LẠC ĐƯỜNG
Mở mắt ra là quang cảnh vừa xa lạ vừa thân quen. Hiện tại bản thân đang trên một con đường đông đúc, bầu trời thì tối tăm không rõ giờ là lúc nào.
- Mình làm gì ở đây nhỉ?
Một câu hỏi tu từ được thốt ra. Tôi nhìn lại hành trang của mình, một chiếc xe đạp điện đã lâu không dùng tới, một balo đầy sách vở và một tờ giấy note màu vàng ghi:"18h30".
- Mình có một cuộc hẹn?
Sẽ gặp ai nhỉ? Ở đâu và vì dịp gì? Chẳng có câu trả lời, đầu óc tôi giờ thật trống rỗng. Lục lọi balo thêm vài phút, rốt cuộc cũng lôi ra được thêm chiếc móc khóa hình logo của trường mình.
- Vậy mình phải tới trường.
Vấn đề là đến đó như thế nào khi chính con đường tôi đang đứng trông thật xa lạ. Từ lúc sinh ra đến nay, trong trí nhớ, tôi chưa từng nhìn thấy con đường nào như thế này cả.
- Vậy mình nên hỏi đường!
Quyết định được đưa ra, lập tức đôi mắt nhanh chóng nhìn xung quanh tìm kiếm. Sau vài nỗ lực cuối cùng tôi cũng chọn được một người để hỏi. Người đó nãy giờ nhìn tôi khá lâu, không rõ vì điều gì mà quan sát kẻ lạc lối này suốt hàng giờ liền.
- Xin lỗi, bác có thể chỉ đường giúp cháu được không?
Ông bác kia ban đầu khá bất ngờ khi nhận được câu hỏi, ông ấy ngơ ngác một lúc rồi tiếp nhận yêu cầu của tôi.
- Ý bác là cháu phải đi theo anh trai mặc áo xanh xanh kia nhỉ?
Ông bác hướng dẫn tôi đi theo người con trai đang lạng lách trên phố với lý do là anh ta cũng đang trên đường đến trường của tôi.
- Cảm ơn bác.
Tôi nhấn ga, bắt đầu cuộc truy đuổi giữa lòng đường đông nghịt.
- Anh ta hẳn đang muốn được đầu thai sớm.
Tôi lẩm bẩm, nhìn vận tốc gần tối đa của mình rồi nhìn con người đang xả khói phía trước. Chúng tôi vờn nhau đã được mấy cây số, cảm giác càng đi càng rời xa nơi muốn đến. Bất hạnh thay chỉ có người kia là biết nơi tôi muốn đến. Bất ngờ, anh trai cua một cách gấp gáp, suýt nữa là tông phải xe đối diện, rồi chạy vào con hẻm nhỏ u tối.
- Mình có nên chạy vào không nhỉ?
Tôi hỏi, nhanh chóng nối đuôi theo con người phía trước với hy vọng có thể bắt kịp anh ta trong chỗ này.
- Mình đã sai lầm!
Tôi bực mình nói. Người dẫn lối duy nhất đã bỏ tôi bơ vơ trong này, không rõ anh ta bốc hơi đi đâu nhỉ. Giờ thì bản thân phải tự mình tìm lối ra.
- Nơi này thật quen thuộc làm sao!
Tôi đánh giá xung quanh, có cảm giác dường như mình đã đến đây từ lâu rồi, hẳn ít nhất cũng phải 2-3 lần.
- Xem ra phải đi tới từng nhà để hỏi đường ra thôi.
Trời bấy giờ đã sáng hơn một chút, tôi từ chối hiểu nguyên lý ngày đêm của chỗ này. Gần nơi đang đứng có một ngôi nhà chuẩn bị mở cửa, thời cơ đã tới.
- Tốt! Mình có thể hỏi họ lối về.
Cảm xúc vui vẻ nhanh chóng trở lại, đôi chân vì thế càng vững bước đi tới nhà người ta. Rất lâu sau cũng có đáp án cho vấn đề của tôi. Quay lại chỗ dựng xe, tôi đứng hình.
- Cái...
Ngay cạnh chiếc xe là một gã đàn ông mặc áo chùng màu đen với gương mặt mang những lằn kì dị. Ông ta nằm ngay dưới gầm xe, mắt nhìn bà chị mặc đồ tương tự đang ngồi trên yên.
- Đúng là xui xẻo!
Tôi dậm chân nói rồi tiến về phía 2 con người kia. Sau vài phút thuyết phục, cuối cùng họ cũng chịu để yên cho chiếc xe. Vốn tưởng mọi chuyện đã xong thì từ đâu có thêm một tên nữa hợp với hai người kia thành một nhóm quái dị.
- Chắc kèo là mình nên đi càng nhanh càng tốt.
Nói xong thì tôi vội vã leo lên xe, nhấn ga. Vui làm sao, chiếc xe không chịu chạy và nhóm kia giờ đang chắn ngay lối đi của tôi. Bất lực, tôi hứa sẽ tìm họ chơi cùng khi mình quay lại.
- Điều kiện là chúng ta phải gặp nhau cái đã.
Tôi lẩm bẩm, phóng xe chạy hết tốc lực ra khỏi chỗ đó. Xe đi mãi, có lẽ sắp tới được lộ lớn rồi, chỉ còn một ngã rẽ ở cuối con đường. Tôi cho chạy xe vào ngã rẽ đó, hình như đã vào một khu trọ với nhà nằm bên phải còn đối diện là mảnh đất trống không.
- Ổn thôi! Mình sắp ra khỏi đây rồi!
Vừa dứt lời thì phía sau vang lên tiếng la hét của ba con người áo đen kia, có vẻ họ nhận ra ý đồ một đi không trở lại của tôi. Cả đám dí nhau đến nghẹt thở, luồn lách qua những bức tường để tiến về phía trước. Xui xẻo, xe hết điện.
- Thôi thì đạp vậy!
Đạp được vài mét thì xe hư, vậy là tôi phải lết.
- Ồ! Họ sắp rồi kìa.
Quả như tôi dự đoán, nhóm người kia thu hẹp khoảng cách rồi đồng loạt nhảy xổ vào người tôi, che khuất mọi ánh sáng. Đến khi bình tĩnh lại thì mới nhận ra mọi thứ chỉ là mơ, đồng hồ báo thức không reo nên giờ tôi dậy muộn.


Nhận xét này đã bị tác giả xóa.
Trả lờiXóa