Thứ Bảy, 7 tháng 11, 2020

GIẤC MƠ TRƯA SỐ 30

THÀNH PHỐ TRONG MƠ 

     Tôi không rõ mình chìm vào giấc ngủ như thế nào, khi nhận thức được mọi thứ thì tôi đang ở một khu phố nào đó xa lạ. Khung cảnh trông như từ cuốn truyện tranh Batman, thành phố sầm uất rực rỡ đèn và song song đó là những ngõ hẻm tối đen như mực. Hiện tại đang vào đêm, bầu trời như tấm lụa đen kịt không chút ánh trăng hay sao sáng. Tôi bước đi dọc qua những cửa tiệm sáng rực ánh đèn, ngắm nhìn hình bóng mờ ảo của bản thân phản chiếu trên tấm kính hoặc tò mò xem bên trong cửa hàng có gì. Không rõ đã đi bao lâu và qua bao nhiêu căn nhà, tôi đột nhiên dừng lại, sự chú ý tập trung về phía chiếc TV trong cửa hiệu đồ điện. Máy truyền hình này thuộc loại màn hình lồi cũ kĩ, có màu, âm thanh không tệ, dù cách một lớp kính vẫn nghe rõ. Nội dung trình chiếu về bộ phim của Marvel, trên tòa nhà cao chót vót, người khổng lồ xanh -  Hulk nhảy xuống như một mũi tên, đè nát mọi vật dưới đó bao gồm kẻ thù. Tôi đứng xem khá lâu đến khi bị chủ tiệm đuổi, có lẽ ông ta không muốn ai xem chiếc TV này dù nó đang hoạt động vì mục đích đó. Tôi nhún vai, rời đi, thời gian trôi và tôi lại dừng. 

    Lần này địa điểm là con hẻm lớn ít ánh sáng, xe ra vào thưa thớt còn lề đường thì không một bóng người đi qua. Nổi bật ở nơi này có lẽ chỉ có xe bán mì nghi ngút khói, tôi không rõ mùi hương như thế nào nhưng cách trình bày món ăn khá hấp dẫn; sợi mì vàng bóng, nước dùng màu nâu sóng sánh cùng vài miếng thịt tuy mỏng nhưng lớn. Nếu giấc mơ dẫn lối đến đây thì đành ngồi thưởng thức thôi, tôi nghĩ rồi từng bước tiến về phía xe mì. Chỉ có hai người ở đó là lão chủ với nụ cười gian tà cùng cô bé dễ thương chạy vặt. Lão chủ nhìn thấy tôi liền đon đả chạy ra mời mọc, kéo ghế rồi hỏi thăm các thứ, xong liền lui về xe để chuẩn bị. Tôi chờ đợi trong tĩnh lặng, xung quanh thật vắng, không có bất kỳ sự sống nào từ lúc tôi ngồi đây cả. Bỗng áo bị ai đó kéo từ phía sau, ra là cô bé giúp việc, bé trông khá căng thẳng, dường như muốn nói gì đó nhưng chẳng thốt lên lời nào. Đôi mắt to tròn ấy có vẻ rất lo lắng, hết nhìn tôi rồi lại nhìn nồi súp; rất lâu sau khuôn miệng nhỏ nhắn khẽ cử động, dù không thành tiếng cũng rõ ý.

-  "Đừng ăn!". 

    Tôi nghiêng đầu khó hiểu, có gì mờ ám à? Nhưng bé con chẳng thể làm gì thêm, lão chủ đã thấy bé và nhanh chóng lôi nó về sau xe mì. Hồi sau lão trở ra với tô mì nóng hổi, lão bảo tôi đừng bận tâm con bé rồi đi chuẩn bị nguyên liệu. Tôi chần chừ, thật sự những biểu hiện của con bé đã dấy lên mối nghi trong tôi.

- "Nồi súp hẳn có vấn đề!"

    Tôi nghĩ, mắt dán chặt vào nồi súp màu nâu sóng sánh đó. Rồi như có phép màu, sự tò mò của tôi được lý giải, một trận gió hay đúng hơn là cơn lốc ùa tới, hất đổ tô mì và đẩy ngã nồi súp. Cảnh tượng trước mắt thật khiến tôi buồn nôn, dưới đáy nồi là 5-6 con chuột béo múp nằm xếp lên nhau, lông ngả nâu cùng những vết bẩn từ gì đó không rõ. 

- Đây là cái gì vậy hả?

    Tôi quát lên, bước tới chỗ chiếc xe, lão ta chạy tới cản nhưng bị cơn lốc hất cho sấp mặt. Cô bé níu tay tôi, chỉ về phía ngăn tủ lớn nhất, đằng sau cửa tủ che giấu thùng hóa chất kì lạ cùng những sợi mì nổi lềnh bềnh bên trong.

- Tốt! Tốt quá! Hôm nay cảnh sát lại có việc!

    Vừa dứt lời thì xe cảnh sát tới, ánh đèn xanh đỏ chiếu sáng cả một con hẻm. Cả 2, con bé và tôi, nắm tay nhau nhìn lão chủ bị còng đầu đi, tâm trạng vui vẻ không tả được. Tận lúc này cô gái nhỏ mới lên tiếng.

- Cảm ơn đã giải cứu em!

    Giọng nói non nớt ấy vang lên, khiến tôi bất giác mỉm cười.

- Giờ em tự do rồi đấy! Trở về nhà đi!

- Em không biết đường về. (Rưng rưng nước mắt) Em bị lạc anh trai rồi!

- Chúng ta tìm anh trai cho em nhé!


    Phải thừa nhận rằng đó là lời nói dối, tôi nào biết mặt mũi người anh này ra sao mà tìm cơ chứ. Rồi trong đầu bỗng hiện lên đoạn kí ức xa lạ, có 2 người nam đang nói chuyện với nhau, một thì mờ nhạt còn người kia thì thật nổi bật. Người nổi bật hẳn là anh trai cô bé, người này mặc trang phục ninja khá ngầu, tóc thì dựng lên, nhuộm màu xanh dương. 

- Mình muốn tới đó!

    Lời nói vừa thốt thì khung cảnh ngay lập tức thay đổi, con phố tối đèn giờ thành ngôi làng sáng sủa bình yên, xa xa là anh trai cô bé đang thi triển thuật ninja. 

- Nhìn quen quen ta?

    Tôi lẩm bẩm, tự mình thưởng thức màn điều khiển nước công phu kia. Bé gái nãy giờ bỗng chạy ù về phía trước, ôm lấy anh mình và nức nở khóc. Tôi đi theo con bé, nhảy qua một vũng nước lớn rồi im lặng nhìn cảnh đoàn tụ. Mọi chuyện đến lúc này khá ổn cho đến khi anh ta ngẩng đầu lên, chưa kịp nói gì đã phi nguyên thanh giáo bằng nước về phía tôi rồi mới buông lời đe dọa. Anh ta cho rằng đây là kẻ bắt cóc em gái nên đòi giết tôi. Cô bé nắm lấy ống quần anh mình, kể lại chi tiết mọi việc. Con người đó lại ôm ấp còn nạn nhân - tôi - thì ngậm ngùi nhìn phần áo ngay ngực trái bị nhuốm máu đỏ trong khi da thịt vẫn ổn. Có lẽ do hết nhiệm vụ rồi nên tôi được trở về thực tại, tỉnh giấc với thắc mắc về chiếc áo ướt kia.


Theo mọi người giấc mơ này có ý nghĩa gì không nhỉ? Hãy chia sẻ suy nghĩ của mọi người với tôi nhé!


1 nhận xét:

GIẤC MƠ TRƯA SỐ 67

MUA ĐỒ Tôi nhớ khi ấy mình đang đứng trước cổng trường, giữa đám đông áo trắng lũ lượt đi vào bên trong. Đó là một khung cảnh được ghép bởi ...