Thứ Hai, 31 tháng 8, 2020

GIẤC MƠ SỐ 25 (3)

TÌNH BẠN DIỆU KỲ (3)

    Ngọn đồi Godric luôn nổi tiếng là nơi cư trú của các nhân vật đặc biệt trên khắp thế giới, người ta nói rằng dù bạn có là tỉ phú cũng chưa chắc mua được sự bình yên ở đây nếu không thỏa mãn yêu cầu bí ẩn nào đó của ngọn đồi. Người sống ở đây vì thế rất ít, nhà của họ thậm chí còn bị những khu rừng che khuất và chỉ khi thực sự định cư nơi đây mới nhớ được lối ra vào dù cho bạn có đến đây bao nhiêu lần đi nữa. Các giai thoại xoay quanh ngọn đồi này khá ít so với những nơi khác, hầu hết mọi người đều thuộc chúng. Có một chuyện về nhóm bạn thân thiết đã gắn bó qua nhiều kiếp, luôn tìm đến nhau cho tới khi tụ họp đủ tại đây. Lại có chuyện về lời nguyền gì đó tàn độc quấn lấy gã đàn ông bất hạnh. Nhưng hôm nay chúng ta không đến vì những chuyện kể kia, mục tiêu lần này nằm ở ngôi nhà gỗ khiêm tốn sâu trong rừng. "Biệt lập với xã hội bên ngoài", "Luôn được chú ý đến bởi những vụ cháy nổ liên hoàn", đó là mọi thứ người ta biết về ngôi nhà đơn độc kia. Tiến sâu hơn vào căn nhà, đập ngay vào mắt là đống bừa bộn không chỉ ở phòng khách mà hầu hết phòng nào cũng thế, mùi thức ăn pha trộn nấm mốc sẽ khiến bạn ngất đi hoặc bỏ chạy. Đi tới cuối nơi ở sẽ bắt gặp cánh cửa kính dẫn ra sau vườn, bí ẩn của căn nhà nằm ở đó. 

Ảnh lưu trữ miễn phí về ban ngày, cành cây, cây, cây xanh

    Nhìn từ xa hẳn ai cũng nghĩ cái chòi nho nhỏ kia vô hại thế nhưng bạn đã lầm to rồi, đó là lối đi dẫn đến phòng thí nghiệm của một tên tiến sĩ mang đầu óc bất thường. Tuột xuống ống dẫn bị che bởi đất đá, ta tiến thẳng về phía trước, qua hàng tá ngã rẽ như mê cung sẽ đến nơi làm việc tân tiến nhất thế giới. Các thiết bị máy móc đều thuộc loại hiện đại bậc nhất, máy tính ngày đêm chạy không ngừng, cách 2-3m lại xuất hiện một thí nghiệm dang dở bị bỏ xó, bao quanh căn phòng luôn luôn là làn khói thoát ra từ các ống hóa chất độc hại. Vị tiến sĩ của chúng ta đang bận rộn làm gì đó, các ngón tay liên tục lướt trên bàn phím, mắt lờ đờ mệt mỏi còn cơ thể thì ướt mồ hôi. Bỗng ông reo lên, tay bấm vào nút đỏ lớn nhất rồi nhìn vào không trung chờ đợi. Giữa không gian xuất hiện một cánh cổng đủ màu nối đến thế giới nào đó rất nhiễu loạn, từ trong nơi đấy lao ra một nhóm người mang quần áo sặc sỡ, lập tức cánh cổng đóng lại ngay sau họ.
- Nhóm thiên tài cuối cùng cũng về rồi à?
    Tiến sĩ cất tiếng, giọng khàn khàn do lâu ngày không nói. Ông tựa mình vào vách tường, nhìn một lượt những cô cậu thiếu niên mới tới. Nổi bật nhất là anh chàng to cao áo đỏ - ồn ào nhất hội, sau đấy là chàng trai lạnh lùng, cô gái xinh xắn, ranh con tinh nghịch và cuối cùng là thằng nhóc  sinh viên do ông đào tạo.
- Tiến sĩ? Ông cứu chúng tôi sao?
    Chàng trai áo đỏ vang vang giọng nói, vẻ mặt mừng rỡ.
- Reed! Ngươi vẫn ồn ào sau mấy tháng ở đó nhỉ? Đói khát không làm ngươi bớt tăng động à?
    Tiến sĩ mỉa mai, liếc xéo con người đang cố lại gần ông để cảm ơn. Quá quen với thái độ này, Reed không bận tâm mà quay sang kiểm tra đồng đội.
(R)- Điểm danh nào! Isabella!
    Cô gái mang biểu tượng thiên nga vẫy tay, rã rời đến không thể cất lời.
(R)- Helen! À em đây rồi!
    Cô gái nhỏ tuổi nhất ngoan ngoãn để Reed xoa đầu.
(R)- Simon! 
    Anh bạn lạnh lùng khẽ kêu "Đây".
(R)- Và cuối cùng, Alex!
     Alex không trả lời mà chăm chăm nhìn tiến sĩ, sau cùng mới lên tiếng.
(A)- Tại sao thầy lại cứu bọn em?

Ảnh lưu trữ miễn phí về ánh sáng, Công nghệ, công nghệ sinh học, covid-19

    Cả nhóm đồng loạt nhìn người đàn ông lớn tuổi nhất trong phòng, chờ đợi câu trả lời. Ông hắng giọng, tỏ vẻ khó chịu.
- Tổ chức của các ngươi nhờ ta giúp vì nhóm thiên tài của họ đã tạo ra cổng không gian rồi tọc mạch vô đó để rồi bị mắc kẹt.
    Ông hừ nhẹ, tiếp tục.
- Đúng là một lũ ngu ngốc! Các ngươi thậm chí còn không dò tìm nơi đó bằng máy hay chí ít là mang đồ cơ bản theo.
    Mọi người im lặng, quả thực họ đã quá bốc đồng. Simon cố gỡ gạc tình huống.
(S)- Tôi...tôi nhớ ông chả bao giờ chịu giúp tổ chức dù cho họ có nài nỉ thế nào mà?
    Ông trừng mắt với anh, bực bội.
- Ta chán được chưa? Bình thường cứ vài tuần là các ngươi lại đến đây phá nhưng rồi mấy tháng liền mất dạng cho tới khi tổ chức tới cầu xin ta. (Đảo mắt) Đáng lý ra ta sẽ từ chối nhưng thà cứu bọn phiền nhiễu các ngươi còn hơn phải chịu thêm một đám ranh con ngu ngốc khác tới phá.
    Ông vừa dứt lời thì Helen lôi gì đó ra từ đống bừa bộn trên sàn, đưa cho Alex trước khi vị tiến sĩ kịp phản ứng. Chàng trai nhìn thứ trên tay, là một tấm vé mời tham quan tàu Nautilus cùng lá thư bị nhàu nát.
(A)- Chán sao thưa thầy? Không phải bác sĩ ở số 221B phố Baker, Anh quốc đã mời thầy đi tham quan hay sao? (Giơ tấm vé) Em nhớ thầy trông chờ chuyến tham quan này lắm mà!
    Lần này khuôn mặt già nua thoáng ửng đỏ, tiếng khúc khích vang lên khe khẽ từ Simon và Isabella rồi im lặng bởi cái nhìn từ Alex. Không khí lại trầm xuống, Reed lên tiếng.
(R)- Tiến sĩ, ông xem tôi cao lớn chưa này! Nhiệm vụ sắp tới nhất định sẽ nhanh chóng giải quyết.
    Helen vỗ tay ngưỡng mộ. Một thoáng yên lặng nổi lên. Nhiệm vụ của nhóm bọn họ duy nhất chỉ là cản người đàn ông kia tạo ra gì đó nguy hiểm. Tiến sĩ đứng thẳng dậy, mỉm cười, lập tức cả bọn lạnh người.
- Cao to thì sao? Não ngươi rốt cuộc vẫn không thêm được nếp nhăn nào.
    Nói rồi ông búng tay, từ đâu bắn ra một tia nhiệt màu tím, Reed rùng mình khi bị bắn trúng, cả người cậu chìm trong khói. Đợi khói tản ra, mọi người liền bất ngờ, Reed bị thu bé lại chỉ bằng một cậu bé 10 tuổi.
(R gào lên)- Ông làm cái gì vậy hả?
- (Nhún vai) Đưa ngươi về đúng tuổi của mình!
(A cản R xông lên)- Đừng lo, nó chỉ có tác dụng trong 24 giờ thôi! 
(H)- Phải đó anh Reed, giờ tụi mình đánh không lại ổng đâu!
    Tiến sĩ vỗ tay tán thưởng Helen, đi tới dãy nút bấm và cho vài câu lệnh. Từ trần nhà xuất hiện 5 cái bong bóng khổng lồ bao lấy nhóm bạn và đem họ ra khỏi phòng thí nghiệm.
- Nhiệm vụ của ta đã xong. Về hết đi!

person holding brown, blue, and white tickets

    Vài tuần sau sự kiện ấy.
- Mấy ngày nay thật yên ắng!
    Tiến sĩ cảm thán, thư thái kiểm tra lại cỗ máy lần thứ 251. Chợt ngoài cửa vang lên tiếng chuông, qua camera ông thấy ai đó đặt một lá thư trước thềm cửa rồi chạy mất.
- Trò quỷ gì đây?
    Ông lầm bầm, dùng robot lấy thư, kiểm tra độ an toàn rồi mới mở ra, dòng ký tự hiện lên: " 4 1 & 1 4 Ɐ"
- Cái quái gì...(Đỡ trán) Lại bọn nó!
    Tiến sĩ vứt tấm bìa, kiên nhẫn đọc nội dung thư: "25/12 mời ngài đến bìa rừng".
- Nét chữ của Alex...Rảnh rỗi!
    Ông đặt lá thư vào ngăn bàn, tiếp tục làm việc.

Ảnh lưu trữ miễn phí về bưu điện, các tông, cận cảnh, cột

    Mùa đông tới, tuyết phủ kín ngôi nhà gỗ nhỏ khiến nó chìm hẳn vào khung cảnh vốn đã che khuất gần hết mọi thứ. Như mọi ngày, sau khi làm xong đợt thí nghiệm khó nhằn, tiến sĩ mệt mỏi ngã người lên ghế đánh một giấc bù cho thời gian miệt mài dưới phòng thí nghiệm. Vài tiếng sau trước cửa vang lên tiếng gõ inh ỏi, ông mặc kệ. Tiếng ồn cứ thế vang lên liên tục và không có dấu hiệu ngừng lại dù hơn nửa tiếng đã trôi qua. Cuối cùng có lẽ người kia đã bỏ cuộc, âm thanh phiền nhiễu tắt ngấm trả lại cho vị tiến sĩ sự yên tĩnh quý giá. 
- Ngươi còn non lắm!
    Ông lẩm bẩm, vùi mình sâu hơn vào ghế. Trong giấc mơ dường như có ai đó đã di chuyển cơ thể ông, một người rất quen nhưng không rõ là ai. Chợt "Bíp!", tiếng còi như thét vào tai khiến ông bật dậy, hoảng hốt bởi cảnh tượng trước mắt. Hiện tại người đàn ông của chúng ta đang nằm trên ghế sau của một chiếc xe, ngoài cửa kính tấp nập người đi lại náo nhiệt.
- Thầy tỉnh rồi à? Tại còi xe nhỉ? Em xin lỗi.
    Là giọng nói trầm quen thuộc của Alex, anh đang ngồi ghế lái, tay điều khiển xe còn mắt thì liếc nhìn người đằng sau. Thầy của anh ngồi dậy, hít một hơi trấn tĩnh bản thân, lạnh giọng nói.
- Dừng xe!
(A)- Nhưng...
- Ta nói dừng xe!
    Xe không ngừng mà ngược lại chạy nhanh hơn khiến ông ngã ra ghế, khó khăn lắm mới không rơi xuống sàn.
- Tên nhóc này!
(A)- Em xin lỗi nhưng thầy nhất định phải đến!
    Sau đó không còn bất kỳ ai trong hai người lên tiếng, xe cứ thế chạy như bay đến địa điểm. Tới nơi, xe thắng mạnh một tiếng "Két", để lại trên mặt đường vết hằn ám khói. Alex xuống xe, chỉnh y phục rồi nhanh chóng mở cửa cho thầy mình.
(A)- Đến nơi rồi thưa thầy!
-(Bất động)
(A mỉm cười)- Em cam đoan không phải lừa lọc chơi khăm gì đâu. Nếu đúng thế em sẽ đưa thầy về lập tức.
    Người đàn ông thở dài, từ tốn rời khỏi xe rồi theo chàng trai trước mặt di chuyển. Họ đi tầm 10 phút thì tới bữa tiệc lớn rực rỡ giữa khung cảnh tuyết trắng xóa.
- A! Họ tới kìa!
    Reed reo lên, hướng sự chú ý đến nhân vật cáu kỉnh đang âm thầm bước đi không tiếng động. Isabella vội vã chạy tới gần, tay khư khư hộp quà màu đỏ xanh khá lớn.
(I)- Tôi cứ nghĩ anh không mời được ông ấy!
(A)- Quả là có chút trục trặc nhưng giờ ổn rồi.
    Reed và Simon không ai bảo ai liền kẹp vị tiến sĩ ở giữa rồi dẫn ông tới trung tâm bữa tiệc, Helen vui vẻ nói.
- Chúc mừng ngài tiến sĩ.
    Mọi người reo hò còn nhân vật chính thì lắc đầu ngao ngán.
- Ta không muốn làm các người thất vọng. Cảm ơn đã tổ chức tiệc giáng sinh cho ta nhưng các người công cốc rồi, ta chưa bao giờ thích giáng sinh cả!
    Nói rồi ông lặng lẽ rời đi, không khí chợt trầm hẳn. Bỗng...
- Nhưng đây không phải tiệc giáng sinh!
    Alex lên tiếng, kéo tay thầy mình lại.
(A)- Em biết thầy vốn không thích giáng sinh vì nó trùng với sinh nhật thầy.
(I)- Tiệc hôm nay là chúc mừng ngày sinh của tiến sĩ.
    Cô chỉ tay về phía trên nơi có hàng chữ "Chúc mừng sinh nhật" màu đen trên nền trắng. Tiến sĩ đứng im bất động, hồi sau thì cuối mặt xuống, mỉm cười.
- Aizz...Đúng là bày trò!

Theo mọi người giấc mơ này có ý nghĩa gì không nhỉ? Hãy chia sẻ suy nghĩ của mọi người với tôi nhé!

Câu hỏi: Hãy tìm tên của những tiểu thuyết nổi tiếng với gợi ý từ những chi tiết in đậm phía trên.




2 nhận xét:

  1. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

    Trả lờiXóa
  2. Mình là một người ít đọc tiểu thuyết nên có lẽ những câu hỏi lần này khá khó với mình, nhưng... đọc tiểu thuyết nên có lẽ những câu hỏi lần này khá khó với mình, nhưng... thử thách chính là cơ hội. Nhưng trước khi trả lời câu hỏi mình thách mắt chỗ này tí: "Vị tiến sĩ của chúng ta đang bận rộn làm gì đó, các ngón tay liên tục lướt trên bàn phím, mắt lờ đờ mệt mỏi còn cơ thể thì ướt mồ hôi. Bỗng ông reo lên, tay bấm vào nút đỏ lớn nhất rồi nhìn vào không trung chờ đợi. Giữa không gian xuất hiện một cánh cổng đủ màu nối đến thế giới nào đó rất nhiễu loạn, từ trong nơi đấy lao ra một nhóm người mang quần áo sặc sỡ, lập tức cánh cổng đóng lại ngay sau họ." có lẽ nhân vật này k phải là một tiến sĩ là chính là một lập trình viên 20 tuổi đang fix bug liên tục suốt một tuần và sau khi fix đc tất cả bug thì anh ấy bắt đầu gặp ảo giác là gặp những người từ trên trời rơi xuống như cách những bug của a ấy xuất hiện ( phải chi a ấy có đc gói bảo hiểm như bạn nào đó thì có lẽ k tới mức này :> ).
    1.Godric là một ông lão xuất hiện trong: https://www.youtube.com/watch?v=pIrOAyXIjak&list=TLPQMDEwOTIwMjAxq4Y6XfM6pA&index=2
    có lẽ đây là dữ kiện dễ nhất
    2.Isabella và con thiên nga, hmm có lẽ Isabella là người nhảy điệu nhảy con thiên nga k chừng, thật thì câu này k biết
    3.tàu Nautilus nếu gu gồ sẽ ra Nautilus tàu ngầm 1 skin khá xấu của tựa game Liên minh có lẽ k phải, và đáp án này là chiếc tàu Ngầm trong tiểu thuyết 20 ngàn km dưới đáy biển (lại gu gồ chứ chưa đọc qua)
    4.số 221B phố Baker, Anh quốc cái này trong cô gái khóa cửa nhà và tin nhắn (Sherlock holmes)
    5.Dù k phải là một wibu nhưng thứ đầu tiên tui nghhix đến là All might khi thấy One For All :v còn tiểu thuyết thì k biết

    Trả lờiXóa

GIẤC MƠ TRƯA SỐ 67

MUA ĐỒ Tôi nhớ khi ấy mình đang đứng trước cổng trường, giữa đám đông áo trắng lũ lượt đi vào bên trong. Đó là một khung cảnh được ghép bởi ...