Thứ Hai, 28 tháng 8, 2023

GIẤC MƠ SỐ 56 (8)

HÒN ĐẢO KỲ LẠ (8)

    Vậy là màn đuổi bắt đã diễn ra, cả khu rừng hoặc đúng hơn là cả hòn đảo trở nên hỗn loạn. Dọc đường về đích của Silver không mấy dễ dàng vì phải vác theo cả Sapie, cô hiện tại đã bị đánh ngất và được cố định sau lưng ông như một kiện hàng. Truy sát ngay sau lưng là Teal, dường như cô ta giỏi về đánh riêng lẻ hơn là đi theo nhóm. Vì đang trong rừng cộng với việc không thông thạo địa hình nên Silver cứ loay hoay mãi vẫn chưa thoát khỏi sự truy lùng từ cô gái kia, ông không thể cứ bắn loạn xạ bởi như thế chỉ tốn đạn mà thôi. Chạy tới chạy lui cuối cùng ông quyết định hướng tới chỗ nhà thờ vì nơi ấy có đất trống. Tại đó Teal không xuất hiện mà ẩn nấp trong rừng, hiển nhiên nếu muốn rời khỏi khu vực này thì chỉ có thể tiến vào rừng. Bên trong nhà thờ vẫn còn du dương âm nhạc và cánh cửa vẫn đóng kín. Không rõ phải làm gì tiếp, Silver quyết định leo luôn lên các tầng của tòa nhà. Sau khi yên vị ở ban công thì quan sát tình hình, ông có thể thấy rõ Teal đang lẩn trốn ở đâu và vừa hay trên này có cả súng bắn tỉa đã nạp đạn.
- (S) Kiểu dáng này, hẳn là của Jade. Có lẽ Gray đã lên đạn cho nó, để làm gì nhỉ?
    Silver lẩm bẩm trong lúc chỉa súng về phía cô gái trong rừng. Vì có cả một thùng đạn do Gray để lại nên việc hạ con mồi chỉ còn là vấn đề thời gian. 
- (S) Hừm...mình đúng là già đến lẩm cẩm rồi. Mãi vẫn chưa bắn xong.
    Mặc dù tự trách là thế nhưng nãy giờ ông đã khiến Teal đã hứng trọn vài cú từ khẩu súng, tuy không gây ra vết thương nghiêm trọng nhưng vẫn khiến cô bị trở ngại trong di chuyển. Ngay cái lúc dầu sôi lửa bỏng ấy, Sapie chợt tỉnh giấc rồi hét lên và xô ngã người vừa xuất hiện. Theo phản xạ, Silver xoay người chỉa súng vào người đó, ngay khi biết đó là Bronze thì ông bóp cò. Cái xác rơi từ trên ban công xuống đất, chắc chắn là đã chết. Silver nhìn xuống, người vừa lãnh đạn là Rouge, có vẻ Gray đã không xử lý người này triệt để khi anh ta bám theo Silver lúc ông đi cùng Bronze; nhưng dù sao thì anh ta cũng đã hy sinh bản thân cho cấp trên của mình. Trở lại với con người ngờ nghệch đang mắt đối mắt với Sapie, Silver thay đạn rồi chỉa về phía Bronze, trước khi ông ra tay thì ngay phía dưới vang lên tiếng của Teal.
- (T) Làm ơn, đừng giết Bronze. 
    Teal tự mình lộ diện, ôm lấy thi thể Rouge và cầu xin Silver.
- (T) Các vị có thể đi. Tôi sẽ không truy đuổi đâu. Làm ơn!
- (S) Ta không tin lời hứa của đám các ngươi.
- (T) Ngài có thể bắn chết tôi nếu muốn. Hòn đảo này cần Bronze, xin ngài...
    Chưa kịp dứt câu thì Silver đã nã liên tục hai nhát vào chân và vai của Teal. Sau khi chắc rằng cô ta không thể di chuyển được nữa thì mới mang theo súng lẫn đạn mà trèo xuống trước sự ngơ ngác của Bronze. Lúc đi ngang qua Teal, ông nhìn cô trong vài giây trước khi cùng Sapie rời đi.

    Ở phía của Maroon, ngược lại, náo nhiệt như trẫy hội. Cậu được cõng trên lưng một người thủy thủ đứng tuổi, ông bác này so với Silver thì không những chẳng lo về gánh nặng mà còn được có thêm cặp mắt sau lưng thay mình nhìn ra phe địch đã đuổi đến đâu. Họ cũng phải chạy vòng vòng quanh khu rừng, khác với Teal, Indigo - người đuổi theo họ lại đánh theo nhóm và dùng cung tên lẫn súng để tấn công.
- (M) Sang trái!
    Maroon hét lên, chỉ huy bạn đồng hành của mình né loạt mưa tên bay đến. Cậu cảm thấy thật xui xẻo khi dân làng có được súng từ chính những người trong đoàn của cậu; nhưng rồi xét thấy đó đều là những kẻ bị bỏ lại thì cậu thương tiếc cho họ.
- Bọn quỷ này bám dai thật!Trời mà tối thì bất lợi cho chúng ta.
- (M) Chúng ta bỏ đủ thứ dư thừa chưa?
    Ý Maroon là họ đã loại bỏ đủ người chưa, cậu muốn tận dụng những người đó để làm vật cản.
- Mấy thứ thừa thải đó có nhóm khác lo. Đừng nghĩ tới chuyện dùng bọn chúng, không bị cản chân là may rồi.
    Chàng trai trẻ gật đầu, tiếp tục công việc giúp bạn đồng hành né phục kích. Sắc trời lúc này đã ngày một tối, đối với phe của Indigo thì là cơ hội trời cho. Trong khu rừng chỉ toàn cây với cây, không tính thú dữ thì việc mặt trời lặn đi phân nửa đã khiến di chuyển của dân ngoài đảo bị cản trở kha khá. Nếu họ dùng đuốc để thấp sáng thì sẽ thành cái bia sống cho người dân bắn, không làm gì thì chỉ có thể mò mẫn trong vô vọng. Đó là chưa tính đến việc nhóm của Indigo cực kỳ thông thạo khu rừng dù ban ngày hay ban đêm.
- (M)(Nghĩ) "Giá mà có chút ánh sáng từ mặt trời nhỉ?"
    Rồi trong đầu Maroon lóe lên một kế hoạch, cậu xoay đầu quan sát kẻ thù phía sau. Mãi cho đến khi người đồng hành lên tiếng.
- Này! Sao im lặng vậy?
- (M)(Quay đầu lại) À...tôi vừa có vài ý nghĩ táo bạo.
    Rồi cậu cúi người xuống sát tai ông bác để thì thầm.
- Được, cái này thì dễ. Bám chắc vào đấy!
    Nói xong thì người đàn ông chuyển hướng chạy, rẽ vào đám bụi cao lớn rậm rạm. Lúc sau đã thấy ông leo trên những tán cây lớn, nhóm Indigo tuy không hiểu đối phương định làm gì nhưng vẫn bám sát theo. Màn đuổi bắt ấy hiện tại đã chẳng còn có sự tham gia của cung và súng, giữa cái địa hình trái phải toàn vật cản này thì chuyện dí theo con mồi đã là vất vả lắm rồi. Bỗng họ nghe tiếng vật gì đó rơi, theo sau là hình bóng Maroon nằm trên đất. 
- (I) Coi chừng có bẫy. Mọi người chia làm hai nhóm. (Chỉ) Bám theo người đàn ông kia, số còn lại theo tôi.
    Phân công xong, Indigo cùng nhóm nhỏ tiến về phía Maroon. Cảm nhận được nguy hiểm, chàng trai trẻ vội đứng dậy rồi chạy bán mạng. Hiển nhiên với sức của cậu thì chẳng thể thoát khỏi nanh vuốt kẻ săn mồi, Indigo dễ dàng tóm được cậu.
- (I)(Nói bằng tiếng địa phương) Không được giết. Trói lại rồi mang về cho thần Cristal.
- (M)(Hoảng sợ)(Nói bằng tiếng mẫu quốc) Đừng...đừng làm hại tôi. Tôi...tôi sẽ đưa cho các người cuốn sổ...cuốn sổ ghi chép của tôi. Làm ơn...làm ơn tha cho tôi.
    Indigo nghe thế thì cho người giữ Maroon lại. Hắn lục soát trên người cậu để lấy cuốn sổ rồi dùng ngôn ngữ của đối phương để nói.
- (I) Cảm ơn đã nhắc. Ngài Beige rất muốn xem nó đấy!
- (M) Đừng giết tôi! Làm ơn! Tôi có thể...tôi có thể dịch chữ tốc ký của bản thân.
    Lời này làm Indigo dao động, hắn không rõ liệu Beige có dịch được mớ chữ này không. Rồi ai đó bên cạnh chợt nói với hắn bằng giọng của họ.
- Sau khi thần Cristal hấp thụ trí thông minh của cậu ta thì chúng ta có thể dịch thứ này được.
- (M) Ra đó là những gì các người đã làm với quý cô Sapie à?
    Bất ngờ Maroon dùng tiếng địa phương để nói, giọng điệu không còn hoảng sợ mà là kiêu ngạo. Ngay trước khi cả nhóm kịp định hình thì cậu đã khiến hai người đang giữ chặt mình phải bất tỉnh, liền sau đó là cướp súng của họ để tấn công. Bởi thể lực yếu cộng với việc không dùng quen, cậu chỉ làm vài người bị thương nhẹ rồi nhanh chóng nằm bẹp dưới Indigo.
- (I) Cậu biết dùng cả thảo dược gây mê và tiếng của chúng tôi? (Cười) Không...không...không thể để cậu bị hấp thụ được. (Nắm tóc của Maroon rồi kéo mạnh) Cậu phải trở thành người của chúng tôi.
    Maroon lúc này chẳng muốn diễn vai yếu đuối nữa, cậu cũng cười với đối phương nhưng lại trông điên dại hơn. Ngay khi họ hoàn tất việc trói tù binh lại thì từ đâu rực lên ánh sáng.
- Cháy! Cháy rồi!
- (I) Là ai đốt rừng vậy? Mau qua đó xem...
    Chưa kịp dứt câu thì một loạt bóng đen phóng đến, theo sau đó là cuộc giao chiến với nhóm thủy thủ dẫn đầu là ông bác của Maroon. Ông nhân lúc hỗn loạn để xách bạn đồng hành của mình lên sau đó ném ngọn đuốc vào cây to gần kề.
- Lũ chúng bây đáng ra phải chú ý xung quanh chứ!
    Nói xong ông cùng đồng đội chạy đi mất để lại nhóm của Indigo bị nhốt trong bức tường lửa không lối thoát. Kế hoạch của Maroon chính là lấy bản thân làm con mồi để chia bớt lực lượng quân thù nhằm giúp ông bác tìm thêm viện binh. Đầu tiên là khiến phe địch lơ là để cử ra một hai người đi rưới dầu hỏa, sau đó lùa cả đám vào bẫy và đốt lửa. Lửa này căn bản không giết chết nhóm kẻ thù nhưng sẽ nhốt họ trong chiếc lồng, đợi khi lửa tàn thì nhóm thủy thủ đã rời đi từ lâu. Cái khó là làm sao để không bị phát hiện và làm sao để kịp lúc chạy khỏi bẫy trước khi lửa hoàn toàn chặn mất lối. Sau vụ này thì cả đoàn đã có cái nhìn khác về Maroon, có vẻ cậu chẳng yếu đuối như vẻ bề ngoài mà ngược lại còn rất liều lĩnh.

    Ngoài rìa hòn đảo, trên chiếc thuyền to lớn là Gray đang giúp Silver kéo Sapie lên.
- (G) Vậy là bọn họ rút não của con nhỏ này? Chúng ta nói sao với cha mẹ nó đây? Nói nó chết trong chuyến đi nghe còn có lý hơn.
    Con nhỏ trong lời Gray hiện tại đã lên thuyền và ngồi bệch dưới đất.
- (S) Thì cứ nói sự thật thôi. Ngay từ đầu tôi đã cảnh báo rồi mà phía trên cứ muốn Sapie đi theo. (Nói nhỏ) Nếu không được bảo kê từ phía trên thì tôi đã cho ở lại đảo rồi.
- (G) Vậy là giờ phải trông trẻ à? Thôi, để Maroon hay ai làm đi.
    Silver cười mỉa mai. Tuy Gray than thở nhưng chính anh cũng xách lên thuyền một cô bé, chỉ là đứa trẻ này ngoan hơn và giờ đang ngủ trong phòng của Gray.
- (S) Anh tính sao với cô bé Sage?
- (G) Vậy ông tính nói gì với trường hợp của Sapie?
- (S) Không nghe lời tôi, tò mò đi theo lời dụ của dân làng rồi bị hạ độc dẫn đến thần kinh không bình thường. Mà mẹ cô ấy thích trẻ con cơ mà, thế này thì bà ta xem như được thỏa mãn rồi. (Nhún vai) Cái luật của nhà đó nó lạ lắm! Còn anh?
- (G) Sau chuyến này tôi phải phụ chị gái chuyển nhà sang nông thôn. Lúc đó cho con nhóc này ở nhà chị tôi. (Nhìn về phía phòng ngủ) Nếu chiến tranh giữa chúng ta với bên kia kết thúc thì dắt con nhóc qua đó tìm người thân. Jade, tên của cha con nhóc, bắt tôi thề sẽ đưa nó về lại quê nhà của ổng.
    Và rồi họ rơi vào im lặng. Gray để quyền điều khiển cho Silver trong lúc anh dắt Sapie về phòng của cô. Lúc anh trở ra thì trên thuyền vẫn chưa có thêm ai.
- (G) Lâu vậy? Trời sắp tối rồi.
- (S) Còn phải dọn rác nữa. 
    Silver thản nhiên nói nhưng ý nghĩa câu nói của ông lại chẳng thiện lành gì. Trong số người bỏ chạy ắt sẽ có vài người không có hành lí trên thuyền. Những kẻ đó phải được đảm bảo để không thể lên thuyền. Lần nào cũng vậy, cứ hễ lên đảo mới là phải có hai - ba người "vô tình" bỏ mạng, riêng lần này nhộn nhịp đến cả hòn đảo luôn nên số lượng cần diệt cũng sẽ tăng lên. Vốn Silver chẳng muốn nhúng tay vào mấy chuyện chính trị này nhưng hồi trẻ ông làm rồi thì bây giờ phải tiếp tục làm.
- (S) Xong cái đảo này thì chúng ta về. Tôi muốn nghỉ hưu lắm rồi!
- (G) Chuyến trước ông cũng nói thế còn gì. Báo hại cả đám chúng tôi định nghỉ luôn để làm nghề khác. Ai ngờ ông lên chuyến này làm cả bọn dí theo để tham gia.
- (S) Phía trên nào có cho tôi nghỉ đâu.
    Đang nói dở thì thấy từ trong rừng chạy ra cả đoàn người. Dẫn đầu bởi Maroon đang bị trói như bao tải cùng bạn đồng hành và theo sau là tốp thủy thủ chạy bán sống bán chết.
- (M) Ngài thuyền trưởng, cho thuyền chạy ngay đi!
- Bọn chúng sắp tới rồi!
    Cả đám nhào nhào kêu Silver mau lái thuyền trong sự khó hiểu của thuyền trưởng. Nhanh chóng ông đã có đáp án. Khi mà mọi người đang cố gắng tiếp cận thuyền thì từ trong đảo túa ra năm sáu con người máy kì dị, chúng được trang bị cơ mang các thứ tối tân dùng cho đủ thứ lĩnh vực từ chiến đấu đến làm nông. Thấy chúng, Silver liền tỏ ra khó chịu.
- (S) Lại cái trò của tên Beige. (Nói với Gray) Tôi sẽ không cho thuyền đi nhanh. Anh cố đừng làm bị thương quân phe mình.
    Gray gật đầu, kéo ra những khẩu đại bác rồi bỏ đạn vào. Ban đầu mọi thứ có vẻ suôn sẻ, quân mình thì leo lên thuyền còn người máy lại ở trên bờ nên cứ con nào ra là bị bắn nát con đó. Nhưng rồi số lượng ngày một nhiều trong khi vài thủy thủ không theo kịp tốc độ của thuyền nên bị bỏ xa một khoảng đáng kể.
- (G) Chết tiệt! Bọn chúng tràn xuống biển rồi!
    Thời điểm nói câu đó, đồng đội của anh đang phải chống cự với đám người máy cứ cố tóm lấy họ. Khoảng cách giữa cả hai là quá gần để Gray bắn đại bác vào phe địch mà không trúng phe ta.
- (M) Gray, anh cứ lo bọn đang trên bờ đi. (Nói với mọi người) Chúng ta có súng bắn xa không?
- Có.
- (M) Mọi người thấy ở mỗi con người máy có chỗ nhìn như pha lê chứ? Bắn nát chỗ ấy sẽ ngăn được bọn chúng. 
    Mọi người nghe xong liền lập tức chạy đi lấy vũ khí, theo chỉ dẫn của Maroon mà liên tục xả đạn. Trong lúc đó thì Silver tạm rời khỏi bánh lái để cởi trói cho chàng trai trẻ.
- (S) Làm sao cậu biết nó sẽ thành công?
- (M) Loại người máy này từng được mẫu quốc phát triển ở nước của tôi. Chỗ pha lê kia là dùng nạp nguyên liệu, bắn nát sẽ khiến nguyên liệu chảy ra.
    Đúng như cậu dự đoán, lúc này đám người máy đã tạm thời bị ngăn chặn, chỉ còn chờ người phe mình leo lên thuyền. Chợt giữa không khí căng thẳng ấy, một giọng nói non nớt vang lên.
- (Sa) Mọi người có súng phóng lao không?
    Sage xuất hiện với bộ dạng ngái ngủ, cô bé nhìn cảnh bắn phá với vẻ thản nhiên.
- Con của ai đây?
- (S) Chuyện dài lắm!
- (G)(Nói với Sage) Súng phóng lao để làm gì?
- (Sa) Hồi đó xém nữa là cha đưa mẹ đi khỏi đây rồi.
- (G) Vô vấn đề chính đi nhóc!
- (Sa) Ông bác xấu xa có mấy con người sắt to lắm! Người ta chui vào đó để điều khiển. Cha nói chỉ có súng phóng lao mới xuyên được lớp giáp đó.
    Y như cô bé nói, giờ đã có thêm năm sáu người máy khổng lồ với chính giữa ngực là người điều khiển ngồi trong buồng kiên cố. Chúng có thể dễ dàng di chuyển đến chỗ con tàu và linh hoạt né tránh từng trận đại bác bắn tới.
- (M) Súng đó chỉ có trên tàu săn cá thôi.
- (S) Chúng ta có. Ở đâu nhỉ, Gray?
- (G) Dưới sàn phòng thủy thủ. Nhưng hư rồi không dùng được.
    Maroon vội vã chạy đi lấy, theo sau là vài người phụ. Lúc này tất cả đều đã an vị trên thuyền, không ai là khô ráo bởi nước lẫn mồ hôi. Tất cả đều căng thẳng dán mắt vào trận chiến; một số hỗ trợ tấn công, số khác thì giúp thuyền đi nhanh hơn. Chỉ có Sage là ngây ngô nhìn trái phải rồi đi tới chỗ Silver.
- (S) Không sợ à?
- (Sa) Cảnh hiến tế sợ hơn.
- (S) Jade...à không...cha còn nói gì về mấy con người sắt không?
- (Sa) Ban đầu ông bác muốn biến cha thành người của mình để cha giúp ông ấy làm con người sắt mạnh hơn. Cha là...là gì giống bác sĩ của máy móc ấy.
- (S) Kỹ sư.
    Sage gật đầu rồi chú ý đến đống súng phóng lao được mang đến. Chúng thực chất là đống phế liệu với từng mảng không biết là gì bị rỉ sét, mọi người ngao ngán với cảnh này.
- (G) Này, nhóc biết sửa không?
    Gray nói xong thì nhận được vô số ánh nhìn hoài nghi chỉ về mình, anh nhún vai và tiếp tục cầm chân đám người máy.
- (Sa) Biết! Giống như chơi rắp hình vậy.
    Vừa nói cô bé vừa tiến hành lắp từng chi tiết vào nhau, thuần thục đến mức kinh ngạc.
- (Sa) Cha có cho tôi lắp mô hình cái này nè.
- (M) Để anh phụ em.
    Maroon bắt chước theo cô bé để lắp ráp. Dần dần họ cũng hoàn thành xong một khẩu súng.
- Đám nhỏ bây giờ giỏi vậy à?
- (G) Bớt tò mò và phụ tôi đi này! Súng ráp xong thì lắp lao vào. Rỉ thế thôi chứ còn dùng được.
    Gray cộc cằn nói, tình huống hiện tại khiến anh chẳng còn tâm trí để ý chuyện gì khác. Nghe theo lệnh Gray, Maroon bỏ từng cây lao sắt vào ống súng rồi đưa cho các thủy thủ gần đó. súng được giương, mục tiêu đã vào tầm ngấm. 
- Một cây không đủ!
    Ai đó nói khi thấy ngọn lao cắm vào khoang điều khiển của kẻ thù nhưng không làm chúng suy chuyển.
- (M) Chúng ta tạo vết nứt thôi rồi nã đạn vào chúng.
 Cách của Maroon xem ra có hiệu quả, những mũi lao phóng đi trước, theo sau là làn đạn xối xả vào bọn người máy. Từng tên rồi từng tên cứ thế gục xuống, sau hơn mấy tiếng thì con thuyền đã an toàn.
- (S) Cũng không tới mức mấy con thuyền trước chúng ta không thoát được.
- (Sa) Vì mấy người có thảo dược chống thuốc mê lại có thêm tôi biết điểm yếu của người sắt.
    Sage ngồi xuống sàn và bắt đầu kể công. Mọi người cũng chẳng còn sức để đồng tình hay phủ nhận công lao ấy, phải công nhận rằng họ thoát được đảo một phần nhờ vào may mắn. Con thuyền lướt trên mặt biển giữa bầu trời đen kịt, các thủy thủ nằm dài trên sàn, thuyền trưởng ngồi với Sage còn Gray lái tàu. Khung cảnh yên bình như chưa từng có trận chiến nào xảy ra.
- Vậy, con bé này là ai?

Các bạn thấy sao về câu chuyện? Cảm ơn đã dành thời gian cho mình nhé.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

GIẤC MƠ TRƯA SỐ 67

MUA ĐỒ Tôi nhớ khi ấy mình đang đứng trước cổng trường, giữa đám đông áo trắng lũ lượt đi vào bên trong. Đó là một khung cảnh được ghép bởi ...