TƯỜNG VI
“Nhiệm vụ
của bạn đã bắt đầu!”
Tên của tôi là Tường Vi, nghĩa là loài hoa tường vi của tình yêu. Có lẽ vì thế mà tình huống hiện tại của tôi cũng gắn liền với ý nghĩa này. Tôi được mời cưới bởi một người bạn từ hồi cấp ba - Quỳnh. Cầm tấm thiệp trên tay, tôi không rõ mình nên có cảm xúc gì. Tôi nên vui cho mối tình tươi đẹp này, phải không? Nhưng hiện tại trong tôi lại chẳng có gì ngoài sự trống rỗng kỳ lạ.
Tại ngã ba
đường, cô dâu tương lai vẫy tay với tôi. Cô ấy quá diễm lệ dù chưa khoác lên bộ
váy cưới mà chỉ là chiếc váy trắng tinh. Làn da cô ấy căng mọng sức sống, đôi
mắt thật thuần khiết còn cả người thì tỏa ra mùi hương thanh tao đến quyến rũ.
Tôi
khen Quỳnh rằng cô ấy thật xinh đẹp, nghe khá máy móc như thể chỉ là câu xã
giao. Điều đó khiến không khí có chút ngượng ngùng nhưng rồi cô ấy khoác lấy
tay tôi để kéo đi. Chúng tôi cùng nhau đến quán ăn ngày trước thường tụ tập,
tất cả những cô gái của tuổi thiếu niên khi ấy giờ đều ở đây cả, đều nở rộ đầy
mê hoặc. Cả nhóm ngồi với nhau, gọi các món thân thuộc rồi rôm rả bàn về các câu
chuyện ngày xưa. Tôi ngồi đó, im lặng. Không phải tôi đã quên kỉ niệm giữa
chúng tôi, ngược lại tôi nhớ rất rõ từng chuyện một. Tôi nhớ Cát Tường luôn
kiên cường trước mọi thứ; Kim Ngân đến giờ vẫn dịu dàng và ngọt ngào; Chi Anh
hiện tại thật rực rỡ… Tôi im lặng nhớ về mọi thứ, cảm thấy tình bạn này mới
đáng yêu làm sao.
“Dẫu thế nhưng trong tương lai, từng đóa hoa sẽ
bị héo úa.”
Chúng tôi
trò chuyện tầm vài chục phút thì bữa ăn cũng xong. Quỳnh có vẻ đã lên kế hoạch
cho tất cả chúng tôi, tính cả lần gặp trong quán ăn này. Cô ấy thuê xe và chở
chúng tôi đi thẳng vào trung tâm thành phố mà không đề cập địa điểm sẽ đến. Tôi
ngồi cạnh cửa sổ, nhìn mọi người ríu rít trò chuyện rồi quay sang nhìn bên
ngoài. Khung cảnh bên ngoài trông hơi u ám; trời không mưa nhưng mây đen kéo
đến kín cả bầu trời; cách một lớp kính tôi vẫn cảm nhận từng đợt gió lạnh. Lúc
bấy giờ trong đầu tôi hiện lên hình ảnh ai đó bơ vơ bước đi giữa cơn mưa nặng
hạt, trên con đường vắng vẻ chỉ độc nhất người đó co ro mà đi trong vô định;
tựa như đã mất tất cả. Tôi rùng mình trước hình ảnh ấy rồi nhận ra chiếc xe đã
đến nơi từ lúc nào. Trước mặt chúng tôi là cửa hàng váy cưới to nhất nhì thành
phố, Quỳnh nói rằng chồng tương lai đã chuẩn bị váy cho cô tại cửa hiệu này.
Mọi người trầm trồ về sự lãng mạn ấy trong khi tôi, như thường lệ, im lặng nhìn
xung quanh. Các cô gái tụ tập với nhau trên chiếc ghế dài, họ rỉ tai nhau về
từng thiết kế có trong cửa hàng và tự tưởng tượng chiếc váy của Quỳnh sẽ đẹp
đến mức nào. Tôi cũng tò mò giống họ, không chỉ về chiếc váy cô dâu mà còn cả
những chiếc váy của phù dâu. Chúng tôi cứ háo hức như thế cho đến khi cô dâu
xuất hiện. Ngay giây phút ấy, tất cả suy nghĩ trong tôi đều ngừng lại, toàn bộ
tâm trí chỉ toàn là hình bóng của người con gái trước mặt. Tôi đã nói cô ấy đẹp
chưa nhỉ? Phải, cô ấy rất đẹp. Một đóa hoa nở rộ đầy nhẹ nhàng và thuần khiết.
“Một đóa hoa sớm nở sớm tàn.”
Quỳnh bước
ra với chiếc váy trắng tinh khôi, cổ áo che kín đến tận cằm, tay áo dài phủ cả
mu bàn tay. Chiếc váy mặc dù đẹp nhưng lại trông quá mức gò bó, nó như một cái
lồng bao lấy bông hoa của tôi.
“Bao trùm cả tương lai cô ấy và rồi khiến cô
héo mòn trước khi mặt trời ló dạng.”
Giống với
mọi người, tôi cũng khen cô ấy thật kiều diễm nhưng khuôn mặt tôi lại hiện lên
sự mất mát thoáng qua. Hiển nhiên chẳng ai thấy điều ấy cả, chẳng ai ngoài tôi.
Rồi chúng tôi chia nhau ướm thử váy của mình, trong thoáng chốc nơi này như
đang có lễ hội sắc hoa. Mỗi cô gái đều hóa thân thành những nàng tiên hoa xinh
đẹp; có màu tím đầy vương giả, màu hồng thơ mộng, màu vàng tươi vui… Và tôi -
Tường Vi - là người duy nhất không thay đồ. Bởi vì được mời từ xa tới nên chính
tôi đã chuẩn bị cho mình váy dự tiệc. Điều đó ngược lại khiến mọi người thêm
chờ mong sự xuất hiện của tôi trong đám cưới. Những cô gái cứ như đang đắm mình
trong buổi khiêu vũ của chính họ, xoay tròn rồi nhún nhảy. Tôi thì chẳng tham
gia cùng họ, đôi mắt tôi bị hấp dẫn bởi mẫu thiết kế bị che khuất. Đó là một
chiếc váy đen được làm dựa trên hình ảnh hoa hồng đen, quanh chiếc váy đó còn
điểm xuyết thêm tầng tầng dây leo gai.
“Chiếc váy cho một tình yêu đầy nghiệt ngã và
hận thù.”
Tôi thích
bộ y phục ấy, dẫu màu đen thì không được may mắn. Nhưng trong mắt tôi, thiết kế
này nếu điều chỉnh chút ít có lẽ sẽ mang ý nghĩa hoàn toàn khác. Đó sẽ là chiếc
váy của sự tái sinh, vứt bỏ đoạn tình cảm cũ và bắt đầu một tương lai mới. Vậy
nên tôi đã đặt mua nó, có lẽ sau lễ cưới tôi sẽ đến để thanh toán.
“Nếu bạn mua chiếc váy này, vậy cô gái kia sẽ
làm sao đây?”
Tôi nhìn
chiếc váy, cảm thấy không nên có cô gái nào cần chiếc váy này nữa.
Chúng tôi
vui chơi khắp thành phố đến tận khi chiều. Sau khi tiễn người bạn cuối cùng lên
xe, tôi đứng nhìn hoàng hôn buông xuống với tâm trạng trống rỗng. Trong đầu tôi
hiện lên hình ảnh về ngôi nhà cũ kỹ, không rõ nó ở đâu nhưng lại trông thân
quen đến lạ kỳ. Ngay giữa căn nhà nổi bật thứ gì đó lơ lửng màu neon quái đản.
Nó bay về phía tôi rồi trong đầu tôi chạy nhanh đoạn ký ức quá đỗi quen thuộc.
Thế giới này thực chất có một cốt truyện riêng của nó, nữ chính là Quỳnh sẽ
cưới phải gã chồng đa nghi và đầy chiếm hữu. Câu chuyện của họ là vòng lặp đi
từ việc tranh chấp, cãi vã đến việc người chồng tổn thương vợ rồi kết thúc bằng
sự níu kéo của nam chính cùng sự yếu lòng từ nữ chính.
“Một câu chuyện quá đỗi nhàm chán.”
Và Tường Vi
- tên của thân thể này, chỉ là nhân vật phụ lởn vởn từ đầu đến cuối câu chuyện;
không quá nổi bật để phải bận tâm nhưng lại chẳng mờ nhạt để bị quên lãng.
Tường Vi trao cho nữ chính hơn cả tình bạn thông thường, ở bên cô khi gã chồng
tệ bạc rồi bị nữ chính vứt bỏ khi cô đã hạnh phúc bên chồng. Ngoài Tường Vi còn
kha khá các nhân vật khác cũng mang số phận bi thảm chỉ để làm đặc sắc cho tình
yêu của nhân vật chính.
“Nhiệm vụ của bạn là giúp người đàn ông này
thay đổi số mệnh. Anh ta có thể cứu rỗi các nhân vật phụ khác nếu có sự can
thiệp từ bạn.”
Người đàn
ông đó tên là Tùng, anh em sinh đôi với nam chính. Anh ta yêu thầm nữ chính nên
đã bị nam chính gài bẫy đến dự đám cưới để chứng kiến người mình yêu hạnh phúc
bên kẻ khác. Đáng nói ở chỗ vì chuyện này mà Tùng bỏ lỡ buổi đầu tư quan trọng
dẫn đến tương lai sa sút. Nếu tôi giúp Tùng đến buổi họp đó, vị thế của anh ta
sẽ được nâng cao rồi từ đó có thể dùng quyền lực mà cứu vớt các nhân vật phụ
khác.
“Vấn đề ở chỗ Tùng yêu Quỳnh. Anh ta sẽ vì
Quỳnh mà đối đầu với nam chính một cách ngu ngốc.”
Tôi không
hiểu lắm về tình yêu nên không thể chắc có thể làm Tùng tỉnh táo được hay
không. Nhưng vì những đóa hoa của mình, tôi sẽ cố gắng hết sức.
Cứ mãi suy
nghĩ, từ lúc nào mà tôi đã tự đi bộ đến khách sạn của mình. Trải qua vài tiếng
làm việc cá nhân, cuối cùng tôi cùng tìm đến chiếc váy sẽ mặc vào ngày mai.
“Thật đáng tiếc, bạn đã quên không mang váy.”
Không phải tôi quên mà chính Tường Vi không muốn dự lễ cưới này nên chẳng mang bất kỳ bộ quần áo đẹp nào. Tôi bất lực nhìn mớ đồ trang điểm, hiện tại chỉ còn bộ váy đen ở cửa hiệu váy cưới nhưng bộ đó mà đem đến gặp Quỳnh thì sẽ bị xem là điềm gở. Nằm dài trên giường được lúc lâu, tôi quyết định đi tìm Tùng - người cũng ở cùng khách sạn này.
“Quên nói với bạn, Tùng là người đến từ tương
lai. Anh ta đã biết cốt truyện sẽ xảy ra như thế nào.”
Tôi đứng
trước người đàn ông ấy, trông anh ta chỉ hơi suy tư chứ không u sầu. Anh ta lo
lắng điều gì sao? Liệu có phải anh ta đang đấu tranh xem có nên lặp lại chuyện
cũ hay nên bỏ đám cưới ấy? Chẳng biết phải bắt đầu như thế nào, vậy nên tôi dứt
khoát kéo Tùng vào chỗ khuất rồi đi thẳng vào chính sự. Tôi nói rằng đã biết
anh ta đến từ tương lai và tự nhận bản thân cũng thế. Bất ngờ thay Tùng tỏ ra
bình thản trước những gì tôi nói; bằng giọng nói trầm đến lạ kỳ của mình, anh
ta đưa tôi một chiếc nhẫn và nhờ tôi giúp anh ta giả vờ như anh ta có tham gia
vào bữa tiệc. Theo như Tùng nói thì chính Quỳnh đã mời anh ta tới với tư cách
một người bạn, nếu không thấy Tùng ở đó thì nam chính sẽ bịa đặt rằng Tùng
không muốn chúc phúc cho Quỳnh và khiến cô ấy buồn bã.
“Thật đáng ngạc nhiên khi Tùng lại có thể dứt
khoát như thế.”
Tôi hỏi
Tùng cảm thấy như thế nào sau khi đã trải qua tương lai bi thảm. Anh ta nói
rằng bản thân như tỉnh lại từ ác mộng, anh không hiểu tại sao mình lại có thể
si tình như thế chỉ vì cô gái như Quỳnh. Giờ nghĩ lại, anh ta chỉ cảm thấy
thương cho Quỳnh vì cưới phải chồng như thế chứ chẳng còn muốn cứu vớt cô như
trước nữa. Tùng cho rằng những đau buồn của nữ chính là do tự cô ấy chọn trở về
bên chồng, bản thân Quỳnh thực chất chẳng thánh thiện gì khi hy sinh những
người xung quanh cho mối tình của mình.
“Anh ta thật sự đã thoát khỏi số mệnh.”
Tôi mỉm
cười, một cách máy móc, chúc mừng Tùng đã suy nghĩ thông suốt. Chúng tôi cùng
uống mừng cho chiến thắng sẽ đạt được rồi kể cho nhau về những nhân vật cần
được cứu. Tùng trao cho tôi cái ôm từ biệt, anh ta biết đây sẽ là lần cuối được
gặp tôi.
Đám cưới
cuối cùng cũng diễn ra, tại đó, tất cả mọi người đều ít nhất một lần ngoái nhìn
tôi. Với sự hào phóng của mình, Tùng đã cho tôi số tiền đủ để thuê cấp tốc một
chiếc váy. Thú vị thay, nó thậm chí còn khiến tôi nổi bật hơn cả cô dâu.
“Tại sao bạn lại lựa chọn chiếc váy này?”
Rực cháy
tựa lửa, ôm sát cơ thể một cách tinh tế nhưng không bị thô tục. Tôi giống như
biểu tượng của tình yêu nồng cháy trong khi Quỳnh thì trông e ấp và dịu dàng.
Cô ấy khen bộ y phục của tôi với sự ngưỡng mộ không giấu được trong mắt. Có lẽ
đây là lần đầu tiên những người bạn của tôi nhìn thấy mặt táo bạo này. Hiển
nhiên cũng có kha khá người bất mãn với sự “lố lăng” này, họ xì xào với nhau
nghe như tiếng của bầy ong mất tổ. Trong số đó bao gồm cả Bách, nam chính của
bữa tiệc và của câu chuyện này. Hắn nhìn tôi đầy cảnh cáo, như nhìn một cô gái
kiêu kỳ đang cố phá hỏng bữa tiệc của hắn. Và tôi cũng đáp lại bằng cách nặn ra
nụ cười máy móc. Bách có tất cả những tính cách của mấy tên nam chính trong các
thể loại truyện tôi ghét. Hắn cao ngạo, lạnh lùng, đối xử tệ với cả thế giới
nhưng lại lần đầu mỉm cười với nữ chính… Tôi vừa đánh giá hắn, vừa lắc đầu.
Điều đó ngay lập tức chọc giận hắn nhưng trước khi mọi chuyện trở nên tệ hơn
thì Tùng xuất hiện. Anh ta cầm lấy tay tôi và cười xã giao. Ban đầu thái độ của
Bách cực kỳ kiêu ngạo, như thể hắn đã chiến thắng. Rồi nhanh chóng, khuôn mặt
ấy trở nên nghi hoặc. Tùng không có vẻ gì là khó chịu với sự ân ái của vợ chồng
Quỳnh. Anh nhìn cô dâu đầy hờ hững, nói vài câu chúc sáo rỗng rồi nở nụ cười
kéo tôi rời khỏi cặp nhân vật chính. Đi được mấy bước thì Quỳnh gọi với lại, cô
ấy bày tỏ sự vui mừng khi tôi và Tùng đã trở thành một cặp.
“Thật là một cô gái ngây ngô đến không hiểu
chuyện.”
Tôi nắm lấy
tay Quỳnh, bảo rằng không phải ai có hảo cảm với tôi đều đồng nghĩa họ muốn tán
tỉnh tôi. Lời này là mỉa mai không chỉ cô bạn trước mặt mà còn cả tên chú rể
sau lưng. Tùng bật cười với câu nói ấy rồi dứt khoát cùng tôi đi ra góc xa của
phòng tiệc. Anh ta chọn nơi ít người nhất để lặng lẽ nhìn bầu trời. Nếu không
phải người trong cuộc, ắt người ta sẽ nghĩ Tùng chỉ là một người xa lạ đang dự
bữa tiệc nhàm chán. Tôi nhìn anh ta; quả thực anh ta đẹp không kém anh em sinh
đôi của mình; cũng có cái sự hờ hững, cũng tài giỏi không kém và cũng biết cách
thu hút ong bướm cho mình.
“Chỉ tiếc Tùng là nhân vật phụ.”
Tôi nhún
vai, Tùng khác Bách ở điểm anh ta tôn trọng tất cả những ai đáng được tôn trọng
và anh ta cũng không sống trong các câu chuyện cổ tích. Rồi tôi nhìn chiếc nhẫn
trên tay mình, bao lấy ngón tay là vòng nguyệt quế bằng ngọc lục bảo. Thứ này
có tác dụng tạo ra ảo ảnh dựa trên thông tin được cấy vào, nó sẽ cho ra hoạt
ảnh của đối tượng và bắt chước đối tượng ấy ở mức gần giống bản thể thật. Đây
là sản phẩm đáng tự hào của Tùng trong cuộc sống trước khi quay về quá khứ,
tiếc rằng anh ta không thể sống để nhìn thành phẩm của mình tỏa sáng. Với chiếc
nhẫn này, tôi sẽ thành công khiến cho mọi người tin rằng Tùng có tham dự vào
buổi lễ, nó sở hữu phần nào tính cách lẫn ký ức của Tùng nên chỉ cần không bị
nghi ngờ thì mọi chuyện sẽ trót lọt. Tôi cầm ly rượu trong tay, nở nụ cười đắc
thắng.
“Chúc mừng bạn đã hoàn thành nhiệm vụ! Phần
thưởng của bạn là có thể điều khiển cảm xúc trên khuôn mặt.”





Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét