Ý NGHĨA CỦA LOÀI HOA
Ngọn đồi Goric hôm nay thật đặc biệt, không khí âm u mọi khi đã thay bằng sự lung linh vui vẻ dẫu giữa tiết trời vào xuân lạnh lẽo, điều gì đã làm thay đổi nó nhỉ? Phải chăng là ngôi nhà của vợ chồng người nghệ sĩ đang tưng bừng đón bạn cũ? Hay do ông tiến sĩ già rốt cuộc cùng chịu rời khỏi hang ổ của mình? Tất cả đều không phải! Câu trả lời nằm ở ngôi biệt thư màu đỏ vàng, nổi bật giữa sắc xanh tươi mát của cây cỏ. Vị chủ nhân của nơi đây hiện đang tắm mình trong ánh nắng dịu dàng trên bãi cỏ còn lạnh sương sớm, cạnh bên là anh chàng trợ lý điển trai ngồi nhìn ông chủ mình. Cả người ông gầy gò đến đáng thương, hai mắt trũng sâu vào làm tồi tệ thêm khuôn mặt vốn đã có quầng thâm đen kịt. Thế nhưng chàng trai lại vô cùng vui sướng với bộ dạng hiện tại của ông.
- Chúc mừng ngài! Cuối cùng cũng như mong đợi của ngài!
Người đàn ông gật nhẹ đầu, mắt vẫn nhắm chặt. Tại sao lại như thế nhỉ?

Quay trở lại thời điểm rất lâu về trước, khi ấy người chủ nhân chỉ là gã xấu tính và ích kỉ, không một ai dù là vợ con hay bạn bè chịu được tính cách đó, không một ai trừ anh chàng trợ lý là cam tâm ở bên ông. Dần dần chẳng ai qua lại với ông, vợ con thì bỏ đi sống riêng; ông chuyển đến ngọn đồi Goric để ẩn cư, cô độc bản thân với thế gian ngoài kia. Nhưng sự thật lại không phải vậy...
- Chết tiệt! Rốt cuộc là tại sao?
Người đàn ông vung tay hất đổ lọ hoa thủy tiên vàng gần đó rồi giẫm nát chúng. Lại thêm một lần thất bại với kế hoạch hồi sinh người chết. Phải, lí do ông tới đây là vì lời đồn về những điều kỳ bí xoay quanh ngọn đồi nổi tiếng này. Vài năm trước người vợ xinh đẹp đã đột ngột qua đời rồi tiếp sau đó là cô con gái bé bỏng, mọi người nói họ bị trầm cảm dẫn đến sức khỏe yếu nhưng ông lại không tin. Chẳng ai ủng hộ kế hoạch hồi sinh này trừ người trợ lý tận tụy, anh ta theo chủ mình lên ngôi biệt thự lạnh lẽo, phục vụ ông và làm mọi thứ trong thầm lặng. Vốn tưởng cuộc thí nghiệm sẽ lâm vào bế tắc thì...

Một đêm mưa gió gào thét, ngôi biệt thự nhốn nháo bởi tiếng kêu la từ người chủ nhân. Lập tức chàng trai bật dậy và chạy tới khu vực phát ra tiếng thét rồi bất động ở đó. Ngay giữa vườn là hình ảnh người đàn ông bị những sợi dây gai quấn lấy, dưới đất lấp ló 2 cái xác người, xung quanh lượn lờ những oan hồn quen thuộc với 2 chủ tớ. Dây leo như những cánh tay mạnh mẽ lôi người đàn ông xuống đất mặc cho mọi nỗ lực từ chàng trai, dù cho anh có đốt hay cố cắt chúng thì mọi tổn thương đều truyền sang ông chủ. Rất lâu sau đó mọi thứ yên lặng hẳn chỉ còn bóng dáng chàng trai cô đơn dưới trời mưa tầm tã.
- Tại sao chứ? (Anh khóc) Tại sao không phải là tôi?
Chợt bên tai vang lên âm thanh trầm trầm, là tiếng kêu cứu quen thuộc phát ra từ gốc cây gần đó. Chàng trai vội vã chạy đến với hi vọng nho nhỏ trong tim, tại đó anh gặp một hiện tượng lạ. Có một bông hoa thủy tiên trắng, duy nhất một bông kiêu hãnh nở giữa trời giông bão. Lại gần hơn, kỳ lạ, bông hoa phát ra ánh sáng xanh mờ mờ như đang thành hình. Chờ đợi chốc lát đã nhìn rõ hình thù của ánh sáng ấy, là linh hồn của con người.
- Ông chủ!
Chàng trợ lý reo lên nhưng liền bị tiếng rên la ắt đi cảm xúc.
- Đây là lời nguyền! (Ông ấy nói) Họ đang ở đây! Cứu ta với!
Anh cúi mình nhìn theo hướng linh hồn chỉ, dưới gốc cây hiện lên vô số ác linh đang gào thét vươn tay lôi ông chủ anh xuống; vội vã đào thêm 1 chút lại thấy phần rễ đỏ máu đang đập như một quả tim. Nhìn kĩ lại, gần đóa hoa là 2 vong hồn của vợ con người đàn ông, xuống dần lần lượt là kẻ thù cùng những người bị ông hại oan uổng.
- (Chàng trai lắp bắp) Tôi...tôi phải...phải làm gì...gì...gì đây?
- Ta không biết!
- (Anh lấy lại bình tĩnh) Ngài đang cảm thấy như thế nào? Tôi đào ngài lên và mang vào nhà nhé!
Anh quay lưng định đứng dậy.
- (Thét) KHÔNG!
- Vâng?
- Ta nói không! Cậu sẽ giết ta mất!
Ông nói xong liền đẩy linh hồn con gái mình xuống rồi nghĩ cách.
- Tìm gì đó bảo vệ ta đi! Gió sẽ quật ta chết mất.
Nghe lời ông chủ, người trợ lý vào nhà rồi trở ra với vài dụng cụ. Mất một lúc đã dựng xong ngôi nhà gỗ tí hon vững chắc.
- Ngài cần gì nữa không ạ?
- Không, cậu nghỉ đi! Mai chúng ta nói chuyện.
Anh gật đầu, lui về trong nhà. Đêm đó thật ồn ào tiếng kêu la.

Những ngày sau đó là chuỗi địa ngục tinh thần, chàng trợ lý trẻ mỗi ngày đều phải nghe tiếng rên rỉ của ông chủ lẫn âm thanh ghê rợn từ đám ác linh. Thay vì chăm con người, nay anh phải săn sóc cho một cây hoa khó tính lại mong manh; từ việc bón phân, tưới nước đều được tỉ mỉ làm và chọn lọc công cụ. Dẫu thế anh vẫn không ca thán dù chỉ một lời, vẫn nụ cười thường trực trên mỗi, vẫn ánh mắt tận tụy không oán trách. Duy chỉ có một thứ thay đổi, đó là khu vườn hoa hướng dương rực rỡ sắc vàng mà chủ anh không bao giờ cho phép trồng hiện đang nở rộ; mỗi ngày sẽ có thêm 1-2 bông được trồng, những khi rảnh rỗi anh đều sẽ chăm sóc chúng.
- Cậu thật biết cách phí phạm!
Người đàn ông nói thế mỗi khi thấy anh săn sóc cho khu vườn. Ông cảm thấy bực mình biết bao khi người trợ lý của mình đi phí thời giờ cho đám cây cỏ vô tri kia.

Ngày lại qua ngày, dần dần những lời rên rỉ phai dần đi. Đến một hôm...
- Cậu có muốn rời đi không?
"Xoảng..." Chiếc chậu hoa hướng dương vỡ nát, chàng trợ lý đứng như trời trồng, đôi mắt mở lớn. Sau một lúc thì anh hốt hoảng.
- Tôi làm sai gì sao? Sao ngài lại muốn đuổi tôi?
- Không! Cậu rất tốt, quá tốt để phải ở một nơi như thế này và chịu đựng một kẻ như ta. Ta nghĩ cậu nên rời khỏi đây, nếu muốn cậu cứ việc sử dụng tiền của ta.
- Nhưng....
- Đây là sự trừng phạt. (Chỉ cơ thể minh) Sau những gì ta đã làm với vợ con, bạn bè lẫn mọi người thì đây là cái giá phải trả. (Mỉm cười) Quãng thời gian trở thành thực vật này đã cho ta cơ hội để nghe họ... (Chỉ xuống) ...nghe suy nghĩ và cảm nhận của họ.
- Ông chủ...
- (Ra hiệu dừng lại) Để ta nói hết nhé! Ta nợ họ nhiều thứ lắm, giờ là lúc ta dành quãng đời còn lại để trả nợ. Hãy trở về với thế giới ngoài kia đi.
Anh im lặng nghe chủ nhân nói, tuyệt nhiên bất động như pho tượng. Mãi khi người đàn ông nghĩ anh gặp vấn đề thì lời nói mới thốt ra.
- Thưa ngài, tôi cam tâm ở lại cùng ngài ngay từ lúc đầu và vĩnh viễn về sau. Đó là lựa chọn của tôi! Như ngài nói, ngài đã lấy đi thanh xuân của tôi, tôi mong mình có thể ở đây để được ngài hồi trả.
Người đàn ông gật đầu thay cho lời cảm ơn. Từ đó thiên đường của anh mở ra, mỗi ngày sẽ trò chuyện cùng ông chủ, tán gẫu về những thứ mà trước đây không bao giờ được phép đề cập. Đôi lúc may mắn, ông ấy sẽ kể anh nghe về chuyện của mình, về bó hoa lưu ly ông tặng vợ ngày cầu hôn, về cành hoa hồng vàng bí ẩn được gửi mỗi sinh nhật ông. Về phần mình, anh bắt đầu tự kinh doanh điện tử thông qua lời chỉ dẫn của ông chủ, liên hệ các đối tác cũ và trở thành người quản lý qua máy tính. Mọi thứ thật tuyệt, gần như hoàn hảo nếu người đàn ông không mang lời nguyền và không bị oán linh bám lấy. Từ lúc nào chẳng rõ, gã đàn ông ích kỉ đã thay đổi, không những chấp nhận những kẻ đang oán than kia mà còn sẵn sàng kéo 2 linh hồn đã lôi mình xuống mãnh liệt nhất là vợ con ông. Mỗi ngày rồi lại mỗi ngày, ông ấy đều cố gắng vươn mình lên đón nắng, cố gắng sống sót trước những vật cản. Cho tới ngày định mệnh kia....

Như mọi lần, sau gần mấy giờ đồng hồ làm việc mệt mỏi, chàng trợ lý vui vẻ ra ngoài vườn thăm ông chủ mình.
- Ngài thế nào rồi ạ?
Không có tiếng đáp lại.
- Ông chủ?
Chàng trai bắt đầu lo lắng. Lẽ nào có chuyện gì xấu đã xảy đến? Hay ông chủ đã buông xuôi và mặc cho oán linh giày xéo? Anh tái xanh mặt, vội vã lao ngay đến gốc cây quen thuộc. Chẳng có gì ở đó, đóa hoa thủy tiên của anh dường đã biến mất như chưa hề tồn tại.
- Ông chủ! ÔNG CHỦ!
Anh lớn tiếng gọi, chạy khắp nơi tìm kiếm, không ngừng nghỉ quan sát xung quanh hòng tìm lại bóng dáng đóa hoa quen thuộc.
- Sao không có gì thế này?
Anh thều thào nói, giọng khàn đi, chân run rẫy, cả người kiệt quệ vì tìm kiếm. Mệt mỏi cùng bất lực, anh khóc nấc lên, có lẽ lâu rồi anh không buồn như thế, dẫu có bị mắng té tát cũng chưa từng rơi lệ.
- Ngài đâu rồi?
- Ta ở đây!
Như một tia sáng bừng lên giữa bi kịch tăm tối, giọng nói vang vang đâu đó kéo anh dậy.
- Ngài đang ở đâu? Ngài ổn chứ?
- Ta ở chỗ cũ...Đào đất lên đi....Ta chết ngạt mất...
Giọng nói đứt quãng dần yếu đi. Không từ một giây nào, chàng trai lao vào nhà tìm xẻng để xúc đất, ngay khi cảm nhận có gì dưới đất anh liền quỳ xuống và bới bằng tay mình. Một lúc sau dưới đất đá hiện lên một người đàn ông gầy gò suy nhược, ông níu lấy cánh tay của chàng trai để đứng dậy rồi ho sặc sụa.
- Cậu lâu thật đó!
- Tôi xin lỗi...
- Nhưng cảm ơn cậu rất nhiều! Vì đã làm tất cả cho ta.
Quay trở lại hiện tại, trên thảm cỏ xanh ướt sương sớm, người chủ nhân nhắm ghiền mắt tận hưởng ánh nắng vàng ấm áp, cạnh bên là anh trợ lý đang ngắm nhìn khu vườn hoa hướng dương.
- Ông chủ!
- Hửm?
- Sáng nay bên đối tác gửi cho tôi mấy bó hoa nói là tặng ngài đấy.
Nói rồi anh vào nhà và trở ra với hai bó hoa trên tay. Đầu tiên là bó hoa tulip đen trông tang tóc được gói bằng giấy trắng mang họa tiết sang trọng.
- Cái này từ gia đình phu nhân.
- (Mở một mắt ra) Ồ! Họ tha thứ cho ta rồi sao?
- Có vẻ là thế thưa ngài!
Người đàn ông mỉm cười rồi nhắm mắt lại, không rõ đang nghĩ gì. Chàng trai đặt bó thứ nhất xuống, tiếp tục trình lên bó thứ hai - 6 bông hoa hồng màu xanh lam tuyệt đẹp cùng 1 đóa hồng vàng rực rỡ nổi bật. Người đàn ông mở cả 2 mắt, nụ cười trở nên tinh nghịch.
- Bó này là...
- Thưa ngài, một đối tác đã gửi đến cho ngài ạ.
Anh vừa nói xong thì ông ấy liền ôm bụng cười đến chảy cả nước mắt.
- (Bối rối) Thưa ngài... Có chuyện gì vậy ạ?
- (Run run) Cậu...cậu nói dối thật tệ đó! (Gạt nước mắt) Làm gì có ai biết chúng ta ở đây mà gửi hoa. Nếu có thì không lý nào lại gửi những loại hoa này.
- (Đỏ mặt)
- (Chỉ vào bó hoa thứ 2) Tất nhiên họ sẽ càng không gửi hoa hồng với số lượng như thế. (Nháy mắt) Cậu hiểu chứ?
Nói xong ông đứng dậy rồi đi ra sau khu vườn hướng dương trong khi người trợ lý chỉ biết ngây ngốc nhìn. Rất lâu mới thấy lại bóng dáng chủ nhân ngôi biệt thự, ông đi ra với thứ gì đó giấu sau lưng.
- Tôi cứ luôn thắc mắc tại sao cậu lại hi sinh cho tôi nhiều thế. (Chìa hoa ra) Nhưng giờ tôi hiểu rồi.
Trên tay ông là bó hoa cẩm chướng xanh.

Theo mọi người giấc mơ này có ý nghĩa gì không nhỉ? Hãy chia sẻ suy nghĩ của mọi người với tôi nhé!
Câu hỏi: Ý nghĩa của những loài hoa được in đậm là gì?
Nhận xét này đã bị tác giả xóa.
Trả lờiXóaChuyên mục phân tích ý nghĩa loài hoa với sự giúp đỡ của chị Gu gồ xin phép đc bắt đầu:
Trả lờiXóahoa thủy tiên vàng theo như chị gu gồ thì nó có ý nghĩa là thể hiện lòng quyết tâm và ý chí của bản thân, nó làm gợi nhớ đến hình ảnh quật cường của một chú sâu nhỏ kiên cường sống trong cảnh màn tường chiếu niệm nhưng sống trong sung sướng lâu ngày nó cũng quen với sướng rồi, và lâu lâu còn đc một combo massage đẳng cấp đai đen.
Thủy Tiên trắng thì cũng như thủy tiên vàng nhưng khác màu, nó thể hiện kiến thức môn anh văn của một bạn nào đó và cũng như tâm trí của một bàn nào đó trong tiết Vi phân ( ͡° ͜ʖ ͡°).
Hoa hướng dương cũng theo chị gu gồ thì nó thể niềm hạnh phúc theo như lời người Do Thái nhưng có lẽ có một khoảng thời gian trong lịch sử loài hoa này không nở.
Hoa lưu ly aka hoa baby kajima mang ý nghĩa chạm đáy nỗi đau à nhầm xin đừng quên tôi.
Hoa hồng vàng hôm trước gu gồ hình như là tình yêu tan vỡ hay sao ấy bởi vậy tui thích đỏ hơn
Hồng xanh lam là tình yêu bền vững theo thời gian, trường tồn theo năm tháng cũng như tình yêu nước vậy
Tulip đen cũng là tình yêu cháy bổng nhưng có lẽ lửa to quá nên nó bị khét nên mới tạo nên màu đen như thế
Còn hoa Cẩm chướng thì tui nghĩ khúc cuối chuyện đã nói rồi