THUỐC (2)
Về tới nơi thì họ nhanh chóng tụ tập để báo cáo thông tin mình thu thập được. Các cô gái dường như đã có đủ những thông tin cần thiết trừ việc Ruth nghi ngờ ngôi trường căn bản không nằm đúng với địa chỉ.
- (M) Chị đã xác nhận rồi. Người ta nói địa chỉ họ ghi trên báo là giả đấy!
- (K) Thật sao? Không ai phát giác ư?
- (M) Đúng là địa chỉ đó có một ngôi trường trùng tên với chỗ các em đi nhưng nó bị bỏ hoang lâu rồi. Bởi vì địa hình khó khăn nên không ai rảnh để kiểm chứng.
- (K) Cũng khó tin quá!
- (M) À, người thám thính cũng nói là chỗ đó còn có vài ba người canh giữ, hình như họ là người của nhà nước.
- (K)(thích thú) Ôi chà, vụ này mà lộ ra thì em có nhiều thứ để viết lắm!
Ruth nãy giờ không nói gì trừ khi được hỏi, cô đang lo lắng cho Adam khi mà anh vẫn còn chưa xuất hiện.
- (R) Sao Adam chưa về nhỉ?
Cô vừa dứt lời thì cánh cửa bật mở, chàng trai bước vào với cả người ướt mồ hôi.
- (A) Hình như có người nhắc tới tôi à?
- (R) Ừ, tưởng anh ngỏm rồi.
Hai người khịa nhau một chút rồi nghe Adam kể câu chuyện của anh.
Ngay khi chiếc xe chở Ruth và Kate chuyển bánh, Adam đã bám ngay sát đằng sau và tìm được địa chỉ thật sự của ngôi trường. Anh lợi dụng sự lơ là từ bảo vệ để lẻn sâu hơn vào trong, lấy mất bộ đồ lao công rồi ung dung đi xung quanh mà không ai phát hiện. Trong suốt quãng thời gian mà hai người kia phỏng vấn, Adam đi qua gần hết các nơi của trường học (thực ra nó tuy lớn nhưng vỏn vẹn chỉ vài địa điểm), sau đó anh còn lén vào được phòng bảo vệ khi họ ra ngoài để xem hệ thống an ninh. Không có gì nổi bật cả, Adam đánh giá như thế khi xem các camera. Ngay khi anh định rời đi thì một màn hình nhỏ đã thu hút anh, trong đó có vài người đang lén lén lút lút đem bao tải đi đâu đó theo hướng sau trường học. Lúc chàng trai định cho camera nhìn sang phía đó thì một bé gái đi vào phòng an ninh.
- Chú là lao công ạ? Sao chú lại ở đây?
Cô bé hỏi trong lúc nhìn xung quanh tìm kiếm ai đó như bảo vệ.
- (A) Bảo vệ nhờ chú dọn chỗ này.
- Bác ấy đâu rồi?
- (A) Ra ngoài chút rồi. Cháu tìm có việc gì à?
- Cháu muốn hỏi là có tin tức gì của bạn cháu hay chưa. Bác ấy nói sẽ tìm hiểu nhưng đã hai tuần rồi, cháu lo quá đi mất!
Adam thầm mừng, đây chính là cơ hội tốt. Vậy nên anh dắt bé ra ngoài rồi cùng nhau trò chuyện trên băng ghế đá.
- (A) Chú có nghe bảo vệ kể, hừm, có vẻ cháu khá lo cho bạn mình. Vậy mọi chuyện chi tiết là như thế nào?
- Chú giúp được cháu sao?
- (A) Chú có quen hiệu trưởng, chú sẽ nói với cô ấy.
Vậy là Adam đã dễ dàng lấy thêm được thông tin. Hai tuần trước, bạn của cô bé mất tích một cách kì lạ, trước đó bị hiệu trưởng gọi để khiển trách chuyện gì đó, rồi mãi sau vẫn chưa thấy về. Cô bé có hỏi nhưng mọi người đều cho rằng người bạn ấy đã bỏ trốn dù cô bé hoàn toàn không tin.
- Bạn ấy là trẻ mồ côi, có nơi nào ngoài chỗ này có thể ở được đâu!
- (A) Cháu không thấy lạ khi đã hai tuần rồi mà chưa ai làm rõ chuyện này sao?
- Đây cũng không phải lần đầu trường chúng ta có người mất tích, mấy anh chị đó chịu không được áp lực nên bỏ trốn. Nhưng cháu biết bạn mình không có, cậu ấy chẳng bao giờ làm vậy.
- (A) Ừm...mà sao cháu không nói luôn với hiệu trưởng?
- Cháu thử vài lần, cô ấy nói là sẽ tìm hiểu nhưng sao vẫn chưa có kết quả.
- (A) Vậy là cháu yên tâm?
- Cháu cũng không biết nữa, cháu nói với cô ấy rồi cô an ủi và cho cháu kẹo. Thế là cháu yên tâm hẳn.
- (A) (nghĩ) "Hẳn kẹo có vấn đề!"
Adam an ủi cô bé vài câu rồi nhìn thân hình nhỏ nhắn ấy vào lớp, anh cũng trở về nơi tập trung của cả nhóm.
- (K) Anh có biết hình dáng của bạn cô bé không?
Kate hỏi sau khi nghe phần kể lại của Adam.
- (A) Đó là một đứa trẻ mũm mĩm, cao hình như bằng ngực tôi. Mắt và tóc đều màu nâu. À, trên má trái có vết sẹo.
Ruth gật gù, hóa ra người quen quen mà cô thấy chính là Adam.
- Vậy chúng ta phải đến đó một chuyến rồi!
Cô gái nói, hiện tại cô chỉ muốn tiến hành bắt trọn ổ cái nơi mờ ám này.
- (M) Từ, từ, ta phải có chiến lược chứ! Ít nhất...
Maria chưa kịp nói thì đã thấy Adam gật đầu với bạn mình rồi đưa ra bản vẽ tay sơ đồ của trường học.
- (R)(chỉ vào khu vực xung quanh trường) Adam, nói người của anh vây những chỗ này, không cần nhiều binh lực đâu. Còn anh thì đến ngõ sau xem xét, tôi đoán họ thủ tiêu mấy vật chứng ở đó.
- (A) Rõ rồi!
- (R) Kate này, cậu có cách nào dời sự chú ý của Annie đi không? Để bọn mình vào được trong trường thuận lợi.
- (K) Được, đừng nói là Annie, nguyên cái trường cũng được.
- (M) Chị thì sao? Em định bỏ chị à?
- (R) Chị tổng hợp lại giúp em mấy bằng chứng chúng ta thu thập được cộng với những thứ tối nay sẽ thấy. Em mong chị sẽ là người lý luận với Annie trong phiên tòa kết tội bà ấy.
- (A) Ừm...vậy nhóc định làm gì? Chắc lại muốn đảm đương cái khó nhất nhỉ?
- (R) Tôi phát hiện ra nơi giấu đồ bí mật của Annie, tối nay tôi sẽ đi vào đó.
- (M) Không được, như thế nguy hiểm lắm!
- (R) Chậc, chúng ta mỗi người đều mang theo bộ đàm mà.
- (M) Nhỡ chỗ đó không kết nối tín hiệu được thì sao?
- (R)(thở dài) Sau 1 tiếng kể từ khi chúng ta xuất phát nếu không nghe động tĩnh của Adam hay em thì chị hãy cho người tới cứu.
- (A) Làm sao tìm được nhóc?
- (R) Trong tủ trưng bày ở phòng hiệu trưởng có một cái cúp bạc duy nhất, xoay phần cúp trên bệ có thể mở được lối vào.
Tất cả nhìn nhau, xem như chấp nhận phương án.
Đến tối, tại ngôi trường cấp ba nằm gần bãi biển hoang vắng, một cuộc hỗn loạn đang diễn ra. Ai đó đã đốt cháy mảnh vườn gần kí túc xá khiến khói bốc lên nghi ngút làm học sinh hoảng loạn.
- (R) Vậy đây là cách Kate dời sự chú ý của nguyên cái trường.
- (M)(nói qua bộ đàm) Có cháy lớn không?
- (R) Chỉ có khói thôi, không có tí lửa nào.
- (A) Bắt đầu thôi!
Adam nói, ra hiệu cho người của mình vào vị trí rồi nhẹ nhàng leo vào trường học. Anh theo con đường mà mình nhớ lẻn ra cánh cổng sau của học viện nơi có hai bảo vệ đứng canh cùng cánh cổng sắt rỉ sét khóa kín bằng xích. Hai người đó nhận ra anh liền xông tới để tra hỏi, xui xẻo cho họ là lúc này Adam không được kiên nhẫn cho lắm. Trận đánh của cả ba kéo dài chừng mấy chục phút đã dừng với bảo vệ nằm đè lên nhau còn người chiến thắng thì bầm dập.
- (R)(nói qua bộ đàm) Anh bị giảm tay nghề rồi!
- (A) Nhóc thử đối mặt với hai tên cầm súng điện đi. Hừ, đã vào được chưa?
- (R) Đang trên cầu thang xuống tầng hầm. Hết nhé!
Âm thanh trên bộ đàm dừng lại. Adam tặc lưỡi rồi hì hục phá khóa, sau cùng vì nóng nảy trước ổ khóa cũ mà chàng trai quyết định leo lên cửa để vào. Sau cánh cửa là lối mòn dẫn vào khu rừng, anh bắt đầu bật camera lên đồng thời tìm cách chỉ đường cho đồng đội dùng đường khác để đến khu rừng này. Trong rừng tối chỉ có ánh sáng duy nhất từ bóng đèn của Adam, đi vài phút thì thêm 4-5 người hỗ trợ từ hai bên xuất hiện. Họ tiến vào màn sương dày lạnh lẽo, hít phải mùi hôi thối kì dị rồi tìm được đáp án. Giữa khu rừng có một cái hố lớn, bên trong chất đầy các bao tải bốc mùi phân hủy hòa cùng những dòng hóa chất ngai ngái tỏa ra trong không khí. Adam quay rõ hình ảnh đó cho Maria trong khi đồng đội của anh gọi thêm người tới, giờ thì họ có đủ chứng cứ để huy động cảnh sát rồi.
Quay trở lại với Ruth, sau khi Adam rời đi thì cô theo lối nhỏ mà Kate đã chuẩn bị để lẻn vào bên trong trường, thông qua khu vực kí túc xá hiện giờ đã vắng người. Cô tiến thẳng đến phòng bảo vệ rồi chuyển quyền điều khiển nó sang cho Maria. Tiếp đến cô gái chạy về phía văn phòng hiệu trưởng, mở khóa nó rồi ngắt hẳn camera an ninh cho an toàn. Giờ thì Ruth có thể thoải mái hơn một chút, cô mở tủ trưng bày và khởi động cơ quan mật đã thấy từ trước. Ngay khi chiếc cúp được xoay thì cái tủ hơi rung động rồi dịch chuyển sang một bên để lộ đường cầu thang dài bất tận. Cô gái vừa đi xuống vừa gọi cho Adam tán gẫu; cho đến khi nghe thấy tiếng người phía dưới thì cuộc hội thoại của Ruth dừng lại. Cô bám sát vào tường, khẽ khàng bước xuống từng bậc thang trong khi tai thì lắng nghe tiếng động. Là James cùng Suzan, họ đang bàn bạc về số thuốc chuẩn bị đem đi, tiếc rằng Ruth không thể nghe được cuộc nói chuyện nên cô đành kiên nhẫn chờ họ đi. Sau chừng 20 phút, rốt cuộc hai người đó cũng rời đi bằng đường khác, Ruth khẽ gọi cho Maria bảo chị cho người đón bắt cặp đôi tội phạm kia; còn mình thì tiếp tục nghe ngóng xem có ai ở dưới nữa không. Sau khi đảm bảo chỉ còn một mình, Ruth bật thiết bị ghi hình và bắt đầu quay hình ảnh. Cảnh tượng cô nhìn thấy thật hãi hùng, phía dưới tầng hầm là hàng chục ống lớn với người nằm lơ lửng trong chất lỏng, mắt họ nhắm nghiền, cơ thể gắn ống nối và dưới mỗi ống đều có bảng ghi "Vật thí nghiệm" cùng con số thuộc hàng trăm. Ngoài ra trên bảng ghi còn đề cập việc những nạn nhân này nhiễm các loại bệnh nguy hiểm và cơ thể họ phản ứng ra sao với thần dược.
- (R)(lẩm bẩm) Poliomyelitis, ngã nước, Dengue... Không lý nào trùng hợp đến mức những người này đều bệnh. Hẳn là bị ép phải nhiễm bệnh.
Ruth đi ngang một ống đã cạn nước, người bên trong đã chết bởi bảng ghi chỉ còn hai chữ ở phần kết luận "Tiêu hủy". Thi thể bên trong, Ruth quan sát nhiều lần, là bạn thân của cô bé mà Adam gặp lúc sáng.
- (R) Tội cho em!
Đến lúc này thì cô gái không còn muốn dạo chơi nữa, cô nói qua bộ đàm rằng đã thu thập xong rồi tìm một góc thoải mái trên những thùng thuốc để ngồi. Vài phút sau Annie đi vào trong hốt hoảng, đuổi theo bà là tốp cảnh sát đầy đủ vũ trang. Bên trên xem ra khá ồn ào, dưới này thì sau nửa tiếng đã tràn ngập nhà báo cùng cảnh sát. Adam bước xuống để đón Ruth đồng thời báo rằng cặp đôi kia đã bị tóm.
Kết cục của những kẻ tội phạm hiển nhiên không cần nói nhiều, thê thảm. Các trang báo liên tục đưa tin về vụ này, hiển nhiên chỗ của Kate là có tin đầu tiên. Ngôi trường bị đóng cửa, các học sinh được nhà nước lo liệu, Ruth không hỏi về chuyện này, Bây giờ cô gái đang trong bệnh viện, kiểm tra lần cuối để chắc rằng bản thân vẫn ổn sau liều thần dược kia.
Các bạn nghĩ sao về phần truyện này? Cách viết mới này, bạn thích chứ?
Câu hỏi: Giải mã các phần được in đậm.





Nhận xét này đã bị tác giả xóa.
Trả lờiXóaNhận xét này đã bị tác giả xóa.
Trả lờiXóa