Thứ Hai, 20 tháng 6, 2022

GIẤC MƠ SỐ 45

KÝ ỨC

Một nhóm những con người gặp nhau nơi nào đó của ngôi trường mang màu u ám, chẳng ai trong số họ quen biết những người còn lại nhưng bằng cách nào đó mà họ lại cảm thấy thân thuộc nhau. Thực sự cảm giác ấy rất lạ, như bản thân đã từng gắn bó với họ nhưng khi cố nhớ thì chỉ là một mảng mơ hồ. Họ chẳng biết gì về bản thân, hoặc có lẽ chỉ có Nhật Anh là không nhớ tất cả những chuyện này. Cậu nhìn xung quanh, nơi này mang cho cậu cảm giác lạnh lẽo cùng sợ hãi, giống như đã có gì đó đáng sợ diễn ra tại đây, lặp đi lặp lại không ngừng.

Họ đi với nhau trong im lặng, những đôi chân bước đi đầy cảm tính dù chẳng rõ là đi đâu hay vì mục đích gì, hoặc có lẽ chỉ có Nhật Anh là không biết. Cứ tưởng như vô định thì lúc sau họ tìm thấy lối cầu thang dẫn lên trên đã bị khóa kín. Qua lớp cửa lưới sắt, nhìn ngước lên chỉ có mảng tối mịt không rõ trên kia có gì, sẽ dẫn tới bao xa mà chỉ có cảm giác thôi thúc lạ kỳ rằng họ phải lên trên đó cho bằng được. Nhật Anh suy nghĩ, theo con tim mách bảo cậu trèo lên cửa lưới một cách thuần thục như đã từng làm vô số lần. Những người đồng hành thấy thế cũng làm theo, từng người từng người thuận lợi vượt qua cửa khóa để đến với cầu thang. Giờ chỉ còn Minh Đăng - cậu bạn mũm mĩnh chưa thể trèo qua được. Nhật Anh ngồi trên xà ngang của cánh cửa, cậu ngẩng người ngây dại mà nhìn Minh Đăng. Có lực vô hình nào đấy đã cản không cho cậu hoàn thành việc qua bên kia cửa, lực ấy ép cậu chờ đợi, khiến cậu thấy tội lỗi và cuối cùng là khiến tay cậu vươn ra để giúp bạn mình. Họ đều đã hoàn thành trở ngại đầu tiên, tất cả như cũ là để đôi chân đưa họ đi tiếp lên các bậc thang.

- (MĐ) Tui tưởng ông bỏ tui lại.

Nhật Anh đáp, trong vô thức.

- (NA) Không...

Sau đó là từ ngữ mà chính cậu, người nói, cũng không nghe được.

- (MĐ) Ê mấy ông, khi nào người ta tới?

- (ai đó) Chắc sắp rồi. Lẹ đi! Chết cả lũ!

Nhật Anh nghe, không hiểu gì nhưng cũng không hỏi.

Tầng phía trên sáng sủa hơn, ấm áp và thân quen đến kỳ lạ. Có những bóng học sinh chạy vút qua, không rõ mặt chỉ nghe tiếng chúng ríu rít nói cười. Mọi người tản ra tìm lối cầu thang kế tiếp, chỉ có Nhật Anh là thong thả dạo bước, như đang xem lại thước phim cũ nằm đâu đó trong nhà kho cũ rít mang tên ký ức. Cậu thấy Huy Bình đang đứng thẫn thờ trước cửa một lớp học, cậu cũng đến xem với bạn mình.

- (HB) Chỗ thằng đeo kính ngồi là của tui.

- (NA) Đã từng là của ông.

- (HB) Chỗ đầu bàn đối diện giáo viên là ông.

- (NA) Nó hay bị để trống.

- (HB) Lúc đó ông biết anh Tùng rồi hả?

- (NA) Ừ, lúc đó biết rồi.

Nhật Anh đáp xong thì để bạn mình ở lại nghe giảng, bản thân tiếp tục bước đi. Cậu thấy anh Tùng mà họ nhắc đang thản nhiên chào các giáo viên như thể đó là đồng nghiệp của mình. Đầu của cậu, như nãy giờ vẫn làm, lục lọi trong nhà kho ký ức để tìm thông tin về anh Tùng. Anh đến chỗ cậu, mờ ảo như cái bóng.

- (T) Hối hận rồi hả?

- (NA) Hối hận cái gì?

- (T) Nếu không em đã chẳng ở đây.

- (NA) Em không hiểu anh nói gì hết.

- (T) Là đầu em không muốn hiểu thôi. Em nhớ được tên bạn mình, nhớ nơi này là trường của em nhưng lại quên tại sao lại ở đây...(thở dài) Em đang trốn tránh!

Nói rồi anh Tùng mờ dần mờ dần và theo cơn gió mà biến mất. Nhật Anh nghe tiếng "tách...", theo âm thanh thì thấy nhóm bạn đã phá được khóa đi lên tầng trên. Cậu vội vã chạy đến đó, theo họ tiếp tục hành trình.

Tầng kế nữa rất hẹp, có vẻ chỉ là một cái lối đi lơ lửng nối tầng trên nó và tầng phía dưới. Cầu thang dẫn lên trên không khóa nhưng cũng hẹp, chỉ đủ cho một người đi; phía trên hắt xuống ánh đỏ tan thương. Nhóm người lần lượt đi từng người nối đuôi nhau hướng về phía trước, sau cùng là Nhật Anh. Đi được nửa chừng thì thế lực vô hình lại không cho cậu đi nữa, Nhật Anh chỉ có thể nhìn bạn mình biến mất sau các bậc thang còn mình thì chậm rãi bị ép nhìn xuống phía dưới. Ngay gầm cầu thang có một cánh cửa nhỏ giấu sau đống bao tải, tai cậu vang lên tiếng nói không rõ là của ai.

- "Ở đó...anh ấy giấu ở đó...nhanh đi..."

Nhật Anh miễn cưỡng nghe theo giọng nói, tìm tới chỗ đống bao tải, đẩy chúng ra rồi mở cửa. Sau cánh cửa có lối đi hẹp, cậu theo lối ấy bước vào. Bên trong tối mịt, chỉ có thể vừa cúi người vừa mò mảm xung quanh. Ở đó cậu thấy những ảo ảnh hiện ra trước mắt, có anh Tùng dặn dò cậu gì đó, có những đám binh lính rượt đuổi, có cảnh đánh nhau, có cảnh đổ nát... Tất cả ập đến khiến đầu cậu đau như búa bổ, tim nghẹn lại bởi cảm giác tội lỗi, hối hận cùng mất mát. Sự dày vò ấy nhanh chóng kết thúc khi phía trước có ánh sáng, nó dẫn ra cổng sau nơi mà họ đã bắt đầu. Tại đó giờ xuất hiện hai ba túi đựng đầy tài liệu, cạnh bên là chiếc xe đạp của Nhật Anh. Lúc này trong đầu cậu hiện lên dự cảm chẳng lành, cả cơ thể run lên bần bật, bên tai gào thét kêu cậu mau lấy xe chạy đi. Nhật Anh đứng giữa hai lựa chọn, bỏ đi mặc kệ đám bạn rồi cậu sẽ an toàn hoặc ở lại đây và trông chừng túi tài liệu chờ đợi đồng đội trở về. Hai lựa chọn đó cứ thay nhau cấu xé tâm trí Nhật Anh tới mức cậu quỳ sụp xuống, tay bấu chặt da thịt bản thân mà run rẩy. Cậu muốn chạy, cậu sợ hãi cái chết sắp đến gần nhưng thế lực vô hình lại cứ ghìm cậu xuống, tàn nhẫn thét vào tai cậu rằng cậu là kẻ nhát gan. Mãi sau thì hai suy nghĩ kia biến mất, ngay khi bạn của cậu xuất hiện. Tất cả họ đều trầy trật rướm máu, có người còn bị thương nặng nữa. Họ hạnh phúc cảm ơn cậu đã dũng cảm ở lại trông nom túi tài liệu mà không bỏ rơi họ. Chưa kịp nói thêm thì xa xa vang lên tiếng máy bay, cả đám vội vã đem những túi tài liệu lên xe - tính cả túi họ mới lấy thêm, thúc giục Nhật Anh đạp đi trước; còn họ thì cùng nhau chạy về phía con hẻm nhỏ, mất hút. Cậu không suy nghĩ gì thêm, lập tức phóng đi không ngoảnh đầu lại.

Tại một ngôi trường hiện đại, trong phòng hiệu trưởng, người thầy đang nói chuyện với đồng nghiệp. Họ đề cập tới một đứa trẻ nào đó trong tiếc nuối, người hiệu trưởng thở dài nhìn bức ảnh trên bàn. Đồng nghiệp của thầy đưa ra một lá thư dài, nét bút đẹp vô cùng, ký tên phía dưới là hai chữ "Huy Bình".

- (đồng nghiệp) Cái này... ông Huy Bình nói tôi đưa thầy...ông ấy bảo trước khi chết phải nói cho thầy sự thật.

Hiệu trưởng lắc đầu, hôm nay thầy vừa nghe tin Huy Bình mất, bây giờ trên tay thầy đã là di vật của người ta. Thầy đọc nội dung rồi cười trong nước mắt.

- (hiệu trưởng) Có lẽ tôi đã sai rồi thầy ạ!

Thầy lại nhìn tấm ảnh trên bàn, tẩm ảnh đen trắng về một nhóm những đứa nhóc mặc đồ học sinh nở nụ cười trước mộ của ai đó, trên bia ghi tên người mất "Nguyễn Trần Thanh Tùng".

Cảm ơn đã dành thời gian cho câu chuyện này. Các bạn có hiểu câu chuyện này kể về gì không?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

GIẤC MƠ TRƯA SỐ 67

MUA ĐỒ Tôi nhớ khi ấy mình đang đứng trước cổng trường, giữa đám đông áo trắng lũ lượt đi vào bên trong. Đó là một khung cảnh được ghép bởi ...