LƯU LY (3)
Đã hơn một tuần kể từ sự kiện ấy, tôi vẫn nhớ ngày định mệnh kia như thể nó chỉ vừa xảy ra hôm qua. Khi chúng tôi bước khỏi Ngọc thị đã có ba bốn người đến đón chúng tôi về tửu lâu. Vài người an ủi Hải Lam, số còn lại tra hỏi rồi trách tôi đã đẩy cậu trai trẻ của họ vào tình cảnh này. Bắt đầu từ đó, mọi người đã lên ý định rời khỏi đây.
- Ngài ấy lại đến tìm cậu.
Tôi nói khi cả hai đang ngồi trên nóc nhà ngắm sao. Ngọc Hòa Điền dường như muốn tra rõ liệu Hải Lam có phải con trai mình hay không, vậy nên ngày nào cũng cho người đến. Đáng tiếc, dù có là người mang quyền lực cao lớn thì chẳng thể ảnh hưởng gì đến mấy người trong tửu lâu. Dường như họ có thân phận còn phức tạp hơn tôi nghĩ nhiều. Cũng từ dạo ấy, mỗi ngày tôi đều dắt Hải Lam đi trốn đông trốn tây khỏi sự truy lùng của gia chủ Ngọc thị, người bảo vệ chúng tôi tuy nhiều lên nhưng cũng bận bịu hơn.
- Tại sao cậu lại sợ ngài ấy?
- Tại sao Lưu Ly lại biết bài hát đó?
Tôi nhìn bạn mình, thở dài. Vì cha tôi đã từng là tình địch của Ngọc Hòa Điền và ông ấy chưa bao giờ thôi nhớ về ánh trăng sáng trong lòng mình cả. Nhưng tôi không thể nói thế, vậy nên tôi kể cho cậu ấy một câu chuyện khác.
- Tôi có một người quen, người này chắc cũng hơn 40 rồi. Từ nhỏ mất mẹ lại còn lạc cả cha. Người đó sống tới bây giờ đều nhờ sự chăm sóc của những người xa lạ.
- Nghe giống ta quá vậy?
- Rồi một ngày, một đám người xuất hiện rồi khám phá ra thân phận thật của người đó. Người đó nhận lại cha ruột và mang ơn với đám người kia. Vì những người xa lạ ấy mà người đó phải lên núi đao xuống biển lửa, vì bọn họ mà ra sức giúp đỡ. (Thở dài) Đổi lại, khi người đó lìa đời, bọn họ chỉ rơi vài giọt nước mắt rồi lãng quên luôn người đó.
Phải, nhiệm vụ lần này của tôi là đem Hải Lam tránh xa dàn nhân vật chính. Để cậu ấy biết thân phận thật của mình, không vì cái gọi là “đền ơn” mà phải khổ sở về sau.
- Tôi nhớ trong một lần nguy khốn, đám người ấy cần đến sự giúp đỡ của một vị đại nhân. Họ đã đem đứa con của người mà vị đó yêu thương đến rồi nhờ người đó thuyết phục vị đại nhân.
- Ngài ấy đồng ý hả?
- Chính xác, ngài ấy đồng ý. Vì đôi mắt trong xanh tựa bầu trời mà ngài đã đi ngược lại lời thề trung thành và giúp đỡ đám người kia.
Tôi chợt im lặng, khuôn mặt buồn đến nao lòng.
- Tại sao Lưu Ly lại kể cho ta nghe chuyện này?
- Nếu tôi nói đó là tương lai của cậu thì cậu có tin không?
“Cảnh báo! Bạn không được tiếp tục tiết lộ nội dung cốt truyện cho nhân vật.”
- Ta tin! Ta tin lời của Lưu Ly. Nhưng ta có thể thay đổi nó mà, phải không? Giờ người giúp ta là Lưu Ly, không phải đám người xấu đó. Vậy thì chuyện đó sẽ không xảy ra.
Tôi im lặng, quay đầu ngắm nhìn bầu trời đêm. Trong vài giây, tôi đoán đôi mắt mình như hòa làm một với khung cảnh lấp lánh này.
- Cái này có phải gọi là tiên tri không? Huỳnh Thạch nói người tiết lộ tiên tri sẽ bị trừng phạt đó.
Thấy tôi không nói, Hải Lam vội nắm lấy hai vai tôi, kéo tôi nhìn về phía cậu ấy.
- Ta hứa sẽ không nói cho ai hết. Chuyện này chỉ hai chúng ta biết thôi!
Tôi gật đầu, thật là đứa trẻ ngoan. Cơ mà kế hoạch của tôi vẫn chưa xong, còn vài thứ cần nói nữa.
- Hải Lam à, tôi có một người chú vô cùng kỳ lạ. Khi con của ông ta mất, ông ta rõ ràng vô cùng đau buồn. Nhưng khi tìm lại được, chỉ vì đứa con kia là kẻ ngốc nên ông ấy liền thất vọng rồi xa lánh con của mình. Đáng nói ở chỗ tuy không thích nhưng vẫn trói buộc đứa con lại với mình. Là cậu, cậu sẽ làm gì?
- Nếu ông ta không yêu thương thì hãy để đứa trẻ ấy được sống cuộc đời mà nó muốn.
- Ông ấy có yêu thương chứ! Chỉ là cái tôi quá cao nên không chịu ngồi xuống nghe con mình nói.
- Văn có thể học, võ có thể luyện. Tại sao đối đãi với con cái như thế nào ông ta lại không muốn học? Lưu Ly nói đúng, là ông ta kiêu ngạo nên mới không muốn phí tâm tư cho đứa con của mình.
Những người trong tửu lâu cũng nhìn thấy rõ điều này, đó là lý do vì sao họ không muốn Ngọc Hòa Điền và Hải Lam biết đến nhau. Một người cha mất con cùng một đứa trẻ khao khát tình cha thì sẽ quấn lấy nhau rồi tổn thương nhau. Chỉ là Hải Lam trong truyện đã không nhìn thấy thực tế sớm một chút. Tôi nhớ trong lúc Ngọc Hòa Điền hấp hối có nói bản thân yêu thích dáng vẻ ngây ngốc ban đầu của con trai. Lúc ấy cả bầu trời của Ngọc Hải Lam sụp đổ hoàn toàn, bao nhiêu cố gắng chỉ còn là công cốc. Lúc ấy Hải Lam chẳng còn gì để quay đầu nữa, Ngọc thị không thuộc về mình, những người thực sự yêu thương mình chẳng còn ai nữa. Tôi không thích kết cục ấy, đó là lý do tôi chỉnh sửa nhiệm vụ lần này.
“Sự can thiệp của bạn sẽ khiến cốt truyện bị thay đổi đáng kể.”
Thực tế lại không phải vậy, bởi vì không phải là ân nhân của Hải Lam nên dàn nhân vật chính không thể lợi dụng cậu ấy. Cậu ấy và Ngọc thị có liên quan đến nhau hay không chẳng còn quan trọng nữa. Kết quả vẫn như vậy.
- Vậy thì dứt khoát đừng day dưa với người đàn ông đó nữa.
Hải Lam đột nhiên nói, lúc này trông cậu ấy không giống người ngốc mà nhìn trưởng thành đúng với độ tuổi. Tôi đoán cậu ấy hiểu tôi đang ám chỉ điều gì, nỗi sợ hãi Ngọc Hòa Điền bắt nguồn từ những người trong tửu lâu. Họ sợ cậu ấy sẽ mềm lòng mà nghe lời vị gia chủ Ngọc thị, nhưng đó là khi Hải Lam vẫn còn ngốc. Nhờ có phương thuốc của tôi, giờ đây chàng trai này đã tỉnh táo hơn rất nhiều. Dĩ nhiên nhờ vậy cũng hiểu nên làm gì và không nên làm gì.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét