LỘT XÁC
Xin chào, các bạn còn nhớ cô ấy chứ? Nàng tiên bé nhỏ đã cả gan dẫn các bạn đến thư viện vào giờ cấm, cô ấy đã trở lại rồi đây!
Vẫn là ánh trăng tĩnh lặng cùng cái bí ẩn của màn đêm đen tối, tinh linh cẩn thận nhìn xung quanh mỗi khi bước tới một cuốn sách nào đó. Cô nhìn chăm chăm quyển sách quen thuộc mà mình chưa đọc xong, nó đã chẳng còn hấp dẫn như trước đây, tiếng thì thầm hiện tại không đủ lôi cuốn tinh linh nhỏ mở cuốn sách thêm một lần nào nữa. Vậy nên cô bỏ qua nó, chạm lần lượt những cuốn khác với hi vọng sẽ có gì đó đủ lấp đầy sự tò mò bên trong cô.
- Lại là hoán đổi thân phận?
Tinh linh tự hỏi khi dừng chân trước một cuốn sách lớn, nó được bảo vệ bởi lớp khóa màu đồng to lớn bằng cả cơ thể cô. Từ trong cuốn sách phát ra tiếng xì xào không rõ đầu đuôi, dường như nó đang cố thuyết phục cô mở nó ra. Điều đó khiến tinh linh cảm thấy hứng thú, dù biết sẽ không thể trải nghiệm trọn vẹn câu chuyện, cô vẫn dùng hết sức kéo cuốn sách ra khỏi vị trí và lật mở nó. Giống như cuốn sách trước, bên trong chẳng có câu chữ nào mà thay vào đó là ảo ảnh mà người đọc phải dấn thân vào. Có chừng hơn mười cánh cửa tượng trưng cho chừng ấy số chương, đa số chúng đã bị khóa chặt và những cái không khóa thì phát ra tiếng xì xào ngày một lớn. Tinh linh đi đến cánh cửa mang số một - chương đầu tiên, mở cửa và tiến sâu vào trong ấy.
Ngày xửa ngày xưa, một lời mở đầu đầy quen thuộc, tại vùng đất mà địa vị phụ thuộc vào phép thuật có một gia tộc đầy quyền năng chỉ xếp sau thủ lĩnh nơi đây. Biểu tượng của họ là loài vật xinh đẹp mang màu sắc rực rỡ nhưng lại đầy ma mị, có người nói con vật ấy chính là một đóa hoa biết bay được thần linh ban cho sự sống. Thế nhưng trong một gia tộc đầy những thiên tài mang nét đẹp diễm lệ lại tồn tại sự xấu xí cùng bất tài. Cô bé ấy tên là Oruga, một đứa trẻ mũm mĩm chậm chạp và mờ nhạt đến mức dường như có thể hòa tan giữa không trung. Ngày cô bé sinh ra đã có lời tiên tri rằng cô sẽ thừa hưởng phong thái uy nghiêm của người mẹ chiến binh và khối óc siêu việt từ người cha thiên tài. Nhưng chẳng có gì diễn ra cả, Oruga chầm chậm lớn lên tựa nốt trầm trong bản nhạc toàn các nốt thánh thót. Từ lúc nào mà ngay cả cha mẹ cũng thôi không kỳ vọng ở cô nữa, họ bảo rằng cô chỉ cần là chính mình và vui vẻ mỗi ngày là đủ. Đáng tiếc Oruga lại là người không chịu an phận, nhờ vào mối quan hệ của cha mẹ mà cô bé hết lần này đến lần khác lục tung thư viện của gia tộc lẫn khu vực cấm của vùng đất để thực hiện vô số các thí nghiệm nhằm gia tăng sức mạnh vốn chẳng khác người thường của mình. Điều đó làm tất cả mọi người khó chịu và khiến cha mẹ cô gặp khó xử. Thế nhưng chưa một lần cô gái bận tâm về điều đó, đối với cô, có được thứ mình muốn mới là quan trọng nhất. Đồng hành cùng Oruga trong suốt chặng đường không mỏi mệt ấy chỉ có Neto, một chàng trai trung thành với bạn, một kẻ tin tưởng mọi ý nghĩ điên rồ của bạn thân mà không bao giờ thắc mắc tính khả thi của nó.
- Một người sẵn sàng làm tất cả vì bạn mình.
Tinh linh khẽ đánh giá khi đang quan sát diễn biến câu chuyện. Neto, dáng người ốm yếu cùng mái tóc trắng rối xù, chẳng ai nghĩ một người trông như thế lại liều mạng đánh cắp cho bạn mình cách để cô có nhiều phép thuật hơn.
- Cậu sẽ trở nên mạnh mẽ như chính linh vật của gia tộc cậu.
Neto nói khi nằm bẹp trên đất vì kiệt sức.
- Nó có vẻ không mấy hoàn hảo so với bí mật gia tộc tớ. Nhưng cảm ơn cậu rất nhiều!
Oruga vừa xem tờ giấy vừa vỗ vai bạn mình. Nội dung trong giấy đề cập việc cô bé phải hi sinh thứ gì đó, trao nó cho người cô tin tưởng và sống mà không có thứ ấy cho đến khi đủ khả năng giành lại được nó.
- Cậu định hi sinh điều gì?
- Đôi mắt.
- Cậu nên loại trừ giác quan ra. Cuộc đời này đẹp và cậu cần chúng để tận hưởng.
- Cảm xúc.
- Vậy cậu mạnh mẽ để làm gì khi cậu không vui vì sở hữu nó.
Oruga nhíu mày đầy cáu kỉnh, cô cũng chẳng biết phải đánh đổi thứ gì nữa. Chợt Neto bật dậy, khó xử nói.
- Hay là đổi gia đình đi! Nghe nói gia tộc mấy đời trước của cậu có người từng làm thế đấy. Tớ nghe bảo người đó đổi gia đình mình để có sức mạnh và rồi ẩn cư tiếp tục gia tăng sức mạnh đó.
Cô bé im lặng, cô đã từng nghe đến câu chuyện này từ lời của cha. Nhưng đó là câu chuyện dạy bọn trẻ trong gia tộc không được bỏ rơi gia đình mình nếu không sẽ phải chịu cô độc mãi mãi. Oruga vẫn yêu cha mẹ mình, hiển nhiên cô không muốn từ bỏ họ.
- Tớ phải đổi cha mẹ cho người khác sao? Đổi cho ai đây?
- Cậu tin tưởng ai? Cậu hãy đổi với ai đó trong gia tộc của cậu...
Bất ngờ Oruga nắm lấy tay Neto, nhìn thẳng vào mắt đối phương.
- Tớ tin cậu! Cha mẹ tớ cũng xem cậu như con của họ nên cậu sẽ không thấy lạ lẵm gì đâu.
- (Bối rối) Nhưng...nhưng...tớ...tớ...
- Cậu sẽ làm điều đó vì tớ mà, phải không?
Oruga nắm chặt tay mình khiến Neto cảm thấy đau đớn, dưới áp lực ấy, chàng trai rụt rè gật đầu.
- Vì cậu, tớ sẽ làm tất cả. Hãy tin tớ!
Đến đây thì kết thúc chương một, tinh linh nhỏ bị đẩy ra khỏi cánh cửa.
Cánh cửa thứ hai đã bị khóa trái. Sau khi loay hoay với ổ khóa thì tinh linh từ bỏ việc tốn thời gian với nó mà chuyển sang cánh cửa bên cạnh, kỳ lạ thay nó không khóa. Diễn biến dường như có thay đổi lớn, một khúc ngoặt mà chẳng ai lường trước được đã xảy ra. Cô bé ngây ngô Oruga ngày nào giờ trở thành cô thiếu niên mảnh mai với màu sắc toàn thân là xám tro. Cái tên Oruga cũng đã biến mất, ngay thời điểm cô thực hiện nghi lễ đánh đổi thì Oruga đã hoàn toàn biến mất khỏi tâm trí mọi người, thay bằng Polilla. Thân phận tráo đổi, thiên kim gia tộc lớn giờ không nơi nương tựa bị mọi người xua đuổi. Tất cả những gì người ta biết về Polilla là người này mang vận xui đến bất cứ đâu cô đặt chân đến. Họ gọi cô là đứa con gái của màn đêm không trăng, người mang năng lực mà chỉ có bóng tối mới là nguồn cội mà cô thuộc về. Cô ấy đã có phép thuật, nhưng lại không mạnh mẽ hay rực rỡ, thứ sức mạnh kia chỉ như làn sương mờ, yếu ớt và le lói. Còn chàng trai yếu ớt Neto, sau lần trao đổi ấy đã trở thành thiếu gia thiên tài của gia tộc. Tên anh hiện giờ là Araneae, một kẻ mưu mô lấy lừa lộc và gài bẫy người khác làm thú vui.
- Cậu ấy đã lừa tôi ư?
Polilla hỏi khi đứng trước khung cảnh gia đình hòa thuận mà nhân vật chính đáng ra phải là mình. Đáp lời cô là người nào đó mang áo choàng xanh ngọc có mũ trùm, người đó tháo mũ xuống để lộ dung mạo xinh đẹp đến mức không thể biết là nam hay nữ.
- Nhóc vẫn chưa chịu tin sao? Tên đó đã lừa bạn thân của nó để chiếm lấy vị trí của nhóc.
Người đó cất giọng nói thều thào, tay đặt lên mắt cô gái nhằm che đi quang cảnh trước mặt. Trong vòng tay ấy, Polilla run rẫy.
- Cậu ấy là người trung thành nhất với tôi mà. (Cố gạt tay người sau lưng ra) Có phải vì lời đánh đổi ấy mà cậu ta đổi tính không?
- Cha mẹ nhóc là lý do gia tộc của nó chỉ còn một hậu duệ. Nhóc con à, từ đầu nó đã tiếp cận nhóc để trả thù rồi.
Polilla ngừng chối bỏ, cô đứng yên như bức tượng, cất giọng nói vô cảm.
- Vậy làm sao để tôi được như ngài? Phải làm sao tôi mới rực rỡ như ngài?
- Cô độc như ta sao? Ta đã từ bỏ gia đình để đi theo tham vọng, giờ thì ta không thể trở về được nữa. Không còn ai nhớ đến ta và bản thân ta cũng chẳng nhớ mình thật sự là ai.
- Tôi có thể đồng hành cùng ngài. Giúp tôi trở nên mạnh mẽ rồi sau khi dạy cho Neto một bài học thì tôi sẽ theo ngài.
Người bí ẩn xoay Polilla lại, cúi xuống nhìn cô gái bằng đôi mắt dị dạng của mình.
- Không, gia tộc cần nhóc. Nhóc phải cứu lấy gia đình chúng ta khỏi nó. Đó là thử thách của nhóc, hiểu không?
- Tôi phải giành lại thân phận cho mình và trở thành gia chủ.
Người bí ẩn gật đầu, tung chiếc áo choàng phủ lên người Polilla rồi gần như "hấp thụ" cô dưới lớp áo.
- Đến lúc lột xác rồi, nhóc con.
Chương truyện kết thúc đầy chóng vánh, đa số nó chỉ là cảnh Polilla hồi tưởng lại sự việc. Tinh linh tiếp tục tìm kiếm cửa để vào, xui xẻo thay, liên tiếp các cánh cửa kế đó đều khóa kín.
- Như vậy sẽ lỡ mất nhiều tình tiết truyện lắm cho xem.
Tinh linh vừa nói vừa tỉ mỉ xem xét từng cánh cửa, may mắn, cuối cùng cũng có một cái mở. Cành tượng đầu tiên đập vào mắt là dáng hình một mỹ nữ xinh đẹp với phong thái đầy uy dũng. Nàng có đôi mắt khiến ai cũng phải kính nể, có nụ cười say đắm lòng người và bộ trang phục phải nói là trăm năm mới có một bộ. Áo choàng màu xanh ngọc như phảng quang dưới ánh mặt trời, mặt sau của áo choàng mang màu ngọc lục bảo cao quý. Dưới lớp áo ấy là bộ váy màu vàng kim sang trọng điểm thêm vài nét đen đầy tinh tế. Nàng là lý do của nhiều ánh nhìn ghen tỵ pha lẫn hâm mộ, là một con người quyền năng mà chẳng ai rõ điểm dừng nằm ở đâu. Hôm nay cô gái ấy đang tỏa sáng rực rỡ dưới ánh nhìn của mọi người trong vùng đất; kiêu hãnh như ánh mặt trời, nàng tiến thẳng đến dinh thự của gia tộc bông hoa biết bay.
- Cô ấy hẳn đã đánh đổi rất nhiều để có được dáng vẻ như ngày hôm nay.
Tinh linh nói, đi theo cô gái tiến vào ngôi nhà mang nhiều kỉ niệm. đi đến đâu, người trong gia tộc đều không hẹn mà tự động tránh đường trước áp lực tỏa ra từ chính sức mạnh của cô. Vài người cảm thấy cô thật quen thuộc nhưng đa số chỉ thấy ái ngại trước khí thế áp đảo ấy.
- Mọi người cứ thong thả, tôi sẽ ngồi đây chờ!
Cô gái nói, nhẹ nhàng đặt mình xuống chiếc ghế nổi bật nhất trong căn phòng. Đôi mắt diễm lệ nhìn từng người một và dừng thật lâu trước cặp vợ chồng già, trùng hợp thay ánh nhìn của họ lại không mang sự xa lạ.
- Ờm...chỗ đó...là của thiếu gia...
Ai đó nói và phải im bặt trước nụ cười trào phúng của cô. Cô gái lạ mặt, người không có dính dáng gì đến gia tộc, lại thản nhiên ngồi đây như bản thân thuộc về nơi này. Hồi lâu thì từ trên lầu, gia chủ xuất hiện, một người đàn ông mang nét mặt nghiêm nghị đến mức có lẽ sẽ chẳng có cảm xúc nào tồn tại trên khuôn mặt ấy. Thế mà hiện tại ông lại tỏ ra vô cùng kinh hãi trước vị khách không mời của nhà mình.
- Mari...Mariposa! Không thể nào!
- Ngài gia chủ biết à? Kỳ lạ thật đấy! Đáng ra không ai nhớ mới phải chứ?
Cô gái cười, có vẻ cô biết đáp án cho biểu cảm của gia chủ.
- Ngài gia chủ là cháu trai của người đó đúng chứ? Ngài là người duy nhất còn nhớ về người đó. Bởi chính người đó đã gián tiếp giúp ngài có được vị trí như ngày hôm nay.
Mariposa trong lời gia chủ chính là người bí ẩn đã cứu cô khi cô gái hoàn toàn lạc lõng giữa cõi đời. Là người đáp ứng tham vọng trong cô và nói cho cô biết cô sai thế nào khi rời bỏ gia đình.
- Cô là ai?
Vị gia chủ sau khi lấy lại bình tĩnh đã cất tiếng hỏi. Ông biết rõ người đặc biệt ấy, cô gái trước mặt không phải người đó.
- Tôi là Mariposa, thưa ngài.
Cô gái đứng lên, hành lễ với ông đầy nho nhã.
- Người đó đã cho tôi dáng hình cùng cái tên này. Chỉ bởi muốn tôi mang cái tên Mariposa quay về với gia tộc.
Và đó cũng là người mà cô đã gửi gắm hết thảy mọi thứ, hủy bỏ mọi nuối tiếc của quá khứ để trở thành như hiện tại.
- Vậy bây giờ...người đó...
- (Lắc đầu) Đã đến nơi cần đến. Người đó đã khoác lên mình màu xám tro của cát bụi để về lại với cội nguồn.
Không khí trở nên tĩnh lặng đến rợn người. Gia chủ nhìn cô như nhìn thấy người quan trọng của ông rồi khẽ hắng giọng.
- Cô đến đây làm gì?
Mariposa nhìn quanh, vừa hay lúc này Araneae cũng xuất hiện ngay sau lưng gia chủ. Chàng trai vừa nhìn đã lập tức nhận ra vị khách kia là ai.
- Oruga?
Rồi người thanh niên lắc đầu chối bỏ, sau cùng nở một nụ cười ngạo mạn.
- Polilla, con gái của màn đêm không trăng. Cô đến đây làm gì? Nơi này không dành cho cô đâu.
Cô gái nhìn chàng trai trước mặt, trong mắt cô trang phục mà người này mặc thật chẳng tương xứng với đối phương chút nào.
- Phải không, Neto? Cậu nói ngôi nhà này, chiếc ghế này? Tất cả đều không thuộc về tôi à?
Cô ném cho chàng trai ánh nhìn khinh thường, giống như cách mà ngày đó người ta dùng để nhìn Polilla và đã từng dùng để nhìn Neto. Chẳng hiểu sao, dù chỉ là một cái nhìn, Araneae lại cảm thấy bản thân như trở về cái thân xác xưa kìa, trở về với thân phận thấp hèn phải đi nịnh nót và tính kế với chính bạn thân của mình.
- Tôi chẳng hiểu cô đang nói gì hết. Nếu nơi này thuộc về cô thì hãy chứng minh đi.
Và rồi cả khung cảnh chỉ còn là hai người buông lời sắc mỏng với nhau. Một người thì tự đắc với ý nghĩ đối phương không có chứng cứ còn người kia thì dùng phong thái của một kẻ bề trên đề trò chuyện với tôi tớ. Màn đối thoại ấy khá dài, lâu lâu sẽ có thêm một hai người góp lời nhưng có vẻ tác giả muốn chú trọng vào cặp đôi này nên gần như cả gia tộc chẳng nhiều người được lên tiếng.
- Cả một chương chỉ để lườm nguýt nhau à?
Tinh linh tự hỏi khi rời khỏi cánh cửa. Những cái kế tiếp cũng lại khóa khiến cô cảm thấy tiếc nuối vô cùng, hiện tại đang là giai đoạn cao trào của cốt truyện nếu lỡ mất đoạn nào thì biết phải làm sao. Vậy là tinh linh quyết định làm liều, cô mò mẫm trên từng cánh cửa khóa với hi vọng tìm được khe hở để nhìn lén vào trong. Kết quả cũng không quá tệ, ở một cánh cửa, dù không nghe được tiếng nhưng xem ra Mariposa đang thắng thế. Cô ấy ngồi ở chỗ của mình, bình thản nói gì đó khiến Araneae đang ngồi đối diện phải đứng bật dậy còn mọi người thì hoảng hốt. Tại cánh cửa khác, áp tai vào thành cửa nghe được tiếng đánh nhau dữ dội, dưới khe cửa là vô số màu sắc chiếu ra như đang có lễ hội. Tinh linh cố gắng giương tai lên nhưng âm thanh lại quá mức hỗn tạp, thế là cô đành đến với cánh cửa cuối cùng. Lúc này trời cũng gần sáng, đã đến lúc tinh linh nhỏ nên rời đi; chiếc đồng hồ lần trước bây giờ cách quá xa để chỉnh thời gian. Với ngọn lửa tò mò đang âm ỉ khó chịu, tinh linh nhỏ đành đánh bạo mà sờ soạn cánh cửa cuối, loay hoay khá lâu mới mở được cánh cửa, nói là mở nhưng đúng hơn nên là cạy cửa ra. Chỗ cạy cũng chỉ lớn đủ để nhìn rõ ràng và nghe trọn vẹn một đoạn nho nhỏ trong chương truyện. Mariposa đứng trên ban công nhà mình, nhìn xa xăm với nước mắt rơi và nụ cười trên môi. Cảnh ấy như bị ngưng đọng thời gian, gió thổi chậm, âm thanh cũng tĩnh lặng hơn. Cô gái mân mê chiếc vòng cổ bằng tơ nhện của mình, một lúc thì có người gọi.
- Gia chủ, người mau vào đi thôi!
Câu chuyện vậy là kết thúc, dẫu có chút tiếc nuối khi không theo dõi hết cả cốt truyện nhưng nhiêu đó cũng đủ thõa mãn phần nào trong tinh linh. Cô vội đóng quyển sách và trả nó về chỗ cũ, xong xuôi thì biến mất tựa như chưa từng tồn tại.





Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét