như hồ nước sâu kia nhìn tôi đến ngây dại, tựa như một người lạc giữa sa mạc nhìn thấy ốc đảo rồi phân vân không biết đó là thật hay ảo ảnh.
- Là cậu phải không?
Người đàn ông cất tiếng, giọng nói trầm nhưng âm thanh phát ra nghe như đang thì thào.
- Đó là sự thật, phải không?
Người này bước từng bước đến chỗ tôi, thật chậm rãi. Trong vô thức, tôi lùi lại để tạo khoảng cách.
- Ngài nhầm tôi với ai rồi.
Tôi nói, nghe đầy chống chế. Đôi mắt đen kia, tôi nhận ra chúng, đó là đôi mắt luôn nhìn tôi đầy kiêu ngạo suốt ký ức giữa chúng tôi. Người đàn ông này, tôi nhớ ra rồi, là Vine của tôi.
- Ngài nhầm…
Tôi lặp lại lời phủ nhận, từ sâu trong tim có cảm giác mình không nên thừa nhận, rằng tôi sẽ khiến mọi thứ tồi tệ hơn. Nhưng ngay khi lời nói còn chưa trọn vẹn thì Vine đã ôm chầm lấy tôi, siết chặt đến mức muốn lồng tôi vào cơ thể cao lớn của cậu ấy.
- (V) Là cậu! Đúng là cậu rồi!
Cậu ấy nói với cơ thể run rẩy.
- Thật ra…
- (V) Cậu nghĩ có thể qua mặt được tôi sao, Hazel?
Giọng của Vine nghe như đang kìm nén cơn giận dữ. Sau đó thì dịu lại, nghe như dỗ dành.
- (V) Làm sao tôi có thể quên cách nói chuyện của cậu. Cách cậu nói chuyện luôn kỳ quặc, cậu luôn tự xưng là “tớ” khi nói chuyện nhưng khi viết thì lại dùng từ “tôi”.
Vine ghìm tôi trong vòng tay, thì thầm vào tai bằng chứng rằng tôi là Hazel của cậu ấy.
- (V) Làm sao tôi quên cách cậu chăm sóc người khác khi mà cậu đã chăm sóc tôi như thế trong suốt bao nhiêu năm chúng ta quen nhau.
Tôi đầu hàng. Tôi chưa bao giờ nhìn thấy Vine của mình yếu đuối và run rẩy đến như thế này, nó khiến tôi buông bỏ mọi lớp phòng ngự trước cậu ấy. Vậy nên tôi vươn tay, ôm lấy người đối diện.
- Ừ, là tớ đây. Tớ là Hazel đây.
Nghe được lời mình muốn, cuối cùng Vine cũng chịu thả tôi ra. Vừa rời mắt khỏi tôi, cậu ấy liền trở về với bộ dạng lạnh lùng thường trực, đôi mắt đen kia giống như mặt hồ tĩnh lặng. Vine liếc nhìn đám đông đang đứng tụ lại hóng hớt, chẳng cần nói gì đã khiến họ tự động tản ra. Lúc này, Elder lên tiếng để nhắc nhở sự tồn tại của bản thân.
- (E) Ngài đừng quên xử lý mấy cái máy ghi hình.
Nghe thấy giọng của Elder, tôi nhanh chóng chạy đến bên cậu ta nhưng bị Vine giữ lại.
- (V) Cậu ngoan ngoãn ở với tôi đi. (Nói với Elder) Ta không cần cậu chỉ xem cần làm gì.
- Vine, cậu ta đang bị thương.
Tôi vùng ra khỏi cánh tay của bạn mình để đến chỗ Elder.
- (E) Cậu không nên chọc giận ngài Vine. Thương tích của tôi không nặng lắm, tôi tự đến chỗ của dì Holly được.
Nói rồi Elder đẩy tôi ngược về chỗ Vine còn bản thân thì khập khiễng rời đi. Khung cảnh này có chút quen thuộc, dường như tôi từng trải qua rồi thì phải. Dẫu vậy tôi vẫn gọi với theo.
- Cảm ơn cậu đã dẫn đường cho tớ nhé!
Elder vẫy tay, mấp mấy môi thành câu “Hẹn gặp lại” rồi nhanh chóng hòa vào dòng người. Đến lúc này tôi mới nghe Vine nói gì đó nhưng lại không kịp nghe thấy nó là gì.
Sau khi Elder rời đi, Vine đề nghị tôi lên xe cùng cậu ấy. Chiếc xe điện kia không có mui mà chỉ là phần khung bao lấy ghế ngồi. Khi xe chuyển bánh, tôi nghiêng đầu hỏi Vine.
- Tụi mình đi đâu vậy?
- (V) Đi uống với nhau rồi trò chuyện về hành trình của cậu khi đến tương lai.
- Tớ tò mò đấy! Cậu xúc động vì gặp tớ chứ không phải vì tớ chỉ mới hai mươi mấy tuổi.
- (V) Alder đã thông báo cho tôi. Tôi đang định tìm hiểu những chuyện mà đứa trẻ ấy nói thì gặp cậu, bằng xương bằng thịt.
Tôi không nhìn Vine nữa mà quay sang khung cảnh xung quanh.
- Cậu không thích Elder à?
- (V) Cậu quả nhiên vẫn ngây thơ. Thằng nhóc kia chỉ đang lợi dụng sự thương hại từ cậu.
- Kể cả vụ tai nạn?
- (V) Phải, kể cả sự cố vừa rồi. Vận tốc của chiếc xe này không nhanh như cậu nghĩ đâu. Đáng ra thằng nhóc đó đã có thể kéo cậu và bản thân nó tránh khỏi chiếc xe. Nhưng nó lại muốn đóng kịch.
Vừa nói Vine vừa kéo mặt tôi quay trở về chỗ cũ, đối diện với cậu ấy.
- Tại sao Elder lại làm như thế?
- (V) Tôi đã nói rồi. Vì cậu quá mức ngây thơ.
Thấy tôi im lặng, Vine cũng không nói tiếp mà lặng lẽ khoác tay lên vai của tôi. Chiếc xe hòa vào sự tĩnh lặng mà di chuyển rồi dừng trước một quán cà phê mang phong cách cổ điển. Vine dường như quen thuộc với nơi này, thuần thục kéo tôi đến căn phòng có cách âm rồi gọi cho cả hai đồ uống.
- (V) Hồng trà cho cậu ấy, đừng quá ngọt. Còn ta thì như cũ.
Vine nói với người phục vụ trong khi tôi ngắm nhìn bên ngoài thông qua tấm kính một chiều. Khi đồ uống được mang lên, chúng tôi chính thức tách biệt với bên ngoài.
- Tớ nhớ cậu thích uống nước ép nho mà.
- (V) Giờ thì là cà phê không đường. Không có nó thì tôi chẳng tỉnh táo nổi.
Tôi nhấm nháp tách trà của mình, tự nhắc nhở rằng đây không còn là Vine của tôi nữa. Dường như cũng cảm nhận được suy nghĩ ấy, Vine nhìn tôi có chút buồn.
- (V) Khuôn mặt lẫn ánh mắt đã viết hết suy nghĩ của cậu rồi. (Thở dài) Ai rồi cũng sẽ thay đổi thôi. Nhưng tình bạn của chúng ta thì mãi mãi không đổi.
- Tớ sẽ thay đổi những gì?
Vine chần chừ chưa đáp lại lời tôi. Hẳn cậu ấy đang lựa chọn đáp án thỏa mãn việc tôi sẽ không biết quá nhiều.
- (V) Cậu không thường xuyên uống trà truyền thống nữa. Cậu thích uống trà pha với siro trái cây. Mấy loại mà giới trẻ thích như dưa lưới, đào hoặc…
Táo - tôi thầm nghĩ. Xem ra sở thích về đồ uống của tôi không hề thay đổi.
- (V) Giờ thì hãy kể tôi nghe về hành trình của cậu đi. Cậu đến đây như thế nào, đã trải qua những gì và gặp ai. (Mỉm cười) Cậu không cần cố giấu tôi chuyện gì, vì tôi sẽ tự mình điều tra.
Vine uống ly cà phê của mình, đôi mắt tĩnh lặng kia chẳng khiến điệu bộ kiêu kỳ ấy giảm bớt chút nào.
- (V) Hazel, chàng trai trẻ à. Cậu cần hiểu rằng sự có mặt của cậu ở thời gian này có thể đem lại nguy hiểm cho cậu lẫn những người khác.
Tôi gật đầu thể hiện rằng mình hiểu. Sau khi uống ừng ực nửa tách trà, tôi chậm rãi tường thuật lại từng sự kiện đã trải qua. Giống như khi còn nhỏ, mỗi khi xa nhau rồi lại tái hợp, tôi sẽ kể cho Vine nghe về quãng thời gian không có cậu ấy của tôi.
Tôi bắt đầu từ việc mình bị rơi xuống nước dẫn tới linh hồn dịch chuyển đến đây, Vine khẽ siết chặt tay khi nghe điều đó. Rồi tôi có mặt tại đài phun nước ở khu vực cấm và gặp Elder, không đề cập đến sợi dây chuyền.
- Tại sao nơi đó lại bị cấm?
- (V) Người ta muốn đập hết cả ngôi trường để xây mới nên chúng ta đã bỏ tiền mua lại toàn bộ phần đất đó. Cậu nói muốn giữ làm kỷ niệm nên không cho ai bước vào.
Phải thừa nhận là dù trong độ tuổi nào thì tôi cũng sẵn sàng tìm mọi cách để lưu giữ các kỷ niệm quý giá của mình.
- (V) Chuyện cậu gặp thằng nhóc kia, có lẽ nó thường lảng vảng trong đó để trú ẩn.
Tôi biết mình không cần phải tranh luận về Elder với Vine, một người từng bắt nạt người khác như bạn tôi có lẽ không hiểu được cảm giác của những người như Elder. Vậy nên tôi tiếp tục câu chuyện, kể về cuộc gặp với hậu duệ của bạn mình.
- (V) Nghe nói cậu đánh con của tôi chảy máu đầu?
- Như cách tớ đánh cậu và Rowan thôi. Cha con các cậu thật giống nhau.
Vine rõ ràng có ý đe dọa khi hỏi về thương tích của Alder nhưng tôi biết bạn mình không thật sự tức giận.
- (V) Cậu đối xử với đứa con đỡ đầu do cậu đặt tên như thế à?
Cậu nói Alder là con đỡ đầu của tớ, vậy thì tớ được quyền dạy dỗ. Mà sao chàng trai trẻ đó biết rằng tôi là Hazel?
- (V) Bởi vì ngoài cậu ra không ai dùng cái tên Alder cả. Tôi luôn muốn cái tên ấy trở nên độc nhất vô nhị. Và vì Alder đã từng nghe tôi kể về cậu, vô số lần.
Tôi cười khúc khích, không thể tin là Vine thừa nhận bản thân nhớ tôi đến như vậy.
- (V) Vậy, cậu thấy con trai của tôi thế nào?
- Hiếu thắng với kiêu ngạo nhưng khiến người ta không bắt kịp được cảm xúc, giống y như cậu. À, Alder đã gọi tớ là “xinh đẹp” đấy.
Nụ cười trên môi Alder nhếch lên khi nghe thấy Alder giống mình nhưng lại hạ xuống khi nghe chàng trai kia gọi tôi bằng tính từ mà Vine đã từng dùng.
- (V) Đứa trẻ đó, cậu đánh giá dung mạo nó thế nào?
- Điển trai, giống như một hoàng tử phong lưu vậy. (Nháy mắt) Xem ra là hơn cả cậu.
Vine tỏ ra hờn dỗi trước lời trêu chọc của tôi.
- (V) Còn thằng nhóc nhà Zodiac?
- Cậu hỏi đứa nhỏ nào?
- (V) Thằng nhóc cũng bị cậu đánh cho chảy máu ấy.
- À, giống Rowan y như đúc. Tớ đã giật mình khi nhìn thấy thanh niên đó.
- (V) Cái nết cũng như nhau.
Xem ra ở tương lai thì mối quan hệ giữa hai người bạn của tôi vẫn chưa được cải thiện.
- Tớ mong hai đứa trẻ ấy và cả hai cậu đều sẽ thân thiết hơn.
Vine tỏ vẻ mỉa mai khi nghe mong muốn ấy của tôi.
- (V) Cậu biết vì sao tôi và tên đó có thể hòa thuận nhau mà. Tiếc là con của chúng tôi không có Hazel của chúng.
Tôi không thắc mắc vì sao đám trẻ kia không có, tôi của tương lai hẳn vẫn kiên trì với việc không lập gia đình. Bỏ qua chuyện đó, tôi kể tiếp việc mình cùng Elder đi dạo thành phố và đến thăm dì Holly.
- (V) Thằng nhóc đó dẫn cậu đến thăm dì của nó hay cậu đi lạc vào bệnh viện?
- Sao cậu biết?
- (V) Tôi biết nơi đó như thế nào, chỉ có thể là cậu vô tình lạc vào đó chứ không thể là thằng nhóc dẫn cậu đến. Quá mạo hiểm để nó làm điều ấy.
Vine nghiêm giọng nói, nghe như đang khiển trách vì tôi đã đi lung tung. Tôi chỉ đành cười ngượng ngùng và uống cạn tách trà. Đặt tách trà rỗng xuống, tôi kết thúc câu chuyện bằng việc mình đã đến tòa nhà này.
- (V) Cậu đã thấy bức tượng của tôi chưa?
- (Lắc đầu) Tớ chưa thấy.
- (V) Thật tệ nhỉ? Tôi cứ nghĩ cậu đã thấy bức hình nằm trên tay của bức tượng.
Tôi nhíu mày khó hiểu, bức tượng kia chẳng phải chỉ là bán thân thôi sao? Tôi không nhớ nó có tay chứ đừng nói là cầm bức hình. Rồi tôi nghe Vine cười khúc khích.
- (V) Vậy là cậu có thấy bức tượng bán thân của tôi.
- Cậu lừa tớ!
- (V) Cậu thật dễ lừa. Sao nào, thấy bức tượng đó có đẹp không?
- Lạnh lẽo và vô cảm chết đi được.
Tôi hờn dỗi nói, cảm thấy thật xấu hổ. Để dỗ dành, Vine gọi thêm cho tôi dĩa bánh trái cây đầy tinh xảo.
- Giờ tới lượt tớ. Yên tâm, nếu tớ không được phép biết thì cậu không cần phải trả lời.
Vine gật đầu, có vẻ cậu ấy đã chuẩn bị cho chuyện này.
- Rowan có khỏe không?
- (V) Câu đầu tiên của cậu là về tên đó chứ không phải tôi à?
Vine tỏ vẻ khó chịu nhưng tư thế lại nghiêm túc đến lạ kỳ.
- (V) Hắn khỏe, bây giờ đang làm cho quân đội. Chúng tôi đã lâu rồi không có gặp nhau.
- Quân đội? Tốt quá, cậu ấy thực hiện được giấc mơ rồi. Phải chi tớ cũng gặp được cậu ấy.
- (V) Đó là ý tưởng tồi tệ đấy! Cậu biết hắn bám dính lấy cậu thế nào mà.
Tôi cảm giác Vine không muốn Rowan gặp tôi còn vì nguyên nhân nào khác chứ không đơn giản là ghen tuông. Nhưng có lẽ tôi không thể hỏi rõ chuyện này.
- Hồi đó Rowan nhất quyết muốn con của hai đứa phải bằng tuổi nhau. Sao bây giờ cậu ấy đổi ý rồi? Còn để đứa trẻ ấy lấy tên của mình.
- (V) Gia tộc Zodiac không cho phép tên đó tùy hứng như thế. Tranh cãi nhau suốt mấy năm thì cậu bảo con của tôi với hắn bằng tuổi nhau cũng không khác biệt. (Nhún vai) Tôi không rõ cậu thuyết phục hắn thế nào nhưng hắn nghe lời cậu.
À, chuyện này không có gì lạ. Khi còn nhỏ, mỗi khi xích mích với Rowan thì mẹ cậu ấy sẽ nhờ tôi khuyên can và lần nào cũng hiệu quả. Tôi nhìn Vine, dường như cậu ấy không thích nói về Rowan.
- Về cậu, cậu có kết hôn với Hawthorn không?
- (V) Có, Alder là con đầu lòng và duy nhất của chúng tôi.
- Tớ có là phù rể không?
- (V) Điều đó là đương nhiên.
- Gia đình của hai người chấp nhận nhau rồi à? Tốt thật!
Vine khẽ xoa chiếc nhẫn cưới trên tay, không lộ bất kỳ cảm xúc gì.
- Cuộc sống của cậu thế nào? Cậu có thực hiện được ước mơ không? Có hạnh phúc không?
- (V) Cậu hỏi rất nhiều đấy. Ở thời điểm của cậu, chắc là lúc tôi ở nước ngoài nhỉ? Sao nào, nhớ tôi lắm hả?
- Trả lời câu hỏi của tớ đi!
- (V) Tôi đã kế nghiệp của cha. (Thở dài) Phải, tôi không thực hiện được giấc mơ.
Tôi nắm lấy tay Vine đầy an ủi. Tôi đã lường trước kết quả này ngay từ khi tiễn bạn mình ra sân bay lúc cậu ấy rời nước.
- Không sao, tớ chỉ mong cậu được vui vẻ thôi. Không phải ai cũng đạt được giấc mơ của đời mình.
Vine nhìn tôi đầy phức tạp, cảm giác như muốn khóc hoặc có nhiều điều cần phải nói. Tất cả bị đè nén lại khiến khuôn mặt ấy trở nên lạnh lẽo nhưng bàn tay đang được tôi nắm thì ấm áp và mềm mại. Để không khí bớt u sầu, tôi đổi chủ đề.
- Cậu có biết cha mẹ của Elder không? Tôi có cảm giác thân thuộc với cậu ta.
- (V) Cha của thằng nhóc đó là một tên điên. Cậu chẳng cần cố nhớ xem hắn là ai đâu. Mà cũng đừng hỏi gì về đứa nhóc đó. Xui xẻo!
Xem ra Vine thực sự căm ghét việc nhắc tới Elder hoặc những thứ liên quan đến cậu ta. Tôi nhâm nhi hai ba miếng bánh, hít một hơi rồi nhìn trực diện vào đôi mắt của người đối diện.
- Hazel của thời gian này đã chết rồi phải không?
Vine không lường trước được tôi sẽ hỏi thẳng thừng như thế, nhất thời cậu ấy im lặng. Cảm giác như cơ thể Vine đông cứng lại, môi mím chặt rồi từ từ giãn ra.
- (V) Tại sao lại nghĩ như thế?
- Cảm giác. Tớ không thấy sự tồn tại của mình tại thế giới này, dường như ai đó cố tình ép mọi người không được nhắc về tớ. Khi tớ gặp những đứa trẻ, chúng nhìn tớ như nhìn một hồn ma. Khi tớ lạc vào bệnh viện, vài người trong đó nói rằng tớ đã chết và họ bị trừng phạt bởi điều đó. Khi tớ đến nơi này, tại một vài chỗ dường như tồn tại tên của tớ được khắc lên rồi bị xóa đi.
Đang nói thì Vine chặn tôi lại bằng cách nhét bánh vào miệng tôi. Cậu ấy lắc đầu đầy miễn cưỡng.
- (V) Đôi lúc tôi thật không hiểu nổi cậu, Hazel. Lúc thì cậu vô tư lúc thì nhạy bén.
- (Nuốt bánh xuống) Vậy tớ đã chết? Nên cậu và Rowan mới từ mặt nhau dẫn tới hai đứa nhỏ ghét nhau.
Tôi im bặt khi thấy Vine cầm lên hai chiếc bánh định nhét thêm vào miệng tôi.
- (V) Đó chỉ là để người ta tin thôi. Cậu không hề chết mà đang chuyên tâm làm chuyện riêng của cậu. Tôi không thể tiếc lộ đó là gì nhưng nó buộc cậu phải “chết” để được an tâm làm.
- Rowan biết chuyện đó không?
- (V) Không, cậu không để ai biết cả. Khi đó Rowan đã nổi điên và muốn tự vẫn theo cậu. Nhưng sau khi đọc di thư do cậu viết, hắn lao mình vào các cuộc chiến. Hắn nói cậu nhờ hắn bảo vệ con của hắn lẫn quê hương của cả hai. Tầm vài năm gần đây có thấy hắn trở về, hình như đã chấp nhận sự thật.
- Còn cậu?
Vine không nhìn tôi, mặt hồ trong đôi mắt cậu ấy dao động.
- (V) Tôi cũng đã điên theo Rowan. Tôi không chấp nhận sự thật, không đến đám tang của cậu. Trong cơn quẫn trí tôi đã nghĩ đến việc tái sinh cậu. Thật may mắn…
- May mắn?
- (V) Tôi nhận được bức thư của cậu. Cậu nói rõ sự thật cho tôi biết, nói rằng cậu còn sống nhưng đã chết về mặt lý thuyết.
Vine hồi tưởng lại khoảng thời gian khó khăn ấy, tất cả hóa thành một nụ cười chua chát.
- (V) Để giúp cậu biến mất khỏi thế gian, tôi dùng sức ảnh hưởng của mình để biến cậu thành điều tối kỵ mà ai cũng không được phép nhắc. Có như vậy thì người ta mới không tọc mạch tới cậu.
Tôi đứng dậy, đến ngồi bên cạnh Vine rồi ôm chầm lấy cậu ấy. Chúng tôi chìm vào bi thương thật lâu. Sâu trong trái tim mình, tôi không tin tưởng hoàn toàn câu chuyện của Vine, có lẽ nó còn tàn nhẫn hơn thế. Có lẽ Vine không muốn tôi biết về tương lai tàn khốc mà tôi có thể trải qua. Chúng tôi ôm nhau cho đến khi tự Vine rời khỏi tôi. Cậu ấy kéo dĩa bánh về phía tôi, tiếp tục câu chuyện.
- (V) Lý do cho việc có sự tồn tại của cậu trong Hành Lang Chiến Thắng vì cậu đã từng được ghi tên trong đó. Nhưng cậu lại không thích nên đòi gỡ tất cả xuống. Rowan cũng bắt chước giống cậu. Cuối cùng chỉ còn tôi trong nơi đó.
Vine nói xong thì uống tách của mình. Chúng tôi sau đó trò chuyện về nhiều thứ khác, dường như Vine của tương lai đang cố bù đắp sự cô đơn của tôi trong quá khứ, cậu ta nói rất nhiều; chúng tôi dường như quên mất cách biệt về tuổi tác mà trở về làm hai người bạn thân. Mọi thứ vui vẻ cho tới khi điện thoại của Vine reo lên.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét