Thứ Hai, 31 tháng 7, 2023

GIẤC MƠ SỐ 56 (6)

 

HÒN ĐẢO KỲ LẠ (6)

    Silver đi qua bức tượng thần, nhảy khỏi cửa sổ để đi ra ngoài. Tại đây ông thấy Ivory đang khiến người của ông khốn đốn với mấy trò nghịch của thằng bé, tuy vậy thì họ vẫn đủ khả năng trông chừng được đứa nhóc.

- (S) Maroon! 

- (M)(Chạy lại) Vâng, thưa ngài!

- (S) Vẫn ổn chứ?

- (M) Đứa trẻ này dễ chăm hơn mấy người lớn. (Cười) Giá mà cô Sapie cũng dễ tính như một đứa trẻ thì hay biết bao.

    Silver hiểu Maroon muốn ám chỉ điều gì, chuyến đi thám hiểm này vốn nguy hiểm nên chỉ cần Sapie toàn mạng quay về là đủ còn lại thì không ai quan tâm hết. 

- (S) Cậu điều tra được gì rồi?

- (M) Mới nãy tôi giả vờ ngã, trên sàn nhà tôi nghe thấy tiếng động cơ chạy trên sàn. Và còn có cả mùi thuốc mê khá nhạt.

- (S) À, tôi có ngửi được. Sao tôi không bị gì nhỉ?

- (M) Ngài còn nhớ loại dầu tôi đã tặng cho mọi người lúc mới lên tàu chứ? Thứ này ở quê nhà tôi dùng để kháng lại loại thuốc mê đó. (Nhún vai) Nhưng xem ra không phải ai cũng dùng nó.

- (S) Chỉ cần người của chúng ta dùng là được.

    Sau đó họ trao đổi nhau về các thông tin mình thu thập được. Giữa chừng thì Bronze xuất hiện cắt ngang bọn họ.

- (B) Ngài thuyền trưởng! Ôi trời, tôi nghĩ ngài lạc ở đâu rồi.

    Liếc nhìn bức tượng trong nhà.

- (S) Có thần linh bảo hộ, sao tôi có thể lạc đường được.

- (B) Ngài định đi đâu vậy?

- (S) Giờ cũng gần trưa rồi, sáng nay tôi không ăn nhiều và thức ăn từ hồi sáng vẫn còn.

    Ý của Silver là ông sẽ quay lại tòa nhà.

- (B) Vậy để tôi đi cùng...

- (M) Tôi vừa thấy anh Rouge. Hay là để anh ấy dẫn đường cho ngài thuyền trưởng đi. Bronze à, giúp tôi bảo Ivory vào nhà với. Trời nắng to rồi mà cứ ngoài này thì bệnh mất.

    Như phụ trợ cho Maroon, bằng cách thần kì nào đấy, Ivory nhảy bổ tới chỗ Bronze rồi mè nheo liên tục. Cuối cùng người này phải gọi cho Rouge ra để dẫn đường cho Silver.

- (S)(Nói vọng vào trong) Tôi về trước, ai có đói thì về nhà ăn với tôi. Nhớ dùng dầu Maroon cho để giữ ấm đấy! (Chỉnh ảo cho Maroon) Cậu trông chừng Sapie đi, khéo lại gây chuyện nữa.

    Giao việc xong thì ông cùng người dẫn đường tiến về tòa nhà lớn. Dọc đường chẳng ai nói tiếng nào cả, cứ lặng lẽ sóng vai nhau mà đi dưới hàng cây to. Lúc này quả thật trời nắng lớn, người dân ai nấy đều vào nhà trú nóng nên chỉ có hai con người này là còn ở ngoài đường.





    Bất ngờ Silver dừng lại tại một cây dừa lớn, điều này làm người đồng hành tò mò.

- (R) Có gì sao, thưa ngài?

- (S) Tôi nghỉ mệt chút thôi. Cậu thấy đấy, tôi lớn tuổi rồi mà trời thì nắng to...

    Đang nói thì từ đâu rơi xuống ba bốn trái dừa, chúng nhắm ngay đầu của Rouge mà đáp, lực mạnh như có ai đó cố tình ném chúng vào đầu người này. Ba bốn cú khiến đầu của Rouge xoay mòng mòng, chưa kịp định hình thì từ phía bên cạnh đã bị Silver giáng thêm một cú ngay cổ. Vị thuyền trưởng nhìn người đồng hành nằm bẹp dưới đất, thở dài rồi ngước lên trên.

- (S) Cậu ta gục rồi!

    Từ trên cây dừa, Gray nhảy xuống, không quên nhìn xung quanh đầy cảnh giác.

- (S) Tội nghiệp chàng trai này, hết bị đánh lại bị hai người chúng ta...

- (G)(che miệng Silver) Không có thời gian đâu! Cầm lấy thứ này!

    Anh đưa vội cho người đàn ông thiết bị liên lạc vừa mới được sửa.

- (S) Từ đâu mà anh có thứ này?

- (G) Tôi giải thích sau. Nghe này, Silver, chúng ta phải rời khỏi đây càng sớm càng tốt!

- (S) Tôi cũng định như thế.

    Gray gật đầu, chạy vội vào rừng. Vài phút sau thì Rouge tỉnh, Silver nói rằng người này bị dừa rơi vào đầu dẫn tới bất tỉnh. Ông tỏ ý bảo mình có thể tự về nhưng Rouge nhất quyết phải hộ tống ông trở lại tòa nhà lớn. Đến nơi thì người này đứng ngoài cửa, nói là hít thở không khí nhưng thực chất là canh gác. Silver cũng không quan tâm, ông đi lên từng phòng của đoàn mình, lấy vài thứ cơ bản tại mỗi phòng rồi đặt ở cửa sổ. Sau cùng thì vị thuyền trưởng xuống tầng và ngồi vào bàn ăn, ông cố tình ngồi đối lưng với cửa ra vào để không ai biết ông đang làm gì.

- (S) (nói qua thiết bị) Nghe chứ, Gray?

- (G) Nghe!

- (S) Hẳn anh biết chúng ta được lệnh lọc vài người không cùng phe. Tôi tính thế này, anh về lấy đồ của chúng ta chuyển qua thuyền. Không nhiều đâu nên hành động cho cẩn thận.

- (G) Cũng không phải lần đầu làm. Nhưng mà này, có chuyện này tôi muốn hỏi ý của ông.

- (S) Gì thế?

- (G) Thuyền chúng ta thêm một người nữa được chứ?

    Rồi Gray kể cho thuyền trưởng của mình về câu chuyện tối hôm qua. Suốt quá trình chỉ có tiếng bát dĩa vang lên che đậy giọng nói và vài lần ngâm nga của Silver. 

- (S) Anh cứ hành động theo ý mình đi. Chuyện chuyển đồ sẽ do người khác làm. Tôi định khi mặt trời lặn sẽ bắt đầu rời đi nên tranh thủ chút nhé!

- (G) Rõ! Người của chúng ta vẫn đang trong tay địch à? Có mạo hiểm quá không?

- (S) Họ nào phải trẻ con. Tôi dặn rồi, có chuyện thì tín hiệu cho tôi biết. Dù gì chúng ta cũng cần vài thứ linh tinh từ hòn đảo này.

    Sau đó thì tín hiệu im bặt, Silver cất nó vào túi. Đi lên lầu kiểm tra lại mọi thứ rồi đi xuống khi thấy tòa nhà có thể mấy người nữa.

- (S) Mọi người đi ăn à?

- Ừ, đói quá rồi!

    Những thủy thủ già lên tiếng, họ ngồi vây quanh bàn và ngấu nghiến thức ăn. Bên ngoài cửa, số lượng lính canh tăng thêm bằng với số người vừa về. Tiếng ăn uống bên trong ngày một ồn ào, đến nỗi chẳng còn nghe được là ai đang nói cái gì.

- (S) Sao lại về vậy?

- Biết thế nào ngài thuyền trưởng cũng đánh lẻ nên bọn này tới. (Nhìn ra ngoài) Bên kia chưa loạn gì đâu, chỉ hơi kì kì thôi.

- (S) Kì kì?

- Chẳng biết từ lúc nào mà con nhãi kia (Sapie) bắt đầu tôn sùng thái quá tên nhà phát minh. Nó đòi ở lại đây luôn đấy! Mà bộ dạng như không tỉnh táo lắm.

- Giờ nó đang trong phòng với tên đó, không biết làm cái trò gì.

- Đám người trẻ cũng dần lú lẫn đầu óc cả rồi, chỉ còn thằng Maroon là nhìn tỉnh táo.

    Silver không nghĩ sớm như vậy mà bên dân làng đã ra tay với đoàn của ông. Xem ra cần tiến hành rời khỏi đảo sớm.

- (S) Định là khi mặt trời lặn nhưng chắc chúng ta hành động sớm chút vậy.

- Nên bọn này mới ở đây.

- (S) Trên lầu, tại mỗi phòng có bọc đồ tôi để, mọi người chia nhau vận chuyển đến thuyền của chúng ta. Nhớ là phòng nào có bọc thì mới vận chuyển.

- Thế tụi này có không?

- (Cười) Lý nào thuyền trưởng lại bỏ chúng ta!

    Tất cả đều hiểu hành động dọn đồ kia của thuyền trưởng, đó là cách ông thông báo cho người của mình biết ai trên thuyền sẽ phải "hy sinh" vì Tổ quốc. Ám hiệu này đã được dùng từ lúc họ còn trẻ đến bây giờ.

- Gray không làm à?

- (S) Anh ta có việc khác phải làm rồi.

    Silver nhìn ra bên ngoài, lúc này lính canh đều bị đánh ngất và trói lại bởi người của ông. Vậy là kế hoạch đã được tiến hành, vị thuyền trưởng ngồi im nhìn mọi người hành động rồi đứng dậy khi thấy bóng của Bronze đang đi đến đây.

Các bạn thấy sao về câu chuyện? Hẹn gặp mọi người ở phần kế tiếp nhé!

Thứ Hai, 17 tháng 7, 2023

GIẤC MƠ SỐ 56 (5)

HÒN ĐẢO KỲ LẠ (5)

- Thuyền trưởng! Thuyền trưởng!
    Tiếng đập cửa inh ỏi phát ra vào buổi sáng ngày kế tiếp, Silver chậm rãi ngồi dậy, giống như hôm qua mà mặc kệ tiếng ồn để thay quần áo.
- (S)(lẩm bẩm) Lại lũ con khóc đòi mẹ.
    Ông mở cửa, tâm trạng có chút không vui khi bị réo dậy quá sớm. Trước mặt vẫn là thủy thủ đoàn giương ánh mắt tội nghiệp nhìn, Sapie và Maroon ở ngay chính giữa họ.
- (S)(càu nhàu) Trời còn chưa kịp sáng nữa.
- Thuyền trưởng à, bên Bronze gọi chúng ta...
- (S) Lại nữa! Họ cũng nên chú ý giờ giấc chứ.
    Nói xong ông bước xuống lầu, mọi người theo sau như đàn gà con chạy theo mẹ. Lúc đi tới bàn ăn thì Bronze đã ngồi ở đấy cùng kha khá thức ăn nóng hổi, người này ra hiệu mời mọi người ngồi rồi mới mở lời.
- (B) Xin lỗi đã làm phiền mọi người vào sáng sớm thế này. Để tạ lỗi chúng tôi có ít thức ăn để mọi người lót dạ buổi sáng. Xin cứ tự nhiên!
    Ít thức ăn thực chất là một bàn đầy ắp nào thịt nào cá như mở tiệc, mùi thức ăn khiến mọi người phải thèm đến nhỏ dãi. Vốn đã có vài người muốn động vào thức ăn trước cả khi Silver bị đánh thức nhưng Bronze đã không cho phép và chính Sapie, bất ngờ thay, cũng đồng ý.
- (S)(Nghĩ) "Không phải con bé đang dỗi mình à?"
    Vị thuyền trưởng gật đầu cho phép mọi người dùng bữa, tiếng bát dĩa va chạm ồn ào cả căn nhà to lớn. Ông liếc sang Sapie, cô cũng đang nhìn sang ông nhưng rồi quay mặt sang chỗ khác, rõ ràng vẫn đang giận chuyện hôm qua.
- (S) (Nói với Bronze) Có chuyện gì mà tìm chúng tôi sớm như thế vậy?
- (B) Mong ngài thuyền trưởng thứ lỗi. Ờm...chắc là tôi nên giới thiệu về người này trước đã. Hôm qua tôi có kể cho ngài rằng nơi đây có vài người chỉ thờ một mình thần Cristal, đứng đầu trong số họ là Beige, một nhà phát minh xuất chúng.
- (S) Vậy là Beige muốn gặp chúng tôi?
- (B) Phải, chính xác hơn là ngài và nhóm của ngài.
- (S)(Nghĩ) "Tức là chủ yếu muốn gặp mình."
    Silver đánh mắt nhìn qua cửa sổ rồi đáp lời Bronze.
- (S) Tất cả đều phải đi à?
- (B) Vâng, tất cả nên đến đó. Chẳng mấy khi Beige rảnh rỗi để tiếp khách. Tin tôi đi thưa ngài, nhà của ông ấy là nơi tiên tiến nhất hòn đảo này, ngài sẽ thích cho xem.
    Silver gật đầu, quay sang thông báo cho mọi người rồi im lặng dùng bữa. Suốt quá trình chỉ có Bronze là luyên thuyên về nhà phát minh kia còn ông thì bảo trì sự im lặng. Ngay trước khi mọi người xong xuôi, vị thuyền trưởng yêu cầu mọi người mặc thêm áo ấm vì trời vừa mưa to vào tối qua.
- (S) Có lẽ sắp có bão, mọi người ạ. Hãy mang theo gì đó làm ấm người, đừng để bị cóng.
    Ông nói xong thì mọi người liền vội vã đi ngay lên lầu, ít ỏi khác thì không hiểu tại sao thuyền trưởng lại nói như thế.
- (Sa) Ủa, trời nắng đẹp mà!
- (M) Có lẽ ngài thuyền trưởng lo xa thôi, thưa tiểu thư.
- (Sa) Vậy lên lầu lấy áo ấm cho ta đi!
    Maroon gật đầu lia lịa, chạy vội lên lầu, không quên ngoái đầu nhìn Silver một cái.

    
    Đúng như Sapie nói, trời hôm nay thật đẹp. Khi mặt trời đã hoàn toàn nằm trên bầu trời, mọi thứ trở nên sáng sủa hẳn, nắng ấm, không khí tươi mát tạo nên một bức tranh thiên nhiên tuyệt vời. Silver không có tâm trạng thưởng thức mỹ quan ấy, ông đang nhớ lại lời giới thiệu của Bronze về người tên Beige kia. Nhà phát minh ấy, theo như được kể, là người được thần Cristal chọn để lưu giữ những tinh hoa mà người ngoài đảo mang đến cũng như phát triển hòn đảo này trở nên ngày càng sung túc. Những thứ tân tiến mà ông đã thấy trên hòn đảo đều do Beige phát minh hoặc ít nhất cũng đồng sáng tạo. 
- (S)(nghĩ) "Vậy người này có liên quan gì đến chuyện hiến thần hay không?"
    Silver vô thức nhìn sang Maroon và Sapie, hai người này có lẽ sẽ bị đem cho thần Cristal. Ông không mong chuyện gì tồi tệ sẽ xảy đến với đoàn của mình, nhưng hiện tại không thể cứ đột nhiên trở mặt với dân bản địa, dù tàu của họ có nhiều đạn dược hay thủy thủ có thiện chiến đến đâu cũng không thể địch lại nguyên một hòn đảo mà họ còn chưa rõ thông tin.
- (B) Ngài nghĩ gì mà suy tư vậy?
- (S) Tôi tự hỏi liệu mọi người đã từng xung đột nhau vì đức tin hay chưa? Chuyện này thường xảy ra ở chỗ chúng tôi.
- (B)(Lắc đầu) Chưa bao giờ, thưa ngài. Mặc dù trái ngược nhau về lý tưởng nhưng hai vị thần đều mong muốn điều tốt nhất cho chúng tôi. Chúng tôi chỉ đơn giản là chấp nhận sự khác biệt của đối phương thôi.
    Rồi hai người trò chuyện về đức tin, tôn giáo tới tận khi đến chỗ của Beige.
- (B) Chúng ta tới rồi. Mọi người chờ tôi chút nhé!
    Bronze nói rồi chạy đi gõ cửa. Trong lúc chờ thì Silver đứng quan sát căn nhà mà mình sắp sửa bước vào, nó chính là phiên bản công nghệ của nhà thờ hai vị thần nằm sâu trong rừng.
- (S)(Nghĩ) "Hoặc nên nói trông cái nhà này là được tạo ra cho thần Cristal."
    Nếu ngôi nhà trong rừng còn có màu sắc thì nơi này lại là sự chuyển biến giữa trắng và đen, xen kẽ hai màu này là hàng chục tấm kính một chiều.
- (S)(Nghĩ) "Bất ngờ làm sao, đây chính là ngôi nhà đối diện nơi ở của mình."
    Giờ thì Silver khá chắc rằng nếu chủ nhà muốn thì có thể nhìn từ đây qua bên tòa nhà của ông, có lẽ sẽ cần loại ống nhòm đặc biệt nhưng dù sao có làm gì thì bên ông cũng chẳng biết được.
- (Sa) Sao mà lâu quá vậy? Nắng đen da tôi mất thôi!
- (S) Nắng sáng sớm giúp xương chắc khỏe. Hình như tôi nghe cô nói thế thì phải.
    Sapie định cãi lại nhưng may thay Bronze đã xuất hiện cùng một người khác. Đó là một người kỳ lạ nhất mà Silver từng thấy từ lúc bước chân lên đảo, đầu ông ta to gấp rưỡi người bình thường, đôi mắt đen đến độ không thấy đồng tử và mái tóc màu be nhạt thưa thớt.
- (Be) Vị này là Silver phải không? (Chìa tay) Hân hạnh được gặp.
    Ông ta cất tiếng, cách phát âm nghe không khác gì tiếng mẹ đẻ của Silver. Vị thuyền trưởng cũng đưa tay ra, trong vài giây ông cảm thấy tay mình như có dòng điện chạy qua, nhanh và mạnh đến nỗi có lẽ sẽ khiến ông ngất ngay tại chỗ nếu có sức khỏe như Maroon.
- (S)(Buông tay) Là do tôi nhầm hay trên bàn tay này có điện nhỉ?
    Beige bật cười rồi xin lỗi vì trò đùa nghịch ngợm của mình, ông ta choàng tay qua vai đối phương rồi kéo ông vào nhà mình.
- (Be) Đi nào mọi người. Vào nhà thôi.



   -(Sa) Nơi này làm ta ấn tượng đấy!
    Sapie nói, không giấu được vẻ tán thưởng sau giọng điệu kiêu kì của mình. Mọi người đều đồng tình với điều đấy, ngôi nhà này như một nơi trưng bày các phát minh khoa học của cả thế giới vậy. Từng phòng từng phòng tượng trưng cho mỗi quốc gia với các món đồ đặc trưng của từng nơi. Beige dẫn họ đi tham quan các căn phòng, cảm giác như chính ông ta đang khai sáng cho họ chứ không phải ngược lại. Rồi họ đến chính giữa ngôi nhà nơi có tượng thần Cristal sừng sững ở đấy. Khác với cái bên trong nhà thờ, bức tượng này mang đôi mắt mở to quan sát mọi thứ, đôi môi nhếch lên thành nụ cười, tay vươn ra như ôm thứ gì đó. Do mải ngắm bức tượng mà Maroon đã ngã sóng soài khi vô tình vấp phải gì đó trên đất. Điều này khiến Sapie vốn tâm trạng không tốt phải lên tiếng mắng mỏ cậu.
- (S) Được rồi, Maroon chỉ bất cẩn thôi. Đừng làm mất mặt bản thân trước người khác.
    Silver tiến lên đỡ chàng trai trẻ dậy, cậu vươn tay nắm lấy ông, không quên giật vài cái đầy ẩn ý. Họ đi thêm lúc lâu nữa mới đến gian phòng rộng lớn bày bừa bộn những giấy tờ cùng linh kiện, tác giả của đống bừa bộn ấy, một cậu bé hao hao giống Beige đang toe toét cười.
- (Be) Đây là con trai tôi, Ivory. (Nói với con) Ra chào khách đi nào.
    Đứa trẻ lao tới Bronze, sau khi được bế thì quay sang nhìn đoàn khách mới đến.
- (I) Bronze ơi, mấy người này mới đến đảo hả?
- (B) Phải, những vị khách quý này đã đến đây với chúng ta.
- (I)(Vẫy tay) Xin chào!
    Vài người trong đoàn chào lại, vài người khác chỉ gật đầu. Bất chợt Ivory nhảy khỏi vòng tay của Bronze và chạy tới chỗ Silver.
- (I) Chơi với cháu đi!
    Thằng bé túm lấy tay áo của người trước mặt mà lắc liên tục, đôi mắt nó lấp lánh như đang dụ hoặc. Trong vài giây ngắn ngủi, thật sự Silver đã muốn xếp thằng bé vào đàn gà con của mình nhưng rồi ông lắc đầu từ chối.
- (S) Ta già rồi, không chạy nhảy được đâu. Maroon à, cậu chơi với đứa bé này đi!
    Tiếp lời ông, Maroon bước ra, nắm lấy tay Ivory và kéo theo mấy người khác rời đi. Cả quá trình diễn ra trong sự ngỡ ngàng của không chỉ đoàn thủy thủ lẫn Sapie mà cả Bronze.
- (B) Ivory hôm nay ngoan thật đấy!
- (S)(Nhún vai) Maroon biết cách chăm trẻ thôi.
    Đứa trẻ mà Silver nhắc tới chính là Sapie lúc này đang bơ vơ giữa đoàn người. Thấy vậy ông chỉ đành vẫy tay bảo cô đi cùng mình nhưng bị từ chối. Giờ thì họ cũng chẳng còn chỗ nào để mà tham quan, căn phòng này đã là điểm cuối của căn nhà. Silver nãy giờ vẫn bị Beige khoác vai, họ im lặng trong mấy phút cho tới khi Bronze lên tiếng phá vỡ không khí ngượng ngùng này.
- (B) Beige, hình như phát minh mới nhất sắp hoàn thành rồi phải không? Hay là cho chúng tôi chiêm ngưỡng đi.
- (Be) Cũng được, gọi thêm người bên chúng ta nữa đi. (Nói với Silver) Cho tôi mượn người của Silver nhé? Có vài thí nghiệm cần người giúp.
- (S) Người của tôi không giỏi khoa học cho lắm.
- (Sa) Tôi giỏi mà!
    Silver liếc cô gái, ném cho cô cái nhìn cảnh cáo nhưng lại bị cô bỏ qua.
- (Be) Cô bé sẽ giúp tôi trong phát minh đang dang dở. Silver cũng đi cùng đi. (Nói với Bronze) Những người còn lại thì chia nhau làm.
    Phân công xong xuôi ông ta một tay kéo Silver một tay dắt Sapie tiến về phía góc trống của căn phòng lớn. Nơi ấy có một cỗ máy trông như đã chạy hàng trăm lần, dường như là một loại máy đánh giá gì đó. 
- (Be) Hai người giúp tôi kiểm thử máy này xem sao. Nó cứ sai tới sai lui mãi.
    Vừa nói Beige vừa khởi động máy. Nó kêu lên ong ong mấy tiếng rồi chậm rãi đưa ra những câu hỏi hóc búa về đủ loại lĩnh vực. Ban đầu thì Silver có tham gia trả lời câu hỏi nhưng rồi ông cố tình làm sai 5-6 câu khiến Sapie nổi cáu và tranh vị trí trả lời. Giờ chỉ có cô gái là cùng Beige tranh luận về tính đúng sai của cỗ máy còn Silver thì đứng im nhìn xung quanh. Có thêm mấy người nữa cũng xuất hiện trong phòng lớn, giờ nơi này như một xưởng chế tạo với các nhà phát minh cùng người của ông góp phần phụ giúp việc tay chân.
- (S)(Nghĩ) "Họ đang kiểm tra từng người một."
    Rồi ông nghe thấy tiếng cãi vã ngày một lớn từ phía sau lưng mình.
- (Sa) Ta bảo là 20 ngày! Cái máy này sai rồi!
- (Be) Câu nào sai nhưng câu này không sai nhé! Là 10 ngày!
- (Sa) Tàu bay hay gì mà nhanh vậy?
    Tiếng ồn lớn tới nói mọi người phải dừng lại nhìn hai người kia cãi nhau, Bronze thì nhìn Silver như bảo sao ông không cản họ. Vị thuyền trưởng ban đầu không muốn làm gì cả nhưng dưới mấy chục con mắt nhìn mình thì ông đành lên tiếng.
- (S) Hai người ngừng đi nào. Có chuyện gì thì để mọi người phân xử...
    Chưa nói hết câu thì Sapie đã kéo tay ông mà kể.
- (Sa) Thuyền trưởng, ngài nói đi. (Chỉ tay vào máy) Câu kia đáp án là 20 ngày đúng không? Ngài có kinh nghiệm đi biển thì ngài trả lời thử xem.
- (S) Đây là tính toán lý thuyết, so với thực tế sẽ có sai số. (Nghĩ) "Lôi tôi vào làm gì vậy?"
- (Be)(Kéo Silver) Đúng đó, câu hỏi này có tính cả sai số. 
- (Sa) Sai số thì cùng lắm là 3 ngày. Còn đây là tận 10 ngày. Thuyền trưởng, ngài nói xem!
    Silver nhìn qua câu hỏi rồi cảm thấy đau đầu vô cùng, ông cảm thấy bão tố sắp ập tới với mình.
- (S) Đáp án của tôi là 15 ngày, tính cả sai số thì là 18 ngày.
    Và thế là vị thuyền trưởng bị cả hai người xả cho một trận, các thuyền viên nhìn nhau rồi lặng lẽ mặc kệ cấp trên của mình. Cuối cùng thì Silver đành nhận là mình sai rồi tìm cớ né hai ngọn lửa phừng phừng kia. Ông nhân lúc cả hai đang inh ỏi để chạy đi, không quên nói với người của mình chú ý giữ ấm và đừng chạy linh tinh.

    
    Silver đi qua bức tượng thần, nhảy khỏi cửa sổ để đi ra ngoài. Tại đây ông thấy Ivory đang khiến người của ông khốn đốn với mấy trò nghịch của thằng bé, tuy vậy thì họ vẫn đủ khả năng trông chừng được đứa nhóc.
- (S) Maroon! 
- (M)(Chạy lại) Vâng, thưa ngài!
- (S) Vẫn ổn chứ?
- (M) Đứa trẻ này dễ chăm hơn mấy người lớn. (Cười) Giá mà cô Sapie cũng dễ tính như một đứa trẻ thì hay biết bao.
    Silver hiểu Maroon muốn ám chỉ điều gì, chuyến đi thám hiểm này vốn nguy hiểm nên chỉ cần Sapie toàn mạng quay về là đủ còn lại thì không ai quan tâm hết. 
- (S) Cậu điều tra được gì rồi?
- (M) Mới nãy tôi giả vờ ngã, trên sàn nhà tôi nghe thấy tiếng động cơ chạy trên sàn. Và còn có cả mùi thuốc mê khá nhạt.
- (S) À, tôi có ngửi được. Sao tôi không bị gì nhỉ?
- (M) Ngài còn nhớ loại dầu tôi đã tặng cho mọi người lúc mới lên tàu chứ? Thứ này ở quê nhà tôi dùng để kháng lại loại thuốc mê đó. (Nhún vai) Nhưng xem ra không phải ai cũng dùng nó.
- (S) Chỉ cần người của chúng ta dùng là được.
    Sau đó họ trao đổi nhau về các thông tin mình thu thập được. Giữa chừng thì Bronze xuất hiện cắt ngang bọn họ.
- (B) Ngài thuyền trưởng! Ôi trời, tôi nghĩ ngài lạc ở đâu rồi.
    Liếc nhìn bức tượng trong nhà.
- (S) Có thần linh bảo hộ, sao tôi có thể lạc đường được.
- (B) Ngài định đi đâu vậy?
- (S) Giờ cũng gần trưa rồi, sáng nay tôi không ăn nhiều và thức ăn từ hồi sáng vẫn còn.
    Ý của Silver là ông sẽ quay lại tòa nhà.
- (B) Vậy để tôi đi cùng...
- (M) Tôi vừa thấy anh Rouge. Hay là để anh ấy dẫn đường cho ngài thuyền trưởng đi. Bronze à, giúp tôi bảo Ivory vào nhà với. Trời nắng to rồi mà cứ ngoài này thì bệnh mất.
    Như phụ trợ cho Maroon, bằng cách thần kì nào đấy, Ivory nhảy bổ tới chỗ Bronze rồi mè nheo liên tục. Cuối cùng người này phải gọi cho Rouge ra để dẫn đường cho Silver.
- (S)(Nói vọng vào trong) Tôi về trước, ai có đói thì về nhà ăn với tôi. Nhớ dùng dầu Maroon cho để giữ ấm đấy! (Chỉnh ảo cho Maroon) Cậu trông chừng Sapie đi, khéo lại gây chuyện nữa.
    Giao việc xong thì ông cùng người dẫn đường tiến về tòa nhà lớn. Dọc đường chẳng ai nói tiếng nào cả, cứ lặng lẽ sóng vai nhau mà đi dưới hàng cây to. Lúc này quả thật trời nắng lớn, người dân ai nấy đều vào nhà trú nóng nên chỉ có hai con người này là còn ở ngoài đường.


    Bất ngờ Silver dừng lại tại một cây dừa lớn, điều này làm người đồng hành tò mò.
- (R) Có gì sao, thưa ngài?
- (S) Tôi nghỉ mệt chút thôi. Cậu thấy đấy, tôi lớn tuổi rồi mà trời thì nắng to...
    Đang nói thì từ đâu rơi xuống ba bốn trái dừa, chúng nhắm ngay đầu của Rouge mà đáp, lực mạnh như có ai đó cố tình ném chúng vào đầu người này. Ba bốn cú khiến đầu của Rouge xoay mòng mòng, chưa kịp định hình thì từ phía bên cạnh đã bị Silver giáng thêm một cú ngay cổ. Vị thuyền trưởng nhìn người đồng hành nằm bẹp dưới đất, thở dài rồi ngước lên trên.
- (S) Cậu ta gục rồi!
    Từ trên cây dừa, Gray nhảy xuống, không quên nhìn xung quanh đầy cảnh giác.
- (S) Tội nghiệp chàng trai này, hết bị đánh lại bị hai người chúng ta...
- (G)(che miệng Silver) Không có thời gian đâu! Cầm lấy thứ này!
    Anh đưa vội cho người đàn ông thiết bị liên lạc vừa mới được sửa.
- (S) Từ đâu mà anh có thứ này?
- (G) Tôi giải thích sau. Nghe này, Silver, chúng ta phải rời khỏi đây càng sớm càng tốt!
- (S) Tôi cũng định như thế.
    Gray gật đầu, chạy vội vào rừng. Vài phút sau thì Rouge tỉnh, Silver nói rằng người này bị dừa rơi vào đầu dẫn tới bất tỉnh. Ông tỏ ý bảo mình có thể tự về nhưng Rouge nhất quyết phải hộ tống ông trở lại tòa nhà lớn. Đến nơi thì người này đứng ngoài cửa, nói là hít thở không khí nhưng thực chất là canh gác. Silver cũng không quan tâm, ông đi lên từng phòng của đoàn mình, lấy vài thứ cơ bản tại mỗi phòng rồi đặt ở cửa sổ. Sau cùng thì vị thuyền trưởng xuống tầng và ngồi vào bàn ăn, ông cố tình ngồi đối lưng với cửa ra vào để không ai biết ông đang làm gì.
- (S) (nói qua thiết bị) Nghe chứ, Gray?
- (G) Nghe!
- (S) Hẳn anh biết chúng ta được lệnh lọc vài người không cùng phe. Tôi tính thế này, anh về lấy đồ của chúng ta chuyển qua thuyền. Không nhiều đâu nên hành động cho cẩn thận.
- (G) Cũng không phải lần đầu làm. Nhưng mà này, có chuyện này tôi muốn hỏi ý của ông.
- (S) Gì thế?
- (G) Thuyền chúng ta thêm một người nữa được chứ?
    Rồi Gray kể cho thuyền trưởng của mình về câu chuyện tối hôm qua. Suốt quá trình chỉ có tiếng bát dĩa vang lên che đậy giọng nói và vài lần ngâm nga của Silver. 
- (S) Anh cứ hành động theo ý mình đi. Chuyện chuyển đồ sẽ do người khác làm. Tôi định khi mặt trời lặn sẽ bắt đầu rời đi nên tranh thủ chút nhé!
- (G) Rõ! Người của chúng ta vẫn đang trong tay địch à? Có mạo hiểm quá không?
- (S) Họ nào phải trẻ con. Tôi dặn rồi, có chuyện thì tín hiệu cho tôi biết. Dù gì chúng ta cũng cần vài thứ linh tinh từ hòn đảo này.
    Sau đó thì tín hiệu im bặt, Silver cất nó vào túi. Đi lên lầu kiểm tra lại mọi thứ rồi đi xuống khi thấy tòa nhà có thể mấy người nữa.
- (S) Mọi người đi ăn à?
- Ừ, đói quá rồi!
    Những thủy thủ già lên tiếng, họ ngồi vây quanh bàn và ngấu nghiến thức ăn. Bên ngoài cửa, số lượng lính canh tăng thêm bằng với số người vừa về. Tiếng ăn uống bên trong ngày một ồn ào, đến nỗi chẳng còn nghe được là ai đang nói cái gì.
- (S) Sao lại về vậy?
- Biết thế nào ngài thuyền trưởng cũng đánh lẻ nên bọn này tới. (Nhìn ra ngoài) Bên kia chưa loạn gì đâu, chỉ hơi kì kì thôi.
- (S) Kì kì?
- Chẳng biết từ lúc nào mà con nhãi kia (Sapie) bắt đầu tôn sùng thái quá tên nhà phát minh. Nó đòi ở lại đây luôn đấy! Mà bộ dạng như không tỉnh táo lắm.
- Giờ nó đang trong phòng với tên đó, không biết làm cái trò gì.
- Đám người trẻ cũng dần lú lẫn đầu óc cả rồi, chỉ còn thằng Maroon là nhìn tỉnh táo.
    Silver không nghĩ sớm như vậy mà bên dân làng đã ra tay với đoàn của ông. Xem ra cần tiến hành rời khỏi đảo sớm.
- (S) Định là khi mặt trời lặn nhưng chắc chúng ta hành động sớm chút vậy.
- Nên bọn này mới ở đây.
- (S) Trên lầu, tại mỗi phòng có bọc đồ tôi để, mọi người chia nhau vận chuyển đến thuyền của chúng ta. Nhớ là phòng nào có bọc thì mới vận chuyển.
- Thế tụi này có không?
- (Cười) Lý nào thuyền trưởng lại bỏ chúng ta!
    Tất cả đều hiểu hành động dọn đồ kia của thuyền trưởng, đó là cách ông thông báo cho người của mình biết ai trên thuyền sẽ phải "hy sinh" vì Tổ quốc. Ám hiệu này đã được dùng từ lúc họ còn trẻ đến bây giờ.
- Gray không làm à?
- (S) Anh ta có việc khác phải làm rồi.
    Silver nhìn ra bên ngoài, lúc này lính canh đều bị đánh ngất và trói lại bởi người của ông. Vậy là kế hoạch đã được tiến hành, vị thuyền trưởng ngồi im nhìn mọi người hành động rồi đứng dậy khi thấy bóng của Bronze đang đi đến đây.

Các bạn thấy sao về câu chuyện? Hẹn gặp mọi người ở phần kế tiếp nhé!


Thứ Hai, 3 tháng 7, 2023

GIẤC MƠ SỐ 56 (4)

HÒN ĐẢO KỲ LẠ (4)

    "Cốc...cốc..."
- Ngài thuyền trưởng.
- (S) Mời vào!
    Cánh cửa phòng Silver mở ra rồi đóng lại, người vừa bước vào là Maroon đang sợ hãi nhìn xung quanh.
- (S) Được rồi, cậu không cần diễn nữa. Ngồi xuống kia đi.
    Nghe thấy lời của ông, Maroon nở nụ cười tinh nghịch và ngoan ngoãn ngồi đối diện thuyền trưởng của mình.
- (S) Sapie sao rồi?
- (M) Tiểu thư Sapie đang khóc trong phòng, thưa ngài. Cô ấy ắt hẳn vô cùng tức giận ở ngài đấy.
    Silver bật cười thành tiếng rồi sau đó là tiếng khúc khích của Maroon. Cả hai không hẹn mà đều biết sự thật.
- (S) Cậu đã kích động bọn nhóc đó, phải không?
- (M) Tôi nào dám chứ! Tôi chỉ than vãn vài câu rằng mình bị tiểu thư Sapie bắt nạt như thế nào, trùng hợp cô ấy cũng xác nhận lời nói của tôi bằng cách khiển trách tôi ngay trước mặt mọi người.
- (S) Và đám người đó tin cậu?
- (M) Như ngài thấy đấy, một cậu bé nhút nhát bị bắt nạt thì dễ đồng cảm hơn mà. Với mọi người cũng không thích cách xử sự của cô Sapie cho lắm.
- (S) Cậu đã "châm ngòi" cho trận cãi vã lớn lên à?
- (M) Ngài cho phép tôi được làm thế mà. (Nhìn qua phòng bên cạnh) Chỉ tội cho Gray! Không hiểu sao anh ấy lại bảo vệ Sapie thái quá như thế?
    Silver không đáp, chuyện của Gray không cần Maroon phải biết. Ông nhìn chàng trai trẻ trước mặt, khẽ gật gù. Ngài thuyền trưởng biết lí do mà Maroon luôn chạy theo Sapie là để "vô tình" gây rắc rối cho con bé, để ý sẽ thấy, trong suốt hành trình mỗi khi có chuyện liên quan đến Sapie là lại thấy Maroon đứng gần đấy. Và đằng sau tất cả chuyện này, Maroon muốn làm gì đó với Sapie, gì đó nằm trong kế hoạch trả thù cho đất nước của mình.
- (S) (Nghĩ) "Đất nước của Maroon bị đô hộ là vì cha mẹ Sapie đã dụ dỗ họ ký vào văn kiện thiếu thông tin."
    Mà chuyện trả thù ấy không liên quan đến ông, chỉ cần cậu đừng làm gì vượt quá kiểm soát thì ông vẫn sẽ nhắm mắt làm ngơ.
- (S) Vậy cậu đã thu thập được những gì rồi?
- (M) Nơi này có lượng khoáng chất...
- (S) Ý tôi không phải cái đấy.
    Maroon lại tủm tỉm cười, cậu đưa cho Silver cuốn sổ tay của mình. Trong đó viết chi chít các hàng chữ xoắn vào nhau, nhìn thôi đã nhức cả mắt.
- (M) Nghe theo lời ngài, tôi đã tạo cuốn sổ giả chỉ ghi linh tinh về thông tin suốt chuyến đi.     Cuốn sổ thật hiện đang ở trong phòng của tôi.
- (S) Có chắc là linh tinh không? Họ đọc được chữ tốc ký của cậu đấy.
    Maroon lại cười, cậu nhớ lại chuyện sáng nay khi mà Silver bảo cậu hãy đưa cho dân làng xem cuốn sổ. Đúng là họ đọc được chữ của cậu và còn mỉa mai Silver đã đánh giá thấp bọn họ.
- (M) Sapie định sẽ cướp công của tôi khi về đến mẫu quốc, nên tôi có song song hai cuốn sổ. Một cái ghi chi tiết sự thật và cái ngài đang cầm được tôi thêm bớt "vài" thông tin "không quan trọng".
- (S) Cậu nên cẩn thận, Sapie hoặc người dân có thể tìm ra cuốn sổ thật.
- (M) Tôi cũng nghĩ đến trường hợp này rồi. Tôi định sẽ đốt cuốn sổ ấy luôn nếu bị phát hiện.
- (S) Và?
- (M) Và tôi sẽ viết lại cuốn mới. (Chỉ vào đầu) Tôi tự hào rằng mình có thể nhớ được tất cả thông tin bên trong cuốn sổ.
    Vị thuyền trưởng tán thưởng chàng trai, sau đó im lặng trong chốc lát để nhìn ra cửa sổ. Ngoài đó vẫn là căn nhà đối diện chẳng biết có nhìn qua được bên này không, vì lo lắng nên ông quyết định kéo rèm lại.
- (S) Đối diện chúng ta có một căn nhà.
- (M) Tôi hiểu rồi, thưa ngài.
    Trở lại chỗ ngồi, Silver tiếp tục chủ đề dang dở. 
- (S) Cậu nghe được người dân họ nói gì về chúng ta không?
- (M) Họ đã cố tình dùng ngôn ngữ khác nhưng tôi vẫn nghe ra được. Họ nhìn chúng ta rồi đánh giá xem chúng ta có hợp để "hiến thần" không.
- (S) Hiến thần?
- (M) Thần Cristal và Iris. Tôi không biết đó là ai nhưng mục đích của hôm nay là để phân loại chúng ta, họ muốn biết ai hợp để hiến tế cho vị thần nào.
- (S) Vậy?
- (M) Bronze bảo vẫn chưa biết có nên hiến tế ngài hay không. Sapie và tôi thích hợp hiến tế cho thần Cristal. Còn lại thì cho thần Iris.
    Silver kể cho Maroon nghe về nhà thờ phía trong rừng, cậu im lặng trong suốt thời gian ấy - dường như để suy nghĩ.
- (M) Nếu là hiến tế vậy có thể giống như mấy bộ lạc chúng ta thường nghe không?
- (S) Tôi chẳng rõ nhưng hòn đảo này xem ra nguy hiểm, nếu muốn chiếm thì nên đem quân đội đến và dứt khoát cướp.
    Rồi Silver nhìn chăm chăm Maroon, ông tự hỏi cậu sẽ có thái độ gì khi nghe về nước của ông sắp chiếm nơi này, giống như chiếm nước của cậu.
- (M) (Giơ tay) Xin ngài đừng nhìn tôi như thế. Tôi chỉ quan tâm đến nước của mình thôi, những nơi khác chưa thuộc phạm trù tôi có thể lo được.
- (S) Chúng ta nên rời khỏi đây càng sớm càng tốt. Vấn đề là làm sao mới ổn thỏa đây? Sáng nay khi nhắc tới chuyện rời đi tôi đã thấy Bronze không vui.
- (M) Như ngài đã kể thì Bronze sắp sửa trở thành trưởng làng và trưởng làng hiện tại thì không giúp được chúng ta.
- (S) Thật tệ nhưng đúng là như thế.
    Cả hai cùng rơi vào im lặng cho đến khi nghe thấy tiếng động lớn.
- (M) Cái...cái gì thế?
- (S) Chắc sấm chớp thôi. Hôm nay trời xám xịt quá!
    Maroon gật đầu tỏ ý hiểu. Cậu ngồi thêm nửa tiếng thì về phòng.



    Đâu đó trong khu rừng tối đen, một bóng người phóng vun vút qua từng cành cây rồi dừng lại trước bìa rừng. Dưới gốc cây có chôn thứ gì đó, để ý thấy gốc nào nằm ở bìa rừng cũng đều có ụ đất phía dưới. Bóng người nhẹ nhàng trèo xuống rồi nhanh chóng nấp đi khi thấy có đội tuần tra, chờ họ đi rồi thì người bí ẩn lại tiếp tục công việc. Anh ta cầm xẻng xúc từng phần đất cho đến khi chạm thấy gì đó mới dừng lại để bới bằng tay.
- "Là xương người!"
    Anh ta bình thản nghĩ, có thể nơi đây là nghĩa trang của dân làng nên không lấy làm lạ.
- "Nhưng sọ người này nhỏ hơn dân bản địa nữa."
    Lại đào và lấp tiếp các ụ đất khác, cũ có lẫn mới có; anh ta tìm thấy vài món đồ cá nhân có ghi tên được chôn cùng xác người. Ít ỏi trong số ấy có tên của người mà anh ta quen biết, những người mất tích trong khi ra biển. Anh ta ngẫm nghĩ gì đó rồi tiếp tục công việc, mọi thứ diễn ra suôn sẻ kể cả lúc đã tìm được thứ anh ta cần. Đó là thứ gì đó bằng kim loại, dưới ánh trăng nó chắc chắn lấp lánh đủ để ai đó nhìn thấy.
- "Thật may khi tối nay trời đầy mây. Về thôi kẻo mưa tới nơi."
    Anh ta bao món đồ ấy vào áo của mình rồi cứ thể quay trở về chỗ ở. Dọc đường còn nghe được thông tin rằng có ai sắp đến chỗ mình kiểm tra, vậy là anh chỉ có thể phóng hết tốc lực để bỏ chạy.


- Gray, anh có ở đấy không?
    Bronze cất tiếng và chờ đợi từ phía dưới con thuyền. Hồi sau Gray mới xuất hiện, có vẻ đang ngủ nên nhìn không vui mấy. Anh đứng trên thuyền mà hỏi vọng xuống, sau cùng vì Bronze không nghe nên đành phải leo xuống chỗ người này.
- (G) Chuyện gì vậy?
- (B) Ngày mai chỗ chúng tôi có lễ hội ở nhà thờ, anh nên đến xem.
- (G) Tôi phải ở đây canh thuyền. Silver đã ra lệnh như thế.
    Vừa nói anh vừa chìa ra khẩu súng vắt bên hông cùng con dao vẫn được nắm chặt trên tay. Đối phương thấy cũng phải lùi về sau mấy bước. Từ trận đánh chiều nay có thể thấy Gray là kẻ thiện chiến, anh có thể tay không đánh Rouge be bét thì với từng này vũ khí cũng đủ để chống lại hơn năm sáu tên tương tự.
- (B) (Cười) Đảo chúng tôi an toàn lắm. Anh làm thế sẽ khiến chúng tôi buồn đấy!
    Gray chẳng muốn kì kèo với người này thêm giây phút nào nữa, anh lặp lại lời nói thêm lần nữa.
- (G) Tôi phải ở đây canh thuyền. Silver đã ra lệnh như thế.
- (B) Tôi biết. Nhưng sẽ thiệt thòi cho anh khi mà mọi người được vui vẻ còn anh lại ở đây. (Tiến lại gần) Có thể thuyền trưởng hơi nghiêm khắc nhưng ngài ấy chắc sẽ không khó tính tới mức cô lập anh đâu.
- (G) (Nghĩ) "Định ly gián sao?"
    Trước khi Gray đáp trả thì ai đó trông như Indigo chạy đến nói bằng thứ tiếng gì đó không rõ với Bronze. Người này khó chịu rồi quay sang tạm biệt Gray, sau đó vội vã rời đi trong bực tức. Chàng trai đứng đó duỗi người, anh biết xung quanh đây còn mấy người nữa và họ có mang vũ khí.
- (G) Gì ấy nhỉ? À, Teal đúng không? Cô không đi cùng Bronze à?
    Anh nói đồng thời mở chốt an toàn của súng tạo thành tiếng "Tách..." đủ lớn để cô gái kia nghe thấy. Cô ta nhanh chóng xuất hiện, theo sau là đồng bọn.
- (T) Chúng tôi sẽ ở đây chờ Bronze.
- (G) Có muốn lên thuyền ngồi không? (Phủi tay) Đừng lo, ngoại trừ mấy khẩu đại bác rồi thuốc nổ này nọ thì trên đó an toàn lắm. Mà tôi cũng biết mấy thứ đó ở đâu nên yên tâm đi.
    Một lời đe dọa hết sức rõ ràng, với tốc độ của Gray thì leo lại thuyền rồi lấy thêm vũ khí là chuyện dễ như trở bàn tay. Đấy là chưa nói những người ở đây chỉ mang mỗi dao thôi. 
- (G) Trời sắp mưa rồi đó. Cẩn thận bị sét đánh. (Nhếch mép) Sấm sét sẽ khiến tôi dễ giật mình lắm.
    Teal nhìn Gray hồi lâu rồi cùng nhóm mình trở về. Anh chàng cũng leo trở về thuyền của mình.
    

    Ngả lưng trên giường, Gray lấy ra thứ đồ kim loại trong áo của mình.
- (G)  "Silver bảo mình đi tìm thứ này, nó là gì vậy?"
    Mọi thứ hóa ra chỉ là màn kịch của anh và Silver. Từ sáng sớm vị thuyền trưởng đã ra lệnh cho thủy thủ thân cận của mình tìm cớ đánh nhau để ông phải đuổi anh ra ngoài thuyền, thuận tiện cho anh hoạt động độc lập.
- (G) (Nghĩ) "Silver diễn cũng nhập tâm thật chứ! Mà cũng may, khi không con ranh Sapie đi kiếm chuyện với đám người dân làm gì. Đúng là mình có thuận nước đẩy thuyền để dẫn tới đánh nhau nhưng tên Rouge cũng khó xơi chết đi được."
    Anh khẽ xoa vết thương trên người rồi mân mê tiếp món đồ. Đó là thiết bị liên lạc, loại cũ phải từ chục năm về trước, thuộc về nước đối thủ của anh. Nếu thứ này được sửa chữa đàng hoàng thì có thể giúp anh và Silver liên lạc được thuận tiện. Tiếc là món công nghệ này lại là thứ độc quyền của đất nước kia nên anh chẳng tài nào sửa được. Chợt từ phía dưới phát ra tiếng động như có ai đó đột nhập lên thuyền.
- (G) (quát) Ai?
    Anh tóm lấy súng rồi đi ra boong tàu, ở đó có một cô bé đang chật vật trèo lên. 
- (G) Bước xuống!
    Mặc kệ lời Gray, cô bé leo hẳn lên boong rồi núp xuống một khẩu đại bác. Lúc sau liền có mấy người chạy tới dường như truy bắt cô bé.
- Này, anh có thấy cô bé nào chạy qua đây không?
    Gray liếc nhìn cô bé, đôi mắt đen kia nhìn lại anh với vẻ mong chờ.
- (G) Không, chỉ có tôi thôi. (Quát) Này, đi ra khỏi con thuyền ngay!
    Vừa nói anh vừa nổ phát súng cảnh cáo, đây là thuyền của anh và không ai được phép xâm phạm nó.
- (G) Tôi sẽ không đe dọa nữa đâu. Đi khỏi đây ngay, không có con bé hay thằng bé nào ở đây cả.
    Anh chĩa súng về phía họ, không ngần ngại khai hỏa nếu ai đó dám tiến tới gần. Cuối cùng họ cũng chịu bỏ đi. Anh quay lại nhìn vị khách bé nhỏ, lúc này cô bé đã chui ra khỏi chỗ nấp và ngồi bệch dưới sàn.
- Tôi là Sage.
- (G) Nhóc là ai? Tại sao họ lại truy bắt nhóc?
- (S) Tôi là con của trưởng làng. Họ không cho phép tôi được rời nhà.
- (G) Ra là thêm một con nhóc muốn đi phiêu lưu.
- (S) Anh phải đưa tôi đi ra biển với anh.
    Gray nhìn con bé, tự hỏi có nên ném nó xuống biển không.
- (S) Tôi sẽ nói cho anh biết bí mật của hòn đảo này. Và anh sẽ không chết. Tất cả đều sẽ sống. Ông bác lớn tuổi cũng sẽ sống.
- (G) Nói thử đi. Nếu nghe hợp lí thì ta sẽ suy nghĩ lại.
- (S) Họ sẽ đem các anh đi hiến tế cho thần. Tất cả đều sẽ chết giống như những người khách trước đây.
- (G) Hiến tế? Cho ai và như thế nào?
- (S) Nếu họ hiến tế anh cho thần Iris thì xác thịt anh sẽ hòa làm một với Người. Máu của anh dùng làm màu sơn, xương làm bột vẽ, nội tạng và thịt làm thức ăn cúng cho Người.
- (G) Cái quái gì...
- (S) Nếu họ hiến tế anh cho thần Cristal thì anh sẽ mất hết ký ức lẫn trí tuệ. Lúc đó họ sẽ chôn anh bởi vì anh chẳng còn giá trị gì hết.
- (G) Làm cách nào họ thực hiện được.
    Sage im lặng để nhớ lại. Lúc này Gray đã bắt đầu hoảng sợ rồi, trong cuộc nói chuyện của bọn tuần tra có đề cập ngày mai họ sẽ tiến hành hiến tế. Chính Bronze cũng nói nhà thờ có lễ hội. Anh phải nhanh chóng cảnh báo cho người của mình.
- (S) Ông bác xấu xa có một cỗ máy to ơi là to có thể lấy đi trí tuệ lẫn sự sống của bất kỳ ai. Ông ta định sẽ truyền nó cho tên khốn, nó là đứa đáng ghét vậy mà tôi phải lấy nó.
- (G) Tại sao nhóc biết tất cả chuyện này?
- (S) Mỗi khi có đoàn khách tới là lại hiến tế. Tôi hay trốn ra ngoài nên thấy được. Nghe nói phong tục này đã có từ trước thời mẹ tôi rồi. Nên tôi chẳng muốn ở đây đâu. Mẹ bảo rồi sẽ có đoàn khách tới rước cha tôi và tôi sẽ bị bỏ lại.
- (G) Mẹ của nhóc?
- (S) (Tự hào) Mẹ của tôi là trưởng làng đời trước đó nha! Mẹ yêu cha nên đã lấy cha và truyền lại vị trí trưởng làng cho cha.
    Bỗng lại có tiếng người chạy rầm rầm, chưa kịp nhìn kĩ đã thấy người đó phóng lên thuyền và quật ngã Gray. Nhìn kĩ thì đó là Jade, trông lão như kẻ điên chỉ toang lao vào xé xác kẻ đang giữ con mình. Tiếc rằng lão đã quá già để đấu thắng con người trẻ tuổi kia. Gray bật dậy, tóm lấy Sage và chĩa mũi súng vào đầu cô bé.
- (G) Đừng ép tôi phải nổ súng.
- (S) (Cười) Cha!
    Jade kêu lên ú ớ, sau cùng thì hạ vũ khí xuống rồi đưa hai tay lên không trung.
- (G) (Nhíu mày) Ông là người ngoại quốc. Chính xác thì ông là người của đất nước đối nghịch với chúng tôi. Phải, tôi không bao giờ quên khuôn mặt của dân tộc nước các người.
    Jade kích động muốn lao tới, lão giống như bị lột hết mọi lớp bảo vệ, chẳng còn gì mà lõa lồ trước mặt người khác.
- (G) Đứng yên! Hoặc con nhóc này toi mạng.
- (S) Cha à, họ có thể đưa chúng ta về nhà của cha đó.
- (G) (Nghĩ) "Ta chưa từng hứa nhá! Nghĩ sao bọn ta lại đi qua nước đối địch làm cái gì chứ?"
    Jade lắc đầu với Sage, đôi mắt xanh lục mới phút trước còn điên dại bây giờ đã trở nên hiền hòa tới bất ngờ. Tận dụng thời cơ đó, Gray chỉ về thiết bị liên lạc trên sàn nhà, thương lượng.
- (G) Trao đổi đi! Ông sửa cho tôi cái đó và tôi thả con ông ra. Ông biết sửa nó mà, phải không?
    Jade lắc đầu, vốn tưởng lão từ chối nhưng rồi lão lấy que than gần đó để viết lên sàn bằng ngôn ngữ của anh.
- (J) Không có dụng cụ. Phải về lấy.
- (G) Bao lâu thì ông quay lại? Mà lỡ ông báo Bronze thì sao?
- (J) Trễ nhất là nửa tiếng. Sage là con tin.
    Viết xong lão leo xuống thuyền, biến mất trong màn đêm.
- (G) Sao ổng leo giỏi dữ vậy?
- (S) Nhà của tôi cao lắm, leo tới leo lui rồi quen luôn.
    Cả hai im lặng nhìn nhau, Gray đành phá vỡ không khí.
- (G) Nhóc có biết ai sẽ hiến tế cho thần nào không? 
- (S) Ai thông minh thì hiến tế cho thần Cristal còn lại thì cho thần Iris. 
- (G) Cha của nhóc là người ngoài đảo đó.
- (S) Ờ. 
- (G) Tại sao ông ta lại được sống sót. Chắc không phải vì cưới trưởng làng đâu há?
- (S) Cha yêu mẹ. Lúc cha đến đây cha đã rủ mẹ về cùng cha nhưng không được. Rồi dân làng biết đòi trừng phạt cha. Lúc đó mẹ với ông bác xấu xa ghét nhau nhưng để bảo vệ cha thì mẹ đồng ý cho ông ta vị trí trưởng làng đổi lại cha được ở lại nhưng không còn nói chuyện được nữa.
- (G) (Ngạc nhiên) Ai kể nhóc nghe vậy?
- (S) Mẹ kể á! Hồi mẹ còn sống thì mẹ kể, sau này mẹ chết thì cha làm trưởng làng vì ông bác xấu xa không thích phải vào nhà thờ ở mà cũng chẳng ai chịu vào đấy. À, bây giờ thì có Bronze chuẩn bị dọn vào.
    Gray cảm thấy trong đầu mình có quá nhiều thông tin cần xử lý. Vỗn dĩ anh chỉ muốn hỏi chút chút, ai mà ngờ nghe được cả bí mật to lớn này chứ. Vậy là anh quyết định yên lặng đến khi Jade quay lại. 



    Lúc ông lão trở lại thì Sage đã ngủ gục trong lòng của Gray, anh cũng để mặc cô bé nằm ườn trên đùi mình, súng cũng đặt sang một bên. Bấy giờ trời đã mưa lớn nên cả hai vào phòng của Gray nằm, chờ Jade đến thì đã thấy hướng dẫn của anh mà lên chỗ cần gặp.
- (G) (nói nhỏ) Không ai theo ông chứ?
    Jade lắc đầu, nhón chân đi tới chỗ thiết bị để sửa.
- (G) Ông chưa từng có ý định bỏ trốn sao?
- (J) (Viết lên sàn) Sage.
- (G) Hai người có thể rời đi.
- (J) (Lắc đầu) Họ sẽ giết cả hai.
- (G) Ông cũng không thể bảo vệ con bé mãi được. Một khi ông mất thì chẳng còn ai che chở cho con bé nữa.
    Jade khựng người trong giây lát rồi không thèm để ý Gray nữa. Cả con thuyền rời vào trầm lặng chỉ còn tiếng thở của Sage và âm thanh lách cách từ kim loại. Có lẽ khi Jade xong đã là nửa đêm, lão bế con gái khỏi Gray trong khi anh ngủ từ lúc nào chẳng rõ. Lão thở dài rồi đem con trở về, cùng lúc đó thì Gray mở mắt đầy tỉnh táo.

Các bạn thấy sao về câu chuyện? Hẹn gặp mọi người ở phần kế tiếp nhé!

GIẤC MƠ TRƯA SỐ 67

MUA ĐỒ Tôi nhớ khi ấy mình đang đứng trước cổng trường, giữa đám đông áo trắng lũ lượt đi vào bên trong. Đó là một khung cảnh được ghép bởi ...