Thứ Hai, 10 tháng 3, 2025

GIẤC MƠ SỐ 64 (3)

 

CUỘC HẸN VỚI TƯƠNG LAI

Cửa thang máy chậm rãi mở ra, phía sau nó là dãy hành lang dài đầy các học sinh chạy nhảy cười đùa. Những thiếu niên ấy có vẻ chú ý đến sự hiện diện của chúng tôi, họ nhìn Elder với ý định gì đấy rồi không thực hiện khi thấy tôi. Elder khẽ kéo tay áo tôi.

- (E) Lớp của tôi ở gần cuối hành lang, đi nào.

Cậu ta đi trước mở đường và tôi thì thong thả bước theo sau. Tôi hướng ánh mắt nhìn xung quanh; phía dưới sân trường vẫn náo nhiệt, nhóm học sinh của các lớp tụm năm tụm bảy xì xào gì đó, vài nam sinh nhìn chăm chăm như muốn kéo tôi khỏi Elder, ba bốn nữ sinh khúc khích cười làm duyên khi chạm phải ánh mắt tôi.

- (E) Cậu được mọi người chào đón đấy.

Elder nói khá nhỏ, gần như là thì thầm. Có vẻ cậu ấy đã quen với tiếng ríu rít của tôi nên giờ khi không thấy tôi luyên thuyên thì cảm thấy xa lạ.

- Tớ không nghĩ nhan sắc này làm ăn được gì. (Đảo mắt) Ừm…mà sao cậu không hỏi gì về tớ vậy? Cậu không tò mò à?

Elder lắc đầu, đi chậm lại để sóng vai cùng tôi.

- (E) Nếu cậu không nói thì tôi sẽ không hỏi.

Đi qua thêm hai lớp học thì chúng tôi dừng lại trước một căn phòng quá đỗi yên tĩnh. À thì người trong đó vẫn nói chuyện nhưng cảm giác không khí không náo nhiệt mà có chút ngột ngạt. Elder bảo tôi chờ ở bên ngoài rồi tự mình đi vào, cậu ta bảo lớp của mình không thích người lạ.


Tôi ngoan ngoãn đứng bên ngoài, hơi cúi người để quan sát bên trong; dường như bạn cùng lớp của Elder không đối xử hà khắc với cậu ta, họ chỉ mãi mê làm việc của mình. Tôi lướt mắt nhìn bao quát cả lớp học, thú vị thay, tôi thấy vài gương mặt quen thuộc. Ngay cạnh cửa sổ đầy nắng nổi bật màu đỏ hung rực rỡ, chính là màu tóc đặc trưng của nhà Zodiac. Một trong số những người bạn thân của tôi thuộc gia tộc này; hắn tên là Rowan, nhiệt huyết và nóng nảy tựa lửa. Hắn chính là kẻ luôn bắt nạt người khác và đã từng đánh nhau với tôi đến mức nhập viện trước khi cả hai trở nên thân thiết.

- Gia tộc này vẫn như trước, vẫn thích tụ lại cùng một chỗ để ngồi.

Tôi chậm rãi nhận dạng từng người một thông qua đặc điểm mà họ thừa hưởng từ cha mẹ mình. Người đang ngồi chơi máy tính hăng say kia hẳn là con của Birch, thông qua màn hình tôi thấy tên của cậu ấy là Ash.

- Không biết cậu ta có nghịch ngợm giống anh Birch không?

Anh trai thứ của Rowan chính là học sinh cá biệt nổi tiếng hồi còn đi học, khi ấy ngày nào chúng tôi cũng nghe ít nhất là hai giáo viên phàn nàn về tính phá phách của anh ta. Sau khi tốt nghiệp, anh ta từ chối sự giúp đỡ của gia đình để lập nghiệp; nhìn chiếc máy của Ash thì tôi đoán bây giờ anh ta chắc là sung túc lắm. Ngồi cạnh Ash có một bé gái hơi nhỏ tuổi so với học sinh trong lớp, khuôn mặt bé lấm tấm tàn nhang, không rõ đang làm gì. Tôi đoán cô bé thuộc lớp khác nhưng vì các anh em trong gia đình đang ở đây nên cũng ngồi chung, trên bảng tên tôi thấy bé tên là Mistletoe. Bé ắt hẳn là con của người anh trai cả, người mà đã tốt nghiệp khi tôi bắt đầu học tại trường; tôi chỉ biết đến anh ta thông qua bức hình chụp đại gia đình mà Rowan cho tôi xem mỗi năm.

- Còn con của Rowan đâu nhở? Đừng nói là vẫn còn độc thân nha.

Vào ngày lễ tốt nghiệp, sau khi biết tôi muốn độc thân cả đời thì Rowan cũng đòi ở một mình tới già. Hắn nói muốn con của chúng tôi phải bằng tuổi nhau để tiếp tục làm bạn thân, vậy nên bao giờ tôi có con thì hắn mới có. Thật trẻ con làm sao!


Chợt tôi nghe thấy tiếng cãi vã vô cùng lớn ở cuối lớp. Có hai chàng trai đang đánh nhau, mọi người dường như quen với việc đó nên không ai cản. Đáng ra thì một người ngoài cuộc như tôi không có quyền can thiệp vào chuyện này nhưng vấn đề là hai chàng trai kia chính là phiên bản y như đúc từ hai đứa bạn chí cốt của tôi. Giống như cha của mình, hai thanh niên này cũng không ưa nhau như nước với lửa; chỉ khác là cha của chúng có tôi để giúp họ sống hòa bình với nhau còn hai người này thì không.

- Hai đứa con đỡ đầu của mình đang chí chóe nhau kia kìa!

Tôi thở dài, suýt nữa đã xông vào can. May mắn, Elder xuất hiện để ngăn họ lại. Lúc đầu cả hai định đánh cả bạn đồng hành của tôi nhưng họ chưa kịp thì đã nghe Elder nói.

- (E) Chúng ta có khách!

Cậu ta nhìn về phía tôi rồi ra hiệu bảo tôi vào trong. Tình huống này thật quá đỗi kỳ cục, hai đứa trẻ sẽ là con đỡ đầu của tôi đang đứng trước mặt bạn thân của cha chúng.

- (E) Xin lỗi đã khiến cậu thấy cảnh này. (Nói với hai người kia) Đây là Alder, cậu ấy bị lạc khỏi đoàn hướng dẫn nên nhờ tôi chỉ đường. Tôi không biết chỗ nên nhờ hai người.

Chàng trai với mái tóc đen nhíu mày khó chịu, cậu ấy chắc chắn là con của Vine và cô bạn gái Hawthorn. Chuyện tình của cặp này cực kỳ nổi tiếng ở thời chúng tôi, hai người đó sau khi tốt nghiệp đã mặc kệ sắp xếp của gia đình mà đi tìm hạnh phúc riêng; Vine nói với tôi rằng họ sẽ dùng tài năng để khiến gia đình chấp nhận tình yêu của họ. Quay trở lại hiện tại, tôi hiểu lý do mà chàng trai kia nhíu mày, bởi Alder là cái tên mà Vine đã nhờ tôi chọn cho con của cậu ấy.

- Thật trùng hợp, tôi cũng tên là Alder.

Chàng trai ấy nhìn tôi, y như cách Vine đã nhìn khi chúng tôi mới gặp lần đầu. Khi đó tôi đã chiến thắng Vine trong một cuộc thi và cậu ấy đã “mời” tôi làm bạn. Hiển nhiên phải mất mấy năm tôi mới chấp nhận lời mời đó, khi mà cái tôi của Vine chịu hạ xuống.

- (A) Cậu trông thật xinh đẹp đó. Tôi tự hỏi có phải cậu thừa hưởng nó từ cha của mình không?

Vine cũng từng khen tôi xinh đẹp và tôi thì khen cậu ta ngạo mạn. Giờ đây tôi cũng sẽ đáp y hệt như vậy.

- Cậu thì thật ngạo mạn đó. Như chàng hoàng tử bé nhỏ vậy.

Điều này xem ra chọc giận Alder, cậu ta vươn tay muốn chạm vào tôi thì bị chặn.

- Người ta nói đúng quá mà. (Nói với tôi) Xin chào anh bạn bé nhỏ, tên của tôi là Rowan. Tôi nghĩ tôi thích cậu rồi đấy.

Rowan hất tay của Alder rồi kéo tôi ra sau lưng.

- (R) Chỉ vì người ta trùng tên với mày là mày nổi điên lên à? (Cười) Chỉ là cái tên thôi mà, chắc cha của người ta cũng nhờ bạn mình đặt tên cho cậu ấy.

Vậy là hai người đó lại đánh nhau. Lần này thì chính tôi cản họ, giống như cách tôi cản cha của họ. Nhân lúc cả hai không để ý, tôi nắm tóc rồi đập mạnh đầu của họ vào nhau. Nhìn máu trên trán họ chảy, tôi bắt đầu thấy mềm lòng nên không ra tay thêm nữa.

- Hai người định khi nào mới chịu lớn đây? Còn muốn đợi tớ đi theo sau chăm chút cho à?

Tôi buột miệng mắng, đó là lời thường dùng mỗi khi hai đứa bạn muốn xô xát. Không khí trở nên kỳ cục, bên ngoài tụ tập nhìn vào, bên trong thì xì xào rằng sao tôi lại dám làm thế với hậu duệ của hai gia tộc lớn. Ngược lại thì hai chàng trai không nổi giận, họ ngây ngốc nhìn tôi đầy khó hiểu. Thật ra tôi có hơi quá đáng, dù gì thì tôi cũng chỉ là người xa lạ với họ, sâu xa hơn thì họ là con đỡ đầu của tôi nên hành động này cũng tàn nhẫn quá rồi.

- Ờm…tớ xin lỗi. Tớ hơi thô bạo.

Alder là người lấy lại bình tĩnh đầu tiên, cậu ấy lau đi vết máu rồi mỉm cười lịch sự.

- (A) Là bọn tôi không đúng. Cậu cần tìm đoàn hướng dẫn phải không? Hẹn ở đâu vậy?

- Ở chỗ đặt mô hình máy bay.

- (A) Nơi đó không còn ở trong trường đâu. Mấy năm trước họ dời qua viện bảo tàng rồi. Để tôi vẽ cho cậu một cái bản đồ.

Alder lấy từ trên bàn vài tờ giấy rồi ghi chép vào, sau đó đưa cho Elder.

- (A) Đưa cậu ấy đến đúng nơi. Nhớ phải giữ an toàn cho cậu ấy.

Elder nhận lấy tờ giấy rồi nhanh chóng kéo tôi rời đi. Khi cánh cửa thang máy đóng lại, tôi thấy Rowan lao ra từ trong lớp đầy hốt hoảng.

Còn tiếp…

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

GIẤC MƠ TRƯA SỐ 67

MUA ĐỒ Tôi nhớ khi ấy mình đang đứng trước cổng trường, giữa đám đông áo trắng lũ lượt đi vào bên trong. Đó là một khung cảnh được ghép bởi ...