Thứ Hai, 24 tháng 3, 2025

GIẤC MƠ SỐ 64 (4)

 

CUỘC HẸN VỚI TƯƠNG LAI


Tôi nhìn Rowan biến mất sau cánh cửa thang máy, thắc mắc.

- Cậu ấy bị gì vậy?

- (E) Chắc là nổi giận khi bị cậu đánh. (Nhún vai) Tên đó nóng tính lắm.

Tôi không cho là vậy, biểu cảm ấy không giống tức giận cho lắm. Tôi đã ở cạnh thằng bạn chí cốt đủ lâu để mường tượng rằng Rowan của tôi sẽ có cảm xúc gì nếu mang biểu cảm đó.

- Rowan đã hốt hoảng. Cậu ấy bị đả kích bởi chuyện gì đó.

- (E) Bị người lạ đánh chưa đủ đả kích à?

Tôi im lặng, nhớ lại biểu cảm của Alder. Cậu ấy hẳn đã biết gì đó, như thể biết tôi là ai và nhanh chóng xử lý được vấn đề đang gặp phải. Quá nhanh, y như cha của cậu ấy. Tôi lại nhớ tới Vine, cậu ấy thường nói rằng tôi khá may mắn khi vinh dự là một trong số những người ít ỏi mà cậu ấy không ngại bộc lộ cảm xúc. Gia tộc của Vine yêu cầu con cháu phải quản lý cho tốt hành vi, suy nghĩ, lời nói lẫn biểu cảm của mình. Yêu Hawthorn, chơi với tôi cùng Rowan là cách Vine nổi loạn với gia đình.

- (E) Cậu đang nghĩ gì vậy?

Elder hỏi, khi cả hai chúng tôi bước khỏi thang máy. Từ lúc bước khỏi khu vực cấm kia, người dẫn đường của tôi chưa bao giờ thắc mắc về bất kỳ điều kỳ cục gì mà tôi làm. Dù cho tôi có đánh nhau với Rowan và Alder thì cậu ta vẫn thể hiện rằng đây là việc hiển nhiên. Ban đầu tôi không có ý hỏi về thân phận của cậu ta nhưng giờ thì tôi bắt đầu tò mò rồi. Cậu ta có phải là hậu duệ của ai mà tôi quen không?

- Cha mẹ cậu là người như thế nào?

- (E) Tại sao cậu hỏi?

- Tớ tò mò. Nếu cậu không muốn nói cũng được.

- (E) Mẹ tôi là một người phụ nữ si tình. Bà ấy thường mong chờ sẽ tìm được tình yêu đích thực, người sẽ cùng bà ấy đồng hành suốt cả cuộc đời.

Elder liếc nhìn để quan sát biểu cảm của tôi.

- (E) Cha tôi là kẻ cuồng tín, ông ta luôn muốn hồi sinh vị thần đã cứu rỗi mình. Đáng tiếc thay, tôi thừa hưởng mái tóc ít ỏi từ ông ta. Cũng may là tôi còn trẻ nên chưa bị xấu.

Tôi không biết nên phản ứng ra sao với câu chuyện của Elder, có vẻ không có ai trong ký ức của tôi giống với miêu tả về cha mẹ của cậu ta. Không hiểu sao, bước chân của Elder nhanh dần, cậu ta thì thầm đầy hờn dỗi.

- (E) Có thể cậu biết họ đấy, Alder.


Tôi nhanh chân bước theo Elder, cả hai gần như chạy khỏi trường. Vừa bước ra khỏi cổng, tôi liền bị choáng ngợp bởi tương lai mà thế giới có thể trở thành. Các tòa nhà khổng lồ nối tiếp nhau, những biển hiệu nằm dọc trên tường thể hiện rằng người ta có thể sống trong tòa nhà ấy cả đời mà chẳng cần lo giải trí hay các dịch vụ cơ bản. Xe taxi lẫn xe buýt đến rồi đi đầy nhịp nhàng, tự mình chạy theo lộ trình mà chẳng cần tài xế. Người dân mua bán với nhau không phải bằng tiền giấy hay xu mà bằng thẻ cứng. Tôi thấy dường như điện thoại trở thành thứ công cụ không thể thiếu của mọi người; họ trả tiền, trao đổi qua lại, làm việc, giải trí hay thậm chí là trút bầu tâm sự qua thứ thiết bị bé xíu ấy. Đường phố vẫn đầy các phương tiện di chuyển nhưng đa số chúng sử dụng điện thay cho xăng, người tham gia giao thông thì tuân thủ luật rất nghiêm ngặt như thể đang e ngại điều gì đó. Tôi cứ bị sự thay đổi ấy dẫn đường, dần dần rời xa Elder. Đến khi có thể nhập tâm lại thì bản thân đã ở nơi nào đó xa lạ, như thể tôi lại xuyên không tới chỗ nào khác.

- Đây là thế giới hậu tận thế à?

Tôi tự hỏi khi nhìn xung quanh. Nơi đây thật hoang tàn, cũ kỹ và bao trùm chỉ toàn màu xám xịt. Khác với đài phun nước thì nơi này có tiếng người, những tiếng rên rỉ của đám xác sống trong mấy bộ phim kinh dị. Thật ra chuyện này không đáng sợ cho lắm, hồi đó tôi từng rủ đám bạn đi khám phá nhà ma các thứ rồi; thứ khiến tôi hoảng loạn là đám người mặc áo bệnh nhân đang ngày một nhiều. Đôi mắt ngây dại, nụ cười thất thần, họ nhìn tôi đầy hứng thú nhưng vẫn chưa tiến gần hơn về phía tôi. Rồi có ba người chạy ra, ôm ấy tôi và quỳ xuống; họ nhìn vẫn còn tỉnh táo nhưng lời nói lại mê sảng.

- Anh còn sống! Đúng rồi, anh thật sự còn sống! Là họ nói láo!

- Làm ơn, tôi xin anh đấy! Hãy nói với hắn thả chúng tôi ra đi! Chúng tôi biết sai rồi.

- Không…không…tôi không làm chuyện đó. Tôi bị oan!

Cả ba người thi nhau gào la van xin tôi hãy thả họ, nhưng tôi chẳng biết họ là ai cả. Cơ mà nếu kiên nhẫn khai thác thì biết đâu tôi sẽ dò la được chút gì đó.

- Làm sao biết các người bị oan…

Lời nói chưa dứt thì từ sợi dây chuyền, hình ảnh thầy Oak hiện ra dọa tất cả mọi người khiếp sợ. Liền theo đó, Elder chạy ù tới rồi vác tôi trên lưng, cắm đầu chạy.

- (E) Tôi mới lơ là chút xíu mà cậu lạc vô bệnh viện tâm thần luôn hả?

Elder nói đầy trách móc cùng khó nhọc, có vẻ tôi hơi nặng thì phải?

- Bỏ tớ xuống! Tớ nặng lắm!

Vừa nói tôi vừa dùng sức, kết quả là tới lượt tôi vác Elder. Phía sau chúng tôi, những bệnh nhân ồ ạt chạy theo, dẫn đầu là ba con người vừa van xin tôi lúc nãy.

- (E) Nhanh! Chạy xuống cầu thang. Ở đấy có lối đi tắc thông đến đường hầm thoát hiểm.

Nghe theo Elder, tôi thả cậu ta xuống rồi nhanh chóng chạy đến cầu thang rỉ sét trước mặt. Bạn đồng hành bước xuống đó trước, tôi ở lại vài giây để kéo cửa lưới nhằm ngăn đám người kia tới gần, sau khi khóa cửa thì tôi đu lên cột chống của cầu thang mà tuột xuống. Cứ thế mỗi khi phát hiện có cửa kéo là tôi lại khóa chúng rồi vội vàng cùng bạn mình đi xuống dưới. Cuối cùng, dưới sự thúc giục của Elder, tôi an toàn đi hết đường hầm và dừng chân trước cánh cửa nằm ngay trên đầu. Elder leo lên cái thang dây nối với cánh cửa, gõ loạt ám hiệu. Tầm mấy phút, cánh cửa mở rồi cánh tay người phụ nữ thò xuống kéo bạn tôi lên, tiếp sau đó là tôi. Sau khi an vị trên sàn nhà tôi mới cẩn thận quan sát nơi mình vừa đến, là một phòng nha khoa nho nhỏ có vẻ nằm gần bệnh viện. Người vừa kéo chúng tôi lên là một người phụ nữ mang khuôn mặt nhân từ.

- (E) Đây là dì Holly, bạn của mẹ tôi. (Nói với người phụ nữ) Cảm ơn dì đã gọi cho cháu.

- (H) Không sao là tốt rồi. Dì thấy đứa nhỏ này đi thẳng vào bệnh viện, lại nghe cháu nói tìm người là dì nghi lắm.

Theo như Elder kể thì cậu ta không nghe thấy tiếng tôi nên quay lại tìm, hỏi khắp nơi mới biết tôi lạc vào đây.

- (E) Chắc là tên bảo vệ lại quên đóng cổng.

Cậu ta nói đầy bực dọc.

- Cậu có vẻ rành nơi này.

- (E) Vì cha tôi từng là bệnh nhân ở đây. Giờ thì ông ta bị chuyển sang nơi khác rồi, mẹ tôi không muốn chăm nữa.

Tôi vươn tay, vỗ nhẹ lên vai cậu ta.

- Cậu tìm được tôi rồi! Giỏi quá!

Tôi thường an ủi mấy người bạn như thế, cơ mà Elder không thích thì phải. Cậu ta lùi lại, quay mặt đi đầy xấu hổ.

- (E) Chúng ta nên đến chỗ mô hình máy bay.

- À phải, nó ở đâu vậy?

- (H) Chỗ trưng bày mấy cái mô hình hả? Dì nhớ là ở Hành Lang Chiến Thắng.

Tôi nhíu mày trước tên của địa điểm. Elder kéo tay tôi, nói lời cảm ơn với dì Holly rồi rời đi. Chúng tôi đi khỏi bệnh viện, bỏ lại tiếng tạm biệt của người phụ nữ đáng mến.

Còn tiếp…

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

GIẤC MƠ TRƯA SỐ 67

MUA ĐỒ Tôi nhớ khi ấy mình đang đứng trước cổng trường, giữa đám đông áo trắng lũ lượt đi vào bên trong. Đó là một khung cảnh được ghép bởi ...