ĐỪNG MỞ CỬA
Trên con đường vắng giữa màn đêm u tối, một chiếc xe khách đang chạy với tốc độ nhanh đến đáng sợ. Trong chiếc xe ấy, nữ hành khách như mất dần nhiệt độ trên cơ thể. Cô ấy bị say xe nặng và chuyến đi này như một sự tra tấn với cô. Dẫu vậy cô vẫn phải đi, đi để đến nhà người bà con cứ luôn chê trách rằng cô xa cách với họ. Đầu óc cô quay cuồng giữa hiện thực và ảo giác, tới mức cô thậm chí không nhận ra mình đã đến điểm dừng cho tới khi có người lay cô dậy.
Mọi người giúp nhau di chuyển đồ khỏi chiếc xe. Hiện tại tất cả đang ở sân bay, chuẩn bị cho chuyến đi kế tiếp của mình. Verity thở dài rồi lủi thủi kéo lê chiếc vali nặng trịch đi theo họ. Nỗi sợ say máy bay đang gặm nhấm cô từng chút một, khiến từng bước chân thật nặng nề. Bao tử cô vẫn còn nhộn nhạo từ chiếc xe khách còn sắc mặt thì vẫn trông như một cái xác lạnh tanh. Ai đó trong đoàn người nhận ra sự bất thường của cô, người đó gợi ý cô hãy cố tỉnh táo và hoạt động nhiều.
- Chỉ khi cô mệt đến rã rời thì lúc ngồi vào máy bay cô mới có thể nhanh chóng thiếp đi.
Người đó nói, đồng thời giúp Verity khuân vác hành lý lên xe trung chuyển. Chiếc xe này rung lắc không kém xe khách nhưng may thay nó không có mùi, có lẽ cô gái vẫn sẽ chịu được cho tới khi đến được đích. Thứ phiền phức hiện tại là cơn buồn ngủ đang chực chờ để nhấn chìm cô. Verity thử tự làm đau chính mình để ép bản thân tỉnh táo. Sau cùng, do chẳng còn sức để cử động, cô quay sang nhìn khung cảnh bên ngoài. Sân bay họ đang ở quả thực rất kỳ lạ, nó to đến mức chẳng nhìn thấy gì ngoài những chấm nhỏ li ti phía xa xa, nhưng nó cũng vắng vẻ đến kỳ cục. Giờ này đã quá khuya, phải, nhưng tại sao cô lại có cảm giác đoàn của mình là những người duy nhất còn sống trong địa điểm này nhỉ?
Chiếc xe dừng trước tòa nhà lớn, bấy giờ mới thấy thêm người. Dọc theo các thủ tục xác nhận vé, cô gái chỉ gặp toàn là nhân viên chứ chẳng bắt gặp một hành khách nào khác nữa. Dẫu vậy cô vẫn duy trì sự im lặng, cái cơ thể rã rời này từ chối việc cô đi hỏi ai đó về các điểm bất thường. Cứ thế Verity cùng sự thấp thỏm đã hoàn thành xong tất cả các thủ tục. Họ được đưa đến phòng chờ bay để chờ đợi. Căn phòng này thật sáng sủa, xung quanh còn có hai ba đoàn khách khác khiến không khí trở nên ấm cúng hơn hẳn. Cô gái thở hắt ra như trút được gánh nặng, những lo toàn của cô từ nãy giờ có lẽ là do ảo giác. Cũng không bất ngờ lắm, cô thường hay bị mất tỉnh táo mỗi khi say xe và điều đó không ít lần khiến tâm trạng cô như rơi xuống đáy vực. Verity nhìn quanh, bất chợt cô thấy bóng dáng của người bạn cũ trong đoàn khách phía đối diện. Ngay trước khi cô định lên tiếng thì từ đằng sau, một cánh tay vỗ lên vai cô. Đó là một người bảo vệ, cô ta nở nụ cười quái dị và nói rằng bên an ninh vừa phát hiện một số trục trặc trong hành lý của Verity. Cô gái liền muốn giải thích nhưng người phụ nữ kia, vẫn với nụ cười ma quái, nói rằng cũng có vài người gặp sự cố như cô. Verity xác nhận đúng là có ba bốn người cũng bị đưa đi kiểm tra giống cô. Vậy nên cô cũng đi, kỳ lạ ở chỗ suốt cuộc đối thoại lại không có ai mảy may quan tâm đến sự xuất hiện của những người bảo vệ.
Verity được đưa đến một căn phòng trông như văn phòng công sở. Ở đó có thêm gần chục người, tất cả ngồi với nhau trên hàng ghế cũ ọp ẹp. Verity co người giữa đám đông ấy, căn phòng này khiến cô cảm giác như bước vào vùng không gian nào đấy tách biệt khỏi thế giới bên ngoài. Nó nhỏ bé, ngột ngạt và ngoại trừ các hành khách thì chẳng còn ai kể cả những bảo vệ vừa đưa họ vào. Cả căn phòng chỉ có hai cửa ra vào, còn lại phủ đầy kính bao xung quanh. Nhìn ra bên ngoài chỉ thấy hành lang tối om, như thể họ bị bao vây bởi bóng đen đặc quánh. Nhưng có lẽ chỉ có Verity là thấy thế còn những hành khách khác lại không bận tâm về sự bất tiện này. Họ nhanh chóng làm quen nhau rồi rôm rả nói chuyện. Cả căn phòng cứ rộn ràng từng mẩu chuyện cho tới khi im bặt bởi câu chuyện kinh dị của ai đó. Câu chuyện kể rằng tại sân bay này lưu truyền một truyền thuyết về con quái vật có khả năng tàng hình. Người ta nói nó thường chờ đợi những kẻ tò mò đi vào khu vực cấm trong sân bay, trong khu vực ấy tồn tại một căn phòng với quy tắc kì lạ. Từ lúc nạn nhân đến khu vực cho tới khi họ an toàn trong căn phòng thì chẳng có chuyện gì xảy ra. Nhưng khi cửa của căn phòng đóng kín lại, con quái vật sẽ bắt đầu hành động. Thứ quái dị ấy tận dụng bóng tối xung quanh căn phòng để tạo ra vô số ảo ảnh nhằm đánh lừa các nạn nhân trong phòng mở cửa cho nó. Một khi cánh cửa mở, nó sẽ ùa vào và tàn sát tất cả những ai có mặt trong phòng. Bởi vì không thể nhìn thấy nó, cách tốt nhất để sống sót là chạy khỏi căn phòng thông qua cánh cửa khác và cầu mong con vật rời khỏi phòng để họ chạy ngược lại phòng và khóa trái cửa lại.
Đó là một câu chuyện ngớ ngẩn, hầu hết mọi người đều nghĩ vậy. Nhưng cũng có hai ba người lại cảm thấy căn phòng họ đang ở quá giống với câu chuyện, họ tin về sự tồn tại của con quái vật. Nhanh chóng, cả căn phòng rơi vào màn tranh cãi sôi nổi về tính chân thực của câu chuyện. Còn Verity, cô dần dần lịm đi bởi cơn buồn ngủ. Trong giấc mơ, mọi thứ đều thật chân thực. Cô thấy mình đang trên giường ngủ, cả chuyến đi hóa ra chỉ là một giấc mơ được vẽ nên từ sự mệt mỏi của cô. Ngồi bên giường là người bạn thơ ấu, người đó chợt nắm lấy tay cô rồi nói gì đó. Bất chợt xung quanh tràn ngập mùi sắt gỉ, Verity choàng tỉnh để rồi hoang mang không biết đâu mới là thực tại. Căn phòng bây giờ thật hỗn loạn, bàn ghế bị hất tung còn hành khách thì vơi đi quá nửa. Verity níu lấy ai đó gần mình để hỏi tình hình, người ấy không trả lời mà dặn cô tuyệt đối không được mở cửa dù bất cứ giá nào. Rồi người khác nhìn đồng hồ, nói rằng đợi khi mặt trời mọc và chiếu sáng hành lang thì tất cả sẽ sống sót. Họ tụ lại với nhau, an ủi nhau rằng chỉ cần cầm cự đủ lâu thì sẽ có người tới giải cứu.
Vậy là con quái vật ấy là có thật, Verity rùng mình nghĩ. Bằng cách nào đó, cô bị ảo giác mạnh hơn so với người khác. Nếu những nạn nhân kia chỉ phải xác nhận ai là thực ai là ảo thì chính cô gái phải vật lộn giữa mơ và thực. Trong giấc mơ luôn có người xa từ thuở bé đang nắm lấy tay cô, nói rằng hãy đón người ấy về. Mỗi khi cô tỉnh lại thì số lượng người ngày càng ít dần, đến một lúc nào đó thì chẳng còn ai ngoài cô trong căn phòng. Verity nhìn quanh, co mình trong góc nhỏ và bịt chặt tai lại. Chợt cửa kính vang lên tiếng đập cửa dữ dội, ngoài hành lang từ lúc nào xuất hiện cả đoàn người từ già đến trẻ đang cầu xin Verity cho họ vào trước khi con quái vật tới và xé xác họ. Trong những người ấy còn có người bạn cũ của cô, người đó liên tục chứng minh thân phận và van xin cô hãy cho họ vào. Giữa lúc căng thẳng ấy, tại một cách cửa khác có tiếng gõ đầy bình tĩnh. Nó đến từ một gã đàn ông tóc trắng to cao, khác với tình hình hiện tại, ông ta trông vô cùng bình thản. Ông chỉ gõ cửa, chờ đợi rồi từ tốn gọi Verity; cứ thế lặp đi lặp lại với khuôn mặt có chút gì là nôn nóng. Quay lại đoàn người kia, họ nói rằng họ là một gia đình và họ có trẻ con, họ cầu xin cô gái hãy cứu lấy đứa trẻ còn họ thì làm vật ngăn cản con quái vật. Verity im lặng thật lâu rồi dứt khoát mặc kệ họ. “Bùm…” Cả đoàn người tan thành khói, hóa ra chỉ là ảo ảnh do con quái vật dựng nên. Nhưng người đàn ông thì vẫn còn ở đó, bình tĩnh gõ cửa. Lần này Verity lại mở cửa cho ông ta. Ngay khi người này bước chân vào, cả căn phòng lại tràn ngập người. Họ nói rằng Verity bị sinh vật kia thôi miên khiến cô gặp ảo giác. Họ trách cô tại sao lại cho người đàn ông vào, có thể ông ta là cái bẫy của sinh vật kia. Đáp lời họ, Verity nhút nhát nói cô nghĩ ông ta là người thật và có thể ông ta thừa sức phá nát cái cửa. Cô sợ rằng một khi cánh cửa bị phá thì không còn thứ gì cản được thứ ngoài kia.
Người đàn ông mới đến giới thiệu mình là thợ săn. Ông ta không bị tấn công bởi theo lời truyền miệng, chỉ khi nạn nhân bước vào căn phòng thì trò chơi sinh tử này mới bắt đầu với người đó. Sau vài phút lấy được lòng tin từ mọi người, ông bàn với họ cách để tiêu diệt con quái vật này. Theo kế hoạch, Verity sẽ ngồi tại cuối phòng làm con mồi, mọi người thì tỏa ra xung quanh để ẩn nấp. Cánh cửa bật mở, từ đó nghe được tiếng bước chân của thứ gì đó không rõ hình dạng. Không giống như một con thú đói khát, sinh vật bước vào đầy điềm tĩnh, bước chân của nó vang khắp cả căn phòng khiến Verity chẳng biết nó đang đứng ở vị trí nào. Chợt một luồng khí nóng phả vào mặt cô, con quái vật đang ở ngay trước mắt. Ngay lập tức mọi người ùa ra và tạt bất kỳ chất lỏng có màu nào họ có vào nó. Diễn biến tiếp theo, có vẻ như người thợ săn đánh nhau với sinh vật kia. Verity do quá hoảng sợ nên đã ngất xỉu.
Nắng chiếu trên khung cửa sổ của một bệnh viện, tại một căn phòng, các y sĩ tụ tập lắng nghe cô gái kể về những gì đã diễn ra với cô. Sau khi hoàn thành câu chuyện, Verity co rúm người lại sợ hãi. Sau khi tỉnh dậy cô đã thấy mình trên giường bệnh này, những hành khách có mặt trong căn phòng kia cũng đang nằm đâu đó trong bệnh viện. Nghe y tá nói, phía sân bay giải thích với bên ngoài rằng những hành khách bị ngộ độc khí hóa học nên sinh ra ảo giác. Các y sĩ trấn an cô gái rồi từ từ rời khỏi phòng bệnh, vừa đi họ vừa khó hiểu về câu chuyện hoang đường của cô. Họ nói rằng lời cô kể khác hoàn toàn với những hành khách khác đã kể. Họ nói chính cô là người đã kể lại truyền thuyết kia và cũng cô luôn là người trấn an mọi người bằng những lời dựa trên câu chuyện về sinh vật ấy. Điều duy nhất đúng chính là Verity đã bị ảo giác rồi mở cửa cho người thợ săn, sau đó cô ngất trong vòng tay ông ấy. Tuy nhiên không một ai nhớ được hình dạng của người đàn ông đó, bản thân ông ta cũng không xuất hiện trong bệnh viện. Verity nằm trên giường và nghe tất cả. Cô ngồi dậy, nhìn vào gương để ngắm nhìn khuôn mặt mình biến đối thành nam giới và trở về hình dạng bình thường.
- Chào mừng đã trở về, bạn tôi!
Cảm ơn đã theo dõi câu chuyện. Hẹn gặp bạn vào lần tới!






Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét