Thứ Hai, 24 tháng 2, 2020

GIẤC MƠ SỐ 4



BỆNH VIỆN KÌ QUÁI

     Mọi thứ bắt đầu bằng màn đua xe đạp của hai chị em, chiếc xe màu vàng của tôi chạy trước và tít đằng sau là chiếc màu đỏ đang cố cải thiện khoảng cách. Cả hai đều chạy khá nhanh bởi gió cứ vút qua mặt còn quang cảnh thì mờ dần bởi tốc độ. Tới một lúc, ngoái đầu lại đã không còn thấy em tôi đâu cả, xung quanh cũng chẳng phải con đường ngoài công viên mà tôi quen thuộc. Tôi dừng xe rồi bước xuống nhìn xung quanh. Đầu tiên là khung cảnh, có vẻ là trên nóc của tòa nhà lớn, từ đây có thể phóng mắt tới xa tít ngoài thành phố. Mọi thứ đều bay màu hết, không gian chỉ toàn là trắng với đen mờ ảo tựa khói. Tôi ngó xuống dưới, phía ấy chẳng có ai cả nhưng qua các vật dụng bày trí tôi biết mình đang ở bệnh viện, một bệnh viện lớn không bóng người. Trở lại với chiếc xe đạp, nó là thứ duy nhất mang màu vàng ở đây, bánh xe bị khóa chặt vào sàn, chính xác là vào một đường thẳng đen sâu độ nửa tấc.


white wooden desk on hallway inside building

     Tôi quỳ gối xuống chỗ chiếc xe, tay quay bàn đạp của nó. Kì diệu, tôi càng quay chiếc xe càng tiến về phía trước dù không có gì chống thăng bằng cho nó. Nhanh chóng tôi đưa ra quyết định táo bạo, leo lên xe và đạp thẳng về phía trước. Bằng chút lí trí còn sót lại cho sự an toàn của bản thân, tôi cài mũ bảo hiểm (mà cũng không biết lấy đâu ra cái mũ ấy). Dùng hết sức bình sinh để lao về phía trước, mắt tôi nhắm lại, phó mặc cho số phận. Không thể tin được! Tôi mở mắt rồi nhận thấy bản thân đang chạy dọc theo bức tường thẳng đứng với tốc độ kinh hồn. Vừa thích thú vừa sợ hãi tôi liền ngừng đạp rồi hối hận với hành động ngu xuẩn đó, ngay khi chiếc xe dừng lại, tôi lao ra khỏi xe và rơi tự do xuống mặt đất sỏi đá phía dưới. Tôi vươn tay ra, cố níu lấy bức tường đối diện rồi lủng lẳng ở độ cao hơn 30m. Bằng một cách phi thường nào đó tôi đã leo lên lại được nóc nhà, suốt quá trình ấy thật sự chẳng gian nan hay khó khăn nào cả, cứ thế mà dần dần tiến lên. Lên được tới đích tôi nhanh chóng nhìn xuống dưới tìm cách trở về với đất mẹ thân yêu. Chiếc xe vàng đã không còn ở nơi tôi dừng lại lúc trước, bốn phía giờ chẳng còn sự sống nào trừ tôi hết. Chợt "ting...ting..." tôi nghe tiếng xe vang lên từ hướng cổng chính bệnh viện. Đó là mẹ tôi đang chạy chiếc xe quen thuộc của bà.


gray concrete pavement

- Mẹ ơi! Giúp con!
    Tôi gào lên với chất giọng sợ hãi đầy run rẫy của mình. May mắn mẹ đã nghe và ngước lên nhìn con của bà. Với vẻ mặt bình thản bà bảo rằng ở chỗ tôi có lối đi xuống rồi chạy xe biến mất. Nhìn quanh chỗ đang đứng mới nhận ra nơi chiếc xe từng ở giờ biến thành một cái nắp to độ hai, ba gang tay bằng kim loại trông y hệt nắp cống. Tôi hì hục nhấc nắp lên, đằng sau nó là hố đen siêu to khổng lồ tối tăm như đang nuốt chứng mọi ánh sáng xung quanh. Tim đập thình thịch, tôi không dám tin tưởng cái hố này cho lắm nhưng có vẻ nó là hi vọng duy nhất còn lại. Khẽ nhắm mắt rồi nhảy vụt xuống hố, đón lấy tôi là một ống trượt hình bán nguyệt dài bất tận xoắn lấy các tầng lầu và chạy thẳng xuống dưới đất. Phải nói cái ống này siêu đã luôn, tốc độ vừa phải đủ nhanh để cảm nhận sức gió mát đang thổi đến và đủ chậm để nhìn ngắm xung quanh. Bên trong bên viện thiết kế như một trường đại học Y dược với các sinh viên thực tập ở tầng này cùng bác sĩ ở tầng kia. Trượt tới cuối ống là đến sảnh chính đầy người, có lẽ họ là bệnh nhân, tôi chào họ rồi rời đi. Ngoài cổng bệnh viện có hai người đàn ông, chú bảo vệ cùng bác trai nào đó đang trò chuyện về con gái của bác trai. Mọi thứ khá bình thường cho tới khi tôi thấy chân mình có gì đó không ổn, cúi xuống thì nhận ra một sự thật kinh khủng, tôi quên đôi dép trên nóc nhà rồi!


white and blue metal pipe

    Khung cảnh thay đổi, trước mắt là cặp nam nữ đang đối thoại khá sôi nổi. Chợt cô gái búng tay, lập tức xuất hiện thứ gì đó dài dài kì lạ, tôi đoán và tôi đã đúng, đó là một khẩu súng. Nhướng người về phía họ, mắt mở to đầy thích thú, một ý nghĩ kì hoặc lóe lên trong tôi: "Ảo thế có lẽ không phải Conan!". Vươn tay ra để chạm vào cây súng đen siêu ngầu ấy, tôi nhận ra tay mình bị cản bởi lớp kính dày hay đúng hơn nãy giờ đơn thuần chỉ là bộ phim trên TV.


shallow focus photo of brown rifle

    Mọi thứ mờ ảo dần đi, tôi quay lại trước cổng bệnh viện nơi có 4 người đang chờ đợi. Hai người đàn ông đã gặp trước kia, nam nhân lạ mặt và ông chú nào đó mặc đồ Hawaii cùng bộ râu lởm chởm. Chú bảo những người sau lưng mình đều là người tốt, không cần sợ họ rồi vỗ vai tôi hỏi rằng có phải trước đây có để quên đồ trong bệnh viện không. Nói rồi chú đưa ra món đồ đã giấu sau lưng, tôi cũng nhận lấy khá nhiệt tình, vấn đề là tôi để quên đôi dép còn thứ trên tay lại là chiếc mũ rơm !? Cả 5 người chúng tôi kéo nhau đi vào bệnh viện, tới sảnh chính tôi bỗng như hóa đá với thứ mà mình đang thấy. Một cái cầu thang! Một cái cầu thang bằng cẩm thạch to đùng đứng song song với ống trượt tôi từng dùng. Làm sao mà lúc trước tôi lại không nhận ra nó chứ? Nếu thế thì rõ ràng hồi bị kẹt trên nóc, tôi đã có thể xuống đất dễ dàng rồi. Tôi ngao ngán nhìn cây cầu thang cho tới khi bị đồng hồ réo dậy.

Theo mọi người giấc mơ này có ý nghĩa gì không nhỉ? Hãy chia sẻ suy nghĩ của mọi người với tôi nhé!


Thứ Hai, 17 tháng 2, 2020

GIẤC MƠ SỐ 3

CHUYẾN ĐI KÌ LẠ

Tôi đã có một chuyến đi kì lạ và ngộ nghĩnh trên chiếc xe đạp điện cũ của mình. Không rõ khi đó bản thân đang ở đâu, chỉ có tôi trên con đường nhựa và xung quanh là hàng cây xanh trải dài tới cuối chân trời. Theo những gì vẫn còn nhớ, tôi đã đi ngang qua ngôi trường cấp 3 của mình, trước cổng có hai chú bảo vệ từng làm việc ở trường THCS, một người cao, già nua và một người thấp, tròn trĩnh. Người cao giơ tấm bảng với nội dung bằng neon rực rỡ lên cao còn người kia thì cầm thứ gì đó như hộp điều khiển. Không rõ họ muốn cho tôi xem gì vì khi ấy tốc độ xe khá nhanh, hình ảnh hai người đàn ông cùng ngôi trường chỉ xẹt qua tôi trong tích tắc. 

 wide road towards mountain during daytime

Tôi đi thêm một lúc thì gặp cây cầu nhỏ, rất hẹp bắt qua khúc sông không lớn. Quang cảnh xung quanh đã thay đổi từ lúc nào, giờ tôi đang ở vùng miền quê sông nước hẻo lánh. Bằng cách nhiệm màu nào đó tôi qua được cây cầu mà chẳng gặp trở ngại gì. Xe lại lăn bánh, đèn báo hiệu gần hết điện đã bật sáng, tôi cứ tiến thẳng về phía trước trong tâm trạng lo âu phải đạp bộ về. Nhanh chóng trước mắt tôi hiện lên căn chòi nhỏ xinh xinh bằng lá, sau căn chòi là một bến đò vắng khách. Ông lái đò nhìn thấy tôi vội mời đi đò của ông, tôi mỉm cười từ chối vì muốn trở về. Lạ lùng thay con đường tôi mới đi giờ bị biến đổi đến lạ mắt và theo ông lái đò thì chỉ có dùng đò mới về được lại thành phố. 

docked gray wooden boat across the brown island

Tôi lưỡng lự khá lâu rồi xách nguyên chiếc xe đạp điện  xuống cái thuyền gỗ của ông lão, quyết định trao niềm tin nơi người đàn ông mới gặp này. Thuyền dần dần rời khỏi bờ, tôi đứng nhìn ông, tay vẫn xách chiếc xe. Vài lần tôi đã ngỡ mình bị hoa mắt vì người lái đò lúc thì tóc tai đầy đủ lúc khác thì trơ trọi mái đầu bóng lưỡng. Nhưng rất nhanh tôi đã bị thứ khác thu hút sự chú ý, con thuyền đang chìm dần và tôi chỉ có thể trơ mắt nhìn cho tới khi bản thân chỉ còn đầu là ngoài mặt nước. Lúc bấy giờ tôi ra sức vùng vẫy trong tuyệt vọng, sau khi lấy lại quyền kiểm soát bản thân, bỗng nỗi sợ đang hiện hữu chợt biến mất đầy bí ẩn, tôi bình tĩnh giữa con sông sâu không thấy đáy. Tôi ngoi lên mặt nước, cố kêu gọi sự trợ giúp, lập tức ông lái đò xuất hiện, lôi tôi lên rồi vụt mất tay tôi trong chốc lát. Chúng tôi cứ giằng co với nước được vài phút thì tôi buông hẳn tay ông lão ra và để mặc cơ thể trôi lềnh bềnh trong nước. Không phải tôi bỏ cuộc đâu, chỉ là lấy lại bình tĩnh thôi! Cố đạp chân mình, tôi lại ngoi lên để lấy không khí, sau chút cố gắng thì tạm thời tôi đã an toàn. 

man swimming on body of water


Bấy giờ tôi đã hoàn toàn quên đi phương tiện lẫn tư trang của mình mà chỉ tập trung tìm kiếm đất liền. Nổi được chưa bao lâu thì tôi lại chìm, kì lạ là lần này chân tôi có thể chạm được tới đáy, mực nước chỉ nằm ở mức ngang cổ mà thôi. Tôi cứ ngâm mãi dưới nước, không bơi đi đâu mà cũng không có ý định sẽ lên bờ. Lúc này tôi triệt để quên luôn ông lái đò (tội ông!); kể từ lúc buông tay, chúng tôi đã không còn nhìn thấy nhau nữa. Tôi trôi về phía bờ và ngửa cổ lên nói chuyện cùng vợ ông lão, bà ấy cũng quên luôn chồng mình lẫn chiếc thuyền của hai vợ chồng. Được một lúc, tôi bấu lấy cây cột bên chòi rồi leo lên đất liền, ở dưới của tôi cứ mát mát đầy lạ lùng (tôi không đấm dài nhá!). Bỗng đùng cái tôi trở về nhà, chẳng ai nhận ra sự ướt sũng của tôi hay chiếc xe đạp điện đang ở đâu hết, tôi kể lại cho họ nghe mọi thứ thì chẳng ai chịu tin tôi cả, không một ai. Giữa lúc bất lực ấy, chuông đồng hồ chợt rao lên inh ỏi, báo hiệu ngày mới đến và giấc mộng đã tàn. 

Theo mọi người giấc mơ này có ý nghĩa gì không nhỉ? Hãy chia sẻ suy nghĩ của mọi người với tôi nhé!



Thứ Bảy, 8 tháng 2, 2020

GIẤC MƠ SỐ 2

HÀNH TRÌNH TẨU THOÁT XUYÊN KHÔNG GIAN


Tôi đã có một cuộc tẩu thoát vô cùng lì kì và hồi hộp. Khởi đầu của mọi thứ là tại địa điểm nào đó rất quen thuộc với ánh sáng vàng bao phủ, phân nửa khung cảnh là căn phòng trắng chẳng có gì ngoài cánh cửa gỗ, phần còn lại thì đầy đất đá như hang động với chính giữa nổi bật một cái lồng sắt. Bên trong lồng có hai người, một chị gái xinh đẹp và bác tiến sĩ mặc trang phục thám hiểm. Họ có vẻ không để ý tới tôi, hiện đang đứng ngoài lồng, mà loay hoay tìm kiếm gì đó. Chợt từ đâu xuất hiện con khủng long bạo chúa với hàm răng sắc nhọn cùng cơ thể to lớn. Do không kịp chạy vào lồng để trốn nên tôi đành phải giả chết, nằm tựa lên bức tường sau lưng, đầu gục xuống. Con khủng long tiến lại phía tôi, phà hơi thở chết chóc và đùa nghịch với đầu tôi bằng cách nghiêng nó qua lại. Sau cùng, có thể đã chán chê, nó há cái miệng đỏ máu ra rồi cắn nhẹ lên tôi. Tiếp đến, con khủng long bỏ qua tôi để lượn lờ bên cái lồng sắt, lúc này thì hai người kia đã nhận ra sự tồn tại của tôi. Bác tiến sĩ khẽ kêu tôi, người vẫn bình an sau cú cắn sương sương của con khủng long, ông chỉ về phía gần đó ý bảo hãy lấy thứ đó đi. Tôi liếc sang hướng ông chỉ, cách tôi vài cm có một khối đá hình vuông với cơ mang những chữ số kì lạ. Tôi nhìn chăm chăm con khủng long, nhẹ nhàng nhích tới chỗ phiến đá, quá trình như dài cả thế kỉ. Rồi nhanh như chớp tôi vồ lấy phiến đá và lăn vào lồng, sau lưng tôi, con khủng long xông tới hòng xé xác con mồi. Ngay khi tôi vừa vào lồng thì răng con thú cũng cắm vào lối ra, nó điên cuồng cắn và đạp tới tấp vào lồng khiến thứ đang bảo vệ chúng tôi trở nên méo dần theo thời gian. Tôi đưa phiến đá cho bác tiến sĩ, cầu xin ông hãy nghĩ cách cứu tất cả. Chị gái mỉm cười, đặt tay lên vai tôi để trấn an rồi đi về phía khung lồng sắt, tại đó chị nhắm mắt lại và cất giọng hát lên. Đó quả là thứ âm thanh tuyệt nhất tôi từng nghe, vừa dịu dàng vừa ấm áp. Cả tôi và con khủng long đều bị giọng hát ấy mê hoặc tới mức bất động, mãi cho tới khi bác tiến sĩ lay mạnh tôi mới dứt được âm thanh này. Trên tay ông là phiến đá to hơn, bao gồm những mảnh nhỏ y như cái tôi vừa mang vào. Ông nắm tay tôi và cả ba lặng lẽ đi khỏi căn phòng qua cánh cửa gỗ trong khi con khủng long còn say giấc. Cánh cửa dẫn chúng tôi đến dãy hành lang dài vô tận, tại đó tôi gặp một ảo giác bí ẩn, trong ảo ảnh tôi lại trải qua sự kiện kia nhưng mọi thứ suôn sẻ hơn và dường như chúng tôi còn một thành viên nữa.


brown dinosaur beside tree


Khung cảnh thay đổi, chúng tôi chạy vào một cái nhà tắm rất lớn, vô cùng sang trọng với tường ốp gạch hoa màu xanh ngọc bích, sàn màu ngà và các vật dụng thì bằng sứ đắt tiền. Đoàn chúng tôi không còn ba, bốn người nữa mà giờ là cả tốp sáu, bảy thanh thiếu niên trẻ tuổi, có vẻ chúng tôi đang trốn thứ gì đó. Lần này tôi phụ trách canh cửa; áp sát người trên tấm kính một chiều, tôi hồi hộp quan sát diễn biến bên ngoài trong khi những bạn thì tìm lối ra. Qua lớp kính thủy tinh màu xanh rêu, tôi thấy ngoài kia có năm,sáu người phụ nữ mặc sườn xám đầy quý tộc đang thưởng trà và trò chuyện với nhau, có vẻ họ không biết sự tồn tại của những kẻ đột nhập. Từ sau lưng người phụ nữ phía đối diện, một cô bé người hầu bước tới gần chúng tôi rồi rẽ sang căn phòng bên cạnh; tôi nhìn sang bức tường bên trái mình, thật kì diệu, nó đã trở nên trong suốt và tôi có thể thấy từng cử động khi pha trà của người bên kia bức tường. Bỗng ngoài kia vang lên tiếng ầm ĩ, một toán đàn ông ùa ra, đòi khám xét để bắt chúng tôi. Tôi quay về đằng sau cảnh báo, lúc này sau lưng tôi không còn là nhà tắm mà thay bằng nhà kho lớn đầy bụi. Các bạn giờ mặc y phục người hầu, chạy tán loạn tìm kiếm sự trợ giúp. Chẳng ai đáp lại lời họ, ngoài kia đám đàn ông cũng gần tới chỗ chúng tôi. Chợt tiếng ai đó vang lên, đi theo tiếng gọi tôi phát hiện một thông đạo nhỏ với những người đang đứng vẫy tay gọi. Chỉ kịp báo động vài câu tôi đã bị kéo vào thông đạo ấy, suốt quãng đường là mảng đen tối vây lấy mọi thứ, tay tôi được ai đó dắt đi và sau lưng vang tiếng người la hét. 


person holding kettle

Đi được khá lâu cũng thấy lại ánh sáng, ngoài thông đạo có bà lão vẫy tay gọi rồi bảo hãy chạy về bên trái. Tôi làm theo lời bà nhưng rồi chạy ngược lại chỉ để hỏi bên trái là bên nào. Lúc quay lại đã có thêm chị gái vừa chạy ra, không nói tiếng nào chị kéo tay tôi và cùng chạy. Con đường dưới được trán xi măng màu xám tro nóng hổi, bên trái kéo dài những bức tường vàng còn bên phải là nhà dân. Chúng tôi chạy bằng chân không, phía sau có mấy người đàn ông dí theo. Bỗng tính trẻ con trong tôi trỗi dậy, tôi chạy ù vào những vũng nước lớn và la hét dọa cho bầy vịt ngỗng trước mắt chạy tán loạn. Cảm giác khi ấy vừa vui vừa sợ. Đột nhiên chuông đồng hồ reo lên inh ỏi, tôi bật dậy với sự nuối tiếc. Tôi tự hỏi nếu không có cái đồng hồ thì tôi sẽ đi tới những đâu nữa nhỉ?

Theo mọi người giấc mơ này có ý nghĩa gì không nhỉ? Hãy chia sẻ suy nghĩ của mọi người với tôi nhé!
   

Thứ Bảy, 1 tháng 2, 2020

GIẤC MƠ SỐ 1

TÔI ĐÃ MƠ TỈNH!

Khi tôi mở mắt ra, tầm nhìn chỉ được 1/2 so với bình thường. Bao quanh tôi là phòng ngủ với chiếc mùng màu xanh lá mờ ảo. Tôi nằm yên, tỉnh táo và có cố thế nào cũng không ngủ được. Thế là tôi với lấy chiếc điện thoại gần đó để bấm linh tinh, mọi thứ khá ổn cho tới khi tôi nhận ra điện thoại mà tôi đang dùng là của em trai, điều gì khiến tôi có thể nhầm lẫn hai vật vốn khác nhau từng chi tiết được nhỉ? Bên tai tôi chợt vang lên tiếng cha nói gì đó như: "Trời đang mưa to!", liền đó có người đi tới chỗ tôi. Tôi vội cất điện thoại rồi nhận ra người xuất hiện là em tôi. Tôi trả điện thoại lại cho nó và nhanh chóng rơi vào vô thức trong vài giây. 

black sailing boat digital wallpaper

Quang cảnh thay đổi, trước mắt tôi là ngôi trường nhỏ xinh xắn mà trong đầu tôi mặc định là trường cấp 3. Có vẻ lúc này đang chào cờ bởi mọi người đã đứng thành từng tốp nhỏ theo lớp. Lớp của tôi (tôi tự cho là thế) đang đứng bên trái sân cờ, đối diện dãy lớp học. Nhanh chóng tôi nhận ra những khuôn mặt cũ, một số của năm cấp 3, một số của cấp 2 và vài người không rõ tên. Họ mặc trang phục quân đội với màu rằn ri, màu xanh lục, xanh bạc..., lớp trưởng cấp 2 của tôi thì mặc đồng phục nhưng lại không có bảng tên hay logo gì cả. Bỗng gần hết lớp chạy lên sân cờ làm gì đó có lẽ là nhiệm vụ của mỗi lớp mỗi tuần. Chỗ tôi đang đứng chỉ còn vài người mặc đồng phục y như bạn lớp trưởng. Tôi nhìn phía đầu hàng, tại đấy có hai người bạn thân cũ năm cấp 3 của tôi đang nhìn lại, khi ấy tôi chỉ muốn chạy về phía đó để ôm họ vì ở hiện tại chúng tôi đã không còn bên cạnh nhau nữa, ba đứa 3 ngành học, hai đứa kia thậm chí còn nghỉ chơi nhau hồi lớp 12. Cạnh hai người bạn của tôi là một cô gái cùng lớp năm cấp 3, cô ấy chạy về phía tôi rồi nắm tay tôi. Lúc bấy giờ tôi mới nhận ra là mình đang mơ và cố gắng để không tỉnh giấc. Cô gái bên cạnh tôi hô lên: "Giàn hàng ngang!" và tất cả làm như cô ấy nói, chúng tôi đối mặt với dãy lớp học trong buổi chào cờ. Sau khi giàn hàng thì bọn tôi ngồi xuống, tự nhiên tôi lại không muốn mơ nữa. Thế là nhanh như cơn gió mọi thứ đều nhòe đi, tôi ngồi bệt trên đất, ôm mặt nức nở, tôi tiếc giấc mơ này.



Khung cảnh lại thay đổi, tôi trở về với căn phòng cũ nhưng lần này là đang nằm gần cửa ra vào. Bấy giờ thì mắt tôi gần như chỉ mở được 1/4 so với bình thường, cảm giác như mí mắt có thể sụp đổ bất cứ lúc nào vậy. Cạnh cánh cửa giả gỗ trong phòng tôi là hai cái khẩu trang vải (tôi cũng không rõ tại sao chúng ở đó) bất ngờ cái ngoài cùng di chuyển và tôi biết có con gián dưới đó. Theo phản xạ tôi giơ tay đập thứ trước mặt, xui xẻo thay có lẽ tôi đã trượt. Rồi trong đầu tôi bừng lên một sự thật, tôi thực chất vẫn chưa tỉnh mà vẫn đang trong giấc mơ. Tôi cố mọi cách để tỉnh dậy trong vô vọng mà không được. May mắn, điều gì đó đã giúp tôi, tôi gục đầu một cái và tỉnh giấc. Trong suốt quá trình mơ cho tới lúc tỉnh giấc, đầu óc tôi luôn ngột ngạt như bị thiếu oxi, cảm giác nghèn nghẹn khó chịu. 

Theo mọi người giấc mơ này có ý nghĩa gì không nhỉ? Hãy chia sẻ suy nghĩ của mọi người với tôi nhé!

GIẤC MƠ TRƯA SỐ 67

MUA ĐỒ Tôi nhớ khi ấy mình đang đứng trước cổng trường, giữa đám đông áo trắng lũ lượt đi vào bên trong. Đó là một khung cảnh được ghép bởi ...