LƯU LY (1)
“Nhiệm vụ của bạn đã bắt đầu!”
Tên của tôi là Lưu Ly, một loại đá quý nghe nói là có thể hút vận may và sự giàu có. Nhiệm vụ lần này đưa tôi đến thời điểm trước khi câu chuyện gốc xảy ra, để tôi đẩy nhanh một số tình tiết và loại bỏ vài chuyện dư thừa. Hiện tại tôi đang đứng trước một tửu lâu, giữa con phố tạm gọi là có người qua lại. Người phục vụ thấy tôi thì mừng rỡ mà chạy tới mời chào, thậm chí còn kéo tay tôi để lôi vào trong. Nơi này trông quá mức sang trọng nhưng lại chẳng có bao nhiêu khách, những người làm tụm năm tụm bảy xì xào rôm rả còn nhà bếp thì có cảm giác lạnh lẽo.
- Quý khách dùng gì?
Người phục vụ hỏi tôi nhưng chẳng cho tôi thực đơn hay gì đó để tôi chọn. Tôi nhìn lại cậu ta, bằng đôi mắt vô cảm.
“Nhắc nhở! Bạn đã có thể sử dụng cảm xúc trên khuôn mặt. Kể cả khi bạn không vui, bạn vẫn có thể khiến bản thân nở nụ cười.”
Vậy nên tôi nở nụ cười, không chắc nó có kỳ cục không nhưng lại khiến đối phương trở nên hoang mang.
- Mọi người có gì?
- À…ừm…chúng tôi có tất cả. Cái gì cũng có hết!
Cậu ta vừa nói, vừa xua tay đầy tự hào như một đứa trẻ đang khoe về đống đồ chơi của nó. Tôi vẫn nhìn cậu ta, đánh giá. Người này mang thân hình của thanh niên trưởng thành, cao to vạm vỡ, mắt thì xanh tựa biển cả bao la.
- Sao…sao nhìn tôi dữ vậy?
Cậu ta hỏi đầy sợ hãi. Lúc này xung quanh chợt yên tĩnh đến rợn người, toàn bộ người trong nơi này đều nhìn tôi ngập tràn sát ý.
- Đôi mắt của cậu thật đẹp! Trong vắt tựa nước ấy.
Cậu ta nghe thấy thế thì có hơi xấu hổ rồi luống cuống bảo.
- Cảm…cảm ơn. Mắt của ngài thì giống bầu trời vậy đó! Một bầu trời xanh đầy sao vàng lấp lánh!
Tôi chẳng nói gì mà im lặng, thật lâu sau thì cậu ta có vẻ tò mò thì tôi mới lên tiếng.
- Tôi chẳng biết phải ăn gì cả. Cậu lựa cho tôi đi.
Nói rồi tôi quay mặt sang chỗ khác, bất động như một bức tượng.
- Thật kỳ lạ!
Tôi nghe cậu ta lèm bèm sau lưng mình.
“Nhân vật của bạn không có trong câu chuyện này. Vì thế chúng tôi đã tạm tạo cho bạn một số thân phận, hãy lựa chọn thật khôn ngoan nhé!”
Tôi lặng lẽ quan sát nơi này, thật kỳ lạ, dù nơi này có nằm trong con phố ít người qua lại cũng không nên ế ẩm như thế. Cách bài trí của nơi này trông như ai đó cố tình chi nhiều tiền chỉ để chơi trò bán hàng. Đảo mắt nhìn quanh, mọi người ở đây cũng không ra dáng đang làm việc cho một tửu lâu, họ giống mấy người giang hồ đang ẩn danh thì đúng hơn. Trước sự vụng về trong việc che giấu này, tôi thầm thở dài.
“Nơi này trong cốt truyện cũng được miêu tả khá sơ sài. Nhân vật chính cũng giống như bạn, nhìn qua đã biết điểm bất thường.”
- Đồ ăn tới rồi đây!
Vẫn là cậu trai mới nãy, cậu ta bưng ra tận bảy tám dĩa thức ăn thượng hạng cùng hai bình rượu mà tôi đoán là khá đắt tiền.
- Xa xỉ quá! Tôi không trả hết được đâu.
- Đâu có gì mà xa xỉ đâu. Đây đều là nhà chúng tôi tự trồng tự nuôi không thôi.
Vẫn cái nét ngây ngô ấy, cậu ta nhìn tôi đầy mong chờ dù tôi không biết cậu ta đang chờ cái gì.
“Cảnh báo! Hãy sử dụng tiền của bạn cho cẩn thận.”
Tôi nhìn bàn thức ăn, tự hỏi nơi này vậy mà nuôi được cả chim công với nai, lại còn trồng được mấy thứ thảo dược quý hiếm nữa.
- Quý khách à, ăn đi chứ!
Cậu ta nói đầy nôn nóng còn tôi thì thở dài mà động đũa. Tôi vẫn chưa có vị giác, tất cả đồ ăn thức uống vào miệng tôi chỉ đều có một vị duy nhất.
- Ngon, thịt ướp rất vừa miệng!
Tôi khen cho có lệ, thật may, ít nhất tôi cũng biết thứ mình ăn là gì để còn giả vờ miêu tả hương vị của nó. Cậu phục vụ nghe tôi nói thì ngồi phịch xuống phía đối diện rồi tự nhiên ăn như thể chúng tôi là bạn của nhau.
- Món này là món mới, tôi cũng chưa được ăn nữa.
Tôi nhìn những người xung quanh, họ cũng quá quen với cảnh này nên không làm gì khác ngoài quan sát chúng tôi.
- Bàn này do tôi trả tiền. Ăn của tôi thì phải trả đấy!
- Tôi có nhiều tiền…
- Tôi không thiếu tiền. Tôi thiếu người nói chuyện.
Vừa nói tôi vừa bón cho đối phương hết đũa này đến đũa khác, cả quá trình tôi chỉ ăn có vài miếng. Không phải tôi cần cậu ta thử độc hay gì, với túi tiền hạn hẹp thì tôi chỉ có thể lừa cậu ta để mình trả ít tiền lại. Cũng không rõ do tôi trông bí ẩn quá hay không mà các vị cao thủ kia giờ ngồi hết xung quanh bàn của tôi, nhất cử nhất động đều bị họ chăm chăm nhìn.
- Tôi tên là Lưu Ly. Tôi vốn đến từ vùng thung lũng xa xôi ở phía Nam nhưng nay có việc nên bị triệu tập lên đây thay cha đi xử lý vài chuyện vặt vãnh.
Tôi bình thản khai báo nguồn gốc của mình, có bao nhiêu bằng chứng đều lôi hết ra. Rốt cuộc cũng chỉ để chứng minh mình là khách nơi xa đến và phải ở lại đây trong hơn một tháng. Người trước mặt thì vẫn vui vẻ ăn, có lẽ cậu ta bị ngốc, nhưng tôi thấy cũng có nét đáng yêu. Thế nên tôi lại hỏi về cậu ta, tất nhiên ban đầu những vị ở đây khá căng thẳng nhưng rồi họ từ từ thả lỏng khi tất cả những gì tôi nói chỉ đơn giản là cố bắt chuyện với đối phương chứ không chú tâm tra hỏi bất kỳ vấn đề nào.
Cậu phục vụ này tên là Hải Lam, từ nhỏ đã bị sốt đến phát ngốc. Mọi người ở đây đều là người thân, có lẽ, của cậu ấy. Trước khi định cư ở đây thì họ đã rong ruổi khắp nơi gần 10 năm rồi mới mở ra tửu lâu này. Theo tôi đoán thì tầm 2-3 năm nữa họ sẽ lại chuyển đi và thêm 1-2 năm sau sẽ lại về đây để “đón” nhân vật chính.
- Vậy quý khách sẽ ở đây trong một tháng tới à?
Người hỏi tôi câu này không phải Hải Lam mà là một ông lão được cậu ta gọi là Huỳnh Thạch. Ông ấy ngỏ ý muốn tôi thuê phòng trọ ở ngay tại đây, còn bảo tôi và Hải Lam thân với nhau như vậy thì tôi hãy kết bạn với cậu ấy. Hiển nhiên Hải Lam rất vui, còn nhanh chóng kéo tôi rời khỏi bàn ăn để giới thiệu về chỗ trọ. Khi tôi hỏi về chuyện tiền bạc thì cậu ta bảo bữa ăn kia xem như cậu ta mời tôi nhân dịp kết bạn mới, còn tiền phòng thì không đề cập dù chỉ một câu.
Tôi được đưa đến khu vực khác nằm ngay trong tửu lâu, hiển nhiên là dùng để ở. Nhưng đúng như tôi dự đoán, các căn phòng này đều dành cho người của tửu lâu ở còn phòng cho khách chỉ vỏn vẹn 4-5 căn phòng nằm ở giữa hành lang. Vừa đi tôi vừa tự hỏi tại sao nơi xảy ra một trong các tình tiết nổi bật trong truyện gốc lại được miêu tả xa hoa nhưng con người lại đơn giản như vậy. Họ đúng là có đề phòng tôi nhưng có lẽ ác nhân trong câu chuyện này tương đối đơn giản, hoặc chính tôi là kẻ mưu mô, nên những sự nghi ngờ lẫn cẩn thận đều không đáng bận tâm.
- Nơi này thế nào?
Hải Lam kéo tôi đến căn phòng ngay giữa hành lang, không có cửa sổ để trốn thoát và vách tường lẫn cửa ra vào đều không cản được nhiều âm thanh.
- Tôi nghĩ nơi này thật lý tưởng.
“Nhiệm vụ lần này sẽ hơi khó vì bạn phải tự xoay sở để thực hiện kế hoạch. Bạn không thể dịch chuyển hay có bất kỳ đặc quyền bất bình thường nào.”
Tôi gật đầu cảm ơn Hải Lam, sau khi đóng cửa thì thu hồi nụ cười từ nãy tới giờ. Mỉm cười mãi khiến cơ mặt tôi cảm thấy ê ẩm, đổi lại thì có lẽ mọi người đã phần nào tin tôi. Tôi lên giường, giả vờ ngủ để tiến vào không gian ảo xem cốt truyện. Tại đó, lơ lửng trước mặt là cuốn truyện dày cộm, tửu lâu này xuất hiện tại chương truyện thứ bảy mươi mấy và được nhắc đi nhắc lại tận mấy trăm lần cho tới gần cuối truyện mới dừng. Nhiệm vụ của tôi là giúp một người lấy lại thứ mà người đó đáng ra phải có; công việc này vốn thuộc về nhân vật chính nhưng không có nó thì cốt truyện vẫn diễn ra mà thậm chí là hơi nhanh một chút; và nhân vật chính cũng không thể dùng cái mác “ân nhân” để sai khiến con người đáng thương kia gánh lấy tiếng xấu của mình.
“Thật buồn cười khi các nhân vật chính có thể hưởng cái danh tay không dính máu, ngây thơ lương thiện và để các nhân vật phụ làm hòn đá nâng bước cho mình.”
Tôi ở lại tửu lâu cũng đã hơn nửa tháng, mỗi ngày ngoại trừ việc nằm trên giường lên kế hoạch thì là trông nom Hải Lam. Cũng không hiểu tại sao mọi người lại tin tưởng tôi tới độ chỉ cho vài người theo giám sát hai đứa chúng tôi và chỉ kè kè bám sát Hải Lam mỗi khi chúng tôi “vô tình” lạc mất nhau. Hải Lam bây giờ đã gọi thẳng tên tôi và tự xưng là “ta”. Cậu ấy có vẻ thích những câu chuyện do tôi kể về thế giới ngoài kia, thích được lượn phố với tôi và thích được bao nuôi tôi. Tôi không đùa đâu, từ lúc ở đây thì từ chuyện ăn uống lẫn ngủ nghỉ đều được Hải Lam bao trọn gói; các vị ở tửu lâu cũng đồng ý chuyện này. Hiển nhiên tôi đang chiếm đặc ân vốn dĩ thuộc về nhân vật chính, nhưng không phải tôi chỉ biết hưởng thụ những đặc ân đó. Trong thời gian ở đây, tôi đã giả vờ gợi ý về các món ăn mới nhằm giúp cho mọi người biết cách chữa trị chứng ngốc của Hải Lam; thật ra phương thuốc này chỉ giảm phần nào bệnh chứ không chữa được tận gốc. Phải đến bốn năm nữa thì người chữa cho cậu ấy mới xuất hiện còn bây giờ thì chỉ có thể dựa vào thuốc để cầm cự không cho tái phát. Thông qua những lần đi chơi và kể chuyện, tôi gián tiếp dạy cho Hải Lam một số chuyện mà nếu cậu ta biết sớm thì khi cốt truyện xảy ra, cậu ta sẽ an toàn hơn. Cũng có vài lần tôi ra mặt bảo vệ cậu ấy khỏi bị trêu chọc nhưng tôi nghĩ nó không đáng kể lắm.
“Trong nguyên tác, các nhân vật chính đã dùng Hải Lam để tô điểm cho lòng thương người và bao dung của họ. Thay vì cứu chữa hay làm gì đó tốt thì họ lại nuông chiều Hải Lam rồi tạo ra các tình tiết phát sinh.”
Các vị ở tửu lâu dần dần cũng tin tưởng tôi hơn, mỗi tối số người canh gác trước cửa phòng tôi đã bớt đi phân nửa, cách nói chuyện với tôi cũng mềm mỏng hơn trước. Tuyệt vời hơn cả, giờ thì họ cũng nới lỏng cảnh giác với tôi tạo điều kiện cho vài lần “lạc nhau” khi đi chơi và tôi có thể tung hoành một mình trong nhiều nhất một giờ đồng hồ.
“Chú ý! Sự kiện quan trọng sắp diễn ra, hãy bám sát kế hoạch của bạn.”




Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét