Thứ Hai, 3 tháng 8, 2020

GIẤC MƠ SỐ 25 (1)

TÌNH BẠN DIỆU KỲ (1)

    Sau những năm tháng khói lửa chiến tranh, cuối cùng nơi đây cũng lại yên tĩnh như nó vốn phải thế. Trong một con hẻm tối, 2 chàng thiếu niên đang vui cười họp mặt.
- Tôi sẽ rất nhớ tiếng máy bay này.
    Một trong số họ nói, chỉ lên trời nơi chiếc trực thăng đang hối hả trở về điểm đáp. Liền đó vang lên giọng nói từ cậu bạn đối diện.
- Ôi! Tôi chán ngấy chiến trường rồi! Rốt cuộc cũng được cấp trên cho về quê.
   Câu chuyện đang dang dở thì lại thêm 2 người nữa xuất hiện, một mặc quân phục với bảng tên màu bạc cùng chữ "Nick" đen bóng và một sở hữu dáng người trẻ trung pha chút non nớt.
- Nick! Eric! Tới rồi à!
    Anh chàng lên tiếng, vẫy tay với người mới đến. Cậu bạn kế bên liền hừ nhẹ.
- Kevin à, tôi có nên nhắc cậu là chúng ta đang trốn đi chơi không nhỉ? Bộ muốn bị hốt cả đám chắc.
  Kevin bĩu môi, im lặng không nói. Thấy vậy Eric lắc đầu cười trừ.
(E) - Ivan, đừng nghiêm khắc với Kevin như thế. Lâu lắm chúng ta mới gặp nhau mà, thả lỏng đi bạn của tôi.
(I làu bàu) - Chỉ có cậu mới rộng lượng như thế!
(N cuối cùng cũng lên tiếng) - Thôi đừng dỗi nhau nữa! Gần 6 năm mới tụ họp, chúng ta nên trân trọng một tí chứ!
    Nick chỉ từng người.
- Tôi sắp phải lên thành phố nhận chức cao hơn và làm việc luôn ở đó. Ivan chuẩn bị trở thành thư ký cho ngài cố vấn. Kevin thì theo cha về công ty để phục hưng kinh tế. Còn Eric (thở dài) chỉ còn cậu ấy là tiếp tục làm giáo viên ở đây.
    Tất cả đồng loạt trầm mặc. Bỗng Kevin vỗ vai Eric.
- Này! Thi chạy không? Tới địa điểm cũ nhé!
- (Eric nhún vai) Chỉ sợ cậu lại thua!
- (Kevin hất mặt tự tin) Thua? Lâu nay tôi giấu nghề thôi, nhóc con cậu chờ hít khói đi!
    Thế là chẳng ai bảo ai tất cả liền đồng loạt chạy ù ra khỏi hẻm như vũ bão. Khung cảnh như ngược trở về lúc họ còn bé, mỗi tối sẽ hẹn nhau chạy đua, những cái bóng nhỏ khi ấy thật ngây thơ và thuần khiết. Trở về hiện tại, Kevin đang dẫn đầu, bỏ xa mọi người một quãng đáng kể.
- Thế này cậu ta thắng mất!
    Eric tự nói, cố rút ngắn khoảng cách giữa cà hai. Bất chợt Nick la lên.
- Kevin!
    Mọi người chậm lại, ngoái đầu nhìn con người lớn tuổi nhất kia rồi chợt nhận ra họ đã bị lừa. Nhờ màn kêu vừa rồi mà Eric đã dành lấy vị trí chạy đầu tiên, sát nút chính là Kevin.
(K) - Ăn gian quá! Lần nào cũng là Nick giúp cậu hết!
(E) - Vậy mà lần nào cậu cũng bị gạt!
    Họ vừa chạy vừa cãi nhau, huyên náo cả một khu vực yên tĩnh. Suốt quãng đường, rất nhiều lần Kevin ngang bằng với Eric nhưng rồi đành thụt xuống vì đuối sức. Rất lâu sau tất cả đồng loạt dừng lại, dưới bầu trời đêm lạnh lẽo ai nấy đều ướt sũng mồ hôi, thở hỗn hển đến sắp kiệt sức.
(K) - Được...được rồi!...Lần này... này...không chấp...nhóc con nhà cậu.
(N) - Nhóc... nhóc cái... cái đầu cậu!
    Cả hai cãi nhau thêm vài câu thì mặc kệ đối phương, ra sức thở dốc. Nick là người lấy lại trạng thái bình thường đầu tiên, anh lo lắng giúp bạn mình bình ổn hơi thở. Sau một lúc thì cả nhóm lại tiếp tục hành trình, họ tiến về phía khu chợ sáng rực ánh đèn, dù đã khuya nhưng vẫn tấp nập người ra vào.
(I) - Chỗ cũ?
    Mọi người gật đầu, không ai bảo ai đều tiến về quán chè thân quen, địa điểm mà mỗi khi trốn đi chơi họ đều ghé qua. Quán bao gồm 3 mặt tiền, bất cứ thời gian nào cũng đông đúc khách tới lui.
- Ivan lại dẫn bạn tới đó hả?
    Chủ quán lên tiếng. Đó là một bà lão tóc trắng xóa, đôi mắt mờ đục cùng trí nhớ không minh mẫn.
- Lâu lắm không thấy mấy đứa tới, Ivan cứ nhắc mãi. Thằng bé thật là! Mới có mấy ngày không gặp.
    Bà lão nói, nhanh tay phục vụ khách. Họ từng người lần lượt chào hỏi rồi lặng lẽ ra một góc đứng đợi trong khi Ivan - cháu bà - thì thoăn thoắt làm cho bạn mình mỗi người 1 ly chè. Kevin ghé tai Eric, thì thầm.
(K) - Hình như bà ấy không nhớ tụi mình rời khỏi đây đã hơn 6 năm.
(E) - Với bà ấy thì mọi chuyện chỉ mới hôm qua thôi! Tội nghiệp! Một mình phải nuôi 2 đứa cháu trưởng thành.
    Vừa nói Eric vừa nhìn sang chỗ bếp than nơi có cô bé đang hí hoáy viết lên giấy, nhìn thấy thầy mình liền nở nụ cười. Hồi sau Ivan đi tới, trong tay là 4 ly chè ngon ngọt đúng vị của bạn mình.
(E) - Hôm nay tôi khao! Đừng từ chối!
    3 người kia lưỡng lự rồi miễn cưỡng nhận thành ý của bạn mình. Họ ăn một lúc thì trời tờ mờ sáng, cả đám nhìn nhau rồi từ từ đi về. Khác với lúc đến, khi về họ đi rất chậm, cứ như sợ cuối đường sẽ có gì ập xuống.
(I) - Eric này! Cậu ở đây giúp tôi chăm sóc bà và em gái nhé!
(E) - Tất nhiên! Các cậu cứ yên tâm lên đường đi! Nơi này có tôi lo.
(K khoác vai E) - Haizz! Giờ mà về cha tôi sẽ lại mắng cho xem! Dám trốn ông ấy đi chơi!
(E) - Cùng lắm để thầy Eric này nói giúp cho cậu nhỉ?
    Nói rồi cả đám cười vang, tâm trạng buồn thảm cũng vơi bớt. Họ đi, đi mãi như thể con đường dài vô tận. Rồi bỗng nhóm dừng bước trước một gara sửa xe cũ, trong đó người ta đang náo nhiệt đánh bạc, có vẻ lại là cuộc tái họp của một nhóm người khác.


Ảnh lưu trữ miễn phí về bạn bè, bình minh, cỏ, có sương mù


Theo mọi người giấc mơ này có ý nghĩa gì không nhỉ? Hãy chia sẻ suy nghĩ của mọi người với tôi nhé!

Câu hỏi: Tên của 4 người bạn có ý nghĩa gì? 

3 nhận xét:

  1. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

    Trả lờiXóa
  2. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

    Trả lờiXóa
  3. Ý nghĩa của tên 4 ng bạn là má Kiên, Kevin, Eric,Ivan, Nick, và 4 ng đều đã trải wa đời lính giống má

    Trả lờiXóa

GIẤC MƠ TRƯA SỐ 67

MUA ĐỒ Tôi nhớ khi ấy mình đang đứng trước cổng trường, giữa đám đông áo trắng lũ lượt đi vào bên trong. Đó là một khung cảnh được ghép bởi ...