LƯU LY (4)
Những người trong tửu lâu cũng đã gần dọn dẹp xong, lúc này họ đã chẳng giấu tôi nữa mà để vũ khí lẫn đồ đạc của mình nằm la liệt trên sàn nhà. Quang cảnh những ngày này trông như chuẩn bị đánh nhau đến nơi. Tôi không hỏi họ sẽ đi đâu, với tôi điều đó chẳng còn quan trọng nữa. Kỳ lạ thay, sau hơn một tuần tìm kiếm, Ngọc Hòa Điền đã không còn làm phiền đến Hải Lam hay bất cứ ai trong tửu lâu. Ngài ấy tìm đến tôi để nói chuyện.
- Cha ngươi đã bảo ngươi làm chuyện này phải không?
Ngọc Hòa Điền hỏi khi chúng tôi gặp nhau giữa phố. Ngài ấy nhìn tôi không mấy thân thiện nhưng lại cố ý né tránh phải nhìn trực diện vào đôi mắt của tôi.
- Bọn họ cũng đã hai ba lần đến nơi này, ngài nói xem tại sao đến tận lúc này tôi mới giúp ngài khám phá ra sự thật?
- Ta chẳng biết nên vui hay buồn khi người giúp ta là ngươi thay vì mấy kẻ ranh con ất ơ nào đó.
Tôi nhíu mày. Ranh con ất ơ?
- Tôi nói thẳng. Tôi chẳng muốn giúp ngài đâu. Ngài sẽ chỉ làm khổ bạn của tôi bởi sự trói buộc của mình.
- Làm sao ngươi biết ta sẽ như thế?
- Làm sao ngài biết ngài sẽ không như thế? (Tiến lại gần) Hay ngài biết nó sẽ diễn ra y như ngài nói.
Khuôn mặt tôi tạo thành biểu cảm mỉa mai đầy khó chịu. Tôi đã có đáp án thứ tôi cần rồi.
- Có vẻ chúng ta đều biết rõ về nhau rồi. Vậy để tôi giúp ngài đỡ phải vất vả nhé!
Tôi đưa cho đối phương địa chỉ của gian hàng buôn người sâu trong chợ đen. Tại nơi đó, Hải Lam khi còn là một đứa trẻ đã bị bắt cóc và đem bán. May cho cậu ấy đã gặp Huỳnh Thạch rồi được cưu mang đến tận bây giờ. Trong câu chuyện, các nhân vật chính đã tốn mấy chục chương truyện để tìm ra manh mối chứng minh thân phận của Hải Lam. Tôi thì không mất nhiều thời gian như thế, chỉ cần nửa tháng là đủ.
- Trò chơi truy tìm kho báu bắt đầu. Ngài nên nhanh chân đi, kẻo kho báu sẽ rời đi đó!
Tôi bỏ đi với điệu cười kỳ quặc.
“Chúc mừng bạn đã hoàn thành nhiệm vụ phụ!”
Ngoài việc cứu lấy Hải Lam tôi còn phải tìm cho ra bí mật của Ngọc Hòa Điền thông qua việc để lộ thân phận của Hải Lam cho ngài ấy. Chuyện ngài ấy biết là điều bắt buộc tôi phải làm, còn từ đó suy ra được gì thì phải do tôi tìm hiểu. Ngày đó khi nghe có người chơi bài hát kia ngài ấy đã nhanh chóng đi tìm, bởi vì ngài ấy biết đó là ai. Nam nhân vật chính cũng đã dùng cách này để giúp Hải Lam nhận cha, lúc đó gia chủ Ngọc thị chỉ hoài nghi chứ chưa tin tưởng. Giờ công việc kế tiếp là dẫn dắt Ngọc Hòa Điền thu thập bằng chứng chứng minh Hải Lam là con của ngài. Tôi phải làm sao để khi manh mối cuối cùng được tung ra thì Hải Lam đã rời khỏi đây rồi. Chuyện này quả thực vô cùng khó, bởi chẳng những phải dẫn dắt Ngọc Hòa Điền, tôi vừa phải lên kế hoạch tỉ mỉ cho việc khôi phục và trau dồi khả năng cho Hải Lam. Tôi khá thích cậu ta, ở truyện gốc cậu ta đã sống như một kẻ ngốc, giờ phải cho cậu ấy trải nghiệm cuộc đời mà mình xứng đáng.
“Bạn không cần phải giúp đỡ cho Hải Lam. Cậu ấy đã có người trong tửu lâu dạy dỗ.”
Ngọc Hải Lam là nhân vật yêu thích nhất trong cả câu chuyện. Trong một tháng tiếp xúc, tôi nhận thấy cậu ấy có nhiều hướng để phát triển, chỉ cần chịu khó đi theo kế hoạch của tôi thì rất nhanh Hải Lam sẽ thành một người nổi tiếng về tài năng của mình.
Lại ròng rã thêm vài tuần, lúc này chuyện dời đi của tửu lâu cũng gần hoàn thành. Trong suốt quá trình, Hải Lam chỉ đến làm phiền tôi vài lần, sau đó trừ khi tôi tự tìm, không thì cậu ấy chẳng quan tâm tôi làm gì. Tương tự nhóm người của Huỳnh Thạch cũng không thắc mắc mỗi lần tôi đi sớm về khuya, mất tích hai ba ngày không về; có lẽ nhờ có Hải Lam nên phần nào họ cũng tin tưởng ở tôi. Hiện tại cậu bạn của tôi đã có trí tuệ tốt hơn nhiều lần lúc trước, có lẽ tầm mấy năm nữa cậu ta sẽ trở lại làm người bình thường. Cậu ấy vô cùng kiên nhẫn đi theo kế hoạch học tập của tôi, tận dụng các vị tiền bối để giải đáp thắc mắc hay muốn học hỏi thêm thay vì tìm đến tôi.
“Dường như Hải Lam biết bạn đang làm gì.”
Hành trình của Ngọc Hòa Điền đã đi đến phần cuối, chỉ còn dăm ba manh mối nữa là có thể chứng minh thân phận của Hải Lam. Bất ngờ, ngay ngày mà đáng ra phải rời đi, Hải Lam một mình đi đến Ngọc thị. Tôi cũng bám theo, vượt qua tầng tầng lớp lớp canh gác cũng đến được căn phòng nơi cha con họ đang nói chuyện.
- Trông con như thế này, có phải đã muốn nhận lại cha mình không?
- Gia đình của tôi không phải ở đây. Con của ngài đã chết khi còn nhỏ. Tôi đến là để mong ngài đừng tiếp tục tìm kiếm nữa.
- Có thể con không tin, con của ta. Nhưng năm đó bọn bắt cóc đã ngụy tạo cái chết giả của con rồi bán con đến chỗ buôn người. Bọn chúng cố tình ép con thành kẻ ngốc để chia cắt chúng ta.
- Những bằng chứng đó là do Lưu Ly cho ngài thấy. Lưu Ly đã tự mình sắp xếp tất cả. Tôi không biết tại sao nhưng hẳn là có lý do.
Tôi khẽ giật mình. Vậy là Hải Lam đã biết tất cả các việc mà tôi đã làm.
- Con hãy tin ta. Hãy trở về với gia đình…
- Thứ ngài muốn là đứa con tài giỏi. Tôi chỉ là đứa ngốc mà thôi.
Ngọc Hòa Điền sửng sốt, khuôn mặt ngài ấy chuyển từ vui mừng sang đau khổ.
- Con…con cũng mơ giấc mơ đó sao?
- Ngài đang nói về cái gì vậy?
Hải Lam khó hiểu. Cậu ấy chỉ là Hải Lam của hiện tại, còn người trước mặt lại là kẻ biết hết chuyện tương lai.
- Chúng ta bắt đầu lại, được không? Ta sẽ yêu thương và bao dung con dù con có như thế nào đi chăng nữa.
- Không, tôi sẽ không để tương lai đó xảy ra đâu.
Chàng trai lạnh lùng nói rồi quay lưng định rời đi. Chợt…
- Con nên dè chừng bạn thân của con. Ta đoán người này không phải Lưu Ly mà ta biết.
- Cảm ơn ý tốt của ngài. Tôi biết chuyện này rồi.
Hải Lam biết về tôi thật ư? Từ khi nào nhỉ? Tôi chẳng rõ. Chỉ thấy bóng lưng cậu ấy nhỏ dần khỏi Ngọc thị. Ngọc Hòa Điền ngồi bất động, nhìn bầu trời đã từng thuộc về ngài ấy.
“Đã đến lúc bạn nên rời đi!”
Hải Lam trở về tửu lâu, lúc này mọi người chỉ còn chờ mỗi cậu ấy nữa là có thể lên đường.
- Lưu Ly đâu rồi?
Cậu ta hỏi, nhìn xung quanh hồi lâu rồi chạy khắp tửu lâu để tìm.
- Lưu Ly đã đi rồi! Cháu vừa tới Ngọc thị thì đứa trẻ kia cũng biến mất không dấu vết.
Huỳnh Thạch nói, có vẻ ông ấy đoán được cậu bé của ông sẽ không muốn lìa xa bạn mình. Thế nhưng không hẳn là vậy.
- Chúng ta lên đường thôi!
- Cháu không tìm Lưu Ly nữa à?
- Có chứ! Cháu sẽ tìm cậu ấy dù có đi tới tận cùng thế giới.
Xem ra bạn của tôi đã có mục tiêu cho cuộc đời mình. Thật tốt, cậu ấy nên ngắm nhìn thế giới thay vì bó buộc tại câu chuyện gốc này.
“Chúc mừng bạn đã hoàn thành nhiệm vụ. Phần thưởng cho nhiệm vụ phụ, cảm nhận được vị giác. Phần thưởng cho nhiệm vụ chính, nhận được đặc ân ở từng nhiệm vụ tiếp theo.”


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét