CÁNH TAY CỦA THẦN (2)
(còn tiếp)
(còn tiếp)
Tại thời điểm xảy ra câu chuyện, thế giới có ba phe đối địch nhau: Ác ma - giống loài tồn tại cách đây hàng trăm năm trước, đứng đầu chính là kẻ bị thần chối bỏ - Waldo, hắn cùng đồng bọn hiện tại đã, đang và sắp chiếm được toàn bộ thế giới này. Hoàng gia cũ - đã bị lật đổ gần 10 năm trước, lý do là dân chúng không chịu nổi sự hà khắc trong cách cai trị của họ; tất cả đều khao khát giành lại quyền lực vốn thuộc về mình, đa số theo phe Ác ma và còn lại thì theo phe Cựu thái tử - Chad. Hoàng gia mới - ngồi trên ngai vàng chưa lâu đã bị đuổi đi, họ đều xuất thân là những chiến binh quả cảm mang trong mình lòng trung thành với thần; hiện tại, nhà vua đang chiến đấu với Ác ma để lại Tân hoàng tử - Jacob - hi vọng duy nhất của gia tộc nếu tất cả đều hi sinh. Nhưng nhân vật chính lần này không phải ai trong số ba người kể trên, đó là một thiếu niên nhỏ nhắn đang học trong học viện Hoàng gia - Sherwin.
Một tối như bao buổi tối khác, kí túc xá nam sinh lại ồn ào bởi cuộc rượt đuổi giữa thầy giám thị và Jacob.
- Chắc anh ấy lại nghịch ngợm gì rồi!
Một nam sinh năm hai nói, quá quen với khung cảnh náo loạn thường trực này. Tân thái tử là một người nghịch ngợm, dẫu trí tuệ và tài năng của anh có tỏa sáng thế nào thì hầu hết người ta chỉ nhớ về những lần phá phách của anh ấy; trộm vài thứ linh tinh trong phòng chủ nhiệm, phá hỏng thứ gì đó của giáo viên bộ môn, trêu ghẹo học sinh khác...gần như chả ai chịu nỗi vị thái tử này trừ bạn cùng phòng duy nhất của anh ấy - Sherwin.
- Trò mau mở cửa ra!
Câu nói vừa dứt thì cánh cửa bị đá bay không thương tiếc bởi thầy giám thị, ông nhìn khắp căn phòng tối rồi dừng trước chiếc giường màu vàng của Jacob, anh ấy đang trốn trong chăn.
- Trò mau ra đây cho tôi!
- Em...em xin lỗi mà...Lần sau...
- Còn có lần sau nữa hả?
- Em chỉ đùa chút xíu thôi!
Lúc này thầy giám thị đã thực sự mất kiểm soát rồi, ông lôi mạnh cái người trong chăn ra bằng tất cả sức lực để rồi phải ngớ người trước cảnh tượng trước mắt.
- Sherwin? Trò...trò lại dung túng cho Jacob nữa hả?
Cậu thiếu niên cười hì hì, vừa rồi bạn cùng phòng chạy vào nhờ vả cậu kéo dài thời gian cho anh ấy trốn, đương nhiên cậu đồng ý.
- Lần thứ mấy rồi hả, Sherwin? Sao em cứ dễ dãi với trò ấy mãi vậy?
- (S) Thầy đừng nóng, cậu ấy chỉ phá phách tý thôi. Có gì khi nào cậu ấy về em sẽ mắng cậu ấy cho.
Vị giám thị nhìn cậu thiếu niên trong bất lực, bằng cách thần kì nào đó mà ông không tài nào mắng cậu được, giống như cơn giận của ông có thể đổ lên bất kỳ ai trừ cậu.
- (thở dài) Trò Sherwin, theo tôi tới phòng hiệu trưởng.
- (S)(sợ hãi) Phòng...phòng hiệu trưởng? Em...em chỉ...
- Trò chỉ giúp Jacob, ừ, tôi biết! Nhưng trò nên đến chỗ hiệu trưởng để xem bạn mình làm cái gì kìa.
Vậy là trên hành lang, giữa hàng trăm con mắt tò mò, thầy giám thị nghiêm khắc đi cùng Sherwin tốt bụng nhất học viên.
- Thấy chưa, tại Jacob mà giờ Sherwin phải vạ lây!
- Không biết sự việc nghiêm trọng tới mức nào mà Sherwin bị bắt đi nhỉ?
- Ài...tên kia mà trở về thì hắn biết tay với cái kí túc xá này!
-...
Cứ thế cả hành lang nhốn nháo bởi tiếng nói chuyện của những cậu học sinh cho tới tận ngoài kí túc xá.
- Đám loi nhoi đó có vẻ thích trò đấy!
Thầy giám thị nói lúc trên đường dẫn Sherwin đi, ông thực chất là người kiệm lời nhưng rốt cuộc vẫn không tài nào chịu được ánh nhìn chòng chọc của cậu bé bên cạnh.
- (S) Thầy biết lý do rồi đó. (trề môi) Rắc rối cứ bám lấy em như lời nguyền ấy!
- Phải, phải, tôi nghe mãi câu trả lời này rồi, từ tất cả những người trong gia tộc em.
Sherwin tỏ vẻ ngán ngẩm, hầu như ai trong thế giới này cũng điều biết về gia tộc của cậu, gia tộc sở hữu khả năng làm đối phương cảm thấy dễ chịu với mình; trong mắt người ngoài thì các thành viên trong gia tộc tỏa ra khí chất gì đó khiến họ trở nên mềm lòng với những người như Sherwin. Vì lẽ đó nên cậu mới trở thành bạn thân của Tân thái tử, là đứa học trò mà cả trường cưng yêu và là mối tình trong mơ của những nam thanh nữ tú.
- (S) Rốt cuộc Jacob đã phạm lỗi gì vậy ạ?
- Trò ấy dám đột nhập vào phòng hiệu trưởng để phá phách!
Sherwin nghe câu trả lời thì nét mặt lộ ra sự lo lắng. Sau đó cậu im lặng suốt cả quãng đường còn lại; không khí giữa hai thầy trò chỉ còn lại sự lạnh lẽo của buổi tối.
"Cốc...cốc...", cánh cửa gỗ lớn vang lên tiếng gõ dồn dập. Mở cửa là vị hiệu trưởng già nua hiền từ, thầy đã từng là người của hoàng thất bởi những vật dụng trang trí khắp phòng, sau cùng thì con người uyên bác này chọn tri thức và nhường vinh quang cho thế hệ trẻ. Thầy nhìn thấy Sherwin thì có chút ngạc nhiên nhưng rồi phần nào đã biết rõ câu trả lời.
- À, cảm ơn thầy giám thị! Hãy để Sherwin ở đây và tôi sẽ chăm sóc cho thằng bé.
- Thầy hiệu trưởng à, Sherwin, trò ấy không biết gì hết!
- Tôi biết, nên lần này hãy để tôi giải thích cho thằng bé về tính nghiêm trọng của vấn đề.
Giám thị hết nhìn Sherwin rồi lại nhìn hiệu trưởng, sau cùng ông bỏ đi khi thấy ánh nhìn kiên quyết từ vị hiệu trưởng.
- Tôi đã hiểu, xin thầy hãy giải thích rõ cho Sherwin mọi chuyện. Trò ấy quá ngây thơ!
- Tất nhiên rồi! Một lần nữa, cảm ơn anh đã đưa thằng bé đến.
Vị hiệu trưởng chờ giám thị rời đi xa mới đóng cánh cửa lại. Thầy dẫn Sherwin đi sâu hơn vào phòng mình rồi để cậu ngồi xuống chiếc ghế đối diện bàn làm việc.
- Trà chứ? Hôm nay là một buổi tối náo nhiệt hơn mọi khi.
- (S) Không, em cảm ơn.
Sherwin nhìn người đối diện một lúc rồi chuyển mắt sang khắp căn phòng; nó vẫn tráng lệ và ngập tràn tri thức như thường lệ nhưng hôm nay lại xuất hiện thêm nhiều thứ kì dị. Cánh cửa bằng sắt luôn đóng kín đã có dấu hiệu bị cạy ra bởi thứ gì đó sắc nhọn - thứ gì như con dao phòng thân của Jacob; căn phòng to lớn luôn nồng mùi giấy giờ phảng phất mùi kim loại cùng hóa chất nhàn nhạt. Sherwin tỉ mỉ quan sát từng thứ khác biệt trong căn phòng của hiệu trưởng, say mê đến mức không để ý đôi mắt già nua đang nhìn mình. Mãi cho đến khi chủ căn phòng lên tiếng.
- Đã nhận ra gì đó rồi phải không?
- (S) Hả?...À...Vâng...
- Thầy biết gia tộc Duez không bao giờ thơ ngây như người ta thường nói. (cười) Tiếc là phải mất hàng chục năm thầy mới nhận ra điều này.
- (S) Thần đã bảo vệ gia tộc em bằng cách khiến mọi người nghĩ gia tộc em vô hại.
- Sherwin Duez, người con thứ không phải chịu trách nhiệm thừa kế gia tộc. Em làm cách nào...
- (S) Thầy hiệu trưởng, thần sẽ trừng phạt nếu em nói, thầy biết mà. Gia tộc em chịu sự giám sát của thần.
Vị hiệu trưởng gật đầu, chậm rãi uống trà như thể chuyện về gia tộc của Sherwin chưa bao giờ được đề cập.
- (S) Thầy ơi, vậy chính xác thì Jacob đã làm gì vậy ạ?
- (ngạc nhiên) Ồ...Thầy tưởng người tỉ mỉ như em sẽ có đáp án chứ?
- (S) Em thừa nhận bản thân thường dung túng cho Jacob vì những hành động của cậu ấy là để gây dựng quan hệ với mấy học viên và biết thêm tin tức về nhà vua. Lần này cũng thế phải không?
- (lắc đầu) Thầy e là không phải? Jacob đã lẻn vào căn phòng sắt kia và làm vài chuyện trong ấy.
- (S) Trong đó có gì thế ạ?
- Trong đó là bảng điều khiển vòng bảo vệ của học viện, Jacob đã tắt nó và thầy vừa bật lại.
- (S)(nhìn cánh cửa sắt) Hẳn cậu ấy phải phá dữ lắm! Căn phòng đóng kín mà vẫn ngửi thấy mùi bên trong thì lúc sự việc xảy ra phải kinh hoàng vô cùng.
- Chính xác thì vòng bảo vệ đã hạ xuống trong 2 tiếng tính từ lúc thầy biết chuyện.
- (S) Em đoán cậu ấy muốn trốn ra ngoài một chuyến để thăm dò tình hình của đức vua. Chậc, lúc trở về e là khó đấy!
Người thầy im lặng trong chốc lát, tách trà trên tay được đặt xuống, rồi bàn tay nhăn nheo cầm lấy tờ giấy trong ngăn kéo.
- Thầy rất tiếc phải nói rằng Jacob sẽ bị đuổi học.
- (S)(bật dậy) Sao cơ?
- Luật là luật! Chưa kể đã có ít nhất hai mươi kẻ đột nhập vào học viện; đa số bọn chúng đều thuộc phe của lũ ác ma kia. (thở dài) Chúng ta bị thương hết 15 người và suýt mất đi 2 người.
Sherwin ngồi lại ghế, khuôn mặt căng thẳng, đôi mắt hướng xuống đất không dám nhìn người trước mặt. Tội lỗi của Jacob một phần cũng có công giúp sức của cậu, chính vì cậu tin tưởng vị Tân thái tử sẽ không làm ra chuyện gì to lớn nên mới như thế.
- (S) Em sẽ bị phạt đúng không ạ?
Cậu lại nhìn về thầy hiệu trưởng, ánh mắt chờ đợi hình phạt mà bản thân sẽ nhận.
- Phải, vì em là đồng phạm nên sẽ bị phạt. Hình phạt là cấm túc một tháng ở tháp biệt lập. (đến gần nam sinh) Nhưng đừng lo, bởi vì em không hề biết gì về kế hoạch kinh khủng này nên có thể xem như em là nạn nhân của Jacob. (xoa đầu Sherwin) Và đừng quên mọi người luôn đứng về phía em bởi họ tin rằng em quá ngây thơ nên mới bị lợi dụng.
- (S) Vậy là em được giảm nhẹ hình phạt sao?
- Chính xác, giờ thì em bị cấm túc trong ký túc xá thay vì tòa tháp biệt lập. Nhưng nó kèm theo một hình phạt phụ - em không được tham gia bất kì môn học nào. Như vậy thì mới đảm bảo tính công bằng cho tất cả học viên.
- (S) Em thừa nhận mình không giỏi bằng Jacob nhưng em tin mình vẫn sẽ theo kịp bài vở dù cho có bị cấm đến lớp.
Vị hiệu trưởng gật gù, hơn ai hết thầy biết rõ đứa học trò này trời sinh thông tuệ, chỉ là thích giấu mình và ít khi chịu phí tâm tư.
- Vậy em đồng ý với hình phạt đúng chứ?
- (S) Không, thưa thầy!
- (ngạc nhiên) Tại sao?
- (S) Em ở cạnh Jacob thì đáng ra phải nhìn thấy mục đích của cậu ấy. Chưa kể em còn nhiều lần dung túng cho cậu ấy mà không phải chịu bất kỳ hình phạt tương xứng nào, như vậy bất công với các học viên khác. Cuối cùng, những gì Jacob làm chỉ xuất phát từ tính nông nỗi, háo thắng; cậu ấy không phải kẻ mưu mô như thầy nghĩ đâu.
Người đàn ông lớn tuổi nhìn chằm chằm Sherwin, không rõ là đang tức giận hay không.
- Em đang đứng về phía Jacob sao? Em ủng hộ em ấy à?
- (S) Không, thưa thầy! Mọi thứ em làm đều là theo chỉ dẫn của thần.
Lúc này thì vị hiệu trưởng bật cười thành tiếng, thầy nhanh chóng vào bàn làm việc và soạn một tờ giấy.
- Theo chỉ dẫn của thần? Được, theo ý nguyện của em, hình phạt sẽ không thay đổi. Em hài lòng rồi chứ, Sherwin Duez?
(còn tiếp)
THUỐC (2)
Về tới nơi thì họ nhanh chóng tụ tập để báo cáo thông tin mình thu thập được. Các cô gái dường như đã có đủ những thông tin cần thiết trừ việc Ruth nghi ngờ ngôi trường căn bản không nằm đúng với địa chỉ.
- (M) Chị đã xác nhận rồi. Người ta nói địa chỉ họ ghi trên báo là giả đấy!
- (K) Thật sao? Không ai phát giác ư?
- (M) Đúng là địa chỉ đó có một ngôi trường trùng tên với chỗ các em đi nhưng nó bị bỏ hoang lâu rồi. Bởi vì địa hình khó khăn nên không ai rảnh để kiểm chứng.
- (K) Cũng khó tin quá!
- (M) À, người thám thính cũng nói là chỗ đó còn có vài ba người canh giữ, hình như họ là người của nhà nước.
- (K)(thích thú) Ôi chà, vụ này mà lộ ra thì em có nhiều thứ để viết lắm!
Ruth nãy giờ không nói gì trừ khi được hỏi, cô đang lo lắng cho Adam khi mà anh vẫn còn chưa xuất hiện.
- (R) Sao Adam chưa về nhỉ?
Cô vừa dứt lời thì cánh cửa bật mở, chàng trai bước vào với cả người ướt mồ hôi.
- (A) Hình như có người nhắc tới tôi à?
- (R) Ừ, tưởng anh ngỏm rồi.
Hai người khịa nhau một chút rồi nghe Adam kể câu chuyện của anh.
Ngay khi chiếc xe chở Ruth và Kate chuyển bánh, Adam đã bám ngay sát đằng sau và tìm được địa chỉ thật sự của ngôi trường. Anh lợi dụng sự lơ là từ bảo vệ để lẻn sâu hơn vào trong, lấy mất bộ đồ lao công rồi ung dung đi xung quanh mà không ai phát hiện. Trong suốt quãng thời gian mà hai người kia phỏng vấn, Adam đi qua gần hết các nơi của trường học (thực ra nó tuy lớn nhưng vỏn vẹn chỉ vài địa điểm), sau đó anh còn lén vào được phòng bảo vệ khi họ ra ngoài để xem hệ thống an ninh. Không có gì nổi bật cả, Adam đánh giá như thế khi xem các camera. Ngay khi anh định rời đi thì một màn hình nhỏ đã thu hút anh, trong đó có vài người đang lén lén lút lút đem bao tải đi đâu đó theo hướng sau trường học. Lúc chàng trai định cho camera nhìn sang phía đó thì một bé gái đi vào phòng an ninh.
- Chú là lao công ạ? Sao chú lại ở đây?
Cô bé hỏi trong lúc nhìn xung quanh tìm kiếm ai đó như bảo vệ.
- (A) Bảo vệ nhờ chú dọn chỗ này.
- Bác ấy đâu rồi?
- (A) Ra ngoài chút rồi. Cháu tìm có việc gì à?
- Cháu muốn hỏi là có tin tức gì của bạn cháu hay chưa. Bác ấy nói sẽ tìm hiểu nhưng đã hai tuần rồi, cháu lo quá đi mất!
Adam thầm mừng, đây chính là cơ hội tốt. Vậy nên anh dắt bé ra ngoài rồi cùng nhau trò chuyện trên băng ghế đá.
- (A) Chú có nghe bảo vệ kể, hừm, có vẻ cháu khá lo cho bạn mình. Vậy mọi chuyện chi tiết là như thế nào?
- Chú giúp được cháu sao?
- (A) Chú có quen hiệu trưởng, chú sẽ nói với cô ấy.
Vậy là Adam đã dễ dàng lấy thêm được thông tin. Hai tuần trước, bạn của cô bé mất tích một cách kì lạ, trước đó bị hiệu trưởng gọi để khiển trách chuyện gì đó, rồi mãi sau vẫn chưa thấy về. Cô bé có hỏi nhưng mọi người đều cho rằng người bạn ấy đã bỏ trốn dù cô bé hoàn toàn không tin.
- Bạn ấy là trẻ mồ côi, có nơi nào ngoài chỗ này có thể ở được đâu!
- (A) Cháu không thấy lạ khi đã hai tuần rồi mà chưa ai làm rõ chuyện này sao?
- Đây cũng không phải lần đầu trường chúng ta có người mất tích, mấy anh chị đó chịu không được áp lực nên bỏ trốn. Nhưng cháu biết bạn mình không có, cậu ấy chẳng bao giờ làm vậy.
- (A) Ừm...mà sao cháu không nói luôn với hiệu trưởng?
- Cháu thử vài lần, cô ấy nói là sẽ tìm hiểu nhưng sao vẫn chưa có kết quả.
- (A) Vậy là cháu yên tâm?
- Cháu cũng không biết nữa, cháu nói với cô ấy rồi cô an ủi và cho cháu kẹo. Thế là cháu yên tâm hẳn.
- (A) (nghĩ) "Hẳn kẹo có vấn đề!"
Adam an ủi cô bé vài câu rồi nhìn thân hình nhỏ nhắn ấy vào lớp, anh cũng trở về nơi tập trung của cả nhóm.
- (K) Anh có biết hình dáng của bạn cô bé không?
Kate hỏi sau khi nghe phần kể lại của Adam.
- (A) Đó là một đứa trẻ mũm mĩm, cao hình như bằng ngực tôi. Mắt và tóc đều màu nâu. À, trên má trái có vết sẹo.
Ruth gật gù, hóa ra người quen quen mà cô thấy chính là Adam.
- Vậy chúng ta phải đến đó một chuyến rồi!
Cô gái nói, hiện tại cô chỉ muốn tiến hành bắt trọn ổ cái nơi mờ ám này.
- (M) Từ, từ, ta phải có chiến lược chứ! Ít nhất...
Maria chưa kịp nói thì đã thấy Adam gật đầu với bạn mình rồi đưa ra bản vẽ tay sơ đồ của trường học.
- (R)(chỉ vào khu vực xung quanh trường) Adam, nói người của anh vây những chỗ này, không cần nhiều binh lực đâu. Còn anh thì đến ngõ sau xem xét, tôi đoán họ thủ tiêu mấy vật chứng ở đó.
- (A) Rõ rồi!
- (R) Kate này, cậu có cách nào dời sự chú ý của Annie đi không? Để bọn mình vào được trong trường thuận lợi.
- (K) Được, đừng nói là Annie, nguyên cái trường cũng được.
- (M) Chị thì sao? Em định bỏ chị à?
- (R) Chị tổng hợp lại giúp em mấy bằng chứng chúng ta thu thập được cộng với những thứ tối nay sẽ thấy. Em mong chị sẽ là người lý luận với Annie trong phiên tòa kết tội bà ấy.
- (A) Ừm...vậy nhóc định làm gì? Chắc lại muốn đảm đương cái khó nhất nhỉ?
- (R) Tôi phát hiện ra nơi giấu đồ bí mật của Annie, tối nay tôi sẽ đi vào đó.
- (M) Không được, như thế nguy hiểm lắm!
- (R) Chậc, chúng ta mỗi người đều mang theo bộ đàm mà.
- (M) Nhỡ chỗ đó không kết nối tín hiệu được thì sao?
- (R)(thở dài) Sau 1 tiếng kể từ khi chúng ta xuất phát nếu không nghe động tĩnh của Adam hay em thì chị hãy cho người tới cứu.
- (A) Làm sao tìm được nhóc?
- (R) Trong tủ trưng bày ở phòng hiệu trưởng có một cái cúp bạc duy nhất, xoay phần cúp trên bệ có thể mở được lối vào.
Tất cả nhìn nhau, xem như chấp nhận phương án.
Đến tối, tại ngôi trường cấp ba nằm gần bãi biển hoang vắng, một cuộc hỗn loạn đang diễn ra. Ai đó đã đốt cháy mảnh vườn gần kí túc xá khiến khói bốc lên nghi ngút làm học sinh hoảng loạn.
- (R) Vậy đây là cách Kate dời sự chú ý của nguyên cái trường.
- (M)(nói qua bộ đàm) Có cháy lớn không?
- (R) Chỉ có khói thôi, không có tí lửa nào.
- (A) Bắt đầu thôi!
Adam nói, ra hiệu cho người của mình vào vị trí rồi nhẹ nhàng leo vào trường học. Anh theo con đường mà mình nhớ lẻn ra cánh cổng sau của học viện nơi có hai bảo vệ đứng canh cùng cánh cổng sắt rỉ sét khóa kín bằng xích. Hai người đó nhận ra anh liền xông tới để tra hỏi, xui xẻo cho họ là lúc này Adam không được kiên nhẫn cho lắm. Trận đánh của cả ba kéo dài chừng mấy chục phút đã dừng với bảo vệ nằm đè lên nhau còn người chiến thắng thì bầm dập.
- (R)(nói qua bộ đàm) Anh bị giảm tay nghề rồi!
- (A) Nhóc thử đối mặt với hai tên cầm súng điện đi. Hừ, đã vào được chưa?
- (R) Đang trên cầu thang xuống tầng hầm. Hết nhé!
Âm thanh trên bộ đàm dừng lại. Adam tặc lưỡi rồi hì hục phá khóa, sau cùng vì nóng nảy trước ổ khóa cũ mà chàng trai quyết định leo lên cửa để vào. Sau cánh cửa là lối mòn dẫn vào khu rừng, anh bắt đầu bật camera lên đồng thời tìm cách chỉ đường cho đồng đội dùng đường khác để đến khu rừng này. Trong rừng tối chỉ có ánh sáng duy nhất từ bóng đèn của Adam, đi vài phút thì thêm 4-5 người hỗ trợ từ hai bên xuất hiện. Họ tiến vào màn sương dày lạnh lẽo, hít phải mùi hôi thối kì dị rồi tìm được đáp án. Giữa khu rừng có một cái hố lớn, bên trong chất đầy các bao tải bốc mùi phân hủy hòa cùng những dòng hóa chất ngai ngái tỏa ra trong không khí. Adam quay rõ hình ảnh đó cho Maria trong khi đồng đội của anh gọi thêm người tới, giờ thì họ có đủ chứng cứ để huy động cảnh sát rồi.
Quay trở lại với Ruth, sau khi Adam rời đi thì cô theo lối nhỏ mà Kate đã chuẩn bị để lẻn vào bên trong trường, thông qua khu vực kí túc xá hiện giờ đã vắng người. Cô tiến thẳng đến phòng bảo vệ rồi chuyển quyền điều khiển nó sang cho Maria. Tiếp đến cô gái chạy về phía văn phòng hiệu trưởng, mở khóa nó rồi ngắt hẳn camera an ninh cho an toàn. Giờ thì Ruth có thể thoải mái hơn một chút, cô mở tủ trưng bày và khởi động cơ quan mật đã thấy từ trước. Ngay khi chiếc cúp được xoay thì cái tủ hơi rung động rồi dịch chuyển sang một bên để lộ đường cầu thang dài bất tận. Cô gái vừa đi xuống vừa gọi cho Adam tán gẫu; cho đến khi nghe thấy tiếng người phía dưới thì cuộc hội thoại của Ruth dừng lại. Cô bám sát vào tường, khẽ khàng bước xuống từng bậc thang trong khi tai thì lắng nghe tiếng động. Là James cùng Suzan, họ đang bàn bạc về số thuốc chuẩn bị đem đi, tiếc rằng Ruth không thể nghe được cuộc nói chuyện nên cô đành kiên nhẫn chờ họ đi. Sau chừng 20 phút, rốt cuộc hai người đó cũng rời đi bằng đường khác, Ruth khẽ gọi cho Maria bảo chị cho người đón bắt cặp đôi tội phạm kia; còn mình thì tiếp tục nghe ngóng xem có ai ở dưới nữa không. Sau khi đảm bảo chỉ còn một mình, Ruth bật thiết bị ghi hình và bắt đầu quay hình ảnh. Cảnh tượng cô nhìn thấy thật hãi hùng, phía dưới tầng hầm là hàng chục ống lớn với người nằm lơ lửng trong chất lỏng, mắt họ nhắm nghiền, cơ thể gắn ống nối và dưới mỗi ống đều có bảng ghi "Vật thí nghiệm" cùng con số thuộc hàng trăm. Ngoài ra trên bảng ghi còn đề cập việc những nạn nhân này nhiễm các loại bệnh nguy hiểm và cơ thể họ phản ứng ra sao với thần dược.
- (R)(lẩm bẩm) Poliomyelitis, ngã nước, Dengue... Không lý nào trùng hợp đến mức những người này đều bệnh. Hẳn là bị ép phải nhiễm bệnh.
Ruth đi ngang một ống đã cạn nước, người bên trong đã chết bởi bảng ghi chỉ còn hai chữ ở phần kết luận "Tiêu hủy". Thi thể bên trong, Ruth quan sát nhiều lần, là bạn thân của cô bé mà Adam gặp lúc sáng.
- (R) Tội cho em!
Đến lúc này thì cô gái không còn muốn dạo chơi nữa, cô nói qua bộ đàm rằng đã thu thập xong rồi tìm một góc thoải mái trên những thùng thuốc để ngồi. Vài phút sau Annie đi vào trong hốt hoảng, đuổi theo bà là tốp cảnh sát đầy đủ vũ trang. Bên trên xem ra khá ồn ào, dưới này thì sau nửa tiếng đã tràn ngập nhà báo cùng cảnh sát. Adam bước xuống để đón Ruth đồng thời báo rằng cặp đôi kia đã bị tóm.
Kết cục của những kẻ tội phạm hiển nhiên không cần nói nhiều, thê thảm. Các trang báo liên tục đưa tin về vụ này, hiển nhiên chỗ của Kate là có tin đầu tiên. Ngôi trường bị đóng cửa, các học sinh được nhà nước lo liệu, Ruth không hỏi về chuyện này, Bây giờ cô gái đang trong bệnh viện, kiểm tra lần cuối để chắc rằng bản thân vẫn ổn sau liều thần dược kia.
Các bạn nghĩ sao về phần truyện này? Cách viết mới này, bạn thích chứ?
Câu hỏi: Giải mã các phần được in đậm.
Thân thể mệt mỏi, khó thở, trán nóng bừng, đầu đau như búa đổ và cổ họng bỏng rát. Tất cả đều thuộc về thân xác này, ngay khi cô ấy vừa nhập vào thì đã cảm nhận như thế. Hiện tại cô nằm trên giường của một nơi nào đó xa lạ, lạnh lẽo; không giống chỗ dùng để chữa bệnh. Đối diện giường có hai người mặc đồ bác sĩ đang thảo luận, họ thấy bệnh nhân ngồi dậy thì tiến lại gần. Người nam bắt chuyện trước.
- Cô tỉnh rồi! Cô làm chúng tôi sợ chết khiếp!
- Tại sao tôi lại ở đây?
- Cô bị ngất đến mụ mị đầu óc rồi à? Cô đến đây để chữa bệnh, nhớ chưa?
Cô gái gật đầu, trong tâm trí bắt đầu phát dải băng ký ức của thân xác này. Một tuần trước chủ nhân của nó từ khu vực dịch trở về, sau đó mắc bệnh và tưởng như không còn cứu chữa được nữa. Đồng nghiệp nào đấy đã đưa địa chỉ phòng mạch tư nhân với hi vọng nhỏ nhoi rằng chữa khỏi được cho bạn mình. Quay về thực tại, người nữ còn lại đã lên tiếng.
- Vì cô đã tỉnh nên chúng ta bắt đầu lấy thông tin.
Người nam vội bổ sung thêm.
- Để lập hồ sơ ấy mà, chúng tôi đoán cô sẽ phải điều trị dài hạn.
Cô gái gật đầu, khó nhọc sắp xếp lại thông tin đang ồ ạt xuất hiện trong đầu mình. Người phụ nữ cầm bảng giấy, lạnh lùng nói.
- Tên?
- Ruth. Còn hai người? Tôi cần biết tên bác sĩ sẽ khám cho tôi.
Lần này là người nam trả lời.
- Tôi là James. (chỉ người nữ) Còn kia là Suzan.
- (S) Nghề nghiệp?
- (R) Tự do.
- (S) Vậy là thất nghiệp.
Ruth nhướng mày, Suzan có vẻ tiêu cực quá rồi. Quan sát hai người đối diện cùng phòng khám, cô tự hỏi đây có thực sự là nơi được chứng nhận an toàn hay không. Tổng thể thì tất cả có đầy đủ bằng chứng để nói rằng mình đúng là bác sĩ và đây quả thực là phòng khám. Nhưng khi nhìn kĩ hơn thì lại tồn tại những bí ẩn kì lạ, như những lọ chất lỏng đủ màu chất đầy trong tủ kính thay vì các loại thuốc thường thấy, mọi cửa ra vào lẫn cửa sổ đều đóng chặt, đồ vật xung quanh có dấu hiệu bị mang đi khắp nơi (thậm chí còn tìm thấy dấu tích của các khu vực mang địa hình đặc trưng trên đâu đó các vật dụng).
- (R) Vậy tôi bị gì?
Ruth hỏi sao một tràng những câu hỏi thường trực từ các bác sĩ.
- (J) Theo như cô khai báo về nơi đã đi, triệu chứng mắc phải...ừm...chúng tôi khẳng định cô mắc phải một loại vi rút tên là "Vương miện".
Ruth mở to mắt trong ngỡ ngàng, thì ra đây là lý do cho cơ thể rã rời này.
- (R) Tôi có nghe về loại vi rút này. Hình như nó chưa có thuốc chữa!
Suzan nhìn bệnh nhân và cười mỉa mai, cô ta quăng về phía giường bệnh một tờ báo, chỉ vào trang nhất rồi nói.
- (S) Cô chậm quá so với thời đại rồi đấy! Đã có thuốc chữa rồi!
Ruth cầm tờ báo lên, ngày phát hành vào hai hôm trước - chính là lúc cô ấy còn đang vật vờ vì bệnh. Báo nói phó giáo sư Annie là người đầu tiên phát minh ra loại hợp chất có thể tiêu diệt tận gốc loại vi rút mang tên "Vương miện". Tuy nhiên vì nhiều lí do mà thứ thuốc này còn trong vòng kiểm tra, chưa thể đem dùng phổ biến.
- (R) Vậy ý cô là hai người có loại thuốc này sao? Ở đâu mà có? Và tôi lấy gì để tin rằng mình sẽ sống sót?
James có vẻ đã quen với tình huống này, anh cho người bệnh xem xấp tài liệu ghi chi tiết cách điều chế lẫn thành phần của thuốc; ngoài ra còn thêm giấy cho phép của nhà nước.
- (J) Đây là một dự án của chính phủ, họ cho chúng tôi một lượng thuốc cùng giấy giới thiệu. Ngẫu nhiên sẽ có những bệnh "vô tình" được dẫn đến đây để thử nghiệm.
- (R)(rời giường) Vậy tôi là chuột bạch của mấy người?
James vội vã đỡ lấy đối phương, dìu hoặc đúng hơn là ấn cô ngồi lại giường. Anh ta tiếp tục phần thuyết phục.
- (J) Ruth, đừng tiêu cực thế chứ! Chúng tôi có giấy cam kết, nếu cô gặp bất kỳ triệu chứng gì thì nhà nước sẽ chịu trách nhiệm cho.
Cô gái nghi hoặc, suy cho cùng vẫn là bản thân bị bán mạng cho cái thí nghiệm này. Chưa kể đây có thể là một âm mưu và hẳn kẻ đứng đằng sau đã tính đến chuyện nạn nhân đi xác thực với chính quyền về thứ thuốc lẫn thí nghiệm này. Giấy cam kết họ đưa cô quả thực có chữ ký của vị phó giáo sư kia lẫn mộc đỏ từ nhà nước.
- (R)(nghĩ) "Nhưng cái mộc này là giả!"
Cô ấy cho nhận xét khi vừa nhìn cái mộc, chủ cũ của thân xác là người chuyên giả mạo giấy tờ; lẽ dĩ nhiên linh hồn mới cũng từ đó biết được cách nhìn nhận thật giả.
- (R) Tôi cần có thời gian suy nghĩ. Tôi có thể mang những giấy tờ này về nghiên cứu thêm được chứ?
Suzan không vui khi nghe thế, cô ta lập tức đứng dậy và mắng liên tục về phía người bệnh. Một khoảnh khắc nào đó, Ruth bỗng nảy ra ý định táo bạo, cô ấy tiếp tục kích động người phụ nữ đồng thời lấy James làm lá chắn của mình; cứ thế cả căn phòng bị ba người làm hỗn loạn. Mất tận nửa tiếng để người nam duy nhất dừng cuộc ẩu đả này, anh ta vẫn giữ nụ cười (giờ thật méo mó) và tiễn vị khách ra khỏi đó. Bên trong vẫn còn tiếng cự cãi của hai vị bác sĩ, ngoài này thì vắng vẻ cùng tăm tối.
- (R) Cái quái gì mà chủ cũ lại muốn đến đây vào giữa khuya cơ chứ?
Ruth lầm bầm, lôi điện thoại trong túi, bật nguồn rồi gọi cho taxi đến đón mình. Sau khi sắp xếp phương tiện thì cô ấy gọi thêm một cuộc cho Maria - dược sĩ thông thái.
- (R) Chậc! Hơn 6 lần gọi trước đó và thêm 2 lần gọi hiện tại mà chị ấy vẫn không bắt máy sao?
Phần bực mình, phần vì lạnh, cô gái trở lại căn phòng kia rồi đứng trước cửa để chờ. Nơi này nằm trong con hẻm lớn nhưng thưa thớt người qua lại, bản thân chỗ phòng khám có vẻ cũng là cho thuê. Chợt cô nghe bên trong có tiếng của James, anh ta đang mắng vị khách vừa rời đi.
- (J)(đập đồ) Con ranh đó thật phiền phức! Phá của chúng ta hai lọ thuốc còn thó mất mấy tờ tài liệu.
- (S) Anh giận nhỏ đó làm gì! Đằng nào đống tài liệu kia cũng chỉ để qua mắt nó, chỉ là số liệu linh tinh với hợp chất tầm phào gì đó.
- (J) Nhưng nó chưa trả tiền!
- (S) Chúng ta vốn đâu cần tiền của nó, cấp trên cho tiền anh còn chưa đủ hay sao mà anh còn muốn moi từ đám bệnh nhân ngu ngốc?
- (J)(nguôi giận) Cũng phải, chúng chỉ là vật thí nghiệm thôi. Em đã tiêm bao nhiêu mũi cho con ranh đó vậy?
- (S) 2 mũi. Nhưng anh yên tâm, thứ đó gây nghiện nên sớm muộn gì nhỏ đó cũng đến tìm chúng ta để tiêm tiếp.
- (J) 12 mũi tổng cộng nhỉ? Lần sau anh phải dạy dỗ lại nó!
Sau đó không còn rõ nữa, bởi taxi đã đến, để tránh bị nghi ngờ nên Ruth vội lên xe. Sau khi nói địa chỉ thì xe chuyển bánh, cô bình tĩnh kiểm tra cơ thể mình.
- (R)(nghĩ) "Quả nhiên có hai vết tiêm trên tay."
Một dải ký ức ùa về từ linh hồn cũ, có vẻ cô ấy muốn điều tra vụ án nên để bản thân bị bệnh rồi theo trợ giúp từ đồng nghiệp đi đến phòng khám này; người đó vẫn cầm cự được khi bước vào căn phòng nhưng họ đè nạn nhân xuống rồi tiến hành tiêm. Cảm giác sau đó vô cùng thống khổ, đầu tiên là sưng tấy kèm đau nhức ở nơi bị tiêm, tiếp đến là đầu đau như búa đổ tưởng như không chịu được, sau đến là cơn ớn lạnh kèm buồn nôn và cuối cùng thì đôi mắt nặng trĩu khép lại - linh hồn cũ rời đi.
- (R)(nghĩ) "Giờ mình cảm thấy ổn vô cùng. Là do thuốc có tác dụng hay vì mình vừa nhập vào một cái xác nhỉ?"
Chợt điện thoại reo lên, là Maria, hẳn chị ấy đã để ý lượng cuộc gọi nhỡ dày đặc trong máy mình. Ruth mở máy, mỉa mai.
- (R) Em tưởng chị vứt điện thoại vào sọt rác rồi chứ, Maria? Sao chẳng có lần nào chị bắt máy hết vậy?
- (M) Chị đang làm thí nghiệm, với bình thường chị để điện thoại ở chế độ im lặng.
- (R) Chị mua điện thoại về để xài mạng xã hội thôi à? Sao...
- (M) Rốt cuộc em gọi chị làm gì?
Cô ấy đem những chuyện vừa trải qua kể vắn tắt cho Maria, đầu bên kia im lặng khá lâu kể cả khi cô đã kết thúc phần hồi tưởng. Theo kinh nghiệm từ trong ký ức thì hẳn Maria đang tức giận và cô gái nên có mặt ở phòng thí nghiệm của chị mình càng sớm càng tốt hoặc cô ấy xong đời rồi.
- (R) Tài xế, anh chạy nhanh giúp tôi. Tôi có chuyện cực kỳ hệ trọng!
Ruth có mặt tại chỗ của Maria sau 15 phút, tất nhiên vẫn quá trễ đối với chị ấy. Mở đầu cho phần chào đón là một tràng trách móc việc cô em gái tự ý hành động, đem bản thân vào nguy hiểm và dại dột lấy cơ thể mình làm thí nghiệm. Trách mắng xong, Maria kéo em mình lên bàn thí nghiệm của chị để lấy mô dịch, máu, kiểm tra tâm thần cùng vô vàn thứ khác.
- (M) Thật lạ!
Maria thốt lên khi cầm tờ kết quả.
- (M) Em bảo nó có tính gây nghiện đúng chứ?
Ruth gật đầu.
- (M) Nhưng chị không tìm thấy bất cứ gì chứng minh điều đó trong tờ báo cáo này cả.
Ruth nhún vai, hiện tại sức khỏe của cô tương đối tốt, mọi chỉ số sức khỏe đều ở mức trung bình. Vì thế cô quyết định đưa nốt những tờ giấy cam kết (hàng giả) và hợp chất thuốc kỳ diệu kia cho chị để thêm thông tin.
- (R) Đống giấy này chỉ để chống chế nhưng em nghĩ có thể cho chúng ta thêm thông tin. Còn hỗn hợp này là lén lấy từ đống đổ nát của hai chai thần dược.
Maria gật đầu, bắt đầu nghiên cứu. Trong lúc đó Ruth bật điện thoại để tìm thêm nhân lực cho mình, giờ là đêm khuya nên không biết còn ai không. Sau chừng vài lần bị gác máy thì giờ có thêm vài người nữa, họ lần lượt đến trong hào hứng nhưng cũng có người không thích khi bị lôi đầu dậy. Đến đầu tiên là nhà báo Kate, vô cùng hứng thú với sự nhờ vả từ Ruth. Kế tiếp là nhà văn khiêm thám tử (tự phong), Adam, hàng xóm của Ruth, kẻ luôn càu nhàu mỗi khi bạn mình nhờ giúp đỡ nhưng sẽ đến ngay sau đó vài phút.
- (K) Vậy mọi chuyện thế nào?
Ruth lại kể về trải nghiệm của một lần nữa, chi tiết hơn trước. Hiển nhiên tất cả đều không đồng tình về cách làm tự điều tra của cô, Adam còn nổi giận hơn cả Maria nữa. May mắn, Maria đã cắt ngang màn giáo huấn kia để đưa ra thông tin mới.
- (M) Chất gây nghiện đã bị ức chế bởi một hợp chất hóa học chỉ có ở người chết. Nhưng Ruth vẫn còn sống mà.
- (R)(nghĩ) "Ừ thì Ruth chết rồi, em là linh hồn vô tình nhập vào em gái chị thôi!" (nói) Có thể họ đã tiêm chất đó vào em để thử nghiệm.
- (M) Nhưng...
- (R) Quan trọng là chúng ta cần điều tra về nguồn gốc của thứ hỗn hợp này trước khi nó được cho tiêm đại trà.
- (M) Đây thực sự là thần dược. Nó không chỉ chữa được loại vi rút mới nhất mà còn xử lý được "Justinian", "Variola" và "Cholera". Nhưng tác dụng phụ lại gây nghiện, ảo giác và tùy theo loại bệnh mà có thể gây chết não.
Ruth cảm thấy thật vi diệu về thứ thuốc này, nhưng quan trọng hơn...
- (R) Sao chị có thông tin nhanh thế?
- (M) Em quên rồi sao? Chúng ta đã điều tra vụ này từ mấy tháng nay rồi mà. (Lo lắng) Hay thứ thuốc đó ảnh hưởng đến trí não của em.
- (R) Em ổn, thật đấy!
Ruth trấn an mọi người. Cô ấy lại vừa nhớ ra những ký ức mà Maria đã nói, sự thật thì linh hồn cũ đã mất kiên nhẫn nên tự mình làm chuột bạch. Dù vậy thì Ruth cũng không đồng tình với linh hồn cũ cho lắm, bởi giờ cô phải vật vã đi thuyết phục mọi người là mình hoàn toàn ổn như thế nào dù họ cứ cố gắng đem cô đi bệnh viện.
- (R) Thế này đi, trong lúc điều tra thì tôi sẽ luôn đi kèm một người để người đó trông chừng tôi. Được chứ?
Thỏa thuận được thông qua dù không ai hài lòng về nó.
Vài ngày sau Kate tìm được cơ hội phỏng vấn phó giáo sư Annie tại chính ngôi trường của bà ấy, cô bé dẫn theo cả Ruth (mang thân phận trợ lý) để đi cùng chuyến đi lần này. Theo như Kate nói thì cô bé đã phải nhờ quan hệ để lấy được lòng tin của người phụ nữ và khiến bà ta chấp nhận cho người lạ đến trường phỏng vấn.
- (R) Trường cấp 3 sao? Nó có gì đặc biệt không?
- (K) Chỗ này chuyên đào tạo những thiên tài, gần như toàn bộ học sinh đều có tương lai tươi sáng sau khi tốt nghiệp. Nhưng thi vào đây rất rất khó, mỗi năm chỉ lấy 250 học sinh thôi mà mỗi học kỳ còn lọc bớt những người không đủ năng lực nữa.
- (R) Có tin đồn mờ ám gì về chỗ này không? Ý tôi là chuyện ma hay mấy vụ bê bối ấy.
- (K) Có chứ! Hằng năm đều có người nói về sự mất tích của các học viên, lâu lâu thì cảnh sát vào điều tra nhưng kết quả toàn trôi vào quên lãng.
- (R) Tại sao chứ?
- (K) Những đứa mất tích toàn là trẻ mồ côi, tính cách cũng nghịch ngợm lại có thành tích không cao. (Nhún vai) Người ta kết luận chúng bỏ đi đâu hoặc gặp tai nạn.
Câu chuyện kết thúc khi xe buýt của trường tới để đón cả hai lên. Chuyến đi không suôn sẻ cho lắm, Ruth lẫn Kate đều bị say xe đến choáng váng cả đầu óc dù cả hai vốn có sức khỏe tốt và chưa bao giờ bị như thế trước đây. Đến khi xe dừng thì các cô gái đã sắp xỉu, khuôn mặt họ tái xanh còn cơ thể thì liêu xiêu tưởng chừng ngã ngay xuống đất.
- (R) Cậu nhận ra đúng chứ? Có mùi gì đó hăng hăng trên xe khiến bọn mình buồn nôn.
- (K) Trời ạ, lát nữa tụi mình còn phải về bằng chiếc xe này nữa!
Sau đó thì hiệu trưởng bước ra để chào đón họ, bà ấy tỏ ra thông cảm rồi mời cả hai đến văn phòng để nói chuyện và nghỉ ngơi. Tại đó Kate bắt đầu những câu hỏi thường thấy để viết báo như tóm tắt về bà hiệu trưởng, cách bà ấy tạo ra thần dược, trong quá trình đó có khó khăn gì...Ruth không quan tâm lắm về quá trình này, cô nhìn xung quanh căn phòng rồi nhìn ra ngoài sân trường. Ngôi trường này được xây độc lập giữa nơi hoang vu, lẽ hiển nhiên thì các học sinh đều ở ký túc xá cho đến cuối học kì mới về gặp gia đình.
- (R)(nghĩ) "Địa chỉ này, trên bản đồ có ghi, nhưng thế nào lại có chuyện mình ngửi thấy mùi biển nhỉ? Nơi này vốn không nằm gần chỗ nào có biển hết!"
Ruth thẫn thờ nghĩ cho tới khi nhìn thấy thoáng qua một khuôn mặt quen thuộc khiến cô giật mình và làm hai người còn lại phải chú ý.
- (K) Chuyện gì vậy?
- (R) Không có gì, ngồi dưới máy lạnh nên rùng mình thôi.
Vị hiệu trưởng lập tức chỉnh lại nhiệt độ phòng, màn phỏng vấn lại tiếp tục. Ruth chỉnh lại mớ giấy tờ trên tay rồi quan sát các vật dụng trong căn phòng.
- (R)(nghĩ) "Khuôn mặt lúc nãy...dường như thấy ở đâu rồi thì phải..."
Sau cùng cô chú ý đến những gì mà hiệu trưởng nói. Bà ấy bảo mình chế tạo thần dược vì không muốn ai phải chết do bệnh dịch như em gái mình. Quá trình tìm ra cách điều chế (theo như bà ấy nói) vô cùng gian nan, dẫu vậy thì sau nhiều năm cố gắng bà đã tìm được đáp án cho mình. Bà ấy cho khách xem giấy khen của mình, những lời mời từ các viện nghiên cứu trên toàn thế giới cùng với màn thuyết trình có lẽ đã được nói nhiều lần.
- (R) Tôi có thể xem những chiếc cúp trong tủ không?
Ruth lên tiếng để kết thúc bài nói dài lê thê, Kate có vẻ cũng đồng tình với bạn mình. Dù thế nhưng cô bé vẫn lên tiếng nhắc nhở.
- (K) Chậc, đừng bất lịch sự thế chứ!
Vị hiệu trưởng ngược lại không cảm thấy bực mình gì, bà cho phép Ruth được xem tủ trưng bày của mình. Cuộc nói chuyện dần đi sâu hơn vào cách điều chế thần dược, cả hai cô gái đã bắt đầu nhận ra những lỗ hổng mà người phụ nữ này nói.
- (A) Tôi đã dùng chuột bạch để làm thí nghiệm. (Thở dài) Tôi biết là không nên làm thế với động vật nhưng...
- (R) Hửm? Tôi tưởng loại thần dược này chỉ có tác dụng cho người thôi mà?
Khuôn mặt người phụ nữ thoáng hiện vẻ hoang mang, bà nhìn cả hai (nhiều nhất là Ruth) trong sự đề phòng tột độ.
- (A) Ừ...thì...thực ra tôi đã dùng những con khỉ để thí nghiệm sau này.
- (K)(ngạc nhiên) Sao trên báo...
- (A)(vội bổ sung) Nhưng tôi có giấy phép của viện nghiên cứu! Chỉ là tôi sợ mọi người sẽ chỉ trích khi tôi dùng loại vật này.
- (R)(nghĩ) "Nghe không chính xác cho lắm! Maria nói rằng loại thần dược này chỉ tác dụng duy nhất với người mà không thể thử nghiệm trên bất kỳ loài vật nào khác."
Ruth nghi hoặc nhưng không có ý vạch trần chuyện này, hiện tại không thích hợp để tranh cãi. Cô chăm chú nhìn các giải thưởng lấp lánh cùng bằng khen được đóng khung, chợt có thứ khiến cô phải lưu tâm. Đó là một chiếc cúp cũ bằng bạc ghi tên của Annie, điều đáng chú ý là bệ đỡ xoay mặt khắc chữ ra ngoài nhưng chiếc cúp (vốn dính liền với bệ) thì quay một góc hoàng toàn khác.
- (R) Thứ này bị hỏng rồi sao?
Câu hỏi khiến Annie quay sang nhìn rồi hoảng hốt, nhanh chóng thì bà ấy đã lấy lại bình tĩnh để đáp lời.
- (A) À, thứ này bị hỏng từ lâu nhưng tôi giữ làm kỉ niệm.
Ruth gật đầu như đã hiểu nhưng trong tâm thì hoàn toàn phản bác lại lời nói kia. Cô nhận ra ánh nhìn thiếu thiện cảm từ người phụ nữ nên vội trở lại chỗ ngồi. Cuộc phỏng vấn kéo dài thêm vài phút rồi dừng. Hai cô gái trở về nhà với chiếc xe kinh khủng kia.
Còn tiếp...Câu hỏi: Giải mã các phần được in đậm.
Cả hai chúng tôi sóng vai nhau trên con đường phía trước, anh ta khoác vai tôi để giữ con mồi của mình đi đúng hướng còn tôi thì bảo trì sự im lặng.
- Hẳn cậu nghĩ thiếu gia nhà Passeriformes đã chỉ tôi đến với cậu đúng chứ?
- (gật đầu)
- Không, cậu ta đã cố cản tôi nhưng làm thế lại chỉ tôi tìm kiếm dễ dàng hơn.
- Thằng ngốc ấy!
- Cậu ta định đưa cho cậu một cái máy ghi âm đấy! Có vẻ sau khi bị cha mắng xong thì cậu ta muốn hối lỗi với cậu.
- (Im lặng)
Chúng tôi lại không nói gì nữa. Cả hai cứ bước bên nhau trong im lặng cho tới khi bóng dáng chỗ làm việc của ông nội hiện ra xa xa trước mắt.
- Anh sẽ nộp tôi cho ông nội sao?
- Ngài ấy sẽ không hại cậu, Larus à! Cậu là người duy nhất ngài ấy đối xử nhẹ nhàng, đến con trai ruột của mình cũng không được ngài ấy đối xử như thế.
- Ông luôn nghiêm khắc với tôi.
- Vì cậu quá yếu đuối! Cứ nhìn cái cách cậu bị dắt mũi kia kìa.
Tôi nhìn anh ta, cảm thấy có chút bực khi bị đánh giá thấp. Nhưng rồi một ý nghĩ lóe lên trong đầu tôi.
- Anh gia nhập đội của ông tôi từ lúc nào nhỉ? Khoảng năm tôi 13,14 tuổi đúng chứ?
- Đúng, cỡ khoảng đó. Cậu hỏi để làm gì?
- Ừ thì, anh chưa nghe gì về tôi của trước đó nhỉ?
Anh ta dừng lại, nhìn tôi với ánh mắt nghi ngờ.
- Cậu âm mưu gì à?
- Ồ thôi nào! Không phải anh nghĩ tôi quá đơn thuần sao?
- Cậu đã làm gì? Tôi nghe nói cậu không đơn giản chút nào hết!
Tôi phì cười, anh ta quả là phí lý quá đi mất! Trước đó còn chê tôi yếu đuối với dễ bị dắt mũi giờ lại bảo tôi không đơn giản.
- (giơ tờ giấy) Chắc anh biết thứ này! Nó nằm trong bộ sưu tập những lá thư của anh đó.
- Từ lúc nào mà...
Anh ta vồ lấy tôi, tiếc rằng với thân thể nhỏ bé cùng sự bình tĩnh thì tôi dễ dàng tránh né được.
- Anh có vẻ nóng nảy quá! A, có phải vì tờ này là lời cầu hôn anh định gửi cho người ta không?
Người trước mặt xem ra sắp lấy lại bình tĩnh rồi, vậy nên tôi cũng thôi trò đùa của mình.
- Trả anh này!
Anh ta giật lấy lá thư, xoay người cất nó vào album.
- Sao cậu có thể lấy được vậy?
- Năm 6 tuổi tôi đã có một đôi tay nhám rồi. Vì thế ông nội đã phải tốn công rất lâu để dời sở thích này sang cái khác hay ho hơn.
- Là gì?
Bất ngờ tôi rút trong túi quần ra một chiếc tua vít nhỏ và đâm về phía anh ta. Hiển nhiên người lính ấy né được nhưng sau đó là trận vật lộn đầy cam go giữa chúng tôi. Anh ta không muốn làm tôi bị thương nặng còn tôi thì nổi đầy sát ý trong mắt.
- Cậu...cậu điên rồi!
Tôi cười thích thú, phải, thừa hưởng dòng máu của người đàn ông tàn nhẫn nhất đất nước này thì phải điên chứ. Lỗi là ở anh ta khi đánh giá thấp đối phương, lại còn không tìm hiểu kĩ nữa chứ.
- Anh không biết đấy thôi, năm 10 tuổi tôi đã tự mình săn được một con hươu lớn đấy!
Khi Larus 6 tuổi đã có tật ăn cắp vặt cho vui nên ông nội đã dạy Larus cách săn bắn bởi đấy là sở thích của những người trong gia tộc. Quả nhiên Larus bộc lộ tài năng vô cùng nhanh chóng, 8 tuổi đã thông thuộc cách săn bắn, 12 tuổi đã tự mình đi săn mà không cần sự bảo vệ của người khác. Quay lại với trận đánh, kết quả cuối cùng cũng có, anh chàng kia nằm vật xuống đất, bị trói bởi dây cước và ngồi trên người anh là tôi - tay cầm vũ khí giương lên cao.
- Và năm tôi 13 tuổi, trước khi anh gia nhập đội Accipitridae, tôi đã dùng tay không để giết một con sói. Bằng chính cách hiện giờ tôi dùng với anh đấy!
Qua kí ức của Larus tôi thấy được khung cảnh lúc đó, cậu bé người đầy máu không rõ của mình hay của của sói đang ngồi trên mình con mồi, mặc cho sự quẫy đạp điên cuồng từ con thú thì Larus vẫn lạnh lùng siết chặt dây cước. Đến khi con vật chỉ còn thoi thóp thì Larus mới dùng con dao trên tay để giết chết nó.
- Để tôi đoán, cậu chưa giết tôi vì tôi vẫn chưa vùng vẫy.
- Phải. Ông nội đã dạy rất kĩ về điều này.
Anh ta thở hắt ra, có vẻ đã thay đổi cái nhìn về tôi. Sau đó tôi rời khỏi người anh, nhìn chòng chọc đối phương mà chờ đợi.
- Được rồi! Xem như tôi chưa tìm thấy cậu.
Tôi gật đầu, bỏ đi trong lúc anh ta tự thoát thân.
Tôi không thông thuộc địa hình ở đây cho lắm nhưng theo ký ức của Larus thì khi nhỏ ông nội hay đưa cháu mình đến đây chơi và nhiều lần cả hai lạc mất nhau.
- "Không biết nơi này có giống với ký ức của Larus không nữa."
Tôi thận trọng nhìn xung quanh rồi tiến vào con hẻm vắng vẻ, lúc này đã là gần trưa, xung quanh yên tĩnh không một tiếng động. Gần đó có ngôi nhà nhỏ đang treo quần áo để hong khô nên tôi vơ lấy bộ đồ để thay vào.
- "Thật tồi tệ khi mình liên tục ăn cắp như vậy...Nà...giờ lo cho bản thân thì hơn!"
Điều cần nhất bây giờ là tìm thằng nhóc nhà Passeriformes bởi nó có máy ghi âm đoạn nói chuyện của ông nội; đây có thể là bằng chứng bảo vệ ông sau này. Nghĩ thế nên tôi tiếp tục lên đường nhưng rồi phải dừng lại trong đau đớn. Nhìn xuống dưới chân, thật là thảm hại, giờ mới để ý thấy mình không có mang giày; suốt quá trình chạy trốn đều dùng chân trần. Giờ thì đôi chân không những lấm lem bụi đất mà còn trầy xước và rớm máu; tôi chỉ có thể tìm mấy mẩu vải vụn để bao chân mình lại rồi tiếp tục lên đường. Đường lớn giờ thưa thớt hơn lúc sáng, hẳn là đang đến giờ nghỉ ngơi, vậy nên tôi có thể yên tâm đi ra ngoài mà không sợ gặp phải người quen nào nữa. Ừ thì tôi đã nghĩ thế nhưng...
- "Đội Accipitridae! Bọn họ thực sự đi tìm một thằng nhóc như mình luôn sao? Trời ạ, toàn những người tinh nhuệ."
Lùi lại một chút để suy nghĩ, phía trước là đường lớn dài mấy mét, bên kia thì có hẻm nhỏ và băng qua hẻm nhỏ có thể tính là an toàn, đội Accipitridae sẽ không tùy tiện xông vào đất của gia tộc khác mà không có lệnh từ cấp trên. Vấn đề là tôi có đủ khả năng vượt qua đám người ngoài kia để đến đích không.
- "Cũng nên liều chứ nhỉ?"
Tôi nhặt một hòn đá, lên tư thế rồi ném nó thành hình vòng cung để vật ném bay vào con hẻm xéo xéo chỗ này. Quả nhiên có vài người đến kiểm tra khu vực đó, xem ra đến lúc rồi. Vậy là thôi cắm đầu chạy ùa ra, mặc kệ phía sau có người tri hô hay có ai đuổi sát mình không. Băng qua đường lớn, đến được hẻm thì tôi chậm lại để hất đổ mọi thứ xung quanh mình nhằm tạo vật cản, cuối cùng là đổ nguyên bao cát trên giàn xuống để làm khung cảnh thêm mù mịt. Nhân cơ hội ấy, tôi đu luôn vào ống thông gió của tòa nhà cạnh mình, nó chỉ đủ lớn cho tôi chui vừa và còn có thể đóng lại từ bên trong, hiển nhiên bên ngoài mở vẫn được chỉ là tốn thời gian thôi.
Tôi bò gần như hết cả tòa nhà đó, không tìm được lối ra nào khác cả, cứ như vậy uốn éo theo ống thông gió qua từng căn phòng. Hiển nhiên tôi nghe được kha khá chuyện lý thú.
- "À, ra là nhà Anserinae vẫn còn sống...Hửm?...Họ đang ở vùng đất gần biên giới sao?...Ù...hôn thê của mình đang ở đây...Nếu ông nội tìm ra cô bé này thì liệu mình có lập nên công trạng rồi được xóa hôn ước không nhỉ?"
Hôn phu của tôi ít nhiều gì cũng biết kha khá về những hành động đáng ngờ của nhà Anserinae, nếu thuyết phục được cô bé ấy thì không những vụ bán đất năm xưa sáng tỏ mà còn lòi ra hơi bị nhiều chuyện đấy.
- "Ể?...Ai đó muốn diệt nhà Passeriformes sao?...Cái gì cơ? Sếp của họ bị nhà bên ấy gây khó dễ á?..."
Không ổn chút nào, nếu mất đi nhà Passeriformes thì không ai thay ông tôi nói chuyện với nhà vua cả, vậy thì ngài ấy sẽ mất lòng tin ở nhà tôi mất thôi.
Cứ thế tôi dần rõ ràng mọi chuyện, một kẻ nào đó muốn lật đổ nhà vua từ lâu lắm rồi, hắn chưa làm được bởi gia tộc tôi bao đời này vẫn quá mạnh mẽ để hắn có thể chạm đến nhà vua. Vậy nên hắn ngấm ngầm thực hiện những mưu đồ bất chính đồng thời tạo bằng chứng giả để tước đi lòng tin của nhà vua với ông tôi.
- "Còn không phải vì ông quá thô bạo nên không được ngài ấy ưa hay sao? Dù cho ông có trung thành bao nhiêu."
Rồi tôi nghe một giọng quen thuộc, là của gia chủ nhà Struthioniformes, cũng nhìn thấy lão ta đang ngồi phì phèo thuốc lá.
- Đúng là một vở hài kịch mà! Ai mà ngờ được thằng nhóc Larus lại đi chống lại ông nội của nó chứ! Đúng là một thằng nhóc nhẹ dạ.
- "Á, à, ra ông ta chính là người đứng sau những lần "vô tình" tìm ra chứng cứ của mình."
- Kể thì cũng tiếc cho một tài năng như thằng nhóc đó! Có khiếu như thế mà bị xem thường. Quả nhiên ông của nó quá ngu xuẩn.
- "Ồ, lần đầu tiên có người nói đúng đấy! Dù ông tôi cũng không phải gọi là ngu xuẩn, chỉ là ông muốn giam hãm một người điên giống ông ấy."
Sau đấy là một khoảng tĩnh lặng rồi có tiếng bước chân, tôi theo âm thanh đó đi đến một căn phòng khác, ở đây có thể thông qua quạt gió nhìn được bên trong, chỉ là cánh quạt nguy hiểm đến chết người. Tôi lờ mờ thấy có hàng tá giấy tờ nằm vương vãi khắp nơi, nào là bản đồ, hợp đồng rồi khế ước nữa. Chú ý nhất là những văn kiện chi chít chữ về kế hoạch nào đó, liệu lão này có phải đang làm việc cho người bí ẩn kia không nhỉ - cái người muốn lật đổ đức vua ấy. Lão ta sớm liền cho tôi câu trả lời, khi mà lão đi về phía két sắt để quay một loạt dãy số: 1-22-5-19. Cửa sắt mở ra, bên trong là một chiếc vương miện cùng lá thư với đóng dấu hoàng gia.
- "Mình biết hai cái này, trong sách có nói chúng thuộc về vị vua đầu tiên sáng lập ra đất nước."
Lá thư có vẻ bị mở ra nhiều lần khi mà đầu của nó bị rạch đi và tờ giấy bên trong nhăn nheo do bị vò nát.
- Cuculidae, gia tộc khốn kiếp đó!
Lão nói khi đọc lại nội dung lá thư kia. Tôi biết cái tên này, một gia tộc đã bị diệt hết do dám cả gan đánh tráo con của mình với con của đức vua đầu tiên. Sự việc đó được người chỉ huy đầu tiên của đội Accipitriformes - ông cố của tôi phát hiện và xử lý.
- Ngai vàng vốn phải thuộc về chúng ta mới đúng! Đúng, nó phải là của người Struthioniformes.
- "Ông ta nói xàm cái gì vậy chứ? Hay ông ta là hậu nhân của Cuculidae?"
Tôi còn một giả thuyết nữa và hiển nhiên là kịch tính hơn. Có thể năm đó vụ tráo đổi không đơn giản như thế, có thể người Cuculidae đã tráo con của họ không chỉ với nhà vua mà còn với gia tộc Struthioniformes. Có lẽ đứa trẻ bị giết kia là đứa con nhà Struthioniformes, người lên ngôi đúng là của nhà Cuculidae và đứa trẻ vốn thừa kế ngai vàng thì cay cú chịu hạ mình dưới tên giả mạo. Sao tôi nghĩ vậy? Vì khi Larus lần đầu gặp lão này thì có nói nhìn lão giống y như vị vua đầu tiên của đất nước. Hiển nhiên sau đó Larus bị ông mình đánh khá dữ vì tội nói linh tinh còn sợ lên tới tai nhà vua nữa; nhưng cũng từ đó gia chủ nhà Struthioniformes có hảo cảm với Larus.
- "Mình nhớ không sai thì ông ta còn nói nếu cả nhà mình bị diệt thì ông ta sẽ nhận nuôi mình nữa."
Vậy lão là người đứng sau mọi chuyện! Tôi nhớ rồi, vì sao tôi thấy gia huy của nhà Struthioniformes lại quen thuộc. Vì khi Larus nghe lén cuộc nói chuyện của nhà Anserinae, Larus đã thấy gia huy này trên chiếc nhẫn của người khách hàng muốn mua đất.
- "Vậy là mình đã hiểu lầm ông nội rồi!"
Tôi nhanh chóng bò đi để tìm lối ra, tôi phải gặp ông nội để kể cho ông nghe mọi chuyện. Vấn đề là giờ tôi lạc rồi, chẳng rõ phải đi về đâu hết. Vậy nên chỉ đành nhắm mắt rồi dựa vào cảm nhận để mò đường thôi. Chẳng rõ là bao lâu cho tới khi tôi thấy má mình lành lạnh bởi gió còn mũi thì xộc lên mùi hôi thối kinh khủng. Mở mắt, lối ra hiện lên, dẫn thẳng xuống đống rác.
- "Sao lỗ thông gió lại dẫn là bãi rác nhỉ?"
Tôi khá lưỡng lự rằng mình có nên nhảy xuống không. Chợt có tiếng người vọng tới, kế bên lối ra của tôi. Đó là hai tên sát thủ, chúng muốn giết cha mẹ tôi và đóng giả thành họ để tiếp tục màn vu khống của nhà Struthioniformes. Cách chúng miêu tả sẽ xử lý nạn nhân ra sao thật khiến tôi buồn nôn quá đi mất. Nhưng tôi chỉ có thể chờ đợi chúng đi khỏi rồi nhảy xuống đống rác, nằm chôn vùi trong đó mấy phút mới nhổm dậy và bắt đầu chạy.
Tôi lại gặp anh lính kia, lần này chưa để anh ta nói tôi đã cuống cuồng hỏi về địa chỉ của ông rồi xông tới đó. Tại nơi được chỉ, một quán ăn, cả nhà tôi đều tụ tập đông đủ, cha thì dỗ còn mẹ thì bật khóc nức nở, ông nội chỉ ngồi im lặng quan sát.
- "Theo mình nhớ thì cha mẹ ít khi quan tâm đến Larus. Khá tàn nhẫn khi nghĩ thế này...nhưng...đây đâu phải lần đầu Larus bỏ đi cơ chứ...rồi cũng bị ông nội mang về và không ai trong hai người họ hỏi thăm về con trai mình.Sao bây giờ?"
Tôi ngừng suy nghĩ khi thấy một gã cầm súng đang chĩa vũ khí vào mẹ; lập tức tôi xông vào và phi chiếc tu vít vào tên đó. Súng của gã rơi xuống, tôi thét lên.
- Bắt lấy hắn! Hắn muốn giết người đấy!
Ông nội nghe thì liền cho người truy đuổi gã ta, cứ như ông biết tôi nói thật vậy.
- Larus, cháu về rồi đấy à? Có phải đã có câu trả lời phù hợp rồi không?
Tôi chẳng thể trả lời, câu từ vừa định thốt thì đã bị thay bằng cơn buồn nôn. Tôi vật vã đi tới chỗ cha mình, giật lấy túi bóng trên tay cha, đổ hết đồ ra rồi nôn vào đó.
- "Mình chưa thể quên hai tên kia đã tính làm gì cha mẹ..."
Giờ trông tôi thật khốn khổ, cả người hôi hám, chân thì băng bó bởi vải vụn mà còn thấm máu, mặt tái xanh và đang không ngừng nôn ói. Tận mấy phút sau tôi mới dừng việc đang làm mà ngẩng mặt lên, gần như muốn ngã khụy xuống đất.
- Chậc, xem cháu ra nông nổi gì này!
Ông nói với vẻ bực tức nhưng lại dìu tôi nhẹ nhàng ngồi xuống ghế rồi đi xử lý cái túi kia. Khi ông quay lại thì tôi vẫn im lặng và bất động, cha mẹ không ai đụng vào người tôi hoặc chính tôi bài xích việc để họ chạm vào, giờ tôi không được sạch cho lắm.
- Larus, cháu nên trị thương và tắm...
- Cháu muốn nói chuyện với ông. Ngay bây giờ!
Ông nội gật đầu, ngồi đối diện và lắng nghe câu chuyện của tôi. Suốt quá trình ấy không ai ngoài tôi lên tiếng, biểu cảm của cha và mẹ lên xuống theo mạch kể còn ông thì duy trì một nét biểu cảm.
- Vậy là tự một mình cháu đã tìm được mọi bằng chứng. Khá đấy!
Ông xoa đầu tôi, hiển nhiên tôi cũng lùi lại, tôi hiện tại không được sạch cho lắm. Ông không vui khi tôi làm thế, lại càng khó chịu với bàn chân rướm máu của tôi.
- Ông nghĩ cháu nên chăm sóc lại bản thân. Sẽ không ai trách gì cháu nữa, cháu vô tội rồi!
À, phải, giờ những hành động trước giờ của tôi có thể được tẩy trắng bằng việc chúng đều là kế hoạch để tôi thu thập chứng cứ. Tôi cảm thấy khá mệt mỏi, có lẽ Larus muốn tôi nói lên điều cuối cùng.
- Cháu sẽ được thưởng chứ?
- Đương nhiên rồi, Larus. Sau những thành tựu này thì cả nhà vua cũng sẽ thưởng cho cháu. Cháu muốn gì nào?
Tôi do dự, nhìn lần lượt từng người trong gia đình mình, rồi hít thật sâu và nói ra mong muốn của Larus.
- Cháu muốn có một con thuyền.
- Thuyền sao?
- Cháu muốn ra khơi và đi phiêu lưu.
Cha nhìn tôi với vẻ phật ý như tôi mới đòi hỏi gì đó xa xỉ còn mẹ thì lắp bắp như muốn ngăn tôi lại.
- Cháu đã đủ tuổi để tự lo cho mình rồi. Mọi người cũng thấy cháu khá ổn khi sinh tồn một mình mà.
- Mẹ chỉ có một mình con thôi, Larus. Đừng ích kỷ như thế!
- Không, mẹ ạ! Không phải mẹ đang mang thai hay sao? Là một người anh thì con có trách nhiệm giành những thứ tốt nhất cho em của mình chứ. Đứa trẻ đó sẽ có tất cả mọi thứ của con.
- Larus...
- Con chỉ xin được tự do thôi mà! Không phải quá đơn giản sao?
Tôi nhìn cha mẹ mình rồi thầm chúc cho đứa em tương lai sẽ được quan tâm hơn anh của nó. Lúc này ông nội mới hành động, ông đến ngồi cùng tôi, khoác vai tôi rồi nói.
- Cháu muốn bỏ đi nữa sao?
- Cháu...
- Ông biết cháu đã hiểu lầm gia đình mình. Ông biết cháu chỉ nhất thời nông nổi nên mới nói thế, dù gì gia đình mới là nơi tốt nhất với cháu.
- Không...
Tôi muốn lên tiếng nhưng không thể, cả cơ thể bị cánh tay của ông nội ghì xuống, cổ nhanh chóng bị đánh mạnh rồi mí mặt sụp xuống, mất nhận thức. Điều cuối cùng tôi nghe được là giọng nói của ông, đầy độc đoán và tàn nhẫn.
- Cháu sẽ không đi đâu hết, Larus. Cháu chỉ có thể ở bên gia đình của mình thôi.
Larus có đúng khi quyết định rời đi không?
Câu hỏi: Giải mã các phần được in đậm.
MUA ĐỒ Tôi nhớ khi ấy mình đang đứng trước cổng trường, giữa đám đông áo trắng lũ lượt đi vào bên trong. Đó là một khung cảnh được ghép bởi ...