Thứ Hai, 10 tháng 2, 2025

GIẤC MƠ SỐ 64

 

CUỘC HẸN VỚI TƯƠNG LAI

Bạn có bao giờ tự hỏi liệu những thứ mình mơ thấy chính là điềm báo trước cho tương lai sắp tới? Tôi đã có một giấc mơ như thế. Một giấc mơ mà mỗi khi nghĩ đến, tôi lại hoài nghi rằng tại sao lại trùng hợp đến như vậy? Như thể số phận đã cố ý sắp đặt mọi thứ và chỉ chờ tôi bước vào kế hoạch của nó.



Khi chuyện đó xảy ra, mọi thứ chẳng có vẻ gì là bất thường. Bầu trời không quá đẹp, không có sự kiện gì nổi bật đủ để làm tôi chú ý; nếu không vì “sự cố” kia, ngày hôm ấy sẽ là một trong số những ngày buồn tẻ của tôi. Dưới ánh nắng sắp vào chiều, tôi cùng bạn thong thả dạo bước trên con đường về nhà quen thuộc. Hình như hôm ấy là ngày kỷ niệm trường trung học, tôi đoán thế. Kỷ niệm ngôi trường cũ kỹ của chúng tôi đã qua mấy chục năm tồn tại, chậm rãi nhìn tình bạn của lũ học trò nảy mầm rồi lớn mạnh.

- Này Hazel, xem kìa! Là lễ hội nước đó!

Ivy reo lên đầy háo hức. Cô ấy ngạc nhiên như thế vì ít khi được trải nghiệm mấy lễ hội thường niên kiểu này, nhất là loại chỉ tổ chức ở một số địa điểm nhất định. Đáng ra tôi cũng sẽ phấn khích như thế, bởi tôi cũng là đứa ham chơi chứ chẳng nghiêm túc gì. Nhưng lần này lại không như thế.

- (I) Tôi tưởng cậu thích mấy hoạt động kiểu này chứ?

- Lần này khác. Lần này mấy đứa bạn của tớ không có ở đây với tớ.

Tôi đáp một cách nhạt nhẽo. Sau lễ tốt nghiệp thì đám chúng tôi đều lần lượt đi theo con đường của riêng mình; có đứa theo đuổi hoài bão, đứa thì nghe theo sắp xếp của gia đình, đứa lại mất tăm mất tích như bốc hơi đi đâu. Còn tôi, tôi vẫn ở thành phố mà chúng tôi lớn lên cùng nhau; đôi lúc khi nhớ họ, tôi sẽ như một linh hồn già cõi mà thơ thẩn khắp những nơi chúng tôi từng đi qua để nhớ về cái thời nghịch ngợm.

- (I) Coi nào, ai rồi cũng sẽ đi trên con đường của riêng họ thôi.

Ivy bĩu môi khi lại lần nữa chứng kiến sự đa sầu đa cảm của tôi. Cô ấy chỉ vừa quen biết tôi được mấy học kỳ đại học nên không rõ tôi của trước kia còn náo nhiệt hơn bây giờ nhiều.

- (I) Cậu nghĩ tích cực lên xem nào. Đâu phải các cậu sẽ không gặp nhau đâu. Trước sau gì cũng sẽ lại hội họp thôi.

Tôi gật đầu, thử tưởng tượng về tương lai sum họp ấy. Chúng tôi sẽ lại ồn ào, sẽ trêu chọc nhau về chuyện tình của đứa này rồi cái nết xấu của đứa kia. Và mọi thứ sẽ vẫn như trước, chỉ là chúng tôi già đi mà thôi.

- Cũng đúng! Tớ cứ hay suy nghĩ linh tinh thôi.

Thấy tôi vui lên, Ivy cũng nở nụ cười. Cô ấy kéo tôi đến gần lễ hội rực rỡ kia và nhõng nhẽo đòi tôi đi cùng vào đó.

- (I) Hazel! Cậu từng đi nhiều lần rồi nên cậu dẫn đường cho tôi đi.

- Ivy à, tụi mình sẽ bị cảm nếu tham gia vào chỗ này đó! Tin tớ đi, lần nào tớ cũng bệnh cả tháng liền lận.

- (I) Tôi nghe nói có lối đi cho khách tham quan. Thôi mà, năn nỉ cậu đó! Chúng ta đâu có chơi, chúng ta đi xem thôi.

Cô ấy cứ mè nheo mãi bên tai tôi tựa chú mèo nhỏ đáng yêu. Ôi trời, tôi thật hết cách với cô ấy.



Lễ hội nước, như mọi năm, ngập trong sắc xanh lam dịu mát và sặc sỡ bởi vô số màu sắc khác đệm thêm vào. Cả một con đường lớn sẽ bị ngưng hoạt động để nhường chỗ cho việc tổ chức lễ hội. Dọc theo con đường ấy là hàng chục những mô hình đủ loại thi nhau lấy lòng thị giác của người tham gia; nào là mô hình lâu đài trong suốt như pha lê, nàng tiên cá du dương tiếng hát không ngừng nghỉ, thủy cung với đủ thứ sinh vật dưới nước kỳ lạ, mê cung được tạo bởi hơi nước và bong bóng…Nhưng nhiêu đó chỉ mới dành cho khách tham quan, nếu trực tiếp tham gia vào thì còn các khu vực trò chơi với quy mô lớn chưa từng thấy. Hồi trước tôi và đám bạn luôn thích mê mấy trò chơi ở lễ hội này, cả đám có mặt từ lúc khai mạc đến tận ngày kết thúc mới chịu dừng. Khi ấy chúng tôi cùng nhau lướt sóng tại hồ nhân tạo, lặn xuống bể cá di động để hòa mình vào thế giới dưới nước, bơi đua với nhau trong chiếc hồ lớn đến gần nửa con đường; còn nhiều hoạt động khác nữa mà chúng tôi tham gia, nhiều đến mức vắt kiệt sức lực của đám nhóc hừng hực tuổi trẻ và khiến chúng nằm liệt trên giường vì bệnh. Thật hoài niệm!

- Năm nay phần đường dành cho khách tham quan nhỏ quá!

Tôi nói khi nhìn vào lối đi bé xíu mà người ta sắp xếp cho chúng tôi. Năm ngoái phần đường đủ rộng cho hai ba người cùng xếp hàng ngang đi vẫn thấy thoải mái, lần này thì có vẻ kinh tế eo hẹp nên phần lối đi chỉ đủ cho một người đi đứng dè dặt. Chúng tôi nắm tay nhau, tôi đi trước còn Ivy nối gót theo sau. Cả hai cùng nhau đi qua từng khu vực trưng bày, trầm trồ trước sự sáng tạo của các mô hình và cười đùa về vài thứ vụn vặt trong suốt chuyến đi. Dẫu vậy thì tâm trạng của tôi cũng không mấy thả lỏng, có cảm giác như tôi đang bước vào khu rừng khổng lồ đầy những hiểm nguy không thể lường trước.

- Cẩn thận bước chân, Ivy!

Tôi hô lên khi bạn mình suýt nữa đã bước hụt chân. Dọc theo lối đi của chúng tôi là các rãnh nước sâu chừng nửa thân người, không rõ dụng ý của người thiết kế là gì khi khiến khách tham quan phải lo lắng trong suốt chuyến đi. Thấy tôi căng thẳng, Ivy liền cố gắng xoa dịu bầu không khí.

- (I) Coi cậu kìa, chân mày sắp thành một đường thẳng rồi.

- Tớ chẳng hiểu mấy người thiết kế họ nghĩ cái gì nữa! Nếu trượt chân xuống thì sẽ nguy hiểm cho xem.

- (I) Đừng nói về chuyện này nữa. Hay là chúng ta hãy nói về gì đó khác đi.

- Ví dụ như gì?

- (I) Tương lai chẳng hạn. Sau này cậu muốn mọi thứ sẽ như thế nào?

- Tớ muốn đi đây đó để được quen bạn mới và được ngắm nhìn cả thế giới. À, tớ cũng muốn đến chỗ của mấy đứa bạn nữa. Xem coi tụi nó sống ổn không.

- (I) Tôi muốn tìm được tình yêu đích thực. Người sẽ cùng tôi đồng hành suốt cả cuộc đời.

Tôi phì cười, lời nói này nghe thật quen thuộc, một đứa bạn của tôi cũng mơ mộng như thế.

- (I) Mà nè, nếu cậu có con thì cậu sẽ đặt tên là gì?

Tôi hơi ngẩng người, người bạn kia của tôi cũng từng hỏi một câu gần như vậy; rằng nếu người đó có con thì tôi sẽ đặt tên cho đứa trẻ đó là gì. Như một người mộng du, tôi buột miệng nói.

- Alder.

Chợt Ivy hét lên, kéo theo tôi cũng giật mình. Ngay sát chúng tôi, từ dưới nước trồi lên thứ gì đó quá đỗi to lớn. Nó đụng vào cả hai chúng tôi làm Ivy ngã ra đất còn tôi thì rơi xuống rãnh nước bên cạnh. Như đã nói, rãnh nước chỉ cao đến nửa người, đáng ra tôi có thể đứng dậy nhưng mọi chuyện lại không xảy ra như thế. Dường như có thế lực nào đấy đã níu giữ tôi lại, ghim tôi xuống đáy nước. Trước mắt tôi là mặt nước mờ ảo, ánh nắng chiếu thẳng xuống và tôi thấy hình ảnh Ivy méo mó qua lớp nước. Rồi mí mắt dần trở nên nặng trĩu, mọi thứ cứ như vậy mà tối dần tối dần.

Còn tiếp…

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

GIẤC MƠ TRƯA SỐ 67

MUA ĐỒ Tôi nhớ khi ấy mình đang đứng trước cổng trường, giữa đám đông áo trắng lũ lượt đi vào bên trong. Đó là một khung cảnh được ghép bởi ...